• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi uyên sồ nhỏ phá xác, lục tục được chim trưởng thành ôm đi, sắp xếp ở cùng nhau, do chim phượng và chim hoàng thay phiên chăm sóc, chờ thay đổi hình thái.

Một ngày trước khi khởi hành quay về thành Vũ, toàn bộ chim non kết thúc cuộc đời cầu lông.

Tần Ninh rốt cuộc tháo bỏ gánh nặng, không cần tiếp tục bị cầu lông vây quanh, đầy tai líu ríu.

“Chẳng mấy khi được rảnh rỗi a.”

Khoanh chân ngồi trên giường, Tần Ninh một tay chống cằm, mắt hơi híp, tâm tình có chút phức tạp.

Theo lý thuyết, không cần tiếp tục ấp trứng, nên thở phào mới đúng. Nhưng ánh mắt quét qua bốn phía, trong phòng trống rỗng, không hiểu sao có chút vắng lặng.

“Thói quen thành tự nhiên?”

Ngồi thẳng người, hai tay đan vào nhau, Tần Ninh hơi nhíu mày, sau đó thở ra một hơi dài, ngả người nằm ngửa ra. Ngẩng đầu nhìn trần nhà, “bận rộn” liên tục ba tháng, đột nhiên buông lỏng, càng trở nên không thích ứng.

Đại khái qua vài ngày sẽ bình thường lại?

Lật người, Tần Ninh dự định nhắm mắt ngủ bù.

Một phút trôi qua, năm phút trôi qua… Hai mươi phút sau, Tần Ninh thở dài một tiếng, một cánh tay gác lên trên trán, không thể không thừa nhận, bản thân không có cách nào hưởng phúc, trăm phần trăm là một số vất vả.

Nhận mệnh cào cào tóc đen, Tần Ninh ngồi dậy, quyết định không do dự gì nữa, lập tức đến thành cách đấu, xem phượng hoàng nhỏ.

Lục tục có chim non biến thành hình thái tiến hóa, Xích Quân không có mặt, Bạch Nham và hai uyên sồ trưởng thành nhận trách nhiệm làm giảng sư, dạy ngôn ngữ thông dụng và kỹ xảo cận chiến.

Tiết ngôn ngữ còn đỡ, vừa đến tiết cách đấu, khu vực phòng chỉ huy không đủ dùng, có nguy cơ sụp xuống. Cuồng điêu nhận lệnh xây thêm sân cách đấu, vị trí ngay ở chân núi lửa.

Sân cách đấu xây xong không đến ba ngày, trải qua hai lần học thực chiến, đã thủng trăm nghìn lỗ. Không có sập, cũng cần “sửa chữa” đủ kiểu.

Chu tước và thanh loan đánh nhau, có thể dễ dàng đập xuyên nóc nhà, xuyên thấu tường hợp kim.

Hơn một trăm con uyên sồ thêm vào, “uy lực” có thể nghĩ.

Đối mặt loại tình huống này, cuồng điêu thật sự chỉ muốn khóc.

Cố tình bạch chuẩn không ở, không ai có thể chế tạo không gian áp súc thích hợp.

Kết quả là, trước khi phượng hoàng nhỏ quay về thành Vũ, sân cách đấu ở nơi dừng chân rơi vào trạng thái xây dựng, phá hoại, sửa chữa; lại phá hoại, lại sửa chữa; tiếp tục phá hoại, tiếp tục sửa chữa, cứ như vậy lặp đi lặp lại, không ngừng tuần hoàn.

Các phượng hoàng nhỏ kỳ phùng địch thủy, đánh đến là thoải mái.

Chu tước thanh loan đã nhận truyền thừa, chịu sét đánh, phần lớn thời gian có thể chiếm ưu thế.

Uyên sồ nhỏ cảm thấy không công bằng, mạnh mẽ yêu cầu đến thành thị ngầm.

“Chu tước không ở nhà.”

Kim Tương nghiêm mặt, tỏ vẻ không ai giúp bọn họ dẫn đường, đừng nghĩ.

“Có Tần Ninh!”

Uyên sồ nhỏ lớn tiếng, giọng nói lanh lảnh, vừa vặn truyền vào trong tai người đến.

Tần Ninh đứng bên cạnh cửa, vẻ mặt ngạc nhiên.

Vào không được, lui cũng không xong.

Cậu chỉ là rảnh rỗi nhàm chán, cảm thấy quá yên tĩnh, đến thăm chim non. Hoàn toàn không ngờ, sẽ gặp phải loại tình huống này.

Kim Tương xoay người, cẩn thận đánh giá Tần Ninh, châm chước chốc lát, gật đầu.

“Đúng là có thể.”

Có thể?

Cằm Tần Ninh rơi xuống đất, vẻ mặt ngạc nhiên.

Cậu có huyết thống chu tước, nhưng dù sao vẫn là nhạc trạc. Nơi truyền thừa tiếp nhận chim non của năm tộc, không có nghĩa là tùy tiện một con chim có thể trở thành người dẫn đường.

Hơn nữa, cậu còn chưa thành niên!

“Vấn đề không lớn.” Kim Tương mời Tần Ninh vào, giải thích, “Huyết thống của cháu cực kỳ quý hiếm, bất luận di tích cổ của tộc phượng hoàng nào, đều có thể thông qua không trở ngại.”

“Cháu không rõ.” Tần Ninh nhíu mày.

Kim Diễm từng nói lời như vậy, lúc ấy cậu không để ý. Nghe Kim Tương lại nói, không thể không coi trọng.

“Cháu không biết?” Kim Tương vô cùng ngạc nhiên.

“Không biết.” Tần Ninh lắc đầu, hỏi, “Có thể giải thích cho cháu một chút?”

“Cái này…”

Kim Tương có chút do dự, trao đổi ánh mắt với mấy con uyên sồ khác, đồng thời nhìn về phía Bạch Nham.

“Chỗ tộc trưởng Bạch nói thế nào?”

Tần Ninh thuộc về “phạm vi thế lực” của Bạch Hử, tương lai càng sẽ trở thành bạn đời của y.

Xuất phát từ tình đồng tộc, trước khi khởi hành, Xích Quân dùng “kinh nghiệm” của bản thân làm ví dụ, dặn dò luôn mãi, nói cho các uyên sồ, bình thường tuyệt đối phải chú ý, đừng phạm vào kiêng kỵ.

Thiên nga hiếu chiến, tính tình tương đối không tốt.

Con này càng là bụng đen trong bụng đen, luận âm hiểm giả dối, lòng dạ hẹp hòi nhớ thù, không ai có thể sánh bằng.

“Không muốn bị ép luận bàn, nhất định phải nhớ kỹ lời dặn của ta!”

Nghĩ đến kinh nghiệm thê thảm của Xích Quân, các uyên sồ do dự.

Tần Ninh đợi thật lâu, chậm chạp không nhận được câu trả lời.

Nhìn Kim Tương, lại nhìn Bạch Nham, đầu óc vòng mấy vòng, lông mày nâng lên, mở máy truyền tin.

Không đến năm giây, màn hình mở ra, thiên nga màu bạch kim xuất hiện trong màn sáng, nụ cười ôn hòa, gương mặt càng thêm có vẻ tinh xảo.

“Em đang ở sân cách đấu? Sao không nghỉ ngơi thêm?”

“Có chút việc.”

Tần Ninh cắn răng, nói thầm “bình tĩnh”.

Vấn đề tiếp theo rất quan trọng, tuyệt đối không thể dễ dàng bị sắc đẹp mê hoặc. Nhưng nhìn thấy nụ cười của Bạch Hử, lại vô thức cổ họng khô khốc.

Tần Ninh vội vàng vỗ vỗ hai má, tỉnh táo một chút, không thể không tiền đồ như vậy!

Nghe được lời Tần Ninh, Bạch Hử đến gần màn hình, tò mò hỏi, “Chuyện gì?”

“Về huyết thống của em.”

Tần Ninh ho nhẹ một tiếng, vài ba câu nói rõ chuyện, bao gồm lời Kim Diễm và Kim Tương, cùng với biểu hiện kỳ quái của các uyên sồ.

“Em biết mình có huyết thống chu tước, như vậy có gì đặc biệt?”

Trầm ngâm chốc lát, Bạch Hử nói: “Em cũng không phải chỉ có huyết mạch hai tộc.”

“Hả?”

“Chính xác mà nói, em có huyết thống năm tộc, sức mạnh truyền thừa tiếp nhận, cực kỳ giống với phượng hoàng trước thời thái cổ.”

Huyết thống năm tộc, phượng hoàng trước thời thái cổ?

Tần Ninh chớp chớp mắt, ngạc nhiên phun ra hai chữ: “Phản tổ?”

“Có thể nói như vậy.” Bạch Hử nghiêm túc nói.

Không có chim trưởng thành bảo vệ chỉ dẫn, Tần Ninh có thể sống sót trên đảo hoang, sau đó đi sâu vào di tích của thanh loan và chu tước, đi qua màn chắn thiên nga không thể xuyên qua, một lần lại một lần nói rõ, trên người cậu có huyết mạch của nhiều tộc.

Chim non chu tước, thanh loan và uyên sồ do cậu ấp trứng, cũng thích đến gần cậu, chính là một chứng cứ khác.

Ở trong kỳ hạm uyên sồ, để đi vào khoang chữa bệnh, sáu con phượng hoàng đều phải thử máu. Số liệu kiểm tra ra được bảo lưu toàn bộ, có thể tìm đọc bất cứ lúc nào.

Sau khi kỳ hạm được sửa chữa, xem qua báo cáo về Tần Ninh, Bạch Hử hoàn toàn khẳng định, Tần Ninh không chỉ dung hợp huyết thống năm tộc, còn có dấu hiệu khôi phục huyết mạch viễn cổ.

Trải qua nơi truyền thừa thử thách, không nói bề ngoài, chỉ nói huyết thống, Tần Ninh càng giống phượng hoàng chưa phân hóa thời thái cổ.

Bạch Hử nói ngắn gọn, Tần Ninh nghe lại trợn mắt há mồm. Lại nhìn Bạch Nham và Kim Tương, đều là vẻ mặt “sớm biết như vậy”.

Chẳng lẽ, chỉ có mình cậu vẫn không hay biết gì?

“Các phượng hoàng nhỏ thích đến gần em, còn hơn chim trưởng thành cùng tộc, cũng đã đủ nói rõ vấn đề.”

“Phượng hoàng trời sinh thân thiết với kẻ mạnh. Chờ em thành niên, sẽ mạnh hơn một bậc, đứng trên đỉnh năm tộc.”

Còn một chuyện khác, Bạch Hử không nói, chu tước và uyên sồ cũng không nói.

Thời thái cổ, thủ lĩnh năm tộc phượng hoàng có huyết mạch tương tự. Lựa chọn bạn đời, đa số cũng xuất phát từ điểm này.

Là tộc trưởng thiên nga, Bạch Hử độc thân vài nghìn năm, cũng không phải không có lý do. Sau khi nhìn thấy Tần Ninh, quyết định nhanh chóng, không có nửa điểm do dự, trực tiếp ôm cậu về dưới cánh mình.

Thứ nhất, hai người là thân tộc, có huyết mạch giống nhau.

Thứ hai, tính cách Tần Ninh tương đối thú vị, tương đối hợp gu thanh niên trẻ năm nghìn tuổi.

Qua thôn này không còn tiệm này.

Không ra tay sớm một chút, chờ Tần Ninh bị người khác hấp dẫn, là muốn đánh hay là muốn đánh?

Kim Tương tạm thời không biết nội tình, cho rằng Bạch Hử lựa chọn Tần Ninh làm bạn đời, chỉ là bởi “truyền thống” thúc đẩy.

Xích Quân ở chung với Bạch Hử lâu, luận bàn vài lần, càng thêm khẳng định, Tần Ninh tỉnh tỉnh mê mê, bị con bụng đen này âm mưu lừa, độ chuẩn xác cao đến trăm phần trăm!

“Như vậy, hiểu chưa?”

Bạch Hử giải thích xong, Kim Tương cũng không cố kỵ gì nữa, xuất phát từ sự cảm kích Tần Ninh, giải thích rõ hơn cho cậu, phượng hoàng có huyết thống “phản tổ”, ở trong tộc đàn thuộc về địa vị cỡ nào.

“Em phải nghĩ lại.”

Tắt máy truyền tin, Tần Ninh đi đến một góc phòng khác, ngồi xuống đất. Hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, vẻ mặt có chút phức tạp.

Không có bao nhiêu chuẩn bị, chợt nghe tin này, giống như đạn ánh sáng nổ tung trong đầu, ít nhiều có chút rối loạn.

Chim trưởng thành không đi quấy rầy cậu, phượng hoàng nhỏ lại sẽ không để ý nhiều như vậy, đầu tiên là hai ba, theo sau là năm sáu con, tiếp đó bảy tám chín mươi con, vây quanh nhào về phía Tần Ninh.

Trong chớp mắt, Tần Ninh bị phượng hoàng nhỏ bao vây.

Không thể giống như thời kỳ cầu lông, lăn lộn treo lên người, có điều, nghĩ cách đến gần một chút không thành vấn đề.

“Mấy đứa lại như vậy!”

Kết thúc chương trình học ngôn ngữ, năm người Xích Hâm bay đến phòng cách đấu. Thấy cảnh tượng trước mắt, lập tức lửa giận bừng bừng.

“Đánh!”

Chu tước và thanh loan tại chỗ xù lông, xông vào trong “đàn uyên sồ”, mở cánh, trái một con phải một con, quạt bay tất cả.

Uyên sồ nhỏ số lượng tuy nhiều, nhưng sức mạnh không địch lại. Dưới tác dụng của quán tính, không ngừng bay ngược ra.

Ở giữa không trung mở cánh ánh sáng, giữ vững thân thể, nhìn chu tước và thanh loan uy phong đường đường như vào chỗ không người, tập thể lớn tiếng kêu to.

“Tiếu ——” Nhất định phải đi vào nơi truyền thừa!

“Tiếu!” Lập tức, lập tức!

Sau một trận hỗn chiến, các uyên sồ nhỏ thua trận.

Đánh đơn không phải là đối thủ, lại không có người quần ẩu.

Kiêu ngạo của phượng hoàng, tuyệt không cho phép làm như vậy.

“Tần Ninh…”

Đối mặt mắt to khát vọng, Tần Ninh gãi gãi đầu, lộ ra một nụ cười khổ.

“Được rồi, anh thử xem sao.”

“Oh yeah!”

Các uyên sồ nhỏ nâng cánh hô to, Tần Ninh lại nói: “Anh sẽ liên lạc với Xích Quân, nếu có thể, các em mới có thể đi vào nơi truyền thừa. Cho dù có một chút vấn đề, kế hoạch cũng phải hủy bỏ.”

“Tiếu ——”

“Làm nũng vô dụng!”

“Tiếu ——”

“Nói chung, không được là không được!”

Tần Ninh quyết tâm, chuyện liên quan đến vấn đề an toàn, đừng nói không phải quả cầu xù lông, cho dù là, cậu cũng sẽ không mềm lòng.

Các chim non làm nũng ăn vạ, Tần Ninh nhất định không chịu nhả ra.

Biết chuyện không thể làm, uyên sồ nhỏ uể oải vô cùng.

Nghiến răng, dứt khoát hóa phiền muộn thành sức mạnh, lần lượt leo lên sân đấu, đưa ra thách đấu với chu tước và thanh loan.

“Tiếu!” Đến chiến!

Đánh không lại cũng muốn đánh!

Dưới ý chí chiến đấu tràn đầy, các uyên sồ nhỏ đều siêu thường phát huy. Chu tước và thanh loan nhỏ sử dụng vũ khí, mới có thể giành chiến thắng.

Kết quả như vậy, cho dù thua, cũng là quang vinh.

Bay khỏi sân đấu, uyên sồ nhỏ vỗ vỗ cánh ánh sáng, khinh bỉ hành vi sử dụng “vũ khí” của đối thủ.

“Tiếu!” Chờ nhận truyền thừa, nó sẽ có gậy nanh sói lớn hơn, đến lúc đó lại đánh!

Để liên lạc ra ngoài tinh hạm, Tần Ninh rời sân cách đấu, quay về tháp chỉ huy mặt đất.

Bởi vì đi quá sớm, bỏ lỡ màn chiến đấu đặc sắc, hoàn toàn không biết, năm con phượng hoàng nhỏ tại chỗ dùng gậy nanh sói, càng không biết, hành động này kích thích đến tất cả uyên sồ nhỏ.

Thấy uy lực của gậy nanh sói, hơn trăm con phượng hoàng nhỏ lập ra một ước vọng to lớn.

“Đoàn chiến đấu gậy nanh sói” ngày sau uy chấn bảy vực, làm vũ trụ song song nghe tin đã sợ mất mật, từ đây tạo hình thức ban đầu.

*

Xích Quân và Kim Vân chỉ huy tinh hạm, sau khi rời vương thành, trải qua vài lần nhảy không gian, đến biên giới thành Đá.

Lúc này, tinh cầu nguyên thủy thành Đá cai quản không ngừng gặp thiên tai, nguồn nước khô cạn, mặt đất nứt thành mạng nhện, diện tích lớn thực vật héo rũ, số lượng đàn thú giảm mạnh.

Đồng cỏ đã từng cây cối tốt tươi, đã có mấy phần biến thành đất cằn sỏi đá.

Để đảm bảo cung cấp thức ăn, Ô Đàn đích thân dẫn đầu hạm đội cất cánh, mở rộng buôn bán với các tinh vực khác.

Vực Cam, vực Xanh, vực Xám thậm chí vực Đỏ, chỉ cần có thể làm ăn, tất cả đều liên hệ, không bỏ qua bất cứ cơ hội nào. Có lúc vận khí bùng nổ, gặp được tinh hạm tộc trùng đi cướp, làm một phát đen ăn đen, càng thu hoạch không nhỏ.

Vài lần thắng lợi trở về, quan chỉ huy long điểu đề nghị, nhân lúc vực Đen nội chiến, điều động hạm đội với quy mô lớn, dùng lý do “Tộc trùng cướp đoạt đội buôn”, thừa cơ kiếm một bút.

“Vực Đen loạn thành một đống, biên giới canh phòng lơ là. Không cần đi sâu vào trong, tìm được một hai hành tinh của tộc kiến, tuyệt đối có thể kiếm lớn.”

“Ý tưởng này không tệ.”

“Đúng, nên làm như vậy!”

“Tộc trùng chặn thuyền buôn của chúng ta nhiều lần, nên cho bọn chúng một bài học!”

Nếu tộc trùng nghe thấy những lời này, nhất định sẽ lệ rơi đầy mặt.

Cũng không phải bị thiên thạch đập đầu, kẻ ngu mới chủ động tìm tộc lông vũ kiếm chuyện!

Mục tiêu rõ ràng là chiến hạm vận tải vực Cam và vực Xanh, nào biết, lúc đang định ra tay, tinh hạm tộc lông vũ lại đột nhiên xuất hiện, chặn ngang một sóng. Cho nên cướp bóc không thành bị cướp, tiền mất tật mang, cuối cùng ngay cả mạng cũng mất.

Có hai lần tình báo không chính xác, gặp phải vực Đỏ và vực Lam giao dịch, thật sự không may đến cực điểm kết cục có thể so với mù tạt nhúng giấm, thoải mái đến không thể thoải mái hơn.

Đừng nói tinh hạm hàng hóa, ngay cả chân sâu cũng không còn một cái.

Nhưng mà, mạng thương mại bảy vực khổng lồ, thành Đá chỉ chiếm một bộ phận cực kỳ nhỏ. Tộc trùng gặp phải bọn họ không có kết cục tốt, không gặp phải, như thường cướp thuyền cướp người cướp lương, cướp đến gió nổi nước lên.

Vực Đen đang chiến tranh, các loại tài nguyên không đủ, giá cả giao dịch càng ngày càng cao.

Không muốn trao đổi ngang hàng, đa số tộc trùng lựa chọn cướp bóc.

Bi lợi ích sai khiến, cho dù có nguy cơ phải đối mặt tộc lông vũ và tộc thú, thỉnh thoảng còn sẽ gặp phải tộc rắn vực Tím, nhưng ngày càng có nhiều tộc trùng thêm vào hàng ngũ cướp đoạt.

Cuộc đời cướp biển vũ trụ Link từng mơ ước, đang được đồng tộc thực hiện.

Thiểm điệp không tham gia nội chiến, mà là tách khỏi các tộc trùng khác, dời tộc đến một hành tinh xa xôi, bắt đầu làm trung chuyển mậu dịch.

Có vòng thời không, thiểm điệp không lo nguồn hàng, càng không cần mạo hiểm làm việc xấu, tham gia đội ngũ cướp biển.

Bởi vì cấp bậc quá thấp, hơn nữa vô cùng cẩn thận thiểm điệp chỉ buôn bán với số ít kí chủ.

Tần Ninh là tộc lông vũ, tạm thời không nằm trong danh sách giao dịch. Muốn thưởng thức mật thiểm điệp, cần phải giao dịch với Pant và Mãnh Thất.

Tộc trùng nội chiến liên tục, vực Đen càng ngày càng loạn.

Tần Ninh tuyệt đối sẽ không nghĩ đến, kế hoạch giúp đỡ Pant lúc trước, lại dẫn đến tình trạng ngày hôm nay này.

Trải qua bàn bạc thảo luận, tộc lông vũ dưới đất thành Đá quyết định chấp nhận ý kiến của quan chỉ huy long điểu, tập hợp hạm đội đến vực Đen, tiến hành “trả thù”.

Ô Đàn là tộc trưởng, nên đích thân chỉ huy.

Suy xét đến kỳ hạm khủng điểu lái đi, sẽ tạo thành trong thành trống rỗng, sau khi thảo luận, mọi người quyết định, thu hẹp phạm vi canh phòng.

Từ bỏ tinh cầu nguyên thủy đã khô kiệt, cùng với hành tinh nhỏ không người ở, điều một phần tinh hạm về thành chính, còn lại thì đến thành vệ tinh nơi tộc đàn sinh sống.

Thành Đá điều động tinh hạm trên quy mô lớn, không thể lừa được ánh mắt của các tinh thành khác.

Thành Nham nhận được tin tức đầu tiên, lập tức thông báo cho thành Vũ.

Làm người bất ngờ, Bạch Hử không có nửa điểm khẩn trương, biên giới thành Vũ cũng không có dấu hiệu điều động, chỉ tăng chiến hạm tuần tra ở hai tinh cầu nguyên thủy gần thành Đá.

Trên thực tế, cũng chỉ là làm dáng một chút.

Kim điêu vạn phần không hiểu, tìm tuyết hào thảo luận, muốn biết trong hồ lô của Bạch Hử rốt cuộc là bán thuốc gì.

“Có phải Bạch chủ thành sớm biết tin tức rồi không?”

“Khó nói.”

“Có lẽ là sớm có sắp xếp, chúng ta cũng không biết.”

“Khả năng.”

“Ông không thể nói thêm hai chữ?”

“Buồn ngủ.” Tuyết hào chủ thành nhắm nửa con mắt, ngáp một cái.

“…” Bắt nạt hắn không biết tập tính của tuyết hào? Rõ ràng là chủng tộc hoạt động ban ngày, giả đi đêm gì chứ!

Bất đắc dĩ, tuyết hào hạ quyết tâm không mở miệng, chỗ Bạch Hử thật sự không hỏi được cái gì, trong khoảng thời gian ngắn, nghi vấn của kim điêu đã định trước không nhận được câu trả lời.

Ô Đàn dẫn người rời đi không lâu, hai chiến hạm tuần tra xông vào biên giới thành Đá.

Trên hạm lắp đặt trang bị ẩn hình mới nhất, là Tần Ninh giao dịch với mt. Đừng nói thành Đá thu hẹp phòng vệ, biên giới trống không, cho dù trạm không gian đủ quân số, cũng khó mà phát hiện.

Ngồi trên ghế chỉ huy, Xích Quân mở màn hình ảo, cùng Kim Vân chỉ huy một chiếc tinh hạm khác thảo luận, là thẳng vào phủ Hoàng Long, xông vào thành chính, hay là tìm một thành vệ tinh gần đây động thủ.

“Dực long cực kỳ cảnh giác. Nếu bị phát hiện sớm, có thể sẽ gây rắc rối.”

Mục đích của chuyến này là tra tìm chứng cứ, không phải lập tức khai chiến. Có thể làm việc bí mật, tốt nhất không nên tùy tiện bại lộ.

“Đến thành vệ tinh?”

Kim Vân có chút do dự, hỏi hoa tiêu, sau đó nói: “Một thành vệ tinh gần nhất cách nơi này hai năm ánh sáng.”

“Bên trên có dực long không?”

“Tạm thời không thể xác định.”

“Đi xem trước.” Xích Quân quyết định, “Nếu gặp phải, bắt tất cả về, một con cũng không bỏ qua. Không gặp phải, vậy tìm nơi tiếp theo.”

“Nếu bị phát hiện thì phải làm sao?”

“Trước khi động thủ làm nhiễu sóng trước, cắt đứt truyền tin.” Xích Quân cười lạnh nói, “Đây chính là thủ đoạn khủng điểu thường dùng nhất.”

Gậy ông đập lưng ông.

Không phải thoải mái bình thường.

Phi công định vị tọa độ, đẩy cần điều khiển.

Hai chiếc tinh hạm đồng thời nâng tốc độ, biến mất trong bóng tối.

*

Trong thành vệ tinh, mấy con dực long nguyên thủy tránh né tộc lông vũ dưới đất, bay về phía nơi tộc đàn sinh sống, tìm đến một hang động ngầm bí mật.

Sau khi thả thức ăn, dực long cấp tốc rút lui, không có một con quay đầu.

Chúng nó đi không bao lâu, cửa hang hiện lên vài điểm sáng đỏ, ba cặp vuốt nhọn nhanh chóng thò ra, kéo thức ăn vào trong hang.

Rất nhanh, tiếng xương vỡ vang lên.

Mùi máu tanh mơ hồ phiêu tán, một con hung thú hoàn chỉnh bị xé thành mảnh nhỏ, ăn sống nuốt tươi, cuối cùng không còn thừa một chút.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK