• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một đêm mơ đẹp, Tần Ninh dậy sớm, không nhìn thấy Bạch Hử, rửa mặt ăn sáng xong, một mình đến trước cửa đại sảnh.

Tín thiên ông bay đến miệng núi lửa, xoay quanh hai vòng, hạ xuống bên bờ hồ. Bạch Lam Bạch Hi đứng trước tín thiên ông, xoay người nói cái gì với thiên nga cùng đi, sau đó vẫy vẫy tay với Tần Ninh.

“Nhanh đi, Hắc Minh gửi tin, tập hợp sớm nửa giờ.” Bạch Hi nói.

“Biết rồi.”

Tần Ninh đáp một tiếng, vội vàng mở cánh ánh sáng, định bay qua mặt hồ.

Không ngờ, không chờ hai chân cách mặt đất, vạt áo đột nhiên bị kéo lại. Lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã xuống.

Ngạc nhiên quay đầu, một con người máy ống trụ xuất hiện ở phía sau, cánh tay kim loại duỗi ra, cố chấp nắm chặt Tần Ninh, giơ lên một bộ trường bào.

Đèn xanh trên đỉnh đầu lóe lên hai cái, giơ trường bào lên càng cao.

“Lại nữa.”

Bất đắc rĩ than một tiếng, nhìn trường bào, Tần Ninh không khỏi ê răng.

Hoa văn xinh đẹp có thể chấp nhận, đồ đằng tượng trưng tộc đàn, cũng coi như hợp thẩm mỹ tộc lông vũ.

Vấn đề ở chỗ, trường bào là thiết kế sát người, vạt áo qua mắt cá chân, cổ áo và viền ống tay thêu chỉ vàng, bên ngoài khoác một tầng áo ngắn, có vẻ bó tay bó chân, hoạt động vô cùng bất tiện.

Bên hông là tua cờ vàng kim rũ xuống.

Rộng hai ngón tay, khảm đá quý năm màu. Theo bước chân đi lại, tua cờ không ngừng lắc lư, dưới ánh mặt trời, có thể chói hoa mắt người.

Lễ mừng cần trang phục chính thức, hôm qua Tần Ninh đã biết.

Nhưng mà, bộ trên người y này đã đủ tốt.

Vải màu trắng bóng, thêu đồ đằng nhạc trạc, vạt áo vừa qua đầu gối, quan trọng là dễ hoạt động. Nếu thay món trên tay ống trụ, khó có thể tưởng tượng, cậu có thể sẽ đi mấy bước liền ngã hay không.

“Tần Ninh?”

Thấy Tần Ninh chậm chạp không nhúc nhích, nhìn sau lưng vẻ mặt phức tạp, Bạch Lam Bạch Hi liếc nhau, nhảy lên tín thiên ông, bay về phía đảo giữa hồ.

“Xảy ra chuyện gì, có phải gặp phiền phức gì không??”

Theo lý thuyết, ở miệng núi lửa nơi thiên nga sinh sống, không nên có vấn đề mới đúng.

“Không có gì.”

Người máy ống trụ vô cùng kiên trì, Tần Ninh bất đắc dĩ, chỉ có thể vẫy vẫy tay với hai người, xoay người về phòng, dùng tốc độ nhanh nhất thay trường bào, chỉnh lý ổn thỏa.

Đáng giá an ủi là, hai thiên nga nhỏ cũng một thân lộng lẫy hoa lệ.

Trường bào quét đất, cao cổ tay áo rộng, thắt lưng khảm đá quý, cổ áo và vạt áo thêu hoa văn tinh xảo. Từ vai đến thắt lưng, đồ đăng thêu bằng chỉ vàng đặc biệt bắt mắt.

Trong tóc điểm ngọc trai, bên tai treo kim tuyến. Chỉ nói trang sức trên người, ít nhất nhiều hơn Tần Ninh một phần ba.

Thay trường bào, Tần Ninh đang định đi ra, ống trụ lại giơ một chuỗi xích vàng lên.

“Giằng co” nửa phút, Tần Ninh chịu thua.

Tóc dài buộc sau đầu, dùng dây xích quấn. Ngọc trai đầu dây vừa vặn rũ xuống bên hông, cùng đá quý tôn nhau lên.

“Nhanh đi thôi.”

Thấy Tần Ninh thay trang phục, hai thiên nga nhỏ không cảm thấy gì, ngược lại chu tước ở tạm miệng núi lửa trợn mắt há mồm.

Sự bá đạo và dục vọng độc chiếm của thiên nga, thật đúng là không thể coi thường.

Trên trường bào là đồ đằng nhạc trạc không sai, nhưng vải vóc, kiểu dáng thậm chí màu sắc, đứa ngốc cũng biết đại biểu cho thiên nga!

Ở thời thái cổ, mặc phục sức của thân tộc, chỉ đại biểu hai chữ: Thông hôn.

Xích Quân nghiến răng, đây là dự định chiêu cáo thiên hạ qua lễ mừng?

Không thể không thừa nhận, với tình hình hiện tại, đúng là không thể thích hợp hơn.

“Chú Quân?”

Vẻ mặt Xích Quân vô cùng cổ quái, muốn bỏ qua cũng khó.

“Có chuyện gì sao?”

“Không có.” Xích Quân nghiêng đầu, quét mắt liếc Bạch Nham và Bạch Thanh bình tĩnh như không, lẩm bẩm một câu thiên nga không dễ chọc, rốt cuộc không nói gì.

Đoàn người chuẩn bị xong xuôi, từ miệng núi lửa xuất phát.

Bay ra không đến trăm mét, các phượng hoàng nhỏ ở tạm giữa sườn núi đồng loạt đuổi theo.

Xích Hâm và Thanh Tịch dẫn đầu, hai ba con phượng hoàng nhỏ làm bạn, ngồi trên lưng tín thiên ông và hải yến, dùng sức vẫy tay, nụ cười đặc biệt rực rỡ.

“Tần Ninh, em biết ở đâu có thịt nướng ngon nhất!”

Hai chim hoàng bay đến trước, một đám chim phượng theo sát phía sau.

Theo phượng hoàng nhỏ thêm vào, đội ngũ chớp mắt mở rộng, giống như một tảng mây rực rỡ, bay thẳng đến trung tâm nội thành.

Lúc này, bốn cổng trường ở thành chính mở rộng, lồng bảo vệ rút đi, nghênh đón tất cả cư dân thành Vũ.

Không giống ngày thường, ngày hôm nay ngoại lệ cho phép tộc lông vũ nguyên thủy bay vào sân trường.

Trước tòa giảng đường chính màu vàng, dựng nên sân khâu cao hơn mười mét, ba mặt là màn hình ảo, không ngừng hiển thị cảnh tượng các nơi trong vườn trường.

Hiệu trưởng bạch chuẩn đứng trên sân khấu, hai tay đặt trước người. Thấy các học viên từ bốn phía bay đến, hỏi thăm lẫn nhau, sau đó từ giữa không trung nhảy xuống, hài lòng gật đầu.

Du chuẩn và hồng chuẩn phụ trách giữ trật tự, bận rộn đến chân vung lên đầu.

Giảng viên khôi chuẩn chờ ở cổng trường, tụ tập các học viên xuống khỏi lưng chim lại, chia đội theo khu ký túc xá, dẫn đến trước tòa giảng đường chính.

Bạch Hử và Kim Vân đứng bên sân khấu, đều là một thân trường bào sát người. Xích vàng và đá quý điểm trong tóc, cổ áo che cằm, trang phục phong cách cổ xưa.

Xích Quân đến muộn một bước, nhảy xuống tín thiên ông, trực tiếp hạ cánh trên sân khấu.

Ba người đứng cùng một chỗ, chính là một phong cảnh tuyệt mỹ, có thể vẽ vào tranh.

Tộc lông vũ đi ngang qua, bất luận đi trên mặt đất, hay là bay giữa không trung, nhìn thấy chim phượng trang phục hoa lệ, đều vô thức tốc độ chậm lại. Thậm chí có mấy con tộc điêu trẻ tuổi, đi đi, cổ quay chín mươi độ, không nhìn đường phía trước, trực tiếp đâm vào thân cây.

Rầm một tiếng, lá cây rụng đầy, có thể thấy được lực không nhẹ.

Ba người giống như không nhìn thấy, những người khác chỉ có thể nghe được loáng thoáng vài tiếng “vũ hoàng”, “ngai vàng”, “vương thành”.

Khi đám kt và Bạch Lam đến nơi, “phong cảnh” càng hấp dẫn người hơn.

Nói không khách khí chút, lấy ba người làm trung tâm, bán kính hơn mười mét đều đang phát sáng.

Thịnh cảnh như vậy, đã không được thấy từ lâu.

Không chỉ tộc lông vũ khác, bao gồm phượng hoàng vừa đến, đều không nhịn được cảm thán.

Sau khi vào trường, Tần Ninh vẫn luôn ở cùng một chỗ với Bạch Lam và Bạch Hi.

Các phượng hoàng nhỏ thích chơi, cái gì cũng tò mò. Không được mấy phút đã tứ tán ra, chạy đến trước quầy hàng của các tộc tìm đồ ăn.

Dựa theo quy định, hiệu trưởng bạch chuẩn phát biểu, học viên tốt nghiệp lựa chọn nghề nghiệp, ăn mừng chính thức bắt đầu, các quầy hàng mới có thể bận rộn lên.

Bất đắc dĩ, các phượng hoàng nhỏ không để ý nhiều như vậy, đói bụng thì muốn ăn, nhìn chằm chằm thịt nướng mắt đầy khát vọng.

Nhìn cảnh tượng này, tộc lông vũ trưởng thành thật sự không đành lòng, một lại một con dị thú được đưa lên giá nướng, rất nhanh biến thành ngoài sém trong mềm, mùi hương bay vào mũi. Các phượng hoàng nhỏ làm thành một vòng, cầm đĩa thủy tinh, ăn tương đối thỏa mãn.

Tạo thành kết quả chính là, học sinh sáu khu ký túc xá chưa tập hợp đủ, mùi thịt nướng đã nhanh chóng tràn ngập trong không khí, dẫn đến người nuốt nước miếng.

“Khụ!”

Trước khi nhiều chim non hơn bị dẫn đi, hiệu trưởng bạch chuẩn đi lên nơi cao nhất sân khấu, khụ một tiếng.

Giảng viên tộc chuẩn nhận được mệnh lệnh, lập tức hành động, đối chiếu danh sách, xác nhận học viên đã đến đông đủ hay chưa.

Năm khu ký túc xá trước không có vấn đề, đến lượt khu ký túc xá thứ sáu, mấy con chim sẻ vội vàng hoảng hốt chạy đến, thu cánh ánh sáng lao vào cuối hàng, nhanh chóng đứng ngay ngắn.

Hành động này làm giảng viên du chuẩn nhìn thoáng qua.

Toàn viên đến đông đủ, giảng viên khôi chuẩn ấn xuống bảng điều khiển, màn hình trên cao lập tức tăng lớn gấp đôi.

Trong giảng đường chính vang lên tiếng chim hót, réo rắt, kéo dài.

Theo tiếng kêu vang, tâm tình có chút phiền não dần dần lắng đọng. Các học viên thẳng sống lưng, ngẩng đầu nhìn tòa kiến trúc màu vàng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

Hiệu trưởng bạch chuẩn bắt đầu phát biểu, giọng nói xuyên qua sân rộng, rõ ràng truyền vào trong tai mỗi học sinh.

Từ lúc nhập học đến khi kỳ học khép kín kết thúc, lại đến lớp thực chiến không ngừng nâng cấp, cùng với lớp cách đấu không ngừng xảy ra tình huống bất ngờ, theo lời ông nói, từng cảnh từng cảnh lần lượt hiện lên trên màn hình.

“Vinh quang thuộc về các em, tương lai thuộc về các em!”

Cuối cùng, hình ảnh dừng lại ở sa mạc rộng lớn, Tần Ninh cùng những học sinh khác đều nhớ, đây là tiết thực chiến đầu tiên của bọn họ.

“Vực Lam, vũ trụ, đều sẽ thuộc về các em!”

Nếu có đại biểu tinh thành khác ở đây, nghe thấy những lời này, tám phần mười sẽ lập tức nhảy dựng lên, xù lông tại chỗ.

Đáng tiếc, lễ mừng của thành Vũ không chiêu đãi “người ngoài”, miễn cưỡng có vài khuôn mặt lạ lẫn vào, tỷ như vũ hoàng mặc trường bào giác điêu, căn bản không để ý.

Phát biểu kết thúc, hiệu trưởng bạch chuẩn xuống khỏi sân khấu, các học viên nhiệt huyết sôi trào, thật lâu không bình tĩnh lại.

Sau đó, vốn phải là nhân viên công tác ở hạm đội và trạm hàng không đứng ra, tìm hiểu nguyện vọng của các học viên, để lập ra kế hoạch nghề nghiệp cho tương lai.

Không ngờ được, đi lên sân khấu lại là chủ thành!

Nhìn cảnh tượng này, không chỉ các học viên thần kinh căng thẳng, hơi thở gấp gáp, bao gồm tộc lông vũ trưởng thành có mặt, cũng ngừng nói chuyện, không tiếp tục phát ra bất cứ âm thanh gì.

“Kỳ hạm thiên nga” bốn chữ truyền vào trong tai, mọi người đều mở to hai mắt.

“Không nghe nhầm chứ?” Một con hồng chuẩn nói.

“Kỳ hạm tuyển nhân viên thực tập?” Du chuẩn nghiêng đầu, cùng tỏ vẻ hoài nghi.

“Chim non vừa mới độc lập?”

“Làm sao có thể!”

Đám người không thể tiếp tục duy trì bình tĩnh.

Muốn thành công bước lên kỳ hạm, cho dù chỉ làm bàn giấy, cũng phải qua năm cửa, chém sáu tướng.

Nếu không tận mắt nhìn thấy, chính tai nghe được, không ai có thể nghĩ đến, bạch chuẩn sẽ đích thân tuyên bố trong lễ mừng, kỳ hạm sẽ tuyển nhân viên thực tập. Nếu biểu hiện ưu tú, lên sĩ quan tập sự, khả năng ở lại kỳ hạm công tác là rất lớn.

“Không chỉ kỳ hạm thiên nga, kỳ hạm chu tước, kỳ hạm thanh loan, kỳ hạm uyên sồ, cùng với,” nói được một nửa, Bạch Hử đột nhiên dừng lại, ánh mắt quét qua bên dưới, nhìn thấy Tần Ninh, trong mắt hiện lên ý cười, “Kỳ hạm nhạc trạc.”

Âm cuối hạ xuống, trước tòa kiến trúc vàng kim im lặng vô cùng.

Năm giây sau, mọi người tỉnh lại từ trong kinh ngạc, tiếng hoan hô đinh tai nhức óc.

Đứng trong đám người sôi trào, Tần Ninh ngẩng đầu, hai mắt không chớp, nhìn thiên nga trên cao.

Cho đến vành mắt cay cay, vẫn không dời mắt.

Bạch Hử nhẹ nhàng cong khóe môi, tựa như băng tuyết hòa tan trong nháy mắt.

Tóc dài rũ xuống sau vai, phản chiếu ánh nắng giữa trưa, thiên nga màu bạch kim tựa như đang phát sáng.

Qua một lần này, năm tộc phượng hoàng chính thức bước đến trước mặt mọi người.

Không vang dội làm người ồ lên như trong tưởng tượng. Lại chắc chắn xác thực tuyên bố với thế nhân, tộc đàn quản lý vực Lam, uy hiếp bảy vực thời thái cổ, chính thức tạm biệt im lặng, bước lên con đường phục hưng.

Bạch Hử lui qua một bên, Xích Quân và Kim Vân lần lượt đi lên, mở máy ghi chép, trưng bày tinh hạm khổng lồ.

Ngoài thiên nga, kỳ hạm bốn tộc đều tồn tại một vài vấn đề. Nhưng phục hồi một chút, là có thể lái ra ngoài không gian, đối chiến với tất cả tinh hạm đủ loại hình kích cỡ, không mảy may rơi vào thế yếu.

Lấy hắc ưng và khủng điểu làm ví dụ, giả sử không có hồng mộc, hai tộc gộp lại với nhau, chống lại kỳ hạm của bất cứ một chi phượng hoàng nào, phần thắng sẽ không cao hơn ba phần.

Trưng bày kết thúc, tộc lông vũ trưởng thành còn nhiệt tình hơn các học viên.

Bọn họ ngửi được cơ hội, cơ hội theo phượng hoàng, dẫn dắt tộc đàn leo lên đỉnh núi!

Bản thân không hợp lệ?

Không sao.

Liên lạc thân tộc ngoài tinh thành, lựa chọn người trẻ tuổi ưu tú nhất, luôn có thể chiếm một vị trí nhỏ. Cho dù không thể thành công lên hạm, đi qua quen mặt cũng tốt.

Dù sao trong vực đều biết, đời vũ hoàng tiếp theo sẽ là phượng hoàng.

Với tuổi thọ của phượng hoàng, nếu không có bất trắc gì xảy ra, ngai vàng vài vạn năm cũng sẽ không đổi người.

Dưới điều kiện lớn như vậy, vì tương lai của tộc đàn, vì có thể ôm chắc bắp đùi, đào góc tường tinh thành khác hoàn toàn không áp lực.

Chủ các tinh thành đang vội vàng phái người đến thành Vũ tham gia xét xử. Hoàn toàn không biết, sân sau nhà mình sắp cháy.

Về sau biết rồi cũng bất lực.

Cũng không thể trói người không cho chạy đúng không?

Theo tộc đàn phượng hoàng phục hưng, tinh thành hình thành sau thời thái cổ, rất khó tiếp tục làm theo ý mình. Vực Lam từ từ phá vỡ giới hạn tinh thành, dần dần bắt đầu dung hợp.

Nghị viện vương thành và nghị viện chủ thành, rốt cuộc không còn là nơi tranh quyền đoạt lợi, thật sự trở thành trung tâm mấu chốt của vực Lam.

Về phần nguyên nhân, tuổi thọ của phượng hoàng quá dài, nếu gặp phải vấn đề, dùng thủ đoạn nhanh mạnh không giải quyết được, kéo cũng có thể kéo chết mấy chục trên trăm cái.

Các học viên vội vàng tranh thủ vị trí thực tập, Tần Ninh cùng hai thiên nga nhỏ nhân cơ hội lui ra ngoài đoàn người.

Người sau vừa mới lộ mặt, đã bị các phượng hoàng nhỏ chờ lâu kéo đi.

Xích Hâm Thanh Tịch tìm mục tiêu khác, cơ hội của bọn họ cũng tăng lên. Không nhanh chóng nắm lấy cơ hội, còn đợi đến lúc nào.

Tần Ninh tự nhiên lạc đàn.

Đang định đến chỗ hắc nhạn, nhìn xem có cá biển mới bắt hay không, cổ tay đột nhiên bị cầm, lập tức bị ôm lấy từ phía sau, nhanh chóng trốn vào rừng rậm.

“Xuỵt.”

Bạch Hử dựa vào thân cây, cánh tay vòng chặt quanh thắt lưng Tần Ninh.

Nghiêng đầu nhìn nhìn, xác nhận không có người theo —— mấu chốt là không có phượng hoàng nhỏ phát hiện, lập tức mở cánh ánh sáng, mượn cây cối che chắn, nhanh chóng rời khu giảng đường.

Tần Ninh mấy lần muốn nói, miệng vừa mở ra, lập tức bị gió đổ đầy. Đến cuối cùng, thật sự không có cách nào, chỉ có thể ôm cổ Bạch Hử, vùi đầu không lên tiếng.

Không biết qua bao lâu, Bạch Hử giảm tốc độ.

Tần Ninh ngẩng đầu, thấy khu đất trống quen thuộc trong rừng, không khỏi ngạc nhiên nâng mi.

Nếu cậu nhớ không nhầm, nơi này là khu đi săn của học sinh… Đương nhiên, trải qua đám chim non năm nay này, đã không còn lại mấy con dị thú.

Thả Tần Ninh xuống, Bạch Hử nhẹ nhàng cười, hôn lên trán cậu.

Ôn nhu, thành kính.

Chợt lui lại hai bước, quanh người quấn ánh sáng trắng, hóa thành chim phượng bạch kim, kêu dài một tiếng, vỗ cánh bay lên.

Ánh nắng xuyên qua tán cây chiếu xuống, lốm đốm loang lổ, rơi vào trên lông vũ hoa mỹ.

Thiên nga bay thấp, vòng quanh Tần Ninh, nhẹ nhàng nhảy múa.

Lông đuôi dài lấp lánh màu vàng kim, theo động tác của thiên nga, quấn quanh thắt lưng Tần Ninh, phản chiếu ánh sáng rực rỡ.

Tần Ninh ấn ngực, bên tai đỏ lên, tim đập thình thịch.

Sau khi nhận truyền thừa, cậu từng bù lại thường thức của tộc đàn.

Điệu nhảy này của Bạch Hử, so với ở tinh cầu nguyên thủy thì càng thêm “khác người”, trừ bày tỏ yêu thích, cũng trắng trợn dụ dỗ về tổ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK