• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hai chiến hạm tuần tra đến gần thành vệ tinh bắt đầu giảm tốc độ.

Đài quan sát gửi về một tổ hình ảnh kỳ quái, làm Xích Quân và Kim Vân đồng thời nhíu chặt chân mày.

Hành tinh này ở gần biên giới thành Đá, cách thành chính tương đối xa xôi.

Phụ cận chỉ có sáu trạm không gian, trong đó có năm trạm ngừng hoạt động, một trạm còn lại cũng là trống rỗng, điểm nguồn nhiệt thăm dò được cực kỳ ít ỏi.

Tình huống như vậy, thật sự không bình thường.

“Cho dù thu hẹp phòng vệ, cũng không nên là như thế này.”

Điểm tụ cư có ít tộc đàn cũng có tinh hạm bảo vệ, thành vệ tinh tương đối quy mô này, lại giống như bị chủ động vứt bỏ, ngăn cách với thế giới vậy.

“Nơi này có rất nhiều dực long!”

Trước đài khống chế, sĩ quan truyền tin nhận được tổ hình ảnh thứ sáu, tiến hành xử lý chỉnh hợp, chiếu lên màn hình lớn, không ngừng phóng to.

“Bề mặt tinh cầu còn có nước mặn với diện tích lớn, được số lớn thảm thực vật bao trùm.”

“Theo hình ảnh quan trắc được hiện nay, có tất cả ba mảnh lục địa tương đối lớn, đều có rừng cây rậm rạp sinh trưởng, thích hợp dị thú và hung thú sinh tồn.”

“Không biết trong thành có bao nhiêu tộc lông vũ.”

“Chỉ quan trắc thấy dực long.”

Theo giọng nói, một tổ lại một tổ ảnh xuất hiện trong màn hình, tách rời thành các khu vực khác nhau, lần lượt phóng to.

Trên tinh cầu, biển, đất liền, rừng rậm, sa mạc, thậm chí ao đầm và hang động trong rừng rậm, dần dần hiện ra trước mặt mọi người.

“Hoàn cảnh của nơi này rất thú vị.”

“Thú vị?”

Cuồng điêu lộ vẻ mặt ngạc nhiên, phần lớn là thực vật có độc, thú vị chỗ nào?

Lúc trước vẫn không rõ, thành Đá gặp nạn đói, vì sao bỏ không tinh cầu này không dùng, lại chạy xa buôn bán. Sau khi xác nhận chủng loại thực vật, sắc mặt Lật Xuyên và Lật Dược đều thay đổi.

Đã thấy không dưới nghìn hành tinh, nhưng trải rộng thảm thực vật có độc, có khi nước biển cũng mang độc, thật đúng là thấy lần đầu.

Vì sao thành Đá lại có nơi như vậy?

Trước đây chưa từng lộ ra một chút tin tức!

“Đương nhiên là thú vị.”

Xích Quân nhấc cặp chân dài, ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa cằm.

“Thời kỳ thái cổ, tộc đàn đạo long bị trục xuất, không mảnh đất cắm dùi. Cuối cùng chỉ có thể lựa chọn tự mình đào hang, tìm thảm thực vật có độc, dùng để đề phòng kẻ địch có thể đến bất cứ lúc nào.”

Đạo long làm việc không kiêng nể gì, chọc giận rất nhiều tộc đàn.

Càng to gan lớn mật, mấy lần trộm chim non của tộc lông vũ, đánh cắp trứng và con non của bá vương long.

Có một khoảng thời gian, tộc khủng long còn hận chúng nó hơn tộc lông vũ, trục xuất chưa tính, thậm chí phát động vây đuổi chặn đường. Chỉ cần là đạo long, bất kể trưởng thành hay con non, chỉ cần bị bắt, đều cắn chết.

Liên tục bị bắt giết, đạo long rốt cuộc học thông minh.

Không dám tiếp tục tơ tưởng tộc lông vũ và bá vương long, dùng mọi phương pháp tìm được một nơi hoang vu, đào hang trốn tránh, trồng thực vật có độc, bảo vệ con non mới sinh.

“Đại khái khoảng năm mươi vạn năm, đạo long tương đối thành thật, dựa vào dị thú và hung thú cỡ nhỏ sinh tồn.”

Thời gian lâu như vậy, cũng đủ tộc đàn sinh sôi nảy nở, khôi phục số lượng từng có.

“Sau đó, đạo long khôi phục thực lực, từng đàn lao ra khỏi hoang mạc, bắt đầu trả thù ‘kẻ địch’ ngày xưa.”

Đúng lúc là mùa sinh sản, đa số tộc khủng long bất ngờ không kịp đề phòng, tổn thất nặng nề.

Đạo long đắc ý, bị thắng lợi làm mê muội đầu óc, thuận thế phát động tấn công tộc lông vũ, lại đá phải tấm sắt.

“Lúc ấy hơi bực mình.” Xích Quân chống hai má, tóc đỏ khoác trên vai, giọng nói thờ ơ, “Chim phượng năm tộc đón địch, cơ bản không để một con chạy thoát.”

Nói chung, kẻ đi săn sinh sản đời sau, cũng thường trùng khớp với kỳ sinh sôi của con mồi.

Mùa sinh sản của tộc khủng long, vừa vặn là thời kỳ tìm bạn đời của tộc lông vũ. Trong khoảng thời gian này, chim trống vì hấp dẫn bạn đời, sẽ trở nên cực kỳ hiếu chiến, nhất là chim dữ, số lần gặp mặt đánh nhau nhiều không kể hết.

Đạo long lựa chọn tấn công vào lúc này, thật sự là cảnh giới cao nhất của tìm chết.

Lúc ấy Xích Quân còn trẻ, không hiểu đám người kia đều nghĩ cái gì. Nhưng hắn nhớ rất rõ ràng, phượng hoàng nhỏ ra đời năm đó, một con cường tráng hơn một con.

Thức ăn quá tốt, muốn không cường tráng cũng khó.

“Sau đó, đạo long lần thứ hai mai danh ẩn tích, thời gian rất lâu không xuất hiện lại.”

Nói đến đây, Xích Quân nghiêm mặt, ngồi thẳng người, nhìn về phía Kim Vân trong màn hình, nói: “Cậu cảm thấy thế nào?”

“Có đạo long hay không, tôi không dám cam đoan.” Kim Vân nói.

Thời đại hắn sinh tồn, đạo long đã rất hiếm thấy.

“Có thể khẳng định là, thảm thực vật bên dưới không phải tự nhiên hình thành, đa số là nhổ trồng cùng nhân công bồi dưỡng.”

Với kiến thức truyền thừa của phượng hoàng, hoàn toàn có thể xác định, thực vật có độc trên tinh cầu có nguồn gốc từ các tinh hệ khác nhau. Muốn nhổ trồng, cần tiêu hao không ít thời gian và sức lực.

Tộc lông vũ dưới đất sẽ không làm chuyện như vậy.

Trừ lãng phí thời gian, không có lợi ích gì.

Giải thích duy nhất, đạo long sinh sống ở đây, ít nhất đã từng sống.

“Thả thiết bị gây nhiễu, cắt đứt liên hệ giữa tinh cầu với bên ngoài.”

Trang bị ẩn hình của vực Xám chủng loại đa dạng, bất luận là tinh hạm cỡ lớn hay thiết bị cỡ nhỏ, đều có thể tìm được kích cỡ chủng loại thích hợp.

Mệnh lệnh nhanh chóng truyền xuống, đài quan sát quay ngược lại thành miệng pháo, bắn ra không dưới mười quả cầu kim loại.

Cầu kim loại bao vào quỹ đạo của hành tinh, tấm hợp kim ở mặt ngoài xòe ra, quay tròn quanh hành tinh, cắt đứt tất cả tín hiệu giữa tinh cầu với bên ngoài.

“Chiếm đóng trạm không gian.”

Thời đại Xích Quân sống, tất cả chiến tranh lớn nhỏ đều là cơm thường. Hơn nữa tộc chim chạy phản bội năm tộc phượng hoàng, có hiềm nghi hợp tác với tộc khủng long, gặp được cơ hội như vậy, tự nhiên sẽ không nương tay.

“Rõ!”

Sĩ quan truyền tin truyền đạt mệnh lệnh, chiến hạm tuần tra mở cửa cabin, ba chiếc tàu con thoi nối đuôi nhau ra, giống như chim dữ ngắm chắc con mồi, lao thẳng về phía trạm không gian.

Bởi vì Ô Đàn ra lệnh thu hẹp phòng vệ, thành vệ tinh lại ở sát biên giới, cách thành chính tương đối xa xôi, nhân viên trong trạm không gian đã bỏ chạy gần hết, chỉ còn lại không đến trăm người, duy trì trong trạm hoạt động bình thường.

Trên tinh cầu mọc đầy thực vật có độc, không có tài nguyên khoáng sản. Đa số dị thú sinh trưởng biến dị, cả người là độc, căn bản không thể làm thức ăn. Rất nhiều người không thể hiểu được, vì sao chủ thành muốn tiếp tục giữ lại tinh cầu này, đồng thời phái người đóng quân bảo vệ.

Tộc lông vũ dưới đất bị phái đến nơi này, đều sẽ nhịn không được oán giận vài câu.

“Canh giữ ở nơi này còn không bằng đi ra ngoài buôn bán. May mắn còn có thể bắt mấy con tộc trùng đỡ thèm.”

Hiện tại, quanh trạm không gian được dọn sạch, đến điểm tụ cư gần nhất, cũng phải trải qua vài lần nhảy không gian.

Nói nơi này là “thuộc địa của tinh thành”, hoàn toàn không quá đáng.

Trong tháp quan sát, một con long điểu đang ngồi trước đài điều khiển, chán đến chết ngáp một cái.

Nơi này đơn điệu, quả nhiên là mười năm như một ngày, chưa bao giờ thay đổi.

“Thật không rõ, vì sao dực long không thích dọn đi.”

Oán giận một câu, long điểu vỗ vỗ bảng điều khiển, đứng lên nói: “Tôi đi ăn, các cậu nhìn hộ tôi một lúc.”

“Biết rồi.” Hai liệp hầu điểu không thèm quay đầu, nhìn chằm chằm màn hình ảo, đang khẩn trương tiến hành đối chiến.

Ở nơi không thú vị thế này, chỉ có thể dựa vào những thứ này giết thời gian.

Thấy vậy, long điểu nhíu mày một cái, nhưng rốt cuộc cũng không nói gì. Vươn vai một cái, ra khỏi tháp quan sát.

Liệp hầu điểu tùy ý liếc màn hình mấy cái, không phát hiện bất cứ thay đổi nào, lực chú ý một lần nữa trở lại trên tình hình chiến đấu.

Trong trạm không gian, bình tĩnh như trước kia.

Ngoài trạm không gian, ba chiếc tàu con thoi im lặng đến gần, chiếm vị trí có lợi, mở miệng pháo. Nhận được mệnh lệnh của hạm chỉ huy, lập tức hủy bỏ trạng thái ẩn hình, đồng thời nổ súng.

Tia laser chói mắt xuyên qua vũ trụ, ở ngoài trạm không gian nổ tung không mang theo một âm hưởng.

Vách hợp kim bị đục lỗ, trong rung lắc dữ dội, tộc chim chạy còn chưa kịp phòng ngự, đã bị đánh xuyên qua, lỡ mất thời cơ nghênh chiến tốt nhất.

Sau ba vòng bắn pháo, một chiếc tàu con thoi rỡ bỏ boong tàu tổn hại, mở cửa cabin.

Nhân viên trên tàu mang theo vũ khí laser, từng nhóm xuống đất, lần lượt quét sạch trạm không gian.

Hành động cực kỳ thuận lợi.

Kẻ chống lại chưa kịp chống lại, trước sau bị đánh xỉu.

Sau khi liệp hầu điểu và long điểu bị bắt, cuồng điêu lao về phía phòng chỉ huy ở tầng năm, phát hiện bên trong trống rỗng, không có một bóng người.

“Không phải bẫy?”

Cuồng điêu không dám tin chắc, bắt đầu tìm kiếm khắp nói. Cầm máy thăm dò, xác định không có bất cứ nguồn nhiệt, không nhịn được hai mặt nhìn nhau.

Không có quan chỉ huy trạm không gian?

Tộc chim chạy thật đúng là một mình một nước.

Chiếm đóng trạm không gian, thiết bị gây nhiễu vào vị trí, hai chiến hạm tuần tra không còn cố kỵ, tắt trang bị ẩn hình, trực tiếp định vị trên bề mặt tinh cầu, xuyên qua tầng khí quyển.

Hơn năm mươi con khủng điểu đóng quân trong thành vệ tinh, nhiệm vụ là “bảo vệ” dực long trên tinh cầu, chọn những con to khỏe gửi về thành chính.

Hai chiến hạm tuần tra đến, làm các khủng điểu cực kỳ khiếp sợ. Thấy đồ đằng trên thân hạm, càng loạn thành một đống, sinh ra sợ hãi tột cùng.

“Thành Vũ, sao lại là thành Vũ?!”

“Là thiên nga?”

“Bọn họ muốn phát động chiến tranh?!”

“Mau đưa tin về thành chính!”

“Tín hiệu bị cắt đứt, tin tức không thể gửi đi…”

Sĩ quan truyền tin ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch.

“Cái gì?!”

Sắc mặt quan chỉ huy tái mét, lập tức hiểu được, e là thành Vũ đã sớm âm mưu, chỉ chờ một cơ hội này.

Nhưng mà, nếu là muốn phát động chiến tranh, thì phải tấn công thành chính trước, hoặc là thành vệ tinh tộc đàn sinh sống mới đúng. Tìm đến hành tinh biên giới này là sao?

Cho dù là cẩn thận, cũng không cần cẩn thận đến mức này đâu?

Nhìn chiến hạm trên bầu trời, quan chỉ huy khủng điểu lạnh cả người.

Bên trong thành chỉ có vài chiếc tàu con thoi, số lượng và hỏa lực đều không phải là đối thủ. Liều mạng, không thể nghi ngờ là một con đường chết. Nhưng cứ thế từ bỏ, để mặc đối phương hạ cánh, hắn thật sự là không cam lòng.

Đúng lúc này, chiến hạm tuần tra đột nhiên dừng lại, miệng pháo mở, tia laser chói mắt chớp mắt phủ xuống.

Không cần quan chỉ huy khủng điểu khó xử, Xích Quân đã giúp hắn làm ra quyết định.

Đạn sáng hạ xuống, cây rừng đổ gãy từng mảnh, các khủng điểu lập tức chạy trốn tứ tán.

May mắn chạy đến tháp chỉ huy mặt đất, tạm thời trốn được. Cho dù bị bắt, tốt xấu có thể giữ mạng. Bất hạnh trực tiếp bị rung hôn mê, ngã ngửa, sống chết không biết.

“Hạ cánh.”

Giao quyền chỉ huy cho Lật Xuyên, Xích Quân đứng lên, quyết định đích thân dẫn đội, đi vào rừng rậm khả năng có đạo long.

Uyên sồ và thiên nga đồng hành đều nóng lòng chờ xuất phát.

Săn khủng long a, nghĩ đã thấy hưng phấn.

Cửa cabin mở ra, phượng hoàng và cuồng điêu nối đuôi nhau ra.

Vì cẩn thận, nhân viên hạ cánh đều đeo trang bị phòng hộ, tránh bị thực vật độc ảnh hưởng.

Chia thành ba người thành một tổ, đeo vũ khí và máy thăm dò, phân tán ra đi vào trong rừng. Có tàu con thoi và máy phi hành khác theo sát phía sau, chuẩn bị vận chuyển “chiến lợi phẩm” bất cứ lúc nào.

“Growl!”

phượng hoàng vừa mới xuất hiện, trong rừng liền truyền ra tiếng gầm.

Hơn trăm con dực long vỗ hai cánh, từ trong rừng bay ra, liều mạng tấn công người đến.

“Tiếu ——”

Trong tiếng phượng kêu dài, thiên nga dẫn đầu mở cánh, ánh sáng bạch kim có thể so với nắng gắt, vạn nghìn mũi tên ánh sáng đồng loạt bắn ra.

Hai con dực long dẫn đầu bị đâm thành nhím tại chỗ, thậm chí không kịp kêu, đã từ không trung rơi xuống.

Thân thể khổng lồ đập sụp tán cây, cổ thụ cao lớn đổ gãy, ầm ầm ngã xuống.

Nơi mặt vỡ, chất dịch sền sệt chậm chạp chảy xuôi, bắn ra một chút dịch màu xanh, rơi xuống đất, lập tức bốc lên một luồng khói trắng.

Bị dịch cây dính vào, thi thể dực long lập tức hòa tan, phát ra một tiếng xèo, chớp mắt chỉ còn xương khô.

“Lãng phí.”

Xích Quân bất mãn bĩu môi, bay lên trước, tay không túm một con dực long, bóp gãy cổ, ném về phía tàu con thoi. Động tác vô cùng dứt khoát.

Ở trước mặt hắn, răng nanh vuốt sắc của dực long chỉ là thùng rỗng kêu to.

“Đám này có thể làm thức ăn cho chim non, tốt nhất đừng lãng phí.”

Uyên sồ và thiên nga phân công nhau hành động, một con tiếp một con dực long được đưa về chiến hạm tuần tra. Cuồng điêu căn bản không có cơ hội ra tay, chỉ có thể đi theo phía sau phượng hoàng nhặt sót.

Trong chớp mắt, gần trăm con dực long bị bắt, còn sót lại không dám đánh thêm, quay đầu bỏ chạy.

“Không cần đuổi.”

Chuyện chỉ lợi trước mắt không thể làm.

Hơn nữa, nhiệm vụ quan trọng trước mắt là tìm kiếm đạo long.

“Bên kia có cổ quái.”

Uyên sồ thích ăn tộc kiến, để tìm tổ kiến, luyện được một đôi mắt sắc bén.

“Dưới tầng đá màu xám tro kia, rất có thể có hang động.”

“Đi qua nhìn xem.”

Xích Quân đi trước, uyên sồ và thiên nga theo sát phía sau.

Cuồng điêu bị bỏ lại sau cùng, nói là đề phòng dực long, thực ra là thiếu kinh nghiệm, vạn nhất đạo long xuất hiện, sợ sẽ vướng tay vướng chân.

“Không sai, ở đây có hang ngầm.”

Đến gần tầng đá, phát hiện cửa vào, các phượng hoàng trở nên cẩn thận.

Xích Quân giơ tay phải lên, mọi người lập tức phân tán, tạo thành hình tròn vây quanh tầng đá.

“Tiếu ——”

Tiếng phượng kêu vang, cánh ánh sáng màu lửa đỏ mở ra, tên sáng chói mắt hiện lên, tiếp tục ngưng tụ thành một thanh trường đao, lưỡi đao phản chiếu ánh sáng lạnh ghê người.

Ầm!

Lưỡi đao chém xuống, tầng đá bị gọt rụng từ đỉnh trở xuống.

Đá vụn bắn ra, tầng đá sụp xuống từng mảng.

Con mồi trốn trong lòng đất không nơi ẩn náu, liên tục phát ra tiếng gầm thét, đột nhiên lao ra.

Thân như rắn mối, bụng phủ vảy nâu xám.

Đầu dạng tam giác, cổ dẹt, từ đuôi mắt đến sau gáy mọc mấy hàng sừng cứng hình mũi dùi.

Hai chân trước sắc bén, đều phủ đầy vảy sừng cực nhỏ. Đầu ngón chân hình móc câu ngược, có ống nọc độc, chất độc màu xanh lam không ngừng nhỏ xuống.

Chỉ cần bị cào trúng, vết thương sẽ lập tức thối rữa.

“Đạo long!”

“Growl!”

Nhìn thấy phượng hoàng, đạo long phát ra tiếng gào thét rung trời, hai mắt lóe ánh đỏ, miệng mở rộng, bốn hàng răng sắc bén còn dính vụn thịt và vết máu dị thú.

“Đây là đạo long biến dị.”

Xích Quân xoay quanh một vòng, tránh khỏi nọc độc đạo long phun ra, nói, “Thời thái cổ đạo long trồng thực vật độc, bản thân lại không độc. Đám kia bề ngoài là đạo long, trên thực tế, đã tiến hóa thành một loài sinh vật khác.”

Toàn thân có độc, tự nhiên không thể làm thức ăn cho chim non.

Bắt không có ý nghĩa, cũng không cần phải giữ hoàn chỉnh.

“Lui ra phía sau, hạ lệnh chiến hạm tuần tra bắn pháo.”

Phượng hoàng và cuồng điêu rút lui, chiến hạm tuần tra hạ thấp độ cao, miệng pháo quay vào tầng đá trong rừng, bắt đầu vòng bắn phá đầu tiên.

Sau bắn pháo, đám Xích Quân lại lục tục tìm được vài hang ổ đạo long, thậm chí phát hiện cả rừng hồng mộc bên cạnh một hang ổ.

Chứng cứ vô cùng xác thực.

Nói khủng điểu không tham gia âm mưu năm đó, hoàn toàn là nói mò.

Cùng lúc đó, Tần Ninh làm người dẫn đường, lần thứ hai đi đến thành thị ngầm chu tước xây dựng.

Ở sau lưng cậu, một trăm ba mươi sáu uyên sồ nhỏ xếp hàng tiến lên, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc, lại vẫn khó nén hưng phấn.

Trong nơi dừng chân của thành Vũ, Bạch Hử nhận được tin tức Xích Quân gửi về, trầm ngâm chốc lát, đích thân liên hệ Ưng Kiền.

Lần lượt gặp đả kích, hắc ưng chủ thành thật vất vả tỉnh lại, trải qua một phen giãy giụa, quyết tâm từ chức chủ tịch nghị viện, chạy về thành Rừng trốn đi.

Không ngờ được, tinh hạm chưa xuất phát, đã nhận được thông tin từ Bạch Hử.

Nhìn thấy thiên nga cả người lóe sáng, Ưng Kiền chợt có dự cảm không ổn.

Quả nhiên, tốt không linh xấu lại linh, không đến hai giây, dự cảm thành sự thật.

Nhìn đạo long và hồng mộc xuất hiện trong màn hình, Ưng Kiền sắc mặt xám ngắt, cả người ngã ra ghế, vẫn không nhúc nhích.

“Nói ra những chuyện ngươi biết.” Bạch Hử tắt máy ghi chép, trực tiếp đi vào vấn đề, “Toàn bộ, không sót một chút.”

Con mắt Ưng Kiền xoay tròn, biết rõ không nên ôm may mắn, vẫn thử hỏi: “Nếu tôi nói tất cả, có thể bỏ qua thành Rừng… ít nhất bỏ qua tộc nhân của tôi hay không.”

Bạch Hử không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nâng mi.

Nửa phút sau, Ưng Kiền gục đầu xuống, không còn bất cứ giãy giụa, lấy ra năm máy ghi chép.

“Năm đó, tổ tiên tôi ngẫu nhiên phát hiện, một loài thực vật đạo long trồng, có thể gây độc hại đến tộc lông vũ, nhất là phượng hoàng.”

Nói đến đây, hắc ưng dừng một chút, như đang châm chước dùng từ, tránh cho càng chọc giận Bạch Hử.

“Hắc tư đặc ưng là đồng minh ban đầu, về sau khủng điểu tham gia.”

“Theo ghi chép tổ tiên để lại, bọn họ gặp phải một nhóm nhỏ đạo long, lúc ấy đang bị đuổi giết, đã cùng đường.”

“Vì mạng sống, thủ lĩnh chỉ có thể thỏa hiệp, dọn vào hành tinh biên giới, thời gian dài ẩn náu, tiếp tục gây trồng cải tạo giống, cho đến khi không tạo thành tổn thương với tộc đàn tham gia kế hoạch.”

“Sau khi chu tước tuyệt chủng, dưới sự náo động của đạo long, hắc tư đặc ưng và khủng điểu sinh ra vọng tưởng, muốn giết sạch tất cả phượng hoàng, trở thành vũ hoàng…”

Theo hắc ưng nói, màn che bao trùm âm mưu từ từ vạch trần, từng khuôn mặt từng thề trung thành, rốt cuộc không còn che giấu.

 


Bá vương long



Liệp hầu điểu

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK