• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 7: Yên Nhược Tuyết

Phía Bắc Băng Thiên Đại Lục.

Tại một mảnh sơn lâm vô tận, hai cái hình thể cự đại yêu thú như hai ngọn núi nhỏ ầm ầm va chạm, hai cặp mắt đỏ ngầu điên cuồng như muốn đem đối phương hoàn toàn xé nát, trăm dặm sơn mạch xung quanh lúc này vô số cây cối đổ ngã, một số yêu thú nhỏ yếu phần thì tan xương nát thịt, phần thì té khói chạy trốn, phần khác nằm im trên đất run lẩy bẩy không dám động đậy.

Thảm cảnh này rõ ràng do hai gia hỏa khủng bố yêu thú đang cuồng chiến gây ra, móng vuốt sắc nhọn liên tục vô tình gâm thẳng vào người đối phương, không hề lưu thủ.

Mà trong lúc bọn chúng vẫn liều lĩnh lao vào chiến đấu kịch liệt, một thân ảnh thiếu niên tốc dài đột ngột lóe lên xuất hiện trên vai một trong số chúng, như vừa xuyên qua không gian vô tận.

“Keng, thành công thoát khỏi Lạc gia, hoàn thành nhiệm vụ Rồng Ra Biển Lớn, thưởng một lần chỉ định triệu hoán vật phẩm Địa cấp”

Âm thanh hệ thống vang lên bên tai.

Sau khi sử dụng Tiểu Na Di Phù, Lạc Nam lập tức được truyền tống thoát khỏi Lạc gia, hắn đã từng ảo tưởng dựa vào vận khí của mình nói không chừng may mắn truyền tống vào một cái nào đó động phủ, bên trong có cao nhân truyền thừa, vô số linh đan diệu dược.

Chỉ là…

“Con mẹ mày, cái nồi gì thế?”

Gặp tình cảnh trước mắt Lạc Nam trong lòng mắng to, hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới lần truyền tống đầu tiên đã trực tiếp tiếp vào chiến trường giữa hai cái kinh khủng yêu thú.

Lạc Nam nhanh nhẹn từ trên vai yêu thú nhảy xuống đất, đồng thời tỏa ra một lớp hồn lực bảo vệ cơ thể, với cường độ hồn lực hiện tại của hắn đủ khả năng chóng chọi dư ba chiến đấu do hai con yêu thú phát ra.

Nếu để tu sĩ bình thường chứng kiến hành động của hắn sẽ trợn tròn mắt, bởi vì hồn lực của tu sĩ là địa phương yếu ớt dễ bị tổn thương nhất nhưng tên này lại dám dùng hồn lực làm bình phong.

Đó là sự khác biệt giữa một linh tu và một hồn tu, Lạc Nam mặc dù chưa phải Hồn Tu chân chính nhưng một số cách cơ bản nhằm điều khiển hồn lực bảo vệ hay công kích vẫn có thể làm được.

Cũng may, trong mắt hai con kia yêu thú lúc này Lạc Nam hoàn toàn không đáng để ý đến, chúng vẫn tiếp tục liều lĩnh công kích đối phương mặc kệ hiện diện của Lạc Nam lúc này.

Dựa vào công dụng của Thấu Thị Phù, Lạc Nam nhận ra đây rõ ràng là hai con cự đại Gấu đen.

Kim Nhi vẫn lơ lửng bên cạnh Lạc Nam trong mọi hoàn cảnh, ngoại trừ Lạc Nam không ai có thể nhìn thấy nàng, đừng nói hai con Gấu Đen, cho dù Thiên đạo cũng vậy, Kim Nhi giống một tồn tại hoàn toàn tách biệt với thế giới.

Nàng quan sát tình huống, mở môi nhỏ nói rằng:

“Là Hắc Sơn Hùng, khí tức chúng phát ra thuộc về tam giai trung kỳ yêu thú, tương đương với Kim Đan Trung Kỳ tu sĩ nhân loại”

“Ta nhìn đây rõ ràng là một đôi vợ chồng, không biết vì nguyên nhân gì trực tiếp sống mái ăn thua đủ với nhau” Lạc Nam tỏa ra hồn lực, vừa chống chọi dư ba do hai tên to con đánh nhau, vừa mở miệng nói. Hắn phát hiện trình độ khống chế hồn lực của mình thành thạo hơn một chút, đây rõ ràng là một cơ hội rèn luyện.

“Chúng nó có thể là một cặp, nhưng đó là trước đây, ít nhất là trước khi thứ đó chưa xuất hiện” Kim Nhi thản nhiên nói, ngón tay nhỏ nhắn chỉ về một hướng.

Lạc Nam theo ngón tay nàng nhìn lại, chỉ thấy xa xa có một gốc linh dược nhỏ nhắn đang phát sát nhè nhẹ, thân cây nhỏ chỉ bằng que tăm, nhưng trên đỉnh mọc ra một bông hoa có màu nâu đất lớn tràn ngập linh khí.

“Loại linh dược gì?” Lạc Nam chú ý nói, hiển nhiên có thể làm hai vợ chồng nhà Gấu ly dị và choảng nhau cướp đoạt, đủ thấy linh dược kia diệu dụng vô cùng.

“Tạm được mà thôi, là một gốc Huyền cấp trung phẩm Thổ hệ linh dược” Kim Nhi bình thản, nàng nói tiếp:

“Tên nó là Thổ Linh Thảo, có thể cung cấp một lượng Thổ hệ linh khí cho người phục dụng, đồng thời gia tăng khả năng hấp thụ Thổ hệ linh khí trong thời gian ngắn.”

Lạc Nam bừng tỉnh đại ngộ, Hắc Sơn Hùng là loại yêu thú tinh thông Thổ thuộc tính, đứng trước dụ hoặc của một gốc Thổ hệ linh dược, phát cuồng là điều dễ hiểu.

Lạc Nam nghĩ đến cách thức tu luyện bên trong Bất Hủ Diễn Sinh Kinh tầng thứ nhất, lập tức tâm động.

Kim Nhi cũng biết Lạc Nam động tâm, cũng không ngăn cản hắn.

Lạc Nam quan sát thấy hai con gấu vẫn dây dưa lẫn nhau, hắn cố tỏa vẻ vô hại không nhanh không chậm tiến về gốc kia linh dược.

Hai con Hắc Sơn Hùng hoàn toàn không chú ý, trong mắt bọn hắn Lạc Nam chủ là một con kiến hơi lớn mà thôi, một tay có thể bóp chết, hoàn toàn không đủ khả năng tranh đoạt linh dược.

Nếu đổi lại kẻ khác thì đúng là như thế, bất quá đây lại là Lạc Nam tài cao gan lớn, hắn vừa vận dụng hồn lực bảo vệ thân thể, vừa lén lút chầm chậm tiến về.

Lạc Nam phát hiện càng tiếp cận linh dược, cường độ dư ba công kích của hai tên to xác ngày càng suy yếu, hiển nhiên bọn chúng không muốn tổn hại linh dược nên cách nơi này khá xa để chiến đấu.

Mà khi Lạc Nam chỉ còn cách linh dược vài bước chân, vì luôn trong tình trạng chú ý động tĩnh ở gần Linh dược nên vợ chồng nhà gấu cũng phát hiện ra con chuột nhỏ Lạc Nam có ý đồ cướp “gạo” của nhà mình.

RỐNG

RỐNG

Hai tiếng rống phẫn nộ vang lên khiến vô số cấp thấp yêu thú tê liệt ngã trên mặt đất, Lạc Nam cũng không dễ chịu, dù sao cường độ thân thể hắn vẫn quá thấp, dù có hồn lực gia thân vẫn không chịu nổi khí tức do tam giai yêu thú chính diện phát ra, hắn cố nén đau đớn, nuốt ngược ngụm máu sắp phun ra vào họng, điên cuồng chạy như bay về gốc kia Thổ Linh Thảo.

Hai con Hắc Sơn Hùng giận đỏ cả mắt, bất quá chúng cũng không vội vàng, tam giai yêu thú có được trí khôn nhất định, chúng nó nghĩ Lạc Nam tu vi nhỏ yếu, cho dù hái được Thổ Linh Thảo thì thế nào? Vẫn không thể thoát khỏi chúng nó truy sát. Lạc Nam hiện tại ở gần Thổ Linh Thảo, nếu chúng nó toàn lực công kích có thể diệt sát Lạc Nam, nhưng đồng thời sẽ làm hư hại dược thảo.

Vì thế vợ chồng nhà Gấu lúc này bắt đầu dừng chiến, chúng nó bắt đầu hướng Lạc Nam chạy đến, âm thanh gầm rống và khí tức phát ra liên tục ép về hướng Lạc Nam, ý đồ ép hắn đết chết mà không cần công kích làm tổn hại linh dược.

Lạc Nam trực tiếp nhận khí tức đàn áp của hai cái Tam giai yêu thú, sắc mặt tái nhợt vô cùng, hồn lực bảo vệ quanh thân cũng bắt đầu run rẩy, hắn lúc này chỉ cách Thổ Linh Thảo hai bước chân mà thôi.

RỐNG

Lạc Nam lần này nhịn không nổi một ngụm máu tươi phun ra, cắn răng bật mạnh thân người về hướng Thổ Linh Thảo, tay phải cấp tốc đem nó nhổ lên, đồng thời tay trái bóp nát một tấm khác Tiểu Na Di Phù.

Tên trộm biến mắt một cách kỳ diệu.

Vợ chồng nhà gấu một mặt mộng bức.

Hai cặp mắt đổ ngầu dò tìm liên tục.

RỐNG RỐNG

Chúng nó tiếp tục tàn nhẫn lao vào nhau, lần này như muốn cùng đối phương đồng quy vu tận để phát tiết phẫn hận trong lòng.

Thân ảnh thiếu niên lần nữa xuất hiện.

Ưmm ưm

“Lần này không biết…” Thiếu niên lẩm bẩm chưa hết câu, một âm thanh rên rỉ mê người chợt vang bên tay khiến sắc mặt hắn căng cứng lại.

Âm thanh của nữ nhân

Lạc Nam hít sâu một hơi lấy bình tĩnh, bắt đầu dò xét tình hình xung quanh, chợt sắc mặt hắn có vài phần quái lại, vài phần thương tiết, vài phần kinh diễm,… vô số biểu cảm hiện lên trên mặt trong một nốt nhạc.

Nơi đây là một gian đóng kín mật thất khoảng vài chục mét vuông, tuy nhiên lại sáng sủa vô cùng vì trên tường mặt thất này khảm 5 viên dạ minh châu lấp lánh.

Bất quá điều khiến Lạc Nam bối rối không phải vì dạ minh châu quý giá, mà vì bên trong mật thất bí ẩn này nằm lấy một nữ nhân.

Một cái trọng thương nằm hấp hối nữ nhân.

Lạc Nam nuốt một ngụm nước bọt, hắn xin thề với trời, đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến một nữ tử xinh đẹp như vậy, đẹp đến khiến người ta phải nghẹt thở.

Dưới ánh sáng dạ minh châu.

Mỹ nhân thân khoác lụa mỏng, làn da trắng mềm như mỡ đông, thân thể thon dài uyển chuyển, bộ ngực đầy đặn tròn trịa gợn sóng chập chờn theo từng hơi thở, tóc dài xanh lam óng ả, cái cổ cao quý như thiên nga, xương quai xanh ngọc ngà.

Phong Hoa Tuyệt Đại

Đó là mỹ từ Lạc Nam dành cho nàng, chỉ là lúc này nữ nhân phong hoa tuyệt đại kia có vẻ thân chịu trọng thương rất nặng, nàng vô lực nằm trên mặt đất, hai mắt khép hờ, lông mi dài run rấy, bờ môi nhỏ nhắn mê người tái nhợt thỉnh thoảng rên rỉ vì đau đớn, cái trán lấm tấm mồ hôi.

Như một hành động quen thuộc, Lạc Nam ngồi xổm xuống dùng ống tay áo ân cần lau đi mồ hôi trên trán nàng.

“Nữ nhân này hắn là nhận phản phệ cực nghiêm trọng trong lúc bế quan tiến hành đột phá, đây là hiện tượng khi tâm cảnh không đủ nhưng nóng lòng truy cầu cảnh giới cao hơn, linh hồn nàng lúc này đã tổn thương khá nghiêm trọng rồi” Kim Nhi kiến thức bất phàm, lập tức đưa ra kết luận.

“Liệu Thương Đan của ta có thể cứu trị nàng sao ?” Lạc Nam vừa hỏi, hai tay đã đỡ mỹ nhân dựa lưng vào lòng mình, hắn cảm thấy để nàng nằm dưới mặt đất thêm một giây cũng là tội lỗi.

“Liệu Thương Đan hệ thống cung cấp chỉ hồi phục linh lực, chữa trị thân thể, đối với tổn thương linh hồn như nàng là vô hiệu” Kim Nhi giải thích nói.

Lạc Nam cảm thụ thân thể nhu mỹ trong lòng hơi run rẩy, hắn dùng sức ôm chặt thêm một chút, dùng hơi nóng thân thể sửi ấm cho nàng, tay phải vòng qua eo nhỏ mềm mại, cảm nhận da thit mềm mại của nàng, mũi hít lấy hương thơm diệu nhẹ từ cơ thể mỹ nhân tỏa ra, sự thỏa mãn trong lòng không thể tả bằng lời.

Mà nữ nhân trong ngực như cảm nhận được điều gì, chân mày lá liễu vốn dĩ cau lại vì đau đớn rốt cuộc hơi dãn ra đôi chút, chỉ là miệng nhỏ không ngừng rên rỉ chứng tỏ nàng vẫn đau đớn vô cùng.

“Tình huống này là tâm cảnh không theo kịp tu vi nhưng lại ngoan cố đột phá dẫn đến hậu quả, vì không phải ai cũng là Hồn Tu có được Hồn Lực cường đại như ký chủ, nên khi linh hồn nhận thương tổn sẽ cực kỳ nghiêm trọng, nếu không cứu trị kịp thời sẽ dẫn đến vẫn lạc” Kim Nhi nghiêm túc cung cung cấp kiến thức cho Lạc Nam

“Ta muốn biết làm sao để cứu sống nàng?” Lạc Nam hối thúc nói, tay vẫn không ngừng lau đi mồ hôi trên trán nàng, hắn không biết tại sao mình lại lo lắng cho nàng đến thế, lần đầu gặp mặt đã bị vẻ đẹp của nàng thu hút, bị bộ dáng yếu nhượt mảnh mai của nàng buộc hắn phải che chở mà không cần nguyên do, thậm chí hắn còn cảm tạ Tiểu Na Di Phù đã truyền tống mình đến đây để phát hiện ra nàng.

“Có lẽ là tình yêu sét đánh trong truyền thuyết đi” Lạc Nam thầm nghĩ, dựa vào bố trí nơi mật thất hắn biết thân phận nàng nhất định không tầm thường, bất quá là một Bá Chủ trong tương lai, Lạc Nam muốn nàng là của mình, ai dám ngăn cản chỉ một chữ “giết”.

“Để chữa trị trường hợp này có hai cách”

“Cách thứ nhất cần có cường đại thiên tài địa bảo có khả năng gia tăng Hồn Lực cho nàng phục dụng” Kim Nhi nói ra.

Lạc Nam yên tâm gật đầu, hắn hoàn thành chi nhánh nhiệm vụ thoát khỏi Lạc gia, còn thừa một lần chỉ định triệu hoán vật phẩm Địa Cấp chưa sử dụng, có thể triệu hoán Địa cấp Thiên Địa dị bảo bổ xung linh hồn cho nàng.

Bất quá hắn muốn nghe cách thứ hai.

“Cách thứ hai là công tử song tu cùng nàng” Kim Nhi đường hoàng nói.

Phụt

Lạc Nam kém chút một ngụm phun ra, nhìn gương mặt tái nhợt trong lòng ngực, nuốt nước bọt hỏi: “Tại sao lại là cách này?”

“Công tử cường độ linh hồn vượt qua thường nhân, lại có kinh văn Bất Hủ Diễn Sinh Kinh phụ trợ, linh hồn của công tử là thuốc trị thương tổn linh hồn cao cấp nhất thiên địa rồi” Kim Nhi ung dung giải thích tiếp: “Mà muốn dùng linh hồn mình cứu trị nàng, hai người phải hợp thể là đương nhiên”

“KENG, Thành công tính kế Lạc gia, hoàn thành ẩn tàn nhiệm vụ

Lạc Nam lập tức mộng, ẩn tang nhiệm vụ là có quỷ gì, vội vàng mở ra nhiệm vụ chú thích:

“Ký chủ lấy tu vi nhỏ yếu tính kế Bát cấp thế lực, mượn nhờ Thiên Đạo khiến Lạc gia tổn thất nặng nề, là tâm cơ mà một Bá Chủ nên có, vì thế hoàn thành ẩn tang nhiệm vụ”

Lạc Nam hiểu rõ, đồng thời cũng vui mừng hừ lạnh: “Chỉ là mới bắt đầu mà thôi, sớm muộn cũng đòi lại vốn lẫn lãi”

“Keng, phát động chi nhánh nhiệm vụ , hoàn thành ban thưởng một lần ngẫu nhiên triệu hoán Địa cấp Vũ Kỹ, thất bại: vô duyên cùng mỹ nữ trong 10 năm”

Nhiệm vụ chú thích: “Một Bá Chủ cần có trợ lực để thành đại sự, các cụ có câu sau lưng đàn ông thành công luôn có bóng hình phụ nữ, ký chủ cần vận dụng song tu công pháp chữa thương cho Yên Nhược Tuyết, sau đó tìm cách chinh phục trái tim nàng, nàng thích hợp trở thành hiền thê cho con đường Bá Chủ của ký chủ”

“Tên nàng là Yên Nhược Tuyết sao? Lạc Nam triều mến ngắm nhìn thân thể ngày càng run rẩy trong lòng, lẩm bẩm tên của nàng.

Hắn biết, đã đến lúc đưa ra quyết định.


Chương 8: Kết Hợp – Chữa Trị

Hai tay ôm lấy thân thể nhu mềm trong lòng, Lạc Nam đỡ nàng xoay người lại đối diện cùng hắn, mắt nàng vẫn khép hờ, đôi mi lá liễu hơi run, mũi quỳnh nhỏ nhắn cao thẳng cùng đôi môi hơi tái nhợt nhưng vẫn còn một tia hồng hào đang hé mở để lộ hàm răng trắng đều như bắp của nàng như một đóa hoa non nớt nhưng tràn đầy quyến rũ.

Ư ưm

Là tiếng rên rỉ trong cơn đau của nàng

Hai gương mặt lúc này đối diện nhau, hơi thở như u lan thơm ngát của nàng khiến Lạc Nam say mê, hắn không muốn tiếp tục chứng kiến nàng đau đớn, cũng không muốn nhẫn nhịn dục vọng chiếm hữu nàng, mặc kệ hậu quả.

Lạc Nam vuốt nhẹ tóc mai màu da trời hơi rối của nàng, diệu dàng đặt một nụ hôn lên cái trán trơn bóng mặc kệ những giọt mồ hôi còn lấm tấm. Cảm nhận vị mặn cùng với hương thơm trong giọt mồ hôi, Lạc Nam vươn đầu liếm nhẹ vành tai nhỏ nhắn ngọc ngà của nàng thủ thỉ nhưng đầy chiếm hữu:

“Nhược Tuyết, Yên Nhược Tuyết!, nam nhân của nàng gọi Lạc Nam”

Thân thể mỹ nhân run lên

Dựa vào kinh nghiệm kiếp trước cùng bạn gái, Lạc Nam không tiếp tục chần chờ, đặt một nụ hôn lên đôi môi tái nhợt đang tỏa ra hương thơm mê người kia, bắt đầu diệu dàng nhấm nháp.

Môi nàng lành lạnh hơi khô vì suy yếu nhưng mềm mại vô cùng, hắn vươn đầu lưỡi liếm nhẹ quanh môi nàng, mút lấy cánh môi xinh xắn.

Chụt

Không chịu dừng lại ở đó, Lạc Nam vươn ra đầu lưỡi, tách nhẹ hai cánh môi yếu ớt, đầu lưỡi trơn tuột của hắn tiến vào tìm tòi khám phá, khẽ đảo qua hàm răng trắng như châu ngọc, ôn nhu thưởng thức hương tân ngọc dịch của nữ thần trong ngực, cuối cùng lưỡi của hắn cũng xâm nhập sâu vào, hung hăng cuộn lấy cái lưỡi ngọt ngào ẫm ướt của giai nhân.

CHỤT CHỤT

Lạc Nam miệng vừa mút lưỡi, một tay ôm chặt eo thon, một tay vuốt ve gò má tràn đầy thương tiếc.

Yên Nhược Tuyết vẫn hôn mê, mặc cho kẻ xạ lạ quấn quít lưỡi nhỏ, tham lam cướp đoạt hương tân ngọc dịch trong miệng nàng, làn da dần ửng hồng.

Hôn hồi lâu, Lạc Nam rời môi để lại sợi tơ trắng bạc nối liền hai khuôn miệng, hắn nắm lấy bàn tay nàng áp lên mặt mình, cảm thấy tay nàng lạnh lẽo, hắn cúi đầu ngậm lấy, cái lưỡi ấm áp mút từng ngón tay nàng liếm láp như đang thưởng thức vật trân quý nhất.

Hừ..

Mỹ nhân hừ nhẹ say đắm lồng người.

Cảm thấy đôi tay nàng bớt lạnh, Lạc Nam áp sát mặt nàng vào mặt mình, dùng đầu mũi cọ vào mũi nàng, ngửi hương thơm mê ngươi do đôi môi lan tỏa, hắn lại không nhịn được cúi đầu xâm chiếm, hai cái lưỡi lại tiếp tục quấn quít hòa quyện cùng nhau, âm thanh chụt chụt vang lên liên tục.

Lúc này, bàn tay Lạc Nam đã tìm đến gò bông đào đầy đặn căng tròn kia, hắn vừa nút lưỡi người phụ nữ, tay vừa xoa bóp vòng một co dãn mềm mại của nàng.

Ưm ưm ưm

Mỹ nhân liên tục rên rỉ, không biết vì đau đớn hay sảng khoái. Lạc Nam lần nữa rời môi, trước khi tách ra không quên nút mạnh lưỡi nàng một cái thật chặt.

Lạc Nam biết cần nhanh chóng để nàng tiếp nhận xâm nhập.

Hắn đặt nàng nhẹ nhàng nằm ngữa ra đất, vì nàng bế quan nơi kín đáo, thân thể vốn để trần truồng, chỉ khoát một lớp lụa mỏng tạm bợ trên người mà thôi, mà Lạc Nam cũng rất nhanh tháo rời nó.

Lụa mỏng tách ra, một kiệt tác của tạo hóa xuất hiện, khiến hô hấp Lạc Nam dồn dập kịch liệt.

Làn da như tuyết bạch, trơn bóng, co dãn.

Đôi gò bông đào căn tròn, đầy đặn trắng mịn săn chắc, bên trên điểm lấy hai viên ngọc trai hồng mỹ lệ.

Vòng eo nhỏ nhắn uyển chuyển như rắn nước, lỗ rốn nhỏ xinh.

Hai đùi thon dài khép chặt, chỉ để lộ một khu rừng nhỏ nhắn màu xanh lam nơi gò mu.

Lạc Nam ngắm nhìn say mê, không thể kháng cự hấp dẫn, hắn úp mặt vào hai vú nàng ôn nhu liếp láp vuốt ve.

Chụt chụt chụt

Lạc Nam nút lấy núm vú Yên Nhược Tuyết chùn chụt, thỉnh thoảng cắn nhẹ nơi đầu vú hồng hào, tay phải nhào nặn vú còn lại thành đầy đủ hình dạng, khiến giai nhân bắt đầu run rẩy thân thể kịch liệt.

Vú nàng thơm quá, co dãn mịn màng, đầu vú ngọt ngào như mật khiến hắn say quên lối về.

Chưa dừng lại ở đó, tay trái bắt đầu tìm xuống nơi thần bí giữa hai chân nàng.

Tách nhẹ hai đùi khép chặt, Lạc Nam rời vú, ngắm nhìn đào nguyên thần bí của nàng.

“Thật tuyệt vời, ta thật may mắn khi có nàng” Lạc Nam thẩn thần nói nhỏ.

Trước mặt Lạc Nam là hai khe háng nhỏ xinh trắng trẽo, nằm giữa chúng nó là địa phương có thể khiến toàn bộ nam nhân thiên hạ điên cuồng, chỉ thấy âm đạo nàng trắng hồng đẹp đẽ, một vùng cỏ lam nhỏ nằm gọn bên trên u cốc, hai mép thịt đỏ hồng mê người khép chặt, khe nhỏ thần bí quyến rũ, hột le dễ thương mời gọi, phía dưới một chút là một cái lỗ thần bí khác vừa hồng vừa nâu với các nếp nhăn đều đặn.

Lạc Nam hoàn toàn không cưỡng lại được, đầu lưỡi vươn ra thám hiểm hai u cốc bí ẩn kia.

Ưm Hừm

Âm thanh mê người lại vang lên.

Có vẻ lần này vì sung sướng…

Vì Lạc Nam đã cảm nhận được nơi u cốc kia đã dần ướt át, thứ nước thần bí kia xuất hiện như không có điểm dừng, miệng hắn đã ướt đẩm.

Lạc Nam tinh nghịch vươn mình, tiếp tục nút lấy cái lưỡi thơm ngọt thoáng chốc, kề tai nàng thủ thỉ:

“Nhược Tuyết của ta, nàng làm bằng nước sao?”

“Đương nhiên rồi, nữ nhân này sỡ hữu hai loại linh căn, Thổ và Thủy thuộc tính” Một âm thanh non nớt khiến Lạc Nam giật mình.

Hắn quay sang Kim Nhi vẫn quan sát toàn bộ quá trình buồn bực nói: “Nha đầu còn nhỏ, không nên xem, đi chỗ khác chơi”

Kim Nhi bĩu môi nhỏ, lập tức chui vào người Lạc Nam biến mất.

Lạc Nam lấy lại tinh thần, tiếp tục thủ thỉ vào tai nàng: “Bây giờ ta bắt đầu trị liệu cho nàng, đồng thời cũng biến nàng thành người đàn bà của riêng ta, nhớ kỹ nam nhân của nàng là Lạc Nam”

Chứng kiến làn da Yên Nhược Tuyết ngày càng ửng hồng.

Cởi bỏ y phục, Lạc Nam quan sát thân hình gầy gò nhưng chắc khỏe của mình, nhìn thứ kia đã ngạo nghệ ngẩng cao đầu, hắn cười đắc ý.

Trong trí nhớ, Lạc Nam nhớ khi còn bé từng bị đám trẻ nhỏ ở Lạc gia đòi cắt mất “của quý”, lúc đó hắn ngây thơ không hiểu vì sao, hiện tại mới biết chúng nó ghen tị với hắn.

Tiểu huynh đệ dài hơn 20cm, bề ngang đồ sộ vô cùng với đầy gân guốc.

“Xem ra đây là thứ quý giá nhất “ngươi” để lại cho ta rồi” Lạc Nam nhếch mếch đắc ý.

Hắn không dây dưa nữa, hôn lên đôi môi Yên Nhước Tuyết thêm một cái, tách chân nàng sang hai bên hông, Lạc Nam tách rời hai mép thịt đỏ, nhắm ngay u cốc kiều diễm ước đỡm, cọ nhẹ đầu khấc lên âm đạo nàng để bôi trơn, dần dần bắt đầu tiến vào.

Chặt quá

“Ư…Ư” Mỹ nhân rên rỉ trong cơn mê, không biết vì nguyên nhân gì, hai giọt lệ xuất hiện trên đôi mắt vốn dĩ nhắm chặt của nàng.

Lạc Nam chứng kiến, hơi nhói lòng, cúi đầu liếm láp khóe mắt nàng, bá đạo nói: “Ai cho phép nàng khóc? Nhược Tuyết của ta chỉ được vui vẻ, hạnh phúc biết chưa?”

Nói xong, hông bắt chợt đẩy mạnh.

Á

Một âm thanh đau đớn xuất phát từ đôi môi thơm, thân thể giai nhân run rẩy kịch liệt.

“Tiểu Lạc Nam” đã phá tan lớp màng mỏng manh đó, màu máu đỏ thẩm chảy dài trên đất.

Lạc Nam toàn thân run rẩy, hít thật sâu để lấy lại bình tĩnh.

Chặt, khít, trơn mềm, ấm nóng…

Toàn thân như muốn nổ tung khiến Lạc Nam dừng lại thở dốc, hắn cúi người ôm chặt nàng, liếm hết mồ hôi trên trán nàng.

Vài hơi thở sau, cảm nhận thân thể dưới thân bình ổn lại, hắn tiếp tục chậm rãi tiến quân.

“Ư… A… Thoải mái quá…” Lạc Nam không nhịn được rên rỉ, dương vật hắn đã hoàn toàn chiếm hữu âm đạo mê người đó.

Lạc Nam hít sâu bình ổn tâm tình, biết thời khắc quan trọng đã đến.

Cần phải chữa thương cho nàng…

Hồn lực trong người cấp tốc vận chuyển, từ hai nơi tư mật đang chặt chẽ đó, tiến hành câu thông cùng linh hồn nàng.

Yên Nhược Tuyết hối hận vô cùng, chỉ vì nguyên nhân kia mà nàng liều lĩnh bế quan trùng kích Nguyên Anh Kỳ dù tâm cảnh chưa đủ, nàng đã chủ quan nghĩ rằng dựa vào thiên phú của mình đủ để vượt qua cửa ải tâm cảnh.

Nhưng, sai lầm phải trả giá đắt, hậu quả bị phản phệ khi tiến cảnh thất bại quá mức nghiêm trọng, linh hồn nàng đã bị trọng thương, trước khi hôn mê, nàng biết rần lần này chỉ sợ khó thoát khỏi cái chết, nàng không phải Hồn Tu, việc tự chữa lành linh hồn là điều không thể, nơi bế quan lần này hết sức bí ẩn, sẽ không ai có thể cứu nàng.

Yên Nhược Tuyết thật sự tuyệt vọng, nàng đã tự khép lại giác quan của mình đón chờ cái chết.

“Nhược Tuyết! Nhược Tuyết! nàng nghe ta chứ ? Nhược Tuyết?”

Một âm thanh tràn ngập lo lắng, diệu dàng đột ngột tác động trực tiếp vào linh hồn vốn ngủ say của nàng.

Ảo giá sao?

Thanh âm của một nam nhân, lại tràn ngập quan tâm, Yên Nhược Tuyết nàng tính tình trong trẻo, lạnh lùng, lại quanh năm rèn luyện, bế quan, nam nhân nàng gặp qua số lượng chưa đến một bàn tay, quan hệ cũng dừng lại ở mức xã giao, tại sao lại có nam nhân lo lắng cho nàng.

“Nhược Tuyết! Ta là Lạc Nam, là nam nhân của nàng, nghe rõ chưa?”

Âm thanh kia lại tiếp tục truyền đến khiến Yên Nhược Tuyết tức giận vô cùng, lại dám tự xưng nam nhân của mình, đúng là đáng ghét.

Xem ra phản phệ lần này của ta quá mức nghiêm trọng, ngay cả tâm ma cũng xuất hiện, nam nhân này là tâm ma của ta sao?

“Nhược Tuyết, ta muốn trị thương cho nàng, thả lỏng tinh thần để ta có thể hòa nhập linh hồn nàng”

“Hừ ai sợ ai, dù sao cũng đã sắp chết, để xem ngươi muốn làm gì?” Nàng bướng bĩnh thầm nghĩ, bắt đầu buông tha kháng cự, để linh hồn kia tiến nhập cơ thể nàng.

Lạc Nam nỗ lực câu thông, rốt cuộc cảm ứng được linh hồn nữ nhân trong lòng hoàn toàn buông lỏng, lúc này mới cật lực truyền tải cuồn cuồn Hồn lực của mình thông qua nơi tư mật tiến nhập thân thể nàng.

Hồi lâu sau, sắc mặt Lạc Nam trắng bệch, bất quá cảm ứng được lượng lớn hồn lực của mình đã hoàn toàn xâm nhập linh hồn đang mê mang của Yên Nhược Tuyết.

Hắn nhếch miệng mĩm cười, lòng niệm khẩu quyết.

“Bất Hủ Diễn Sinh Kinh – Luyện Hồn”

Bên trong linh hồn Lạc Nam, vô số kinh văn cổ xưa bắt đầu phát sáng, lực lượng hồn lực dồi giàu điên cuồng được tẩm bổ, rèn luyện. Mà linh hồn của Yên Nhược Tuyết lúc này cũng bắt đầu được tẩm bổ, điều trị.

Yên Nhược Tuyết chỉ cảm thấy toàn bộ linh hồn sảng khoái dễ chịu như lên mây xanh, linh hồn vốn tổn thương của mình lấy tốc độ nhanh chóng điều trị, vô số đau đớn dần dần biến mất.

“Đây là, ảo cảnh sao? Không nghĩ lần này ngay cả ảo cảnh đều xuất hiện?”

Không biết bao lâu sao, cảm giác linh hoàn dần hoàn thiện, Yên Nhược Tuyết mở ra đôi mắt đẹp.

Đập vào mắt là cảnh tượng khiến nàng lập tức đỏ mặt, chỉ thấy một thiếu niên khá anh tuấn, tuổi tác có vẻ nhỏ hơn nàng, hắn nhắm chặt hai mắt, đôi tay gầy nhưng chắc khỏe ôm chặt thân thể nàng.

Chợt, như cảm giác điều gì không đúng.

Yên Nhược Tuyết cảm nhận có thứ gì vừa dài vừa cứng lại nóng hổi đang lắp đầy bên dưới nàng.

“Ảo cảnh lần này thật đáng sợ, ngay cả cảnh tượng dâm loạn như thế đều xuất hiện” Yên Nhược Tuyết khẽ gắt một tiếng, hai má ửng hồng, bắt quá vì đây là ảo cảnh, tức là thiếu niên trước mắt chính là tâm ma của nàng, không có gì đáng xấu hổ.

Lạc Nam mí mắt nhắm chặt không muốn nàng biết hai mắt hắn hoàn toàn trống rỗng, bất quá dựa vào Thấu Thị Phù hắn hoàn toàn nhận thấy vẻ đáng yêu vừa rồi của nàng.

“Ta là tâm ma của nàng đây, sợ không?” Lạc Nam tinh nghịch cười cười hỏi thăm.

“Hừ, ta chết còn không sợ? còn sợ tâm ma nhà ngươi?” Yên Nhược Tuyết phồng hai mắt, đôi môi đã lấy lại huyết sắc của nàng kiều diễm hừ nói.

“Vậy được, chúng ta tiếp tục chuyện đang thực hiện” Lạc Nam cười cười, chợt bên dưới dương vật đẩy mạnh.

“Ưm, ưm” Yên Nhược Tuyết run lẩy bẩy, thân thể vô lực nằm im chịu đựng, thương tổn do linh hồn đã được chữa trị nhưng linh lực toàn thân hao hết khiến nàng không thể làm gì.

“Nhược Tuyết, ta sướng, của nàng khít quá” Lạc Nam hừ nói, dương vật không ngừng ra vào thân thể nàng.

“Ưm, ta cũng sướng, không nghĩ chuyện này lại kỳ diệu như vậy” Yên Nhược Tuyết hai mắt khép hờ, thầm nghĩ trước khi chết biết được cảm giác này cũng không tệ.

Lạc Nam chứng kiến biểu tình mê người của nàng, cúi đầu hôn xuống, lưỡi hắn muốn tiếp tục nút lưỡi nàng.

Yên Nhược Tuyết hơi mất tự nhiên, vốn muốn kháng cự nhưng lại nghĩ đây là ảo cảnh, cũng hé mở môi thơm mặc hắn xâm nhập.

CHỤT CHỤT CHỤT

Âm thanh trao đổi nước bọt liên tục vang lên, hai chiếc lưỡi như hòa tan vào nhau, nước bọt của nàng chảy từ môi xuống miệng hắn rồi chảy xuống cổ hắn, hơi thở hai người không ngừng phả vào nhau, đôi tim cùng chung nhịp đập.

Bạch bạch bạch

Bên dưới Lạc Nam vẫn không ngừng ra vào, cảm nhận sự co bóp tuyệt diệu của nàng, Lạc Nam yêu chiều nói: “Nàng sao lại liều lĩnh? Gấp gáp đột phá như vậy?”

“Ngươi là tâm ma của ta, chẳng lẽ chuyện của ta ngươi không biết?” Yên Nhược Tuyết trong lòng nghi hoạch, bất quá vẫn giải đáp: “Ta cần nhanh chóng đột phá để cạnh tranh địa vị Thánh Nữ, nếu không có thể sẽ bị trở thành công cụ hôn nhân cho tông môn”

“Hừ, dám xem nữ nhân của ta là công cụ hôn nhân, muốn chết” Lạc Nam giận dữ nói, bên dưới ra vào càng mạnh mẽ.

Bạch bạch bạch

“Á, Ưm, sướng, ai.. ai là nữ nhân của ngươi chứ?” Yên Nhược Tuyết thoải mái rên rỉ, dâm thủy ước đẫm, bất quá vẫn ngạo kiều mặc dù trong lòng cảm giác ngọt ngào vô cùng.

“Đây là cảm giác có nam nhân quan tâm sao? Cũng không tệ” Nàng ngọt ngào thầm nghĩ.

Lạc Nam tiếp tục cúi xuống hôn môi nàng, một lúc sau tách ra, hắn nghiêm túc nói:

“Nàng là nữ nhân của ta, chỉ cần nàng thích cho dù là trăng cũng hái xuống cho nàng, đột quá Nguyên Anh mà thôi, chuyện nhỏ.”

“Hừm, ừ, mạnh lên chút, khoát lác” Yên Nhược Tuyết vừa rên rỉ vừa bỉu môi nói, nàng muốn xem nam nhân “tâm ma” này có thể làm gì.

“Ư, nàng bót quá” Lạc Nam thoải mái nói tiếp: “Linh hồn nàng đã được chữa trị, tâm cảnh gia tăng, việc đột phá sẽ không tiếp tục ảnh hưởng, bất quá thứ còn thiếu hiện tại là linh lực”

Lạc Nam nói xong, ý niệm vừa động, Thổ Linh Thảo đã xuất hiện trên tay hắn, vừa cướp của Hắc Sơn Hùng xong đã có đất dụng võ.

“Là Thổ Linh Thảo” Yên Nhược Tuyết vui mừng, bất quá rất nhanh ảm đạm: “Ta có Thổ và Thủy hệ linh căn, chỉ Thổ Linh Thảo vẫn chưa đủ”

Đây là sự khác biệt giữa người có đơn linh căn và nhiều linh căn, người có nhiều linh căn mặc dù thực lực mạnh rất nhiều so với đơn linh căn nhưng tài nguyên tu luyện cũng cần gấp nhiều lần.

“Hừ, nam nhân của nàng nói thì sẽ làm được” Lạc Nam tức giận ngắt lấy núm vú làm nàng la oai oái, bên dưới đón nhận trùng kích liên tục của hắn, thổ khí như lan.

“Hệ thống, tiến hành chỉ định triệu hoán Thủy hệ địa cấp đan dược” Lạc Nam ra lệnh cho hệ thống, hoàn thành nhiệm vụ Thoát khỏi Lạc gia hắn vẫn còn chưa sử dụng phần thưởng.

“Keng, bắt đầu triệu hoán Địa cấp Thủy Hệ đan dược”

“Keng chúc mừng ký chủ nhận được Huyền Thủy Đan, Địa Cấp Cực Phẩm đan dược”

“Huyền Thủy Đan: Địa Cấp Cực Phẩm đan dược”

Công dụng: Người phục dụng lĩnh hội được Huyền Thủy (đẳng cấp cao hơn thông thường thủy thuộc tính rất nhiều), gia tăng tốc độ hấp thu Thủy Hệ linh khí gấp 30 lần trong thời gian 10 canh giờ.

“Không tệ chút nào” Lạc Nam cảm giác âm đạo Yên Nhược Tuyết co bóp, cúi xuống hôn lên trán nàng thủ thỉ: “Hôn ta một cái, có quà tặng cho nàng”

“Lắm chuyện” Yên Nhược Tuyết phồng má, bất quá vẫn ngẩng dậy đánh chụt vào môi hắn.

Lạc Nam thỏa mãn mĩm cười, viên kia Huyền Thủy Đan lập tức xuất hiện, mà Thủy hệ thuộc tính bên trong thiên địa lấy tốc độ chóng mặt tràn về phía nó như chào đón vươn giả.

“Huyền Thủy Đan? Làm sao có thể?” Yên Nhược Tuyết trợn mắt đẹp, thứ đan dược này tại môn phái của nàng chỉ xuất hiện trong cổ tịch, cách luyện chế đã thất truyền từ lâu.

“Thế nào?” Lạc Nam tũm tỉm hỏi, bên dưới thúc mạnh.

“Uưm, Sướng…Đúng là tâm ma, không gì không làm được” Yên Nhược Tuyết rên rỉ yêu kiều đáp.

“Được rồi, chúng ta vừa song tu vừa luyện hóa chúng nó? Thế nào?” Lạc Nam cưng chiều nhìn nàng, hiện tại bọn hắn vừa giao hợp, tiến hành luyện hóa vật phẩm tức là đôi bên cùng có lợi.

Lạc Nam cũng muốn đề thăng tu vi linh lực của mình.

“Ừm, Ừm, thiếp sướng quá, chàng chậm lại mới tập trung luyện hóa được chứ” Yên Nhược Tuyết đổi cách xưng hô, nàng quyết định hưởng thụ trọn vẹn ảo cảnh lần này rồi chết cũng không tệ.

“Chụt”

Lạc Nam mĩm cười, bên dưới ngừng nhấp, ngậm lấy Huyền Thủy Đan vào trong miệng, sau đó cúi đầu tìm đến môi nàng, hắn thả đang dược vào miệng nàng, không quên nút lưỡi nàng một cái.

Mà hắn cũng hái xuống đóa hoa nâu đất trên Thổ Linh Thảo, bỏ vào trong miệng, trong lòng thầm nghĩ: “Bất Hủ Diễn Sinh Kinh – Tụ Đỉnh”.

Lạc Nam đỡ Yên Nhược Tuyết dậy, để nàng ngồi lên đùi hắn, bên dưới cả hai vẫn chặt chẽ kết hợp.

Trong khoảng khắc đó, vô số Thủy và Thổ hệ thiên địa linh khí cấp tốc tiến vào mật thất, cường độ nồng đậm gấp ngoại giới vô số lần, bao phủ hai thân ảnh trần truồng đang kết hợp.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK