• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Chỉ là em… Quách Thừa Nhân… nay là đêm tân… tân hôn của chúng ta…"

Ánh mắt Đỗ Nhược Vi cụp xuống hướng về phía ngọn nến lung linh đang phát sáng rực rỡ nơi góc tối kia, bàn tay cuộn tròn thành nắm đấm, cắn môi rặn ra từng tiếng. Trong lòng người con gái dâng lên nhiều cảm xúc hỗn tạp, chua xót, đau đớn, tủi thân đều có cả và chúng đang dần lan ra khiến nỗi đau Đỗ Nhược Vi phải chịu ngày một lớn dần.

Cô đã ngồi chờ Quách Thừa Nhân suốt mấy tiếng đồng hồ, tuy nhiên, vì Đỗ Nhược Vi tưởng rằng anh ở bên ngoài tiếp khách nên chưa dám làm phiền, nhưng trời đã rất muộn, chẳng thấy chồng mình quay về, Đỗ Nhược Vi mới cảm thấy khá lo lắng. Dù nhận lại thái độ gắt gỏng khó chịu từ đối phương, cô nàng vẫn rất dè chừng, biết tự lượng sức.

Nghe tới hai từ tân hôn, Quách Thừa Nhân bất giác cười lạnh, hắn ta hừ một tiếng, gằn giọng nhắc nhở: "Đỗ Nhược Vi, đêm tân hôn dành cho riêng mình cô thôi, tôi chẳng có trách nhiệm. Tôi chưa từng thừa nhận cô là vợ mình, Đỗ Nhược Vi, nhớ cho kỹ. Tôi nói lần cuối, đừng vượt quá giới hạn đặt ra, tôi ra ngoài làm gì chẳng tới lượt cô quản đâu. Với cả cô đơn quá để tôi gọi cho cô một người đàn ông nhá, Đỗ Nhược Vi, loại phụ nữ như cô hoàn toàn làm được mà." Thanh âm thốt ra đầy khinh bỉ, nửa đùa nửa thật.

Đỗ Nhược Vi bị răn đe, cô thoáng cho ai nghẹn ứ họng, hốc mắt cay xè bất giác đỏ ửng lên, cúi đầu xuống, lặng lẽ rơi nước mắt. Quách Thừa Nhân coi lời nói bản thân là trò đùa nhưng hắn nào biết nó gây ra tổn thương với Đỗ Nhược Vi lớn đến chừng nào. Cô tự nhiên nở nụ cười, một nụ cười hoàn toàn không hạnh phúc mà mang đầy sự chua xót, chế giễu bản thân.



Hóa ra ở trong mắt Quách Thừa Nhân cô là con người tâm địa xấu xa độc ác như vậy.

Nuốt chặt nước mắt xuống, bên kia đầu dây điện thoại, Đỗ Nhược Vi nghe được tiếng âm nhạc xập xình cùng những điệu cười đùa thoải mái hay rất nhiều thứ âm thanh hỗn tạp đan xen lẫn lộn.

"Anh… anh đang ở quán bar hả?" Người con gái tò mò đưa ra kết luận, nghi hoặc mấp máy môi. Khả năng Quách Thừa Nhân ra ngoài uống rượu với bạn bè là rất cao. Lo cho sức khỏe của chồng, Đỗ Nhược Vi dè dặt khuyên can: "Anh uống ít rượu thôi nhé."

Tuy nhiên, dù cô chân thành đến mức độ nào, Quách Thừa Nhân vẫn gạt hết sang một bên, chế giễu nói: "Cô nghĩ bản thân là ai? Người con gái duy nhất đủ quyền hạn nói với tôi câu đó bị cô hại biến mất rồi, ngay cả tôi còn chưa tìm được. Đỗ Nhược Vi, bớt gây phiền phức hộ tôi, cũng đừng gọi điện thoại cho tôi nữa, ngoan ngoãn ngồi yên trên vị trí thiếu phu nhân hữu danh vô thực ấy đi." Lời vừa dứt, Quách Thừa Nhân trực tiếp cúp máy, chẳng thèm đoái hoài gì tới đối phương.

Bên tai Đỗ Nhược Vi vang lên những tiếng tút tút tút dài vô tận.

Cánh tay vô lực buông thõng lơ lửng trong không gian khiến chiếc điện thoại rơi xuống đất. Đỗ Nhược Vi cười nhạt, hai bả vai run rẩy đưa mắt liếc nhìn căn phòng xa hoa tráng lệ đang được phơi bày ra trước mắt mình. Những cánh hoa hồng rực đỏ rải kín ga giường, mùi hương thoang thoảng phả vào mũi Đỗ Nhược Vi, tuy nhiên, khoang miệng cô hiện tại chỉ ngập tràn vị đắng ngắt, ánh nến lấp lánh dần yếu hơn, lồng ngực người con gái phập phồng theo từng hơi thở lúc ẩn lúc hiện dưới thứ ánh sáng vàng nhạt bao phủ lấy thân ảnh nhỏ bé của Đỗ Nhược Vi.

Cô nàng co do ngồi ở một góc, vòng hai tay ôm lấy bản thân, cuộn tròn giống một con thú nhỏ bảo vệ bản thân khỏi những nguy hiểm xung quanh.



Bóng tối dần xâm chiếm lấy căn phòng hiu quạnh, lạnh lẽo, nuốt chửng cô gái nhỏ vào bên trong. Nước mắt rơi xuống lã chã như mưa khiến gương mặt Đỗ Nhược Vi ướt nhèm, lấm lem cả lớp trang điểm. Cô đưa tay che miệng ngăn cản âm thanh nức nở phát ra, tuy nhiên, thời gian chạy qua, Đỗ Nhược Vi càng đau lòng, chẳng nhịn được mà bật khóc nức nở.

Dưới màu đen u ám, dai dẳng, gương mặt xinh đẹp trắng bệch chả còn lấy giọt máu nào thấp thoáng lộ ra. Đỗ Nhược Vi tự hỏi, tại sao cô lại đi đến bước đường này? Rõ ràng được gả cho người đàn ông bản thân yêu bao nhiêu lâu nay nhưng cô hoàn toàn không hạnh phúc, trong lòng chồng cô luôn tồn đọng hình bóng Thiệu Ninh Thuần.

Chưa hết, Quách Thừa Nhân ghét bỏ cô đến mức ngay trong đêm tân hôn bỏ ra ngoài, chẳng thèm quan tâm tới Đỗ Nhược Vi cảm nhận ra sao vào thời điểm hiện tại. Ấm ức chứ, đau lòng chứ, nhưng Đỗ Nhược Vi biết làm thế nào đây? Quách Thừa Nhân chả coi cô như người vợ thực thụ, hắn thậm chí còn vạch rõ ranh giới giữa hai người, khiến hy vọng đang bùng cháy trong lòng Đỗ Nhược Vi bị một gáo nước lạnh dội thẳng.

Ban đầu, cô cứ ngỡ rằng, dù hiện tại Quách Thừa Nhân chưa yêu mình, nhưng sau khi Đỗ Nhược Vi cùng hắn trở thành vợ chồng, người đàn ông nhất định dần dần từ từ chấp nhận cô. Ai dè mọi chuyện lại đi đến bước đường này. Ngày đầu tiên chịu sự lạnh nhạt, cô đơn, về sau xem ra cuộc sống của Đỗ Nhược Vi tại nhà họ Quách càng thêm khó khăn.

Trái tim cô hiện tại như thể bị ai đó hung hăng đánh thật mạnh, vỡ ra thành mảnh vụn. Nén chặt nỗi đau đến mức thấu tâm can, Đỗ Nhược Vi vò đầu bứt tai. Cô cảm thấy bản thân sắp sửa không thể trụ nổi nữa rồi. Cô đau đến mức khó thở, huyết mạch trong người đình trệ, sắc mặt nhợt nhạt vô cùng khó coi.

Cắn chặt lấy môi khiến mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào khoang miệng, hít một hơi thật sâu, Đỗ Nhược Vi vươn tay lau nước mắt mặn chát đang tồn đọng trên khóe mi, tự đặt quyết tâm với bản thân mình nhất định phải sống thật tốt, huống hồ hiện tại trong bụng cô còn đứa con, thiên thần bé nhỏ Đỗ Nhược Vi vô cùng mong chờ. Cô luôn ấp ủ chút hy vọng nhỏ nhoi, tự lực động viên mình, rồi sẽ có ngày Quách Thừa Nhân coi trọng cô thôi.



Loạng choạng đứng dậy, tầm mắt Đỗ Nhược Vi hơi mờ mờ vì tụt huyết áp, cô lết xác vô nhà vệ sinh thay trang phục, chiếc váy cưới trên người quá mức đắt đỏ, Đỗ Nhược Vi sợ sẽ làm hỏng nó. Thay một bộ đồ ngủ đơn giản, lớp trang điểm được tẩy đi nhưng Đỗ Nhược Vi vẫn rất xinh đẹp, tuy nhiên, gương mặt cô gầy đến mức người khác cảm thấy xót xa. Cất gọn bộ váy cưới vào trong tủ, Đỗ Nhược Vi đơn độc nằm xuống giường, cuộn tròn lại, hai mắt nhắm chặt chìm vào trong giấc ngủ.

Thời gian trôi qua chưa được bao lâu, Đỗ Nhược Vi bị đánh thức bởi tiếng động bên ngoài.

Mở mắt ra, đập vào mắt người con gái là thân ảnh Quách Thừa Nhân đang loạng choạng mò mẫm tìm đường, Đỗ Nhược Vi vội vàng đứng dậy, tiến đến gần giúp đỡ. Toàn thân người đàn ông tỏa ra mùi rượu nồng nặc khiến Đỗ Nhược Vi nhất thời nhăn mặt vì khó chịu, nhưng cô hoàn toàn chả để tâm, vươn tay chạm vào đối phương.

Cô quan tâm hỏi: "Quách Thừa Nhân, anh ổn chứ? Cả buổi tối hôm nay anh rốt cuộc uống bao nhiêu rượu vậy?" Thanh âm vừa dịu dàng vừa lo lắng.

"Tránh ra, đừng đụng vào người tôi." Quách Thừa Nhân mơ màng hừ lạnh, hắn ta hất mạnh tay vợ mình ra, ghét bỏ nghiến răng nghiến lợi: "Đỗ Nhược Vi, tôi ra sao không liên quan gì tới cô hết. Kẻ lên giường với bao nhiêu người như cô cách xa tôi ra một chút, tôi hễ nhìn thấy Đỗ Nhược Vi cô liền cảm thấy ghê tởm, rất buồn nôn ấy chứ."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK