• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nội chiến ở vực Đen đã kéo dài mấy tháng, tộc đàn bị cuốn vào ngày càng nhiều, xác tinh hạm vụn nát lơ lửng ở bên ngoài tinh vực, vật tư ngày càng thiếu thốn, ra ngoài cướp đoạt cũng phải lo lắng bị phục kích, các bên giao chiến trôi qua đều không dễ chịu.

Tinh cầu nơi bọ ngựa sinh sống bị kiến quân đội tấn công vài lần. Trải qua lửa đạn cường độ cao gột rửa, phóng xạ bay khắp nơi, trong vòng trăm năm không thể khôi phục sức sống, tự nhiên không thể tiếp tục ở lại.

Ấu trùng ra đời trong trùng triều, đa số bị kiến quân đội bắt đi, kết cục có thể nghĩ.

Vì thế, từ tộc trưởng bọ ngựa trở xuống, đều hận ngọn nguồn là Link thấu xương. Nếu không vì hắn, cũng sẽ không chọc đến kiến quân đội, lại càng sẽ không làm tộc đàn gặp phải kiếp nạn này!

Nếu không phải Link đã chết, trăm phần trăm sẽ bị các tộc bọ ngựa vây đánh, đánh hội đồng một trận, sau đó chém thành tám khối.

Theo chiến tranh kéo dài, số  lượng tộc đàn bọ ngựa giảm mạnh, tinh hạm tổn thất hai phần ba.

Liên tục trải qua hai trận chiến kịch liệt, tộc trưởng bọ ngựa trọng thương, không thể trấn thủ kỳ hạm, chỉ có thể giao quyền chỉ huy cho trưởng lão trong tộc.

Sau khi trưởng lão bước lên kỳ hạm, mệnh lệnh đầu tiên được truyền xuống không phải phát động tấn công, mà là dẫn dắt số tinh hạm còn lại chạy trối chết.

Bất luận số lượng hay hỏa lực, phe mình đều không phải là đối thủ của kiến quân đội, không trốn chờ bị diệt tộc sao?

Làm đồng minh, kiến trắng chỉ lo báo thù riêng, căn bản không quan tâm bọ ngựa cầu viện. Đồng minh như vậy căn bản không đáng tin, có cũng tương đương không có.

Trước khi chạy thông báo một tiếng?

Căn bản không hề nghĩ đến.

Bọ ngựa không nói một câu, tập thể chạy trốn, phòng tuyến lập tức trống mất một vùng lớn.

Quan chỉ huy kiến trắng biết được, lập tức chửi ầm lên. Sớm biết như vậy, nên giành trước kiến quân đội xử đám bọ ngựa này trước!

Trong mấy tháng chiến tranh, kiến quân đội cũng tổn thất không nhỏ.

Phát hiện phòng tuyến của kẻ địch xuất hiện lỗ hổng, cho rằng kế dụ địch, cũng không lập tức đuổi đánh. Đến khi kiến trắng trước một bước hành động, tức giận sai người đi chặn đường bọ ngựa, kiến quân đội mới chợt bừng tỉnh.

Căn bản không phải kế sách, đám bọ ngựa chân mềm kia thật sự chạy!

Sau khi kiến thợ báo lên, quan chỉ huy nắm đúng thời cơ, điều động tất cả hạm đội, phát động tấn công mãnh liệt nhất.

Lửa đạn vô cùng mạnh mẽ, kiến trắng phòng thủ không cầm cự nổi, toàn bộ tan tác.

Kiến lửa nhận được tín hiệu cầu cứu, khổ nỗi bị kiến đen cuốn lấy, căn bản không thể chạy đi cứu viện.

Cuối cùng gửi tin tức lại, tư tưởng trung tâm chỉ có bốn chữ: Tự cầu nhiều phúc.

Lỗ thủng trên phòng tuyến càng xé càng lớn, cuối cùng, kỳ hạm kiến trắng bỏ chạy, đa số chiến hạm còn lại bị phá hủy. Thuyền viên trên hạm bị kiến quân đội bắt được, trở thành bữa tiệc tối phong phú cho đàn kiến.

Đánh tan con mồi, kiến quân đội còn chưa thấy đủ.

“Tiếp tục đuổi!”

Mục đích phát động chiến tranh, là để cho bọ ngựa đẹp mặt.

Một chiến dịch quy mô nhỏ biến thành nội chiến phạm vi lớn, đàn kiến tổn thất không nhỏ, rất có thể không bù lại được, làm sao có thể để đám bọ ngựa kia dễ dàng chạy thoát!

“Đuổi theo, giết sạch chúng nó!”

Tinh hạm màu đen lần lượt nhận được mệnh lệnh, sau thời gian nghỉ ngơi hồi phục ngắn ngủi, định vị tọa độ của bọ ngựa, đánh thẳng về phía mục tiêu.

Lúc này, bọ ngựa đã chạy trốn đến biên giới vực Đen.

Bản thân tộc trưởng trọng thương, hôn mê bất tỉnh.

Trải qua một phen bàn bạc, các trưởng lão rốt cuộc quyết định, đến tinh cầu biên giới, cầu viện thiểm điệp.

Trong nội chiến, thiểm điệp vẫn luôn giữ trung lập, không tham gia bất cứ phe nào. Càng nhân cơ hội làm trung chuyển mậu dịch, phát tiền tài phi nghĩa. Tinh cầu bọn họ tạm cư, sẽ không bị bất cứ phe nào tấn công, đã thành hiểu ngầm giữa các phe giao chiến.

Từng có tộc trùng nỗ lực mạo hiểm, kết quả là toàn tộc bị diệt, tài sản và tài nguyên của tộc đàn đều bị chia cắt.

“Bọn họ chưa chắc chịu thu lưu chúng ta.”

“Không được cũng phải thử một lần!”

“Nhưng…”

“Chuyện đến nước này, còn cách nào khác không?”

Hòa đàm với kiến quân đội, căn bản là mơ giữa ban ngày.

Đàn kiến số lượng khổng lồ, trốn ở trong tinh vực, sớm muộn gì cũng sẽ bị tìm ra. Không bằng tạm thời thỉnh cầu thiểm điệp che chở, tốt xấu có thể có một con đường sống.

“Nếu kiến quân đội tấn công thiểm điệp, vậy phải làm sao?”

“Dễ làm.”

Đại đao lang gạt chân trước, mũi càng sắc bén đâm vào đài khống chế hợp kim.

“Cứ như vậy, kiến quân đội sẽ trở thành cái đích cho người tấn công, cơ hội sống của chúng ta càng lớn!”

Nói chung, thiểm điệp bằng lòng che chở bọn họ tự nhiên là tốt, không muốn cũng không sao. Dẫn kiến quân đội đến nơi, sau khi hai bên khai chiến, khó tránh khỏi sẽ có “ngộ thương”.

Đến lúc đó, thiểm điệp muốn giữ mình ở ngoài bàn cờ cũng không được!

Tính toán của bọ ngựa rất tốt, cũng tương đối có tính khả thi. Đáng tiếc nghĩ có tốt bằng mấy, không thực hiện được cũng là không tốt.

Hạm đội chạy đến biên giới tinh vực, đột nhiên gặp phải lửa đạn mãnh liệt tập kích.

Đài quan sát không kịp cảnh báo, đã bị đạn ánh sáng bắn trúng, hóa thành tro bụi trong ánh sáng chói mắt.

Kẻ tấn công ra khỏi bóng tối, nhìn tinh hạm khổng lồ xuất hiện trên màn hình, bọ ngựa trên hạm run râu, sợ vỡ mật.

“Tộc lông vũ, là tộc lông vũ!”

“Sao tộc lông vũ lại xuất hiện ở đây!”

Các bọ ngựa hoảng hốt, chưa kịp tổ chức phản kích, hai trưởng lão đã bị pháo oanh chết.

Hệ thống chỉ huy rơi vào rối loạn, khủng điểu căn bản không tốn bao nhiêu sức lực, đã phá hủy phần lớn chiến hạm hộ vệ. Lập tức mở cửa cabin, thả tàu bay, bắt đầu bắt chiến hạm tuần tra và chiến hạm vận tải.

Đương nhiên, mục tiêu cuối cùng vẫn là kỳ hạm.

Kiến quân đội đuổi theo đến phát hiện bọ ngựa bị tinh hạm tộc lông vũ bao vây, đã rơi vào đường chết.

Kiến lính lập tức ra lệnh, hạm đội không hề ẩn náu chờ nhặt mót, mà là mở toàn bộ mã lực, quay đầu bỏ chạy.

Bất đắc dĩ, lúc đến lao quá nhanh, thông qua điểm nhảy thời không, mục tiêu vô cùng rõ ràng.

Ô Đàn đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Một số tinh hạm nhận được mệnh lệnh, lập tức đổi hướng miệng pháo, bay về phía sau, quyết tâm bắt đám kiến quân đội này.

Gặp phải tộc lông vũ đến có chuẩn bị, bọ ngựa và kiến quân đội trước sau rơi vào khủng hoảng.

Đàn kiến từng là kẻ săn mồi, chớp mắt đã trở thành con mồi của khủng điểu.

“Bắn pháo!”

Ô Đàn đứng trước đài khống chế, nhìn tộc trùng không ngừng bị bắt, trên mặt rốt cuộc lộ ra nụ cười.

Chiến đấu kéo dài tròn mười sáu giờ.

Trừ số ít tinh hạm tộc kiến chạy thoát, bọ ngựa và kiến quân đội còn lại, thậm chí còn có kiến chúa, đều bị khủng điểu bắt được.

Mất đi kiến chúa, kiến lính và kiến thợ chạy trốn cũng không còn đường sống. Không bị đàn kiến khác xử chết, cũng không thể sinh sôi sinh tồn, sớm muộn gì cũng sẽ chết sạch.

“Truyền lệnh, tất cả trở về.”

Chất đầy toàn bộ chiến hạm vận tải, Ô Đàn hạ lệnh quay về vực Lam.

Khủng điểu và long điểu trên hạm đều rất hưng phấn. Săn hầu điểu lái chiến hạm vận tải cũng phải thỉnh thoảng lên boong thuyền dạo hai vòng.

So với bọ ngựa và kiến quân đội đã chết, bọn họ càng hứng thú với con mồi còn sống.

Ô Đàn dẫn hạm đội thắng lợi trở về, trải qua vài lần nhảy không gian, đi vào vực Lam, sắp đến biên giới thành Đá.

“Không thích hợp!”

Đi qua hai trạm không gian, đài quan sát truyền về cảnh báo, phát hiện tinh hạm ẩn náu.

“Tăng mạnh đề phòng!”

“Mở lá chắn!”

Mệnh lệnh tầng tầng truyền xuống, Ô Đàn nắm chặt nắm tay, nhíu mày.

Xuất hiện lúc này, chẳng lẽ là thành Vũ?

Đáng tiếc hắn đã đoán sai.

Ý thức được bị phát hiện, kẻ địch cũng không trốn, rốt cuộc lộ mặt.

Thấy đồ đằng bên ngoài tinh hạm, trước đài khống chế nhất thời rơi vào im lặng.

Khủng điểu và long điểu đều mở to hai mắt, gần như không thể tin được, bản thân đang nhìn thấy gì.

Thành Rừng?

Hắc ưng?!

Không ai sẽ ngốc đến bốc hơi, cho rằng đối phương xuất phát từ “ý tốt”, đến nghênh đón bản thân.

Đối mặt lửa đạn mở ra, chiến hạm khí thế hung hăng, khủng điểu rùng mình.

“Ô chủ, đối phương gửi thông tin.”

Sĩ quan truyền tin quay đầu, nhìn về phía Ô Đàn.

“Kết nối.”

Ô Đàn sắc mặt xanh mét, giọng nói ép ra từ giữa kẽ răng.

“Ta ngược lại muốn xem, thành Rừng muốn làm gì!”

Không đến năm giây, hắc ưng xuất hiện trên màn hình.

Không giống ngày xưa, vẻ mặt Ưng Kiền lạnh như băng, trên người cũng không phải trường bào tộc ưng, mà là trang phục chính thức của quan chỉ huy hạm đội.

“Ưng Kiền.” Ô Đàn nhìn chằm chằm màn hình, vẻ mặt căng thẳng, “Ông có ý gì?”

“Chu tước xuất hiện.”

“Cái gì?” Ô Đàn sửng sốt.

“Còn có thanh loan, uyên sồ.” Không nhìn biểu tình ngạc nhiên của khủng điểu, hắc ưng trầm giọng nói, “Cộng thêm nhạc trạc xuất hiện sớm nhất, bốn tộc phượng hoàng ngã xuống một lần nữa giáng thế, cậu hẳn là biết chuyện này có ý nghĩa gì.”

Ô Đàn há miệng, trong cổ họng như bị đá ngăn.

Muốn mắng hắc ưng nói bậy, lại không nói nên lời một chữ.

“Chuyện hồng mộc bị vạch trần.”

“Mấy ngày trước, có tinh hạm thành Vũ đi vào biên giới thành Đá, đạo long cậu nuôi trên hành tinh cũng bị phát hiện.”

Nói đến đây, hắc ưng cong khóe môi, lộ ra trào phúng tột cùng.

“Cho dù phượng hoàng không động thủ, chỉ cần đâm hai chuyện này ra, hai ta đều không có đường sống, thành Rừng và thành Đá đều phải hủy diệt. Ta xuất hiện ở nơi này, là vì bảo toàn thành Rừng, bảo vệ tộc nhân của ta.”

“Ông…”

Tỉnh lại từ trong kinh ngạc ban đầu, Ô Đàn nhìn chằm chằm hắc ưng, sắc mặt thay đổi mấy lần.

Cuối cùng, hiểu ý đồ của đối phương.

“Cho nên, ông thỏa thuận với phượng hoàng, bán đứng tôi?”

“Đúng.” Hắc ưng thừa nhận thẳng thắn, “Ta phải bảo vệ thành Rừng, bảo vệ tộc nhân của ta.”

“Ông cho rằng làm như vậy, bản thân có thể sống sót?”

“Không thể.” Hắc ưng ngồi thẳng người, nụ cười có chút khó lường, “Ta nhất định là phải chết. May mắn là, ta có thể lựa chọn cách thức tử vong.”

Nghe được lời này, sắc mặt Ô Đàn càng đen.

Xem ra hắc ưng là hạ quyết tâm, muốn lấy hắn làm đá kê chân.

“Ông cho rằng có thể được như ý?” Khủng điểu nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xuyên qua màn hình, bẻ gãy cổ hắc ưng.

“Không nắm chắc mười phần.” Hắc ưng không để ý, tỏ vẻ không thèm quan tâm, “Có điều, bất luận có thể thắng cậu hay không, sau ngày hôm nay, thành Rừng sẽ không phải chịu tai họa ngập đầu, ta cũng sẽ không để lại danh tiếng kẻ phản bội.”

Nói đến đây, đã không cần nói tiếp.

Chuyện hoàn toàn rõ ràng, hắc ưng chính là đến tìm chết.

Có thể giết Ô Đàn tự nhiên là tốt.

Không giết được, tốt xấu tỏ thái độ, cầu được một con đường sống cho tộc đàn.

Huống hồ, trước khi đến, Ưng Kiền đã sai người rải tin tức, truyền chuyện đạo long và hồng mộc khắp vực Lam. Không cần Bạch Hử phí bất cứ công sức gì, thành Đá liền sẽ trở thành cái đích tấn công của mọi người.

Hi vọng nhờ việc này, thiên nga có thể thuyết phục các tộc phượng hoàng khác, ít nhất để cho tộc hắc ưng một con đường sống.

Bọn họ có thể lui đến tinh cầu biên giới, từ nay về sau ẩn cư, không tùy tiện lộ mặt nữa.

“Chuyện đến nước này, ta nghĩ cậu cũng hiểu.”

Hắc ưng cười khổ một tiếng, nói: “Chuyện năm đó, cậu biết không ít hơn ta. Âm mưu nhằm vào thành Vũ, cậu cũng từng tham dự. Cho nên, bất luận là cậu hay ta, chết ở nơi này cũng không tính oan uổng.”

Ô Đàn trầm mặc.

Ưng Kiền không nói tiếng, chủ động tắt thông tin, biến mất trong màn hình.

“Ô chủ?”

Hoa tiêu quay đầu, nhìn về phía Ô Đàn, xin chỉ thị nên làm gì.

“Ra lệnh toàn thể hạm đội, chuẩn bị đón địch!”

Hắc ưng quyết định ra tay, là sẽ không để lại bất cứ đường lui. Trừ liều mạng đánh một trận, không còn lựa chọn nào khác.

Chỉ là, chiến thắng hạm đội thành Rừng thì đã sao?

Cho dù còn sống sót, vẫn phải đối mặt năm tộc phượng hoàng. Thành Đá, hoặc là nên nói tộc đàn khủng điểu, thật sự có đường sống?

Dựa trong ghế chỉ huy, Ô Đàn đột nhiên rơi vào mê mang.

Hạm đội thành Rừng và thành Đá đồng thời nổ súng, một chiến dịch giữa ngân hà, bùng nổ ở biên giới vực Lam.

Các tinh thành khác nhận được tin tức, lập tức tổ chức phòng vệ.

Kim điêu và diều ưng cách hai thành tương đối gần ra lệnh nhanh nhất, hạm đội cấp tốc tập hợp, có thể lên đường bất cứ lúc nào.

Trong vương thành, tinh hạm đang chuẩn bị xuất phát.

Xích Quân và Kim Vân đúng giờ quay về, cùng các phượng hoàng nhỏ xuất phát đến thành Vũ.

“Anh thật sự không định ở lại?”

Trước khi đi, Bạch Hử và Xích Quân đã thảo luận qua, thành thị ngầm của chu tước xuất hiện, về tình về lý, Xích Quân đều nên ở lại.

“Không cần thiết.” Xích Quân nghĩ vô cùng thoáng, cười nói, “Thành là chết, người là sống. Nơi này đã bị bỏ hoang, còn đã từng trồng hồng mộc, không thích hợp tiếp tục dùng là nơi cư trú.”

Bạch Hử gật đầu.

Không thể không thừa nhận, lý do của Xích Quân rất vững vàng.

“Hơn nữa, với tình hình trước mắt, năm tộc ở riêng cũng không thích hợp.”

“Ý anh là?”

“Đừng nói cậu không nghĩ đến.” Xích Quân bĩu môi

“Tính toán xem, một con nhạc trạc, ba con chu tước, hai con thanh loan, con nhạc trạc kia còn bị cậu cuỗm mất, chia tộc rất không sáng suốt, không bằng hợp tộc. Dù sao giai đoạn trước thái cổ cũng không phân chia rõ ràng như vậy.”

Trải qua mấy trận tai nạn, chỉ có thiên nga bảo lưu toàn tộc.

Uyên sồ có hơn một trăm con, miễn cưỡng có thể cấu thành tộc đàn loại nhỏ. Ba tộc còn lại, cộng lại không đến hai bàn tay. Lại chia nhánh, thuần túy là luẩn quẩn trong lòng, đầu bị thiên thạch đập.

“Dù sao năm tộc thường thông hôn, không cần lo lắng huyết mạch tuyệt chủng.”

Xích Quân gác cặp chân dài, ngón tay gõ gõ đầu gối, hiển nhiên đã tính toán rất lâu.

“Chỉ cần có thể đảm bảo phượng hoàng kéo dài, sớm muộn có một ngày, các tộc đều sẽ thịnh vượng. Đến lúc ấy lại chia tộc cũng không muộn.”

“Tôi hiểu.” Bạch Hử trầm ngâm chốc lát, tiếp nhận đề nghị của Xích Quân.

Để đảm bảo tộc đàn sinh sôi, đây đúng là phương pháp tốt nhất.

Hai người đạt thành nhất trí, bàn bạc với uyên sồ, đối phương suy xét xong, cũng không đưa ra ý kiến phản đối.

“Nếu như vậy, thẳng thắn đều quay về thành Vũ.” Xích Quân cười híp mắt nói, “Ta độc thân nhiều năm như vậy, trong thành hẳn là có chim hoàng độc thân?”

Bạch Hử không nói gì, Bạch Nham và Bạch Thanh cùng ở trong phòng sinh ra cảm giác nguy cơ.

Phải biết rằng, bọn họ đều có con giá, vừa vặn chưa tìm được bạn đời. Nếu bị con chu tước mấy ức tuổi này bắt cóc, nghĩ đã thấy tâm tắc.

Đây có tính là dẫn sói vào nhà không?

Hai người nhìn nhau, đột nhiên sinh ra nghi ngờ với đề nghị hợp tộc.

Đối với chuyện này, Tần Ninh không hề hay biết.

Trước khi lên hạm, các phượng hoàng nhỏ nắm chặt thời gian, lại bắt đầu một lần quần ẩu, triệt để phá hủy sân cách đấu.

Về phần nguyên nhân, tranh đoạt khoang thuyền bên cạnh cậu.

Nhìn phượng hoàng nhỏ vung gậy nhanh sói, trên dưới tung bay, đánh đến trời đất tăm tối, Tần Ninh xoa xoa trán, bắt đầu nghiêm túc suy xét, có nên nhận đề nghị của Bạch Hử, trong thời gian di chuyển, dọn vào khoang của y.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK