• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày về trường thứ mười, chim non không qua cuộc thi kết thúc trừng phạt, cuộc sống học tập một lần nữa đi vào quỹ đạo.

Lớp ngôn ngữ thông dụng và kiến thức tinh hạm, ba con chim phượng nhỏ vẫn cứ xung phong đi đầu, chiếm vững ba vị trí đầu, kéo khoảng cách tương đối dài với vị trí thứ tư.

Lớp đi săn không ngừng giảm bớt thời gian.

Giảng viên hồng chuẩn tuyên bố, không lâu sau sẽ hủy bỏ chương trình học học lâm thời này.

Nguyên nhân là các chim non đã nắm được kỹ xảo, bất kể đánh đơn hay hợp tác, đều có thể bắt được đầy đủ con mồi, xác suất thành công cao đến trăm phần trăm. Mặt khác, con mồi trong rừng không đủ, tiếp tục săn nữa, thật sự không bổ sung kịp.

Tổng hợp lại các tình huống trên, hủy bỏ môn học này, thật sự rất cần thiết.

Các chim non tỏ vẻ bất mãn.

Số lượng hung thú và dị thú ở khu ký túc xá có hạn, lớp đi săn là con đường “vớt thêm” duy nhất. Bây giờ bỏ đi, ăn khuya và điểm tâm đi đầu tìm?

Thanh âm phản đối quá lớn, hiệu trưởng bạch chuẩn quyết định, làm đền bù, thời gian tàu chuyên chở khởi hành, rút ngắn từ hai tháng còn nửa tháng.

Cách mỗi mười lăm ngày, các chim non rời trường về nhà, khu ký túc xá sẽ cung cấp lượng lớn dị thú, làm khẩu phần lương thực cho phần học kỳ sau.

Độ khó lớp thực chiến tiếp tục lên cao, các chim non hợp tác với nhau, thành tích vẫn làm người hài lòng như thường.

Dung nham núi lửa, vỏ đất rung động, sông băng xâm nhập, tinh hạm phát nổ, các loại khiêu chiến chim trưởng thành cũng cảm thấy khó giải quyết, liên tiếp đặt ra trước mặt chim non.

Kết quả, không có một con chim non lùi bước.

Trải qua núi lửa nguy hiểm, đốt một đầu tóc xoăn, vẻ mặt vẫn hưng phấn, tỏ vẻ lần sau gặp phải hoàn cảnh tương tự, khẳng định sử dụng ít thời gian hơn.

“Núi lửa tính cái gì, sông băng càng khỏi nói!”

Đương nhiên, đối với hoàn cảnh thực chiến đột nhiên nâng cấp, các chim non cũng không phải là hoàn toàn chấp nhận, không có một chút bất mãn.

Làm phản hồi, mỗi lần học cách đấu, đều sẽ có chim non khiêu chiến giảng viên. Thắng thua không quan trọng, phải cho đối phương biết thái độ của mình!

Ba người Tần Ninh lại vẫn cứ ăn không ngồi chờ.

Sau cuộc thi cách đấu, qua vài buổi thực chiến, ba người tiến bộ nhanh chóng. Đánh với tộc chuẩn trưởng thành, tỷ lệ thắng đã đạt được trên chín mươi phần trăm. Trừ du chuẩn, hồng chuẩn và khôi chuẩn hoàn toàn không phải là đối thủ.

Hệ thống điều khiển lập tức điều chỉnh, căn cứ thành tích mỗi buổi học, bình xét lại sức chiến đấu của ba người.

Bình xét ra, khiêu chiến giảng viên trở thành không có khả năng.

Bất kể thắng bao nhiêu trận, điểm vẫn cứ là số không. Nhiều lần còn có thể bị đưa ra cảnh cáo, không cho đến gần võ đài.

Chim phượng nhỏ rất là bi thôi.

Cùng tuổi không được, lớn tuổi cũng không được, thật sự phải đội sổ đến tốt nghiệp?

Giảng viên tộc chuẩn cũng bất đắc dĩ.

Tin tức truyền ra ngoài trường, các ổ chị em khác gửi tin nhắn đến, lần thuyên chuyển công tác tới, phải ra sân huấn luyện gặp mặt ít nhiều.

Đang cầm máy truyền tin, không chỉ một giảng viên tộc chuẩn rơi lệ như thác.

Chim non sợ các chị em, chim trống trưởng thành cũng đâu khác gì.

Thế này còn chưa là gì, du chuẩn và hồng chuẩn có bạn đời, mỗi ngày đều phải chịu lão bà đánh đấm.

Nói văn hoa chính là, tăng cường thể lực.

Hồng chuẩn và du chuẩn trở thành anh em cùng khổ, khôi chuẩn thì âm thầm thở phào một hơi. Bị coi là sức chiến đấu không mạnh, hình như cũng không phải chuyện gì xấu.

Cuộc sống ngày ngày trôi qua, Tần Ninh ban ngày chuyên tâm đi học, ban đêm vội vàng đi săn. Dưới sự giúp đỡ của bạch tuộc đốm xanh, trong thiết bị chứa vật, hung thú có mười chín con, dị thú hơn ba mươi con.

“Không thể xử lý bây giờ, đều phải giữ hoàn chỉnh.”

Ngăn cản bạch tuộc nhỏ quơ dao, Tần Ninh đặt một tay lên tuần lộc trúng độc hôn mê, thu vào thiết bị chứa vật.

Ôm bắp chân Tần Ninh, đám cầu lam mở to mắt, rất là không hiểu.

Nhiều đồ ăn tươi mới như vậy, không lập tức xử lý vào bụng, ngược lại muốn để lại hết?

Tần Ninh không ăn thịt, chúng nó sẽ không có xương.

Tính toán tỉ mỉ, từ rời miệng núi lửa đến giờ, chỉ được ăn hai bữa xương tươi, còn lại đều là dự trữ. Tuy nói bụng không lo, nhưng khẩu vị ít nhiều phải đổi một chút chứ?

“Tạm thời nhịn qua mấy hôm nay, số này tao có việc cần dùng.”

Tiến hành chuyển hoán mậu dịch với Phúc Thanh, cứu Pant, lại đưa hắn đến vực Xám, năng lượng tiêu hao không thấp, nợ nần cũng tăng vọt, đạt đến con số thiên văn.

Chỉ có chuẩn bị tâm lý là chưa đủ, phải có hành động thực tế, mới có thể thuận lợi hoàn thành toàn bộ cuộc giao dịch.

Nhấc đám cầu lam lên, tùy ý đối phương quấn vào cánh tay mình, Tần Ninh vỗ cánh bay lên, lướt qua tán cây, tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.

Ánh trăng sáng rực, biển sao lấp lánh.

Bóng người màu đen lướt qua một lại một gốc cổ thụ, bay về phía dòng suối nhỏ chảy xuôi trong rừng.

Im hơi lặng tiếng hạ cánh, nấp vào tán cây rậm rạp, mở trang bị ẩn hình, chờ đợi con mồi xuất hiện.

Hai ngày trước, Tần Ninh ngang qua con suối nhỏ này, phát hiện vết chân dị thú, đa số đều là mới để lại gần đây. Sau khi suy xét quyết định, đêm đến mai phục, ôm cây đợi thỏ.

Tìm kiếm quanh rừng, không cẩn thận có thể sẽ dọa sợ con mồi. Kiên trì chờ ở nơi này, ngược lại thu hoạch được nhiều hơn.

Làm ra quyết định này, thật sự là xuất phát từ bất đắc dĩ.

Theo dáng người lớn lên, sức mạnh tăng cường, Tần Ninh luôn sẽ vô thức tỏa ra uy hiếp. Hiện tượng tương tự, cũng xuất hiện trên người hai thiên nga nhỏ.

Phượng hoàng thời thiếu niên, thường gặp phải loại tình huống này.

Sức mạnh vô cùng kinh người, giống như binh khí di động, ngoài trăm mét vẫn có thể cảm thấy nguy hiểm.

Tần Ninh thử khống chế, đáng tiếc không có hiệu quả rất lớn. Nếu như tâm tình kích động, đồ đằng màu đen xuất hiện, uy hiếp sẽ trở nên càng mạnh.

Lúc tình huống này mới xuất hiện, Hắc Minh và ht từng bị dọa xù lông, đến giờ vẫn lòng còn sợ hãi.

Thứ càng xinh đẹp lại càng kinh khủng, đã được hắc nhạn tôn làm danh ngôn chí lý.

Ngày nghỉ lần trước, Tần Ninh có hỏi Bạch Hử, nhận được câu trả lời rất đơn giản: “Lớn lên sẽ hết thôi.”

Muốn tiếp tục truy vấn, người đã bị ôm vào trong lòng, bắt đầu một vòng cho ăn mới.

Đối với chuyện này, bạn Tần đã không muốn bình luận.

Hiện tại, chỉ có cố gắng khắc phục khó khăn, tìm cách thu liễm hơi thở, che giấu vết tích, không để con mồi bị dọa chạy.

Nói thì đơn giản, làm lại khó.

Hơn mười con dị thú đến gần nguồn nước, cách còn khoảng ba bốn trăm mét đã đột nhiên hoảng sợ, nhấc chân quay đầu bỏ chạy.

Chiến lược ẩn thân không có tác dụng, Tần Ninh đành từ bỏ kế hoạch, tắt trang bị ẩn hình, dùng tốc độ nhanh nhất đuổi theo.

Trong quá trình đuổi theo, Tần Ninh phát huy tốc độ và linh hoạt đến mức tận cùng. Cánh ánh sáng vỗ mạnh, tựa một tia sét màu đen, xuyên qua giữa cành lá rậm rạp, nhanh đến không thể nắm giữ.

Cách đàn thú khoảng hai mươi mét, quơ tay ném sáu con bạch tuộc ra.

Cầu lam nhảy ra khỏi tán cây, giãn xúc tua, nhanh chóng lao về phía mục tiêu.

Mấy con tuần lộc tụt lại sau cùng lần lượt trúng chiêu, bị dao sắc rạch rách da, bị nọc độc tê liệt, bốn chân mềm nhũn, miệng sùi bọt mép, lục tục ngã xuống. Giãy giụa đứng lên, ngược lại làm cho chất độc tác dụng nhanh hơn.

Nhanh chóng thu hồi chiến lợi phẩm, Tần Ninh tiếp tục đuổi theo về phía trước.

Trên đường gặp được hắc nhạn và tuyết nhạn săn đêm, hai bên hợp tác, bắt nửa đàn tuần lộc.

Tuần lộc may mắn trốn thoát chạy như điên một mạch, cho đến vào sâu trong rừng rậm, mới dám dừng lại lấy hơi. Đáng tiếc, có hai con hung thú đang chờ chúng nó, răng nanh vuốt sắc lóe ánh sáng lạnh, đã đói khát khó nhịn từ lâu.

Hắc nhạn và tuyết nhạn kiểm kê con mồi, Tần Ninh chỉ lấy một con, còn lại không động đến.

“Sắp đền mùa sinh sản của đàn hươu, quy định trong vòng ba tháng không thể săn.”

Hắc Minh xách hai con hươu cái, khuyên Tần Ninh nhận lấy.

“Giảng viên đã gửi danh sách cấm săn, có nửa số dị thú ở trong ấy. Có lẽ khoảng năm ngày nữa, cánh rừng này cũng không được tùy tiện vào.” Ts bổ sung.

“Cá trong hồ đã trưởng thành, bọn mình có thể bắt cá.”

Nhớ đến mùi vị cá nướng, các chim non không nhịn được nuốt nước miếng.

Trong bảy vực, sinh vật nguyên thủy tập thể phát triển theo hướng cự vô bá, thời kỳ trưởng thành lại cực ngắn.

Lấy hồ cá làm ví dụ, trước đó thiếu chút nữa thì tuyệt chủng, không đến hai tháng, lại đã thành đàn bơi lội dưới đáy nước. Giống như cua ánh trăng, thời kỳ trưởng thành cần hai mươi năm, thật sự là vô cùng ít ỏi.

Có thể bởi vì như vậy, mới có thể sinh ra dinh dưỡng phong phú, trở thành món ăn không thể thiếu cho chim non.

Bởi vì sinh trưởng chậm chạp mà nhận được “đối xử” như vậy, với cua ánh trăng mà nói, tuyệt đối là bất hạnh to lớn.

Dưới sự kiên trì của hắc nhạn, Tần Ninh nhận thêm ba con tuần lộc. Để bày tỏ cảm tạ, sau khi kết thúc cuộc săn, mời nhóm Hắc Minh ăn một bữa khuya.

Hương thịt nướng thơm lừng lan ra, dẫn nhiều chim non hơn đến.

Ăn khuya biến thành liên hoan.

Hai tiếng đồng hồ sau, thịt nướng không còn một mảnh, Tần Ninh giữ lại hơn nửa số xương.

Nhu cầu của bạch tuộc nhỏ cũng cần quan tâm.

Nếu không, để chúng nó bãi công, ba bữa nhất định trở thành vấn đề.

Lửa trại tắt, các chim non lục tục tan đi.

Tần Ninh quay lại nhà gỗ, rửa mặt xong, sạch sẽ mát mẻ vùi đầu vào trong lông vũ, thoải mái cọ cọ, nhanh chóng ngủ say.

Lớp thực chiến hôm sau, chim non khu ký túc xá thứ nhất càng thêm dũng mãnh phi thường.

Không nhìn nhiệt độ sa mạc, treo lên đánh đàn kiến, bọ cạp khổng lồ, phá hủy ba tổ kiến, san bằng cả mảnh cát kết.

Lúc tìm kiếm nguồn nước, thuận lợi tiêu diệt sáu con cạp nong có đầu to cỡ cối xay.

Thấy thân rắn hóa thành ánh sáng, hắc diên và hồng diên vẻ mặt đáng tiếc, phun ra câu cảm khái kinh điển: “Đáng tiếc không ăn được.”

Đeo một đầu hắc tuyến, Tần Ninh đào rễ cây, lấy nút gỗ chứa nước ngọt ra.

Bổ sung nước ngọt xong, các chim non tiếp tục đi về phía trước, một đường bẻ gãy nghiền nát.

Gặp phải bão cát, hưng phấn kêu dài mấy tiếng, vỗ cánh xông lên trước, kéo cũng không kéo được.

Không đến hai giờ, sa mạc cầu sinh phiên bản nâng cấp, toàn thể thoải mái thông qua.

Một con chim non cuối cùng tìm thấy máy truyền tin, thành công rời không gian mô phỏng, cách hết giờ còn tròn hai mươi phút.

Nhìn thành tích hệ thống đưa ra, du chuẩn nửa ngày không nói gì.

Tiếp tục như vậy, chương trình học hai năm, được tám tháng sẽ tuyên bố kết thúc.

Sau lớp thực chiến, Bạch Hử liên lạc với Tần Ninh, báo cho cậu biết, y phải đi mấy ngày.

“Ngày nghỉ không thể đến đón em, có việc có thể đi tìm Bạch Nham.”

“Được.”

“Sau khi về thành, ta có quà tặng em.”

“Quà?”

“Tạm thời bí mật.” Bạch Hử nháy nháy mắt, cười nói.

“…”

Kết thúc cuộc gọi, Tần Ninh khoanh chân ngồi trên giường, vỗ vỗ hai má, ổn định một chút nhịp tim, dự định tiếp tục xem văn hiến.

Vừa mở máy ghi chép, hắc trạc trên cổ tay đột nhiên rung lên.

Xác nhận tọa độ, mở giao diện giao dịch, Mãnh Thất xuất hiện trong màn hình.

“Bạn của tôi, tôi có chuyện muốn xác thực với cậu.”

“Chuyện gì?”

“Cậu nói Phúc Thanh cứu trợ, giúp Pant thoát thân khỏi vực Đen?”

“Đúng vậy.” Tần Ninh không phủ nhận, nghiêm mặt nói, “Pant là bạn của tôi, tôi sẽ không nhìn bạn bè chết vô ích.”

Nét mặt Mãnh Thất có vài phần không xác định.

“Tôi tin tưởng cậu, nhưng đối phương là tộc rắn, tôi thật sự có chút lo lắng.”

“Lo lắng cái gì?”

“Thú một sừng từng là con mồi của tộc rắn.”

Pant thoát thân thành công, nhất định phải đến vt trước.

Quá trình trung gian này, liệu Phúc Thanh có thể đột nhiên đói bụng, nổi tính hung ác, dùng bữa tại chỗ?

Lo lắng của Mãnh Thất không phải không có lý.

Chuỗi thức ăn rất tàn khốc.

Tộc lông vũ ở đỉnh cao nhất, tộc rắn ở trung gian, mammoth và thú một sừng ở dưới đáy.

Với hai loài phía sau mà nói, Phúc Thanh cũng nguy hiểm không kém.

“Tôi đã cân nhắc điểm này, cho nên mới bảo Pant chuẩn bị thiết bị chứa vật tiên tiến nhất.”

Trải qua giải thích đơn giản của Tần Ninh, lo lắng của Mãnh Thất rốt cuộc ít đi mấy phần. Đồng thời quyết định, giúp Pant tìm thiết bị chứa vật, đảm bảo nửa đường không có sai sót xảy ra.

“Tôi phải cảm ơn chú.” Tần Ninh đột nhiên nói.

“Cảm ơn tôi?”

“Hai bộ trang bị ẩn hình. Dùng xong vài lần, tôi thật muốn dỡ ra xem.”

“Muốn dỡ thì dỡ, không đáng bao nhiêu. Nếu cậu cần, tôi có thể giao dịch với cậu thêm vài bộ.”

Mãnh Thất cười hàm hậu, thậm chí chỉ Tần Ninh kỹ xảo tháo dỡ, không mảy may lo bị lộ kỹ thuật.

Vực Xám có thể chế tạo trang bị ẩn hình tốt nhất, đều dựa vào một loại vật liệu đặc thù.

Kỹ thuật của vực Lam và vực Đen vượt xa vực Xám, cho đến hiện tại, lại vẫn không tạo ra được thiết bị tương tự, cũng là vì nguyên nhân này.

“Chú chờ một chút.”

Tần Ninh nhảy xuống giường, nhanh chóng rời nhà gỗ, vào trong rừng hái quả mọng chín, làm hàng hóa giao dịch.

“Loại trái này rất ngọt.”

Nhận được quả mọng, Mãnh Thất đặc biệt vui vẻ.

Gặp phải trùng triều, tinh cầu đang trong thời kỳ phục hồi, đa số đất đai đều dùng để trồng cây non và ngũ cốc, trái cây thế này đúng là không nhiều.

Hai người hoàn thành giao dịch, nói lời tạm biệt xong, ánh sáng trắng biến mất.

Tần Ninh nằm trên giường, nâng hai trang bị ẩn hình cỡ khối rubik.

Nhìn một lúc, rốt cuộc không nhịn được, dựa theo phương pháp Mãnh Thất dạy, bắt tay dỡ một bộ ra.

Như chủng tộc vực Xanh, những thứ mammoth chế tạo ra, vô cùng có phong cách tộc đàn.

Đơn giản, quê mùa, không có quá nhiều chi tiết tinh xảo.

Lật qua lật lại nhìn những mảnh linh kiện rải rác, Tần Ninh gần như không tin, thứ đơn giản như vậy, lại là trang bị ẩn hình tốt nhất trong bảy vực.

“Chẳng lẽ là vì vật liệu?”

Đại khái chỉ có thể giải thích như vậy.

Rốt cuộc là loại vật liệu nào, chứa trong bộ phận nào, Tần Ninh không có ý tìm tòi nghiên cứu.

Xét cho cùng, cậu chỉ là vì tò mò, không thật sự muốn làm giả. Đồng thời, thật có thể bị tìm ra dễ dàng, vật liệu bí mật của vực Xám cũng sẽ không còn giữ được đến hiện tại.

Lại qua ba ngày, rốt cuộc đến ngày Pant lên đường.

Tinh hạm tộc rắn hoa lệ, lắp đặt thiết bị ẩn hình tân tiến nhất, phủ thêm một lớp sơn mới, trở nên đặc biệt tầm thường.

Link được dẫn ra khỏi nơi giam giữ, vẫn là trói cứng, đưa thẳng đến khoang chỉ huy.

“Sau khi đến vực Đen, tôi sẽ liên lạc với anh.”

Pant đứng trước mặt Mãnh Thất, vẻ mặt cương quyết.

“Nếu có thuyền viên còn sống, tôi sẽ mang bọn họ về nhà. Nếu… Tôi cũng sẽ mang tro cốt trở về.”

Dùng sức vỗ vai Pant, Mãnh Thất dùng thân phận bạn bè, cho ra sự ủng hộ lớn nhất.

Tượng cù lái máy bay, đưa hơn hai mươi người máy lên đài chỉ huy.

Pant khăng khăng đi một mình, không muốn bạn bè mạo hiểm vì mình.

Mãnh Thất và tượng cù bàn bạc, đặt lại chương trình cho người máy gia chính, thay bọn họ đến vực Đen.

“Tất cả đều phải cẩn thận.”

“Tôi sẽ.”

Trước khi bước vào khoang, Pant nhìn Mãnh Thất và tượng cù, gửi lòng biết ơn chân thành nhất đến đối phương.

Mammoth và tượng cù cảm động, mũi vung lên, phun Pant một thân nước lạnh.

Văn hóa tinh vực đa dạng khác biệt, loại tình huống này là không thể tránh.

“Bảo trọng!”

Lắc lắc đầu, hất tung bọt nước, Pant lại cúi đầu, xoay người bước lên tinh hạm.

Cửa khoang đóng lại, động cơ nổ vang.

Mammoth và tượng cù ở lại tại chỗ, nhìn bóng tinh hạm xuyên qua tầng khí quyển, yên lặng cầu khẩn, hi vọng kế hoạch có thể thành công, Pant trở về bình an.

Tinh hạm rời vực Xám, dọc đường cần đi qua vực Cam, vực Lam và vực Đỏ, mới có thể đến biên giới vực Đen.

Từ sau khi bị bắt, thiết bị chứa vật và máy giao dịch trên người Link đều đã bị lấy đi, thiếu chút nữa sống sờ sờ chết đói. Cho nên khi vượt không gian, gần như muốn xỉu luôn trên đài chỉ huy.

“Tôi muốn ăn.”

Dựa vào tường ánh sáng trong suốt, Link rũ râu, gần như hấp hối.

“Cậu đã đồng ý, tôi dẫn đường cho cậu, cậu sẽ không giết tôi.”

Thấy Pant nhíu mày, Link giãy giụa ngồi dậy, bổ sung: “Cậu muốn tìm thuyền viên, đúng không?”

“Cho nên?”

“Nếu bọn họ còn sống, tôi có thể dẫn cậu vào nhà tù của kiến quân đội. Nếu bọn họ đã chết, tôi cũng có thể tìm xác bọn họ giúp cậu.”

“Sao trước đây mày không nói?”

“Bởi vì tôi không xác định lời cậu nói là thật hay giả. Nếu cậu lừa tôi, nói hay không cũng có gì khác nhau?”

Link hơi nâng râu, cố gắng làm ra vẻ chân thành.

“Cho tôi chút đồ ăn, tôi nhất định dẫn cậu tìm được bọn họ.”

“Nếu mày nói láo, tao sẽ cho mày trả giá thật lớn.”

Pant mở thiết bị chứa vật, ném những thứ thuộc về Link vào lồng.

Phát hiện không có máy giao dịch, ánh mắt Link lóe lóe, nhưng không lập tức đưa ra nghi vấn.

Tốc độ di chuyển của tinh hạm rất nhanh.

Ngang qua ba tinh vực, hầu như không gặp phải phiền toái lớn gì. Chỉ có một lần gặp phải đai vẫn thạch nhỏ, tiêu hao hơn nửa năng lượng mới thoát thân.

Link thành thật đứng trên đài chỉ huy, nắm chặt tất cả thời gian ăn no.

Pant dựa vào lưng ghế, thật lâu vẫn không nhúc nhích. Chỉ nhìn bề ngoài, hầu như không khác gì người máy.

Trải qua lần vượt không gian thứ mười một, tinh hạm rốt cuộc đến biên giới vực Đen.

Lúc này, cách Pant rời vực Xám, đã qua thời gian tương đối dài.

“Chủ tinh của tộc kiến ở thành thứ chín, kiến quân đội phân tán trên sáu hành tinh. Đàn kiến hợp tác với tôi, tổ kiến xây ở hành tinh thứ hai.”

Link rất tự giác, không đợi Pant đặt câu hỏi, nhanh chóng nói rõ tình huống.

Lúc đầu, hắn hạ quyết tâm, chờ đến vực Đen, lập tức bán Pant cho tộc kiến. Chỉ là không ngờ, Pant lấy máy giao dịch của hắn đi, không biết giấu ở đâu.

Không có máy giao dịch thời không, đông sơn tái khởi, khôi phục thân phận địa vị và vân vân, tất cả đều là mây bay.

Vì vậy, hắn cần phải nhẫn nại.

Chờ lấy lại đồ của mình, sẽ tính sổ với con thú một sừng này!

Tinh hạm mở thiết bị ẩn hình, lặng lẽ đến gần hành tinh Link chỉ. Đi qua vài trạm không gian, đều là không khí trầm lặng, không có một chút dấu hiệu sống.

Trong lúc Link bị bắt cóc, vì tranh đoạt năm tinh cầu năng lượng, kiến quân đội và kiến gai đen bùng nổ chiến tranh. Đàn kiến dốc hết lực lượng, thế lực ngang nhau, cuối cùng rơi vào kết cục đôi bên cùng chết.

Kiến đen hợp tác với kiến lửa, muốn ngư ông đắc lợi.

Chờ hai bên đánh nhau tỉnh táo lại, tổ kiến đã bị phá hơn nửa, kiến chúa cũng thiếu chút nữa bị giết.

Trong cơn cuồng nộ, kiến quân đội và kiến gai đen tiến hành trả thù, gây nên một trận hỗn chiến.

Thanh to thế lớn, dọa chạy tất cả hàng xóm bên cạnh, không ai dám đến gần thành thứ chín.

Lựa chọn lúc này lẻn vào vực Đen, vận may của Pant đúng là không tệ.

Liên tục mấy trận đại chiến, đàn kiến tử thương vô số. Vừa phải bảo vệ tổ kiến, lại phải bảo vệ tinh cầu an toàn, thiếu nhân thủ nghiêm trọng.

Kiến chúa ra lệnh thu hẹp phòng vệ.

Trạm không gian nhìn thấy dọc đường, trừ số ít bị tấn công, đa số đều là bị chủ động vứt bỏ.

Không có trạm không gian, ý nghĩa phiền phức giảm thiểu, kế hoạch lẻn vào đặc biệt thuận lợi.

Tinh hạm bay đến chủ tinh của kiến quân đội, ẩn ở ngoài tầng khí quyển, tìm kiếm cơ hội hạ cánh.

“Mấy triệu năm trước, thảm thực vật trên tinh cầu này đều chết, nước biển khô cạn, lục địa đều bị sa mạc bao phủ. Mặt đất không có nguồn nước, kiến quân đội có thể sinh tồn, đều dựa vào sông ngầm.”

Link rốt cuộc được thả, chỉ là chân trước vẫn bị trói, không thể tự do hành động.

“Gần cực của đại lục này là nơi kiến quân đội ném bỏ xương cốt. Thuyền viên của ngươi đại khái ở trong ấy.”

Trên thực tế, nơi này là bãi rác của kiến quân đội.

Mặc dù không có ý thức bảo vệ môi trường, nhưng để bảo vệ nguồn nước quý giá, điểm nên chú ý cũng không thể lơ là.

Xương cốt ăn thừa, tinh hạm vô dụng, đều bị vạch khu vực vứt bỏ. Tích lũy đến số lượng nhất định, sẽ dùng tinh hạm vận chuyển đến tinh cầu chứa rác.

Toàn bộ quá trình nhanh thì vài chục năm, chậm thì trên trăm năm, cần xem số lượng đàn kiến.

Link có thể kết luận, thuyền viên của Pant đã chết. Để không chọc giận đối phương, cẩn thận lựa chọn dùng từ, không dám nói thẳng rõ ràng.

“Vậy đến đó.”

“Từ từ.” Link ngăn cản, “Tinh hạm sẽ lập tức bị kiến thợ phát hiện, có khoang con thoi loại nhỏ không?”

Để lấy lại máy giao dịch, Link có thể nói dốc hết sức lực.

Giao tinh hạm cho người máy điều khiển, hai người leo lên khoang con thoi, nhờ trang bị ẩn hình, bình an vô sự đi vào tầng khí quyển.

Bởi vì mục tiêu đủ nhỏ, đài quan sát trên mặt đất cũng không chú ý nhiều.

Đây cũng là may mắn của Pant.

Khoảng thời gian gần đây, mỗi ngày đều có xương cốt vỡ nát và thiên thạch rơi xuống.

Kiến quân đội vội vàng chăm sóc kiến con, lúc trước còn có thể khẩn trương chốc lát, lập tức sai người đi kiểm tra. Đến bây giờ đã là thấy cũng không thấy lạ, thật sự có kẻ liều mạng dám mượn cơ hội này xông vào tổ kiến, bắt lấy ăn tươi là được.

Khoang con thoi hạ cánh chuẩn xác xuống điểm cực.

Cửa khoang mở ra, dưới chân không phải sông băng, mà là xương trắng chồng chất.

Link rời khoang trước, Pant đi theo sau hắn.

Xác nhận phụ cận không có kiến quân đội, Pant lấy máy thăm dò ra, căn cứ các loại tư liệu đưa vào, bắt đầu tìm kiếm hài cốt của các thuyền viên.

Hắn từng ôm ấp hi vọng mong manh, hi vọng thủy thủ đoàn còn sống.

Thế nhưng, theo máy thăm dò không ngừng phát ra tiếng vang, một bộ lại một bộ xương trắng được tìm thấy, hi vọng cuối cùng cũng tuyên bố tiêu tan.

Tròn năm ngày, Pant không ăn không uống, tìm ra một trăm linh ba bộ hài cốt. Một nữa đã không thể chắp vá đầy đủ, trên xương đùi gãy vụn, còn có dấu vết hình răng cưa.

Link luôn luôn ở bên cạnh bàng quan, vừa không đề nghị giúp đỡ, cũng không chuồn đi truyền tin cho kiến quân đội.

Tìm được thuyền viên cuối cùng, hai mắt Pant đỏ bừng, mở máy giao dịch, liên lạc với Mãnh Thất đang lo lắng chờ đợi.

“Tìm được rồi.” Giọng nói khàn khàn, như dùng giấy ráp mài qua.

“Cậu không sao chứ?”

“Không sao.”

Dùng sức lau mặt, Pant nói: “Tiến hành như kế hoạch ban đầu.”

Tất cả hài cốt đều được cất cẩn thận, đặt vào thùng gỗ đặc biệt.

Ánh sáng trắng hiện lên, thùng gỗ biến mất, vài thùng hợp kim lớn xuất hiện trước mặt hai người.

“Đây là cái gì?”

Link đột nhiên sinh ra dự cảm không ổn.

“Mày đoán thử xem?”

Pant cười nhạt, ấn xuống bảng điều khiển, thùng hợp kim tự động mở ra.

Thiết bị phi hành lớn cỡ bàn tay khởi động, nâng vũ khí tự bạo uy lực khủng khiếp, bay qua sa mạc, tìm kiếm từng sào huyệt của kiến quân đội.

Mỗi thiết bị phi hàng đều có trang bị ẩn hình.

Chỉ có chủng tộc vực Xám, mới có thể ra tay mạnh bạo như vậy.

Tiếng vang lớn đầu tiên truyền đến, Link đột nhiên hiểu ra, từ vừa mới bắt đầu, Pant đã không định bỏ qua hắn.

Hắn thậm chí cảm thấy, con thú một sừng này ôm tử chí, căn bản không muốn sống rời khỏi vực Đen!

Gây ra động tĩnh lớn như vậy, kiến quân đội nhất định sẽ phát hiện.

Pant muốn chết không sao, nhưng hắn sẽ bị coi là đồng bọn!

“Cậu làm trái thỏa thuận!”

“Trái thỏa thuận?” Pant cười nhạt, “Mày kết luận từ đâu?”

“Tôi…”

Link nghẹn lời.

Pant đúng là không động tay, chẳng qua, dẫn kiến quân đội đến, hắn nhất định không sống nổi!

“Cái này trả cho mày.”

Pant mở thiết bị chứa vật, ném máy giao dịch cho Link.

“Tao giữ lời, không tự tay giết mày. Có sống sót hay không, phải xem vận may của mày.”

Tiếng nổ mạnh không ngừng truyền đến.

Tổ kiến phát ra cảnh báo, kiến lính lập tức hành động.

Trong tiếng nổ vang, chùm sáng chói mắt từ từ bắn ra, tạo thành tấm lưới lớn, bao phủ toàn bộ tinh cầu.

Chùm sáng như dao sắc.

Bất cứ loại hạm nào muốn ra vào, lập tức sẽ bị xé thành mảnh nhỏ.

Pant bỏ lại Link, khởi động càng nhiều vũ khí.

Mãnh Thất hoàn thành giao dịch, đang định vị tọa độ của Phúc Thanh, gửi tín hiệu kế hoạch bắt đầu.

Tất cả những việc này, Link hoàn toàn không biết. Chỉ một lòng thu gom xương cốt, bổ sung nguồn năng lượng cho hệ thống.

Trước khi kiến quân đội chạy đến, phải đảm bảo máy giao dịch có thể khởi động.

Như vậy mới có thể đảm bảo an toàn của bản thân.

Với tính tình của kiến quân đội, cho dù hắn bắt Pant, đối phương cũng sẽ không nghe hắn giải thích.

Trên đường thu gom, hệ thống đột nhiên thông báo, có kí chủ muốn giao dịch với hắn. Link không muốn để ý đến, nhưng màn hình chớp lên liên tục, đóng hai lần, đối phương vẫn kiên nhẫn, định vị một lần nữa.

Càng về sau, thậm chí ảnh hưởng đến tốc độ thu gom năng lượng sinh vật.

Link đành phải mở giao diện giao dịch.

Sau một luồng sáng trắng, Phúc Thanh phun lưỡi hắn, xuất hiện trước mặt Link.

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK