• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi Mộ Lam Yên tỉnh lại, chỉ cảm thấy ót vô cùng đau đớn.

Kéo dài một lúc lâu mới nhìn rõ mình thân ở hoàn cảnh xấu. Đầu tiên đập vào mi mắt chính là xà nhà lớn màu vàng đất tối mò ở đỉnh đầu kia, vô số mạng nhện quấn ở phía trên. Ba mặt toàn tường, chỉ để lại một mặt có một cánh cửa và mấy cánh cửa sổ vừa vặn hướng về phía nàng. Có điều giấy của cửa sổ kia sớm đã cũ nát không còn hình dạng, màu xanh lá cây lất pha lất phất phía ngoài xuyên thấu qua lỗ cửa, để cho người ta thấy rõ ràng.

Mộ Lam Yên lại cẩn thận nhìn một lần bao bố và bàn ghế hiện đầy bụi bậm rải rác ở bên cạnh nàng, thì đã biết mình đây là bị trói đến trong phòng củi một gia đình ngoài thôn rồi, bởi vì tay chân nàng cũng bị trói lại rồi.

Nhớ trước khi tỉnh lại, mình là bị đánh bất tỉnh ở trước mặt của Tư Không Vân, sợ rằng không trốn thoát liên quan với hắn. Không ngờ quanh đi quẩn lại vẫn là đi ra. Mộ Lam Yên than thở một tiếng ở đáy lòng, lúc vươn duỗi chân để cho mình thoải mái một chút, mới cảnh giác không cẩn thận đá phải gì đó.

Vương Mãng ai nha một tiếng, liền cũng đã tỉnh lại.

Mộ Lam Yên xoay người, thấy Vương Mãng cũng bị trói giống nhau, chỉ là dáng vẻ của hắn không phải quá tốt, đầu giống như bị đập rách, sau lưng để lại một mảng lớn màu máu đỏ sẫm, ước chừng là thời gian đã trôi qua một quãng rồi, máu đã trở thành trạng thái thể rắn màu nâu đỏ.

Vương Mãng khó khăn mở ra hai mắt, sắc mặt bởi vì mất máu quá nhiều mà trở nên tái nhợt. Thấy Mộ Lam Yên nhìn hắn, giật giật bờ môi không có chút màu máu nào: "Tỷ tỷ, đệ đau quá."

Mộ Lam Yên mắng to Tư Không Vân ác độc ở đáy lòng, vậy mà xuống tay tàn nhẫn đối với một đứa bé như thế, nhưng bây giờ thấy bộ dáng Vương Mãng nhíu mày khó chịu, thì đáy lòng lại co rút đau đớn một hồi. Những năm này, nàng đã sớm đối xử Vương Mãng như là đệ đệ ruột, đệ đệ bị thương nặng như vậy, nàng lại chịu bó tay.

"Vương Mãng, đệ có khỏe không?" Mộ Lam Yên hơi động đậy thân thể một chút, duy trì mình và nó song song.

Vương Mãng nháy mắt khô khốc không dứt một hồi, mồ hôi lạnh trên trán đã sớm đông lại thành lớn chừng như hạt đậu, rất lâu mới nói ra hai chữ: "Thật là đau."

"Đệ chờ, tỷ tỷ lập tức gọi người tới đây cho đệ!" Mộ Lam Yên cố gắng để cho mình gắng giữ tỉnh táo tiếp. Con mắt lạnh thấu xương liếc mắt nhìn về phía cánh cửa cũ nát, phát động đủ một hơi, la lớn về phía cửa: "Có người hay không hả, người mau tới! Có người hay không hả!"

Người trói gô bị như họ nhất định chung quanh đây sẽ có người trông chừng!

Quả nhiên, sau khi la to không đến mấy tiếng, ngoài cửa có mấy tiếng bước chân đang đi lại, chìa khóa khóa cửa được mở ra. Bây giờ đang là buổi trưa, sau khi cánh cửa cũ rách không chịu nổi mở ra, một luồng bụi bậm dày đặc theo gió tới. Mộ Lam Yên híp mắt đón lấy ánh mặt trời, một lát sau mới nhìn rõ người tới, hai người làm ăn mặc bình thường, nhìn quần áo cũng là một ít áo gai vải thô. Sợ là nơi này cũng không phải phủ đệ của Tư Không Vân.

"Ầm ĩ gì thế!" Người tới vẻ mặt khinh thường, trong con ngươi đều là xem thường đối với bọn họ.

Đáy lòng Mộ Lam Yên hừ lạnh một hồi, cũng chỉ là một kẻ tay sai của người ta, quả nhiên là chó cậy gần nhà! Nhưng ngay lập tức nàng cũng hiểu không phải là lúc phô trương, ngoái đầu nhìn lại liếc mắt nhìn Vương Mãng hầu như không hề tức giận, trong lòng bèn quyết định chú ý, ngẩng đầu lên khóe mắt phiếm nước mắt, bộ dáng điềm đạm đáng yêu: "Hai vị đại nhân, hôm nay ta với tiểu đệ chẳng biết tại sao bị nhốt ở đây, vả lại đệ ta bị thương đầu, không biết bệnh tình nặng nhẹ, mong rằng hai vị giúp đỡ tìm đại phu tới đây được không?"

Mộ Lam Yên vừa dứt lời, hai người tiến vào liếc nhìn nhau, lại cảm thấy nghe được chuyện hài buồn cười lớn nhất thiên hạ cười to lên, một người trong đó mắt nhìn xuống hai người họ: "Hừ, ngươi đắc tội Lâm đại lão gia của chúng ta, vậy mà còn nói không biết là nguyên nhân gì đến nơi đây. Đại phu thì không có, nếu tiểu đệ ngươi vì vậy mất đi tánh mạng ở chỗ này, đó cũng là mạng hắn mỏng, không trách được chúng ta!"

"Ngươi......" Gã sai vặt này nói tuyệt tình, làm cho Mộ Lam Yên không biết trả lời như thế nào, nhìn vẻ mặt của bọn họ, xẹt qua một tia lành lạnh. Có điều chốc lát đã lại trở về ánh mắt cầu xin bình thường. Vừa định nói thêm gì nữa, ngoài cửa đã nghe một gã sai vặt kính cẩn lễ phép hô một tiếng: "Lâm lão gia."

Dứt lời, bộ dáng phách lối trên mặt mới vừa rồi của hai gã sai vặt trong cửa, liền biến mất trong khoảnh khắc, ngược lại thay thế mặt lấy lòng. Xoay người nhanh như mèo còn chưa kịp ngẩng đầu, thì Lâm lão gia trong miệng bọn họ đã bước một chân vào bên trong phòng chứa củi này.

Mộ Lam Yên trầm ngâm nhìn phía trước, thấy rõ dáng vẻ người tới, trong lòng chính là kinh hãi. Bộ dáng năm sáu chục tuổi, mặc một tịch trường bào màu đen, một đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào người ở bên trong.

Người nọ chính là người đàn ông bên cạnh Tư Không Vân mà Mộ Lam Yên nhìn thấy trên chân núi.

"Ngươi là người ở đâu?" Người đàn ông dẫn đầu hỏi.

Đại não Mộ Lam Yên nhanh chóng suy nghĩ tất cả tin tức có liên quan tới người đàn ông trước mắt này, hắn ta chính là người đàn ông mà Mã thị vụng trộm mười năm trước, lại làm người tuỳ tùng của Tư Không Vân. Sau khi Mã thị chết, người đàn ông này liền biến mất, hơn nữa Mộ Lam Yên chắc chắn, lúc Mã thị chết, bọn họ khẳng định là không biết mình rình coi ở trên mái hiên, hơn nữa đã qua lâu như vậy, dung mạo thay đổi nhiều, lần này họ bị trói tới đây, sợ là bởi vì chuyện khác.

"Ngươi là ai?" Giọng nói lanh lảnh của Mộ Lam Yên vang lên, trang ## bubble lúc nhìn về phía đối phương, cố ý bộc lộ ra bộ dáng sợ hãi, rụt một cái lui về phía sau.

Người đàn ông cũng không sinh lòng nghi ngờ, hắng giọng bèn nói ra: "Ta là Lâm Khoả huyện Yến Thành, hôm qua lên núi đạp thanh với bạn cũ ta, khi đó bọn ngươi lén lén lút lút ở phía sau làm cái gì?"

Đạp thanh! Mộ Lam Yên sâu sắc cảm giác sau khi sống lại những người này quả nhiên là nói láo không làm bản nháp, bây giờ đang là mùa thu, tại sao nói chuyện đạp thanh. Nhưng   phối hợp đối phương, vẫn là giả vờ bộ dáng bị kinh sợ không nhỏ.

Vẻ mặt hoảng sợ không thôi, nhíu lông mày, lắp ba lắp bắp mở miệng: "Chúng ta...... Chúng ta......" Rồi sau đó, còn đầy mặt lo lắng kinh khiếp liếc mắt nhìn Vương Mãng bên cạnh: "Ngày hôm qua, ta với đệ đệ lên núi chơi, lại không biết làm sao không cẩn thận lạc đường. Vốn là nghe được tiếng động, lo lắng là dã thú, cho nên dè dặt núp ở phía sau buội cỏ, nhưng khi nhìn thấy các ngươi, muốn đứng dậy nhờ giúp đỡ thì lại bị người đánh ngất xỉu, sau khi tỉnh lại, chính là ở chỗ này. Lâm đại lão gia, đời này ta và đệ đệ chưa bao giờ làm một việc trái với lương tâm, mong rằng Lâm đại lão gia minh giám!"

Lâm Khoả thấy bộ dáng nàng không giống như là làm bộ, lập tức liền buông xuống phòng bị. Hắn vốn cũng không muốn gây chuyện rắc rối, nếu không phải hai đứa nhóc này chẳng phân biệt được tốt xấu không nghiêng lệch đụng phải Nhị hoàng tử, cũng sẽ không bị đánh ngất xỉu dẫn tới nơi này. Hiện nay, Nhị hoàng tử cũng đã rời đi, hắn cũng không muốn nhiều chuyện, suy nghĩ một lúc, bèn hỏi: "Thật chứ?" 

"Thiên chân vạn xác (tất nhiên)!"

Lấy được trả lời khẳng định của Mộ Lam Yên, thì Lâm Khoả cũng không còn lòng dạ thẩm vấn nữa, trong mắt hắn cũng chỉ là hai đứa nhóc chưa thấy qua cảnh đời, không đáng sợ, bèn lập tức muốn phất tay áo định quay người đi.

Mộ Lam Yên gặp người tuy gặp được rồi, nhưng chuyện cực kỳ quan trọng còn chưa làm xong. Lập tức giật mình một cái bèn lòng sinh một kế, dùng âm thanh không lớn thật thấp nhìn Vương Mãng nhắm mắt không nói lầm bầm lầu bầu: "Đáng thương đệ đệ Vương Mãng của ta, mười năm trước mẫu thân qua đời, thật vất vả sống lay lất đến mười sáu tuổi, nhưng bởi vì sai lầm của ta lại sắp bỏ mạng tại đây, cũng quá mức oan khuất rồi."

Dứt lời, nhỏ giọng gào khóc lên.

Lâm Khoả vừa định xoay người, nhưng lúc này đột nhiên sững sờ. Mộ Lam Yên bởi vì cúi đầu, không thấy rõ biểu hiện trên mặt hắn, nhưng dựa vào bước chân không nhúc nhích kia, trong lòng nàng đã biết rõ câu nói mới vừa rồi kia bắt đầu có hiệu quả.

Lâm Khoả cẩu thả với Mã thị bao nhiêu năm thì nàng cũng không biết, nhưng cái tên Vương Mãng này và Mã thị chết vào mười năm trước, chắc hẳn Lâm Khoả nhất định là trong lòng hiểu rõ. Hiện nay bởi vì những lời này của Mộ Lam Yên mà đứng yên, sợ là chọt trúng xương sườn mềm trong lòng hắn ta.

Mộ Lam Yên khóc càng thêm lớn tiếng, vừa lại một lần kêu tên Vương Mãng.

Ánh mắt vẻ mặt Lâm Khoả qua lại thăm dò ở giữa Mộ Lam Yên và Vương Mãng, giống như tự lầm bầm mở miệng nói: "Sao ta không nhớ rõ Mã thị còn có một đứa con trai lớn như vậy?"

Trong lòng Mộ Lam Yên biết được, xem chừng Lâm Khoả nhất định là đang phân vân mình cũng là con trai của Mã thị kia!

Ngoài cửa lại chợt truyền tới một đợt tiếng bước chân dồn dập, tiếng vang lại nhẹ và vừa hỗn loạn. Sợ rằng một đám phụ nữ tới. Mộ Lam Yên tập võ từ nhỏ, cho nên đặc biệt nhạy cảm đối với tiếng vang như vậy. Len lén liếc tới vẻ mặt Lâm Khoả, hiển nhiên đối phương còn không biết bên ngoài có một luồng sát khí đang áp sát.

"Lâm Khoả, thừa dịp lão nương ra ngoài mua chút đồ, ngươi lại giở trò quỷ gì ở phòng chứa củi này!" Quả nhiên, một người phụ nữ có âm thanh hùng hậu, chưa thấy người nọ đã nghe tiếng trước khiến Lâm Khoả mới vừa rồi còn do dự, bị sợ đến lập tức mất hồn sắc.

Mộ Lam Yên thừa dịp mọi người không chú ý tới chỗ nàng, nhếch miệng lên một vệt cười khẩy.

Bọ ngựa bắt ve, quả nhiên là càng ngày càng thú vị.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK