• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Thừa Nhân, con gái bạn mẹ vừa trở về từ nước ngoài, hay con tới gặp nó một lần xem, biết đâu sẽ cảm thấy vừa ý.”

Quách phu nhân kiên trì thuyết phục đứa con trai đang ngồi cắm đầu vào màn hình máy tính phía đối diện, thái độ vô cùng dè dặt mở lời. Dù biết khả năng cao bị Quách Thừa Nhân từ chối, tuy nhiên bà ta vẫn muốn thử một lần xem sao. Đằng nào cũng chẳng thể để Quách Thừa Nhân sống như vậy cả đời, gạt vấn đề người thừa kế sang một bên thì con trai bà ta cần có ai đó chăm sóc những lúc cần, đâu thể cứ mãi tiếp diễn tình trạng như vậy được.

Huống chi Đỗ Nhược Vi đã kết hôn lâu rồi, hy vọng quay về với nhau gần như cạn kiệt.

Mấy năm qua, Quách phu nhân vẫn kiên trì giới thiệu đối tượng với Quách Thừa Nhân, chỉ là con trai bà ta dường như chẳng để tâm tới. Bà ta nghĩ đến những việc làm trước đây mà cảm thấy vô cùng hối hận, nếu như Quách phu nhân không đối xử với Đỗ Nhược Vi một cách tàn nhẫn thì phải chăng hiện tại con trai bà ta đã được hưởng hạnh phúc trọn vẹn?

Tiếc nuối thật đấy.

Nhưng lúc bấy giờ Đỗ Nhược Vi và Quách Thừa Nhân chẳng tài nào quay về bên nhau nữa rồi.

Lời Quách phu nhân vừa mới dứt, người đàn ông phía trước đã ngay lập tức ngẩng đầu lên, đôi lông mày trên khuôn mặt nhăn nhó tột cùng, khó chịu mở miệng: “Mẹ, rõ ràng con từng nói với mẹ rất nhiều lần rồi đúng chứ? Đừng cố gắng sắp xếp đối tượng xem mắt cho con nữa. Đằng nào thì kết quả cũng chỉ như cũ thôi. Con với bọn họ mãi mãi chẳng ở bên cạnh nhau đâu. Tránh làm những việc vô bổ tiết kiệm thời gian nghỉ ngơi giùm con cái. Mẹ thà cứ dùng tiền đi đâu đó cho thư thái còn hơn là đau đầu nghĩ về mấy chuyện nhảm nhí này, mà kết quả cũng bằng thừa.” Thanh âm văng vẳng khắp phòng làm việc, đôi mắt Quách Thừa Nhân sâu hoắm dán chặt lên người mẹ mình.



Hắn thở dài một tiếng, bất lực đưa tay đỡ trán.

Suốt những năm qua Quách Thừa Nhân chịu cảnh tượng này nhiều rồi.

Ban đầu, khi vừa nghe tin Đỗ Nhược Vi và Trịnh Hi Ngôn về bên nhau, mẹ hắn đã ngay tức khắc chạy tới đây tìm, chất vấn: “Thừa Nhân, con bé Nhược Vi kia sắp kết hôn cùng người khác ư? Chuyện đã rơi vào tình cảnh dầu sôi lửa bỏng thế này rồi mà con còn tiếp tục ngồi đây. Mau nghĩ cách thuyết phục, lay động mẹ con Đỗ Nhược Vi quay về bên mình đi chứ. Con chẳng lẽ cam tâm đứng nhìn nó gả cho người đàn ông kia, để con trai mình gọi kẻ khác là cha à?”

Quách Thừa Nhân còn nhớ rõ, khoảnh khắc ấy mẹ hắn đặc biệt sốt sắng.

Quách phu nhân mặt mày nhăn nhó chống tay lên eo, nhìn chằm chằm con trai, lồng ngực phập phồng lên xuống, dáng vẻ cuống quýt như thể đang thúc giục Quách Thừa Nhân mau chóng tới tìm Đỗ Nhược Vi thuyết phục đối phương quay về với mình. Lúc ấy, bà ta nghĩ rằng, cháu trai bản thân làm sao có thể trở thành của người khác được.

Huống chi, Quách phu nhân lo lắng mất Đỗ Nhược Vi rồi thì tinh thần con trai mình càng thêm suy sụp.

“Mẹ, mẹ nghĩ con không muốn à?” Quách Thừa Nhân gắt gỏng vò đầu bứt tai, hai mắt người đàn ông trợn tròn: “Tuy nhiên, Đỗ Nhược Vi nhất quyết từ chối con, huống chi tới gần còn chả được chứ đừng nghĩ tới việc làm cách nào thay đổi quyết định. Nói chung Đỗ Nhược Vi đã chịu quá nhiều tổn thương nên cô ấy bài xích gia đình mình là chuyện đương nhiên, chúng ta tốt nhất nên để Đỗ Nhược Vi yên, cẩn thận cô ấy tức giận. Đừng khiến người ta chịu thêm bao áp lực nữa.” Từng câu từng chữ thốt ra tràn đầy thất vọng tột độ.

Suy cho cùng, đây chính là tôi nghiệt nhà họ Quách phải gánh.

Quách phu nhân còn thuyết phục thêm vài câu, hy vọng níu kéo được chút gì đó nhưng nhanh chóng bị Quách Thừa Nhân yêu cầu rời khỏi. Chứng kiến con trai ngày ngày chịu dày vò đau đớn, bà ta thậm chí từng tới tìm Đỗ Nhược Vi cầu xin cô hãy suy nghĩ lại, tuy nhiên, kết quả bị trực tiếp từ chối chẳng chút thương tiếc. Cô tha thứ cho những việc Quách phu nhân từng làm, nhưng không bao giờ muốn chạm mặt bọn họ nữa.



Biết rằng hết hy vọng rồi, Quách phu nhân đành chấp nhận hiện thực.

Thời gian sau đó, Quách Thừa Nhân lao đầu vào công việc, điên cuồng tra tấn bản thân, bà ta đứng nhìn mà lòng đau như cắt. Sức khỏe của đứa con trai bà ta sinh ra ngày càng kém, có lúc cả người Quách Thừa Nhân chả khác gì da bọc xương, Quách phu nhân từng hết lời khuyên can nhưng dường như đứa con trai bà ta đứt ruột đẻ ra chẳng mấy bận tâm.

Mãi mới nhẹ lòng hơn một chút.

Sợ Quách Thừa Nhân cứ mãi chìm đắm trong tình cảm với Đỗ Nhược Vi mà khó có thể thoát ra được, cũng chẳng tài nào trơ mắt nhìn con trai mình cô độc cả đời, Quách phu nhân bắt đầu tìm cách thúc ép con trai mình tìm đối tượng rồi tìm hiểu, hợp ai thì nhanh chóng kết hôn lập gia đình, tuy nhiên, ngay lập tức bị Quách Thừa Nhân từ chối thẳng thừng.

Bà ta đau đầu suy nghĩ, suốt thời gian dài, tóc Quách phu nhân từ lúc nào đã bạc trắng vì vấn đề chung thân đại sự của con trai, huống chi có người lo lắng cho Quách Thừa Nhân từng bữa ăn giấc ngủ cũng khiến bà ta yên tâm hơn phần nào, thế mà đối phương nhất quyết chìm đắm trong quá khứ cho tới bây giờ. Đưa tay đỡ trán, Quách phu nhân bất lực thở dài một hơi.

Sau đó, bà ta nhận được lời khuyên từ bạn bè, bắt đầu sắp xếp những cuộc hẹn cho Quách Thừa Nhân. Ban đầu người đàn ông nể mặt mẹ mình, đích thân tới gặp những người phụ nữ kia, nhưng kết quả đều bị hắn trực tiếp từ chối. Chả ai bằng được Đỗ Nhược Vi cả. Càng ngày càng nhiều cuộc hẹn, Quách Thừa Nhân lúc nào cũng tìm lý do từ chối, thậm chí vắng mặt.

Lên tới đỉnh điểm, hắn trực tiếp cảnh cáo mẹ mình rằng: “Mẹ đừng nghĩ tới việc ép con kết hôn nữa, để vạn sự tùy duyên, ông trời sắp đặt đi. Mẹ mà còn làm những chuyện như thế này nữa đừng trách con ra tay quá đáng.” Gương mặt Quách Thừa Nhân viết rõ hai từ mệt mỏi, người đàn ông đưa tay day day thái dương.

Đúng là hết nói nổi.

Yên ổn được một thời gian, tưởng mẹ mình chấp nhận bỏ cuộc rồi, ai dè hôm nay Quách phu nhân trực tiếp tới đây vì vấn đề ấy.



“Nhưng mà…”

Bà ta ngập ngừng, liếc mắt về phía con trai.

Chưa kịp để đối phương nói hết câu, Quách Thừa Nhân ngay lập tức cắt lời: “Không nhưng nhị gì hết. Mẹ, mau về giùm con, cả đời này con trai mẹ có thể độc thân, nên khỏi cần hành động vô bổ. Con mệt lắm, nào muốn thì con nhất định tự tìm được.”

Hết cách, Quách phu nhân đành ngậm ngùi ra về.

Từng cố gắng rất nhiều nhưng chẳng một lần được đáp lại.

Bà ta vô cùng chán nản, đành chấp nhận mặc kệ Quách Thừa Nhân thích làm gì thì làm, không can dự vào mọi chuyện nữa. Thời gian cứ thế trôi qua một cách âm thầm, lặng lẽ, và Quách Thừa Nhân cứ mãi độc thân như vậy.

Đã từng có rất nhiều người phụ nữ tìm tới hắn ngỏ ý làm quen, tuy nhiên, lần nào cũng bị người đàn ông thẳng thừng cự tuyệt. Ánh trăng sáng trong lòng Quách Thừa Nhân mãi mãi là Đỗ Nhược Vi, chẳng ai thay thế được hết. Và vì lý do ấy, trái tim luôn hướng về cô gái đã từng bị mình gây ra biết bao nhiêu tổn thương kia mà Quách Thừa Nhân sống một đời cô độc mà nhớ về bạch nguyệt quang khó chạm vào.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK