• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Buông tay ra.”

Đỗ Nhược Vi xoay người, đôi lông mày trên khuôn mặt nhíu chặt, nhăn nhó trừng mắt, hằn học đưa ra yêu cầu. Thần sắc cô nàng hoàn toàn thay đổi so với lúc trước, khác xa dáng vẻ yếu đuối ngày xưa, hiện tại trong ánh mắt Đỗ Nhược Vi chỉ toàn là lạnh nhạt, thậm chí có chút căm phẫn đối với kẻ đang đứng trước mặt mình.

Chạm mặt Quách Thừa Nhân, đây là việc Đỗ Nhược Vi chưa lường trước được.

Cô chỉ tình cờ qua siêu thị mua chút đồ thôi, tuy nhiên, trái đất quá tròn, hơn nữa dường như ông trời cứ thích trêu ngươi Đỗ Nhược Vi mới để cô nàng gặp lại Quách Thừa Nhân. Bảy năm trôi qua, đối diện với biết bao nhiêu khó khăn, Đỗ Nhược Vi mới chỉ dần dần nguôi ngoai được phần nào đó về nỗi đau người đàn ông ở phía đối diện gây ra cho cô, tuy nhiên, chạm mặt tại đây làm Đỗ Nhược Vi hơi khó chịu một chút.

Đỗ Nhược Vi hờ hững liếc mắt đánh giá đối phương, lời nói toàn sự hờ hững, lạnh nhạt, có vẻ chả mấy quan tâm lắm tới Quách Thừa Nhân, đặc biệt cô còn cảm thấy có chút rợn người khi hắn chạm vào mình. Cô nàng khá nhạy cảm, nhất là khi những chuyện trong quá khứ vẫn tồn đọng trong ký ức Đỗ Nhược Vi.

Làm sao mà quên được chứ?



Đối với Quách Thừa Nhân hiện tại, Đỗ Nhược Vi đã hoàn toàn chả còn chút thiết tha gì nữa rồi. Tuy nhiên, cái ánh mắt đối phương đang dán chặt lên thân thể cô kia khiến Đỗ Nhược Vi hơi ngạc nhiên, khó tin khi Quách Thừa Nhân có thể dùng sự dịu dàng, chan chứa cảm xúc như vậy dành cho cô, Đỗ Nhược Vi cứ tưởng hắn mỗi khi đối diện với mình thì cả người tỏa ra sự chán ghét đến cùng cực mới đúng chứ.

Bất giác lắc đầu, Đỗ Nhược Vi nhắc nhở bản thân tốt nhất đừng nghĩ nhiều, với Quách Thừa Nhân tránh xa là tốt nhất.

Cô chưa muốn để những bi kịch trong quá khứ lần nữa tái diễn đâu.

Chứng kiến thái độ khác lạ từ phía cô vợ mà mình điên cuồng tìm kiếm hơn bảy năm dành cho hắn, bất giác trong lòng Quách Thừa Nhân dâng lên một thứ cảm xúc gọi là hụt hẫng. Tay hắn hơi run, tuy nhiên vẫn kiên trì giữ lấy Đỗ Nhược Vi, dường như đang sợ đối phương chạy mất khỏi tầm mắt. Lồng ngực người đàn ông phập phồng lên xuống, sống mũi Quách Thừa Nhân đột nhiên cay xè rất khó miêu tả được thành lời.

Trước kia, trong đầu hắn luôn tưởng tượng ra viễn cảnh ngày mà mình cùng Đỗ Nhược Vi gặp lại, bao nhiêu suy nghĩ rối ren hỗn loạn, tuy nhiên, Quách Thừa Nhân không ngờ được rằng khi hiện thực xảy ra nó khác xa so với những gì đã từng nghĩ. Vốn dĩ Đỗ Nhược Vi nên oán hận nhìn hắn, thậm chí sẵn sàng ra tay giết người sau những việc Quách Thừa Nhân đã làm, vậy mà cô chỉ tỏ thái độ hờ hững, thản nhiên như thể chẳng quen biết, toàn thân hắn bắt đầu sục sôi, đặc biệt lo âu dâng lên dọa Quách Thừa Nhân một phen điêu đứng.

Hít một hơi thật sâu, hắn cố gắng giữ bình tĩnh, gượng gạo mở miệng quan tâm: “Mấy năm nay em sống thế nào? Tốt chứ?” Quách Thừa Nhân vốn dĩ định nói rất nhiều với người con gái, chỉ là lời vừa ra tới miệng ngay lập tức vụt tắt, có lẽ hắn cảm thấy xấu hổ khi đứng trước Đỗ Nhược Vi kiên cường đến thế.

Nhưng quan tâm là thật.

Quách Thừa Nhân vô cùng muốn biết những năm qua Đỗ Nhược Vi trải qua những gì.

Liệu rằng hắn còn cơ hội hay đã hoàn toàn mất hết hy vọng?



“Ổn.” Đỗ Nhược Vi đảo mắt, khóe môi hơi giật giật, tâm trạng hỗn loạn nheo mắt rất khó diễn tả. Cô chỉ hời hợt liếc qua Quách Thừa Nhân vài cái rồi quay sang chỗ khác, đanh thép nhắc nhở: “Nói lại lần nữa, mong Quách tổng buông tay tôi ra. Tôi rất bận rộn, đừng khiến thời gian của tôi trôi qua một cách lãng phí.” Cô nàng triệt để vạch rõ ranh giới với hắn ta.

Với Đỗ Nhược Vi, hễ nhìn thấy gương mặt kia, hình ảnh năm xưa, bi kịch tang thương ấy liên tục hiện về. Cô chẳng tài nào quên sự máu lạnh vô tình Quách Thừa Nhân từng đối xử với mình và con gái, đến mức đẩy đứa trẻ vào chỗ chết. Khó khăn lắm Đỗ Nhược Vi mới trở về cuộc sống yên ổn, thế mà Quách Thừa Nhân từ đâu xuất hiện, chỉ mong rằng đối phương đừng làm đảo lộn mọi thứ.

Nguyên nhân lần này Đỗ Nhược Vi về nước là bởi cô đã nguôi lòng phần nào đó, hơn nữa ở đây có vài chuyện cần người con gái giải quyết nên cùng Trịnh Hi Ngôn quay lại luôn. Nhưng trường hợp chạm mặt Quách Thừa Nhân chẳng hề nằm trong những điều Đỗ Nhược Vi mong đợi.

Cánh tay hắn bất lực buông thõng xuống, thở dài một hơi, cất giọng, ngữ khí có chút thê lương: “Em đừng vạch rõ ranh giới với tôi như thế được chứ? Tôi chỉ muốn hỏi han chút tình hình thôi. Tôi biết em ngứa mắt tôi, nhưng hãy cho tôi một ít thời gian, tôi có vài chuyện cần nói với em.” Quách Thừa Nhân tha thiết mong chờ, đôi chân dần trở nên nặng trĩu.

Cái cảnh tượng đang diễn ra trước mắt sao mà quen đến thế?

Năm xưa, cũng là Đỗ Nhược Vi với Quách Thừa Nhân đứng đối diện nhau, tuy nhiên, vai trò khi ấy với bây giờ của hai người đã hoàn toàn bị đảo ngược. Lúc đó, dù Đỗ Nhược Vi mong cầu đến mức nào thì luôn nhận lấy sự chán ghét hắn bộc lộ ra bên ngoài. Thế mà vào thời điểm hiện tại, Quách Thừa Nhân thật sự mong có chút ít để đứng đây cùng Đỗ Nhược Vi trò chuyện, nhưng dường như đối phương luôn tỏ ra lười quan tâm tới hắn, thái độ vô cảm viết rõ trên khuôn mặt xinh đẹp kia thật sự dọa Quách Thừa Nhân hơi rùng mình.

Đỗ Nhược Vi từng yêu hắn đến chết đi sống lại, sẵn sàng bất chấp mọi thứ chỉ mong được Quách Thừa Nhân đáp trả chút ít nay đã trở nên kiên cường mạnh mẽ hơn, dáng vẻ cứng rắn bây giờ làm người đàn ông đau lòng khôn xiết, thậm chí từ ánh mắt Đỗ Nhược Vi, hắn có thể nhận ra thứ tình cảm từng dành cho mình nay hoàn toàn nguội lạnh. Quách Thừa Nhân thà rằng cứ để Đỗ Nhược Vi mắng mỏ, tỏ ra hận ý với hắn còn hơn là trạng thái lúc này, coi hắn thành người dưng nước lã, sống chết mặc kệ.

“Thật xin lỗi.” Đỗ Nhược Vi theo bản năng lùi về phía sau, cô tránh né cái nhìn từ Quách Thừa Nhân, mở miệng: “Tôi cảm thấy chúng ta chẳng có gì để nói cả, Quách tổng xin hãy tránh đường, đừng chặn trước tôi. Hơn nữa, tôi với anh chưa thân thiết đến mức để hỏi thăm tình hình cụ thể đâu. Về sau nếu có gặp nhau thì hãy cứ coi như không hề quen biết đi, đừng phiền đến cuộc sống người khác.” Lời nói vô cùng nhẹ nhàng tuy nhiên dường như mang theo hàm ý khác.



Cô cố tình nhắc nhở Quách Thừa Nhân.

Đặc biệt với cái ngữ khí dịu dàng đối phương dành cho mình nhất thời làm Đỗ Nhược Vi lạnh cả tóc gáy.

Những chuyện diễn ra trong bảy năm vừa rồi, Đỗ Nhược Vi cũng biết sơ sơ. Nhất là vụ kiện tụng liên quan tới Thiệu Ninh Thuần ầm ĩ một thời, rúng động báo chí khi chính tay hai chết con cô khi ấy, tuy nhiên Đỗ Nhược Vi chả buồn để tâm. Cô hiện tại dù có tỏ ra căm hận thì kết cục vẫn chẳng thay đổi được. Đỗ Nhược Vi chỉ xin hai chữ bình yên trong cuộc sống thôi, đừng gây ảnh hưởng tới cô là được.

Chưa kịp để Quách Thừa Nhân phản ứng, cô nàng đã ngay lập tức xoay người đi sang chỗ khác.

Quách Thừa Nhân dù không nỡ nhưng hắn hiểu rõ hiện giờ đừng miễn cưỡng Đỗ Nhược Vi mới là tốt nhất. Tuy nhiên, khi vô tình đụng mặt lần hai, chứng kiến bên cạnh Đỗ Nhược Vi xuất hiện thêm một đứa trẻ, hai người âu âu yếm yếm thân thiết, Quách Thừa Nhân liền chả thể bình tĩnh nổi.

Hắn tức tốc lao đến chặn trước mặt Đỗ Nhược Vi, gấp gáp hỏi: “Em với đứa trẻ này có quan hệ gì? Mẹ con sao? Vậy thì nó cũng là con tôi đúng chứ?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK