• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Năm người trên chiếc xe bò đi ngao du đây đó, tối thì dừng chân đâu đó nghỉ ngơi rồi đi tiếp. Lam Tịnh ngồi sau xe cùng Ngô Thương và Thúc Đình, năm  người không sợ buồn chán vì còn có cây đàn ghi-ta của Lam Tịnh nữa mà. Được Lam Tịnh vừa đánh đàn vừa hát cho nghe là sướng họ nhất rồi, cô như là thuốc phiện của bốn người bọn họ, vì trong mắt họ cô là một người quá giỏi về mọi mặt từ nghệ thuật, kinh doanh, chính trị hay quân sự cô đều là một thiên tài.

" Bên nhau ba mùa đông, nhưng xua đi lạnh vắng

Hương thơm tốn lâu, chưa từng bị ngọn gió phất qua

Khi đậu khi bay gả cho gió đông chẳng trở về

Nhìn tuyết đọng trên trên hàng mi ai oán

Một nhành cây quấn quanh tim ta như mực vẩy

Từng mảnh rơi vào lòng ta chống đỡ năm tháng


Tỏa sáng như chiếc ly nàng uống

Từng nói quay về Sơn Bắc một chuyến

Nhìn tay áo, ta muốn mang theo nàng

Ngắt một đóa hồng mai ở góc tường nạp làm phi

Sáng nay hoa nở rộ, đỏ rực như máu quyến rũ ai

Phu quân khóc hàm hương say

Ai nói ta không có nước mắt

Chẳng là nước mắt và họa thủy khó lòng phân biệt."

                         -Hồng mai phi-

Giọng hát cô đặc biệt trầm ấm, lời bài hát tuy là buồn nhưng giọng hát của cô lại vui tươi, thong thả khiến bốn người nghe càng thêm tận hưởng mà không để ý rằng có một đoàn xe lớn đi ngang qua mặc kệ đoàn xe đó có dừng lại nhìn vào nhóm cô.

Mà đoàn xe đó không ai khác là đoàn xe của hoàng gia, bên trong là hoàng đế uy nghiêm Dương Thánh Tông cùng hoàng hậu Minh Nguyệt và Trưởng công chúa Dương Ninh Mẫn. Bọn họ là đang cải trang vi hành, đi ngang qua thấy xe bò vốn định là quan binh đang cải trang thành gia đinh chặn lại nhưng nhớ ra là giấu thân phận nên đành nhường cỗ xe bò đi qua vừa vặn lại nghe tiếng hát trầm ấm, bài hát lại chưa nghe bao giờ, ba người tò mò mà cho dừng xe thò đầu ra nhìn xem.


Chỉ thấy hai thiếu niên phía trước đánh xe, phía sau là một thiếu niên lam y có khuôn mặt đẹp như tiên thiên đang cầm một cái gì đó mà gảy, là đàn sao nhìn lạ thế, đối diện thiếu niên lam y là một thiếu niên bạch y đẹp cũng không kém và một thiếu nữ bạch y bế hoa tu nguyệt đang say sưa thưởng thức. Chờ xe bò đi xa thì Dương Ngạo Hiên mới cho xe tiếp tục đi, trong lòng hắn không ngừng tán thưởng vị thiếu niên này, cao hứng nhìn hoàng hậu nói "nàng nói xem, vị thiếu niên đó thật làm ta cao hứng mà. Thật hiếm khi một thiếu niên có giọng hát như thế, mà ta thấy cây đàn của hắn không giống như những đàn bình thường, còn bài hát mà hắn hát nữa ta cũng chưa nghe bao giờ".

Hoàng hậu khẽ cười, hoàng thượng cao cao tại thượng uy nghiêm thường ngày lại vì một thiếu niên mà như hài tử, nàng dịu dàng nói "hòa...ng khụ chàng đó như hài tử vậy. Mà đúng là hắn hát hay thật, bài hát này ta cũng chưa nghe bao giờ hơn nữa đàn hắn cũng là lần đầu tiên ta nhìn thấy" nói rồi nàng quay người nhìn nữ nhi của mình "Mẫn nhi ngươi thấy thế nào?"


Dương Ninh Mẫn không nóng không lạnh đáp:" đúng vậy bài hát nữ nhi cũng chưa nghe bao giờ" nói rồi nàng vén cửa sổ nhìn trời. Lúc nãy khi nhìn thấy chàng thiếu niên đó tuy là không nhìn hết mặt nhưng nàng biết được nam nhân đó rất đẹp là một mỹ nam nhưng dù có đẹp bao nhiêu thì đối với địa vị nàng là công chúa còn hắn là dân thường hơn nữa nàng đã có người thương, nàng sẽ không thay đổi tình cảm của mình.

Dương Ngạo Hiên nhìn nữ nhi mình mà thở dài, nàng lúc nào cũng như tảng băng thì ai sẽ lấy nàng đây. Minh Nguyệt thì quá hiểu rõ hài tử của mình, nàng biết Dương Ninh Mẫn đã có người trong lòng lại là quan tướng trong triều chỉ mong hoàng nữ của mình hạnh phúc an ổn là nàng đã vui rồi.

Còn nhóm Lam Tịnh thì cùng chiếc xe bò đi đến thành này đến thành khác, vùng này đến vùng nọ, tính đến lúc rời khỏi nhà Lý Lâm thì bọn họ đã đi được hơn hai tháng. Hiện nhóm cô đang ở thành Đan Xá, Lam Tịnh đến một tửu lâu nghỉ chân sẵn tiện bán xe bò này mua năm con ngựa đi, nếu cứ đi mãi xe bò thì biết chừng nào đi xong đây vẫn là dùng ngựa tốt hơn. Nhóm Lam Tịnh bước vào Kinh Vũ lâu - một trong những tửu lâu nổi tiếng nhất thành này.
Tiểu nhị thấy năm người các cô bước vào thì nhanh nhảu đi đến chào mời, ngước nhìn mặt thì hắn ngạc nhiên đứng hình. Bốn nam tử đều mang một khí chất khác biệt, cao quý bọn họ đều là những mỹ nam đẹp nhất mà hắn gặp nhất là nam tử lam y này khi chất xung quanh là đặc biệt nhất làm người ta cảm thấy rất tin tưởng vừa gặp liền có hảo cảm. Còn nữ tử bạch y bên cạnh cũng không kém, một thiếu nữ khuynh quốc khuynh thành đây.

"Các vị khách quan muốn dùng gì a?" tên tiểu nhị liền đưa các cô vào bàn hỏi.

"Lấy cho chúng ta một ít thức ăn thanh đạm đi, một dĩa thịt là được còn có hai bình rượu nhỏ là được. Đa tạ" Ngô Thông gọi món ăn, chủ yếu là những món thanh đạm cho Lam Tịnh còn thịt bổ sung protein là được rồi.

"Hảo, có ngay" tiểu nhị liền nhanh chân làm ngay, hắn ngay gặp may rồi gặp toàn mỹ nam, mỹ nữ đã vậy còn tế nhị đa tạ hắn.
Món ăn ra bàn, Lam Tịnh cũng bắt đầu cầm đũa lên ăn, mấy ngày nay trong bụng cô toàn là mỳ tôm với Tokbokki làm cô nhìn thôi là hết muốn ăn, giờ phải bổ sung những chất còn thiếu mới được. Nhóm cô ăn đặc biệt yên tĩnh không ồn ào như những bàn khác làm những người ở đây thấy lạ mà đơn giản là các cô không thích vừa ăn vừa nói chuyện. Những người xung quanh cũng bị sự yên tĩnh của bàn cô mà không nháo ngồi im lặng ăn.

Vốn là sẽ yên lặng nhưng có một nhóm người vào làm phá vỡ bầu không khí này. Bọn họ là những nam tử chừng mười sáu mười bảy, nhìn khá thư sinh nên Lam Tịnh đoán bọn họ là những công tử nhà giàu. Đúng như cô đoán sáu thiếu niên vừa vào những con nhà phú hộ, bọn họ thường đến đây để đối đáp thơ văn, bọn họ sắp lên kinh ứng thí rồi.
Nghe cuộc nói chuyện này, Lam Tịnh và Ngô Thông không hẹn mà gặp cùng lúc chạm mắt nhau, hai người cùng một suy nghĩ đó là đi thi trạng nguyên. Lam Tịnh nói nhỏ việc mình và Ngô Thông đi thi cho ba người còn lại cũng như là giải thích vì sao cô và Ngô Thông đi thi, đơn giản vì cô và cậu thích, làm chức quan nhỏ nhỏ gì đấy kiếm tiền chờ đến khi về hiện đại là được rồi.

Cuộc thi còn bốn tháng nữa mới diễn ra nên bọn cô vẫn thong thả đi tiếp, chờ đến gần ngày thi thì đến kinh thành. Tính tiền, năm người đứng dậy chuẩn bị li khai nhưng lại bị chưởng quầy chặn lại "thật ngại quá, ta thấy các ngươi không phải người ở đây thì phải, các ngươi định đâu sao?".

"À đúng là bọn ta không ở đây mà không biết ngươi hỏi làm gì? Mà bọn ta định đến vùng tiếp theo hình như vùng đó là Ôn Châu thì phải" Nhất Bảo chen ngang lời Lam Tịnh định nói, nếu không phải ở hiện đại hắn có bằng nhà khảo cổ học thì chắc ạ cũng nghĩ hắn làm luật sư cãi nhau quá.
Mà lời vừa nói thì không những chưởng quầy mà là toàn bộ người trong quán đều ngạc nhiên nhìn các cô. Trưởng quầy khi thấy nhóm Lam Tịnh liền sinh hảo cảm, nhìn cô đi mà không khỏi thắc mắc ở đây không ai không biết về Kinh Vũ lâu, buổi sáng là một tửu lâu nhưng về đêm là một thanh lâu ai đến đây cũng không muốn đi vậy mà các cô đến chỉ ăn rồi rời khỏi khiến trưởng quầy tò mò nhóm cô muốn đi đâu nào ngờ lại đến vùng Ôn Châu.

"Không được sao?" Lam Tịnh lên tiếng hỏi, ngữ khí bình thản làm không ai đoán được cô đang nghĩ gì.

        ------------------------------

Tác giả: toy trở lại rồi đây (^人^)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK