• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: girl_sms
Beta: tunjoker09

"Ngu ngốc."

Dạ Ngưng đối với Tiểu Thảo đã hết thuốc chữa, có lầm hay không, nàng mất giải thích, kết quả người này như trước ngu ngốc không hiểu phong tình.

Nếu bình thường Dạ Ngưng dám nói như vậy với Tiểu Thảo thì Tiểu Thảo khẳng định sẽ mắng lại, nhưng nàng hiện tại đều nghĩ về Phong Uyển Nhu, thật vất vả để Dạ Ngưng nói cho mình biết bản thân sai ở đâu, vì vậy nên không cùng Dạ Ngưng chấp nhất mất chuyện vặt này, muốn chửi thì cứ chửi đi.

Lăng Sương đứng một bên nhìn Tiểu Thảo đang cười vui vẻ thì có chút sợ hãi, lại thấy Dạ Ngưng cũng đang nhìn Tiểu Thảo bằng ánh mắt kì lạ, Dạ Ngưng thấy Tiểu Thảo một bộ dạng cười quên trời đất, run rẩy lại gần

"Thảo a, bồ không sao chứ?"

Vừa rồi chính mình có phải hay không rất hung dữ? Tiểu Thảo vốn yếu ớt, thật sự là không nên nói nàng ta như vậy. Tiểu Thảo ngẩng đầu nhìn Dạ Ngưng lắc lắc đầu

"Không có a."

"Vậy bồ cười cái gì?"

"Chính là không phải lí do đó nên mình mới cười, nếu Phong tổng sinh khí vì lí do đó còn có thể cười sao?"

Tiểu Thảo nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng bị hỏi sửng sốt, vừa sáng tạo vừa nhanh nhẹn, Tiểu Thảo như vậy nàng là lần đầu tiên nhìn thấy, thật là có điểm không quen.

"Tốt lắm, mình đều đã hiểu, biết Phong tổng rốt cuộc vì cái gì sinh khí."

Tiểu Thảo cũng nhìn ra Dạ Ngưng đang có nhu cầu nên cấp nàng một cái thang để đi xuống, nói sang chuyện khác, Dạ Ngưng liếc mắt một cái, nhíu mày

"Là vì khoai tây sao?"

"Lần này mình không có nói nhảm nữa nha."

Tiểu Thảo cầm lấy chén trà cho vào miệng, mấy ngày liền buồn bực liền trở thành hư không, nàng cúi đầu nhìn nhìn chén trà, nhếch miệng cười, này thật đúng là tâm tình tốt uống cái gì cũng thấy ngon a.

"Trời ạ, Bồ còn có thể không nói nhảm sao?"

Dạ Ngưng bị sự vui vẻ của Tiểu thảo chọc giận, Tiểu Thảo cũng không để ý nàng tức giận, tay cầm chén trà đứng lên, nàng đẩy ghế dựa đi đến bên bức tường, đặc ý dựa vào tường, cúi đầu ưu nhã uống trà.

Dạ Ngưng bị Tiểu Thảo làm cho tức chết đi được, Lăng Sương đứng một bên ngược lại hứng thú nhìn Tiểu Thảo, nàng vừa thấy biểu tình này của Tiểu Thảo đã biết lại có lý luận mới. Tay phải vuốt ve chén trà, Tiểu Thảo nhẹ giọng nói

"Mình đã biết, Phong tổng sinh khí là ngày đó nhìn thấy mình cùng Phí Dương cùng một chỗ, vì vậy không vui."

"Bồ nói nàng ghen tị?"

Dạ Ngưng có một chút dịu đi, cuối cùng Tiểu Thảo đã nói được những lời nên nói. Tiểu Thảo lắc đầu, trên mặt mang theo mỉm cười

"Không phải."

"Không phải cái gì, nhanh nói đi chị hai."

Dạ Ngưng không kiên nhẫn , nhanh nói đi a, nói xong nàng mới có thể đi ra ngoài ăn cơm, chết đói mất thôi.

"Phong tổng tin tưởng mình, nên mới sinh khí."

"Vậy rốt cuộc là vì cái gì?"

Dạ Ngưng đã muốn đập nát cái bàn bên cạnh, nàng hiện tại thật sự muốn xông lên trước bóp cổ Tiểu Thảo.

Tiểu Thảo vụng trộm cười, nàng rốt cục đã nghĩ thông suốt , nguyên lai Phong tổng không phải không để ý tới nàng, mà là bởi vì mình cùng Phí Dương nói chuyện vui vẻ, hơn nữa cùng Phí Dương ăn cơm đều không nói cho nàng một tiếng, nàng khẳng định là sợ hãi Phí Dương sẽ xung đột linh tinh với mình , ai, thật sự là , Phong tổng thật vất vả lo lắng, nhưng Tiểu Thảo là ai cơ chứ, đoán tới đoán lui cuối cùng cũng đoán trúng. =)))) (Tiểu Thảo đu dây điện sẽ té đau đó :"> )

"Nàng là vì lo lắng cho mình, cho nên mới sinh khí."

Tiểu Thảo hạ kết luận cuối cùng, Dạ Ngưng hoàn toàn im lặng, khẽ cắn môi, cùng Lăng Sương phất tay rời đi ăn cơm, Lăng Sương tại một bên nhếch nhếch khóe môi, đôi khi nàng thật sự thực hâm mộ Tiểu Thảo, nếu Phong Uyển Tư có thể giống nàng, lúc hai người giận nhau luôn là đem suy nghĩ của đối phương đặt lên hàng đầu thì tốt biết bao.

"Sương Sương, buổi tối có tính đi đâu không?"

Tiểu Thảo đánh gãy suy nghĩ của Lăng sương, Lăng Sương ngẩng đầu nhìn nàng một cái, cười lắc đầu.

"Cô không phải muốn cùng tôi đi gặp Phong tổng chứ?"

"Không phải......"

Tiểu Thảo mặt đỏ bừng , thật sự là cái gì đều không thể gạt được Lăng Sương

"Tôi chỉ là, chỉ là gần đây thấy tỷ muội các nàng luôn là cùng nhau ăn cơm chiều, cho nên ­"

"Cho nên muốn tìm tôi đi cùng để tiếp thêm can đảm."

Lăng Sương thay Tiểu Thảo nói hết lời, Tiểu Thảo mặt đỏ lên ngượng ngùng nhìn nàng. Lăng Sương cười cười, gật đầu

"Được a, vừa lúc muốn đi gặp."

Tiểu Thảo vốn không nghĩ nhiều, nhưng khi nghe Lăng Sương nói như vậy không khỏi có chút áy náy, nàng tìm Phong tổng tuy rằng nói là đi nhận lỗi, nhưng là có cơ hội làm hoà, mà Lăng Sương gặp Phong Uyển Tư...... Có phải hay không rất tàn nhẫn.

"Tốt lắm, cô không cần thay tôi suy nghĩ, vẫn là hảo hảo suy nghĩ một chút gặp Phong tổng nên nói cái gì đi."

Lăng Sương cười nhìn Tiểu Thảo, nhìn thấy nàng kia ấp úng mặt đầy vẻ áy náy đã biết nàng suy nghĩ gì, Tiểu Thảo mặt đỏ không thể đỏ hơn được nữa, cắn môi cúi đầu nhìn xuống. Nàng phải nói gì đây?.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK