• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Sao anh không nhận ra...sau bao nhiêu ngày qua khi người mà anh luôn luôn gần bên...không thể mang cho anh từng cảm xúc như...*

"Alo?"

Là chuông điện thoại của Trâm Anh. Làm nàng đang tắm trong nhà vệ sinh phải quấn vội quấn vàng cái áo choàng chạy ra bắt máy.

Không có gì bất ngờ, người gọi tới chính là mẹ của nàng.

"Đã hơn 7 giờ tối rồi, con không tính về nhà sao?"

"Hôm nay con bận chút công việc nên không về được."

"Con đang ở đâu? Trước đây chưa bao giờ bận rộn tới nỗi phải ngủ ở bên ngoài. Bộ có chuyện gì cấp bách lắm sao?"

"Con đang ở nhà Thục Khuê, mà cũng không có chuyện gì quan trọng lắm nên bố mẹ đừng lo, sáng mai con sẽ về."

"Vậy được rồi, có gì gọi ngay cho mẹ nhé! Ở bên ngoài nhớ cẩn thận nghe không con?"

"Dạ con biết rồi, chúc mẹ ngủ ngon."

...

Nói một đằng làm một nẻo.

Làm gì có nhà Thục Khuê nào ở đây? Trâm Anh chính là đang ở trại giam. Nàng còn đang tắm táp để chuẩn bị đi gặp em người yêu kia kìa.

Phòng làm việc dành cho thứ bộ trưởng được thiết kế có chút khác biệt, theo yêu cầu của Trâm Anh thì phải có phòng tắm và giường ngủ. Y hệt như một cái khách sạn thu nhỏ. Ban đầu nàng cũng chỉ nghĩ lắp đặt xong rồi để đó, nhưng bây giờ thì mới thực sự cần dùng tới.

Tắm xong cũng tới giờ đi ngủ. Nhưng tất nhiên là nàng không định chợp mắt ở đây đâu. Trước khi rời khỏi phòng, nàng thay một bộ đồ dài tay chỉnh tề để lỡ may người khác nhìn thấy sẽ không bàn tán linh tinh rồi thong thả đi bộ tới buồng giam của Tố Đoan.

__________

*Cạch cạch*

Nghe thấy có tiếng động bên ngoài, Tố Đoan đang ngủ trên giường liền mở mắt ngồi bật dậy.

Còn ai vào đây nữa?

Nàng bước vào trong, khoá lối ra vào lại rồi kéo rèm che.

Tối nay Trâm Anh trông thật khác lạ. Nàng không búi tóc lên như mọi khi mà thay vào đó là xoã xuống ngang lưng. Mái tóc dài màu nâu lạnh uốn nhẹ ở phần đuôi làm bật lên tone da trắng trẻo ở cổ.

"Chị làm em tỉnh giấc à?"

Sự xuất hiện của Trâm Anh làm Tố Đoan có chút bất ngờ, cô tưởng nàng hoàn thành xong công việc và đã trở về đất liền từ buổi chiều, thế mà bây giờ lại đứng ở đây, ngay trước mặt cô với bộ dạng vô cùng quyến rũ.

"Sao chị còn ở đây?"

"Chị không được phép tới gặp em hay sao? Hửm...?"

Nàng vừa nói vừa tiến tới giường, chậm rãi đẩy cô nằm xuống. Ôi cái mùi hương này...thật sự như muốn rù quyến người ta. Vừa mới đặt đầu lên gối, mùi thơm của tóc, của cơ thể nàng liền phả vào mũi cô.

"K-k-không phải, em tưởng l-là Trâm Anh đã về rồi."

"Em lắp bắp cái gì?"

"Em không có."

"Đã tắm chưa?"

"Ừm." Cô gật đầu e thẹn hệt như một tân nương đang chờ để chuẩn bị tân lang ăn thịt.

Nhận được câu trả lời vừa ý, nàng nhếch mép cười nhẹ đè hai cánh tay của cô rồi cúi xuống rúc vào hõm cổ hôn lấy hôn để. Lần đầu tiên trong đời Tố Đoan bị đụng chạm nhạy cảm tới vậy, mặt mũi cô đỏ ửng hết cả lên, hô hấp bắt đầu khó khăn.

Dễ thương thật!

Cô không dùng lực, lấy tay đẩy nhẹ nàng có ý muốn ngăn cản. Nhưng Trâm Anh thì không chịu, nàng nhanh chóng tháo cúc áo của mình rồi gỡ bỏ lớp nội y vứt ra một góc. Miệng vẫn liên tục hôn tới tấp vào cổ Tố Đoan. Để vậy một lúc cô chịu không nổi nữa, dùng sức mạnh hơn ban nãy đẩy vai nàng ra. Xui thay, Trâm Anh bắt lấy cổ tay cô rồi đưa xuống bầu ngực của mình điều khiển nắn bóp.

"Hơ...Trâm Anh đừng mà..."

Nàng mặc kệ! Những nụ hôn di chuyển dần dần lên tai trái của cô, nhiệt độ nóng bừng bừng làm Tố Đoan nhắm chặt đôi mắt lại không dám mở ra nhìn cảnh tượng này thêm một giây một phút nào nữa. Nhưng mắt nhắm thì cảm nhận ở tay lại rõ ràng hơn, vừa mềm lại vừa ấm...Trâm Anh giúp cô thao tác nhào nặn, khiến ngón tay của Tố Đoan vô tình đụng phải đỉnh ngực của nàng. Lập tức dừng hôn lại, thân thể cảm thấy kích thích tột độ, nàng thả tay ra để những ngón tay của Tố Đoan vẫn đặt trên bầu ngực của mình. Cô đã bắt đầu chủ động.

"A..."

Quan sát thấy phản ứng của Trâm Anh, Tố Đoan biết nàng đang cảm thấy dễ chịu với hành động đụng chạm của mình. Cô từ từ chậm rãi lật lại tư thế, đỡ xoay nàng nằm xuống giường còn bản thân trở lên trên. Tay trái thì chống xuống giường, bàn tay phải thì nhẹ nhàng xoa nắn ngực Trâm Anh.

Dù nàng đã gần 30 tuổi nhưng những đường nét trên cơ thể vẫn đầy đặn nữ tính. Vòng một còn to tròn mọng nước hơn cả của cô.

Bỗng dưng muốn hôn. Tố Đoan cúi đầu, phả những hơi thở ấm nóng lên môi Trâm Anh. Dù không trực tiếp nói ra bằng lời nhưng nàng hiểu cô đang có ý xin phép trước khi môi chạm môi.

Trời ạ! Đã đến nước này rồi còn cần gì tới phép tắc nữa.

Nàng tất nhiên là đồng ý nhưng đợi cô thì lâu lắm, cho nên tự nắm lấy cổ áo của cô rồi kéo xuống hôn luôn. Nụ hôn lần này lại có vị ngọt ngọt như mật ong. Tố Đoan vì đó mà vô cùng thích, liên tiếp hưởng ứng những màn liếm mút mãnh liệt của Trâm Anh. Lần đầu hôn nhau vẫn còn bối rối ngu ngơ, mới đó mà đã học được cách hôn kiểu Pháp rồi. Nàng nhận thấy sự tiến bộ của cô, trong lòng không khỏi vui vẻ đón nhận.

Biết Trâm Anh đang lơ là mất tập trung, Tố Đoan dùng đầu gối chạm nhẹ vào bên dưới của nàng. Cú đụng tuy nhẹ nhưng nó làm nàng rùng mình run rẩy mà thốt lên.

"Hự ứm!..."

Trông người bên dưới chẳng khác gì một bé mèo con, hồi sáng đánh Tố Đoan dáng vẻ kiêu hãnh như thế nào mà giờ lại nằm co rúm lại dưới thân cô. Hai tay ôm chặt lấy lưng, rúc đầu vào vai người bên trên để che giấu đi khuôn mặt đang hưởng thụ một cách dâm đãng.

"Mau...hưm...liếm bên dưới đi..."

Tố Đoan rất ngoan ngoãn nghe lời, cô buông tay khỏi ngực nàng rồi ôn nhu giúp nàng cởi quần ra, đặt chân chị gác lên vai của mình để dễ dàng sinh hoạt.

Mọi thứ đang phơi bày ra trước mắt, vẻ đẹp diễm lệ như tiên như hoa. Hồng hào, cân đối lại vô cùng gọn gàng. Trong lòng cô nổi lên những cơn sóng nhiệt dữ dội, cảm thấy nóng râm ran, khao khát được chạm vào nàng, dâng trào mãnh liệt như sắp mất kiểm soát.

Tố Đoan không thể chờ thêm, cô hạ mình rồi dịu dàng dùng đôi môi kết hợp với chiếc lưỡi không xương chu du khắp vị trí đang rỉ nước. Ý đồ không chỉ đơn giản dừng lại ở đó, lại còn cố tình bú liếm tới độ phát ra âm thanh "húp lẩu" tạo nên tần số như một chiếc máy rung khiến nàng cảm giác kích thích không hề nhẹ. Trâm Anh rên rỉ nỉ non một cách bộc phát, cảm thấy rất sung sướng và hạnh phúc không cách nào kìm nén được âm thanh phát ra từ miệng. Nàng mơ màng đưa tay lên cắn chặt mong rằng phần ít sẽ hạ nhỏ được âm lượng. Cửa mình của nàng trước sự lê la mơn trớn của cô đều không ngừng ra nước lênh láng. Đã tới lắm rồi, cấn lắm rồi, chịu thật sự không nổi nữa mà Tố Đoan vẫn chưa đưa lưỡi vào bên trong. Trâm Anh hết kiên nhẫn mà ghì đầu cô vào rồi đẩy mông liên tục. Tố Đoan bị vùi đầu vô liền bất ngờ nhưng sau đó cũng ôm lấy đùi nàng phối hợp như ý. Chiếc lưỡi tuy không đủ dài để đi sâu vào bên trong nhưng nó có độ nhám không thô cứng cộng thêm chút ẩm ướt đủ để khiến nàng uốn éo theo từng nhịp chuyển động.

"Ah...hơ...ưm...hưm...nhanh lên...ứ...chút..."

Muốn nhanh cô liền dùng sức, chiếc lưỡi vẩy lên vẩy xuống vô cùng linh hoạt. Căn bản là nàng thích sao cô điều chiều. Biết nàng sắp tới rồi, còn không ngại mà dùng ngón tay cái massage theo hình tròn ở xung quanh mép thịt. Vừa húp vừa xoa, khoái cảm ập tới dồn dập. Trâm Anh cắn chặt môi dưới thở dốc, hai tay nàng nắm lấy tóc cô.

"Hự...ứ...chị tới...chị tới...a...ưm..."

"Đoan...ứm...ứm...ha...ha..."

"Ahhh!!!"

Nàng ưỡn lưng, nhịp thở gấp gáp không ổn định, cơ bụng siết chặt, hai chân mảnh khảnh quấn lấy cổ cô. Trên trán ướt nhẹ những hạt mồ hôi.

Lần đầu mây mưa, một cuộc làm tình ngoạn mục.

Công việc hôm nay cộng thêm chuyện vừa rồi khiến Trâm Anh mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.

Trời mùa đông thời tiết vẫn còn lạnh giá mà nàng lại đang trong trạng thái khoả thân. Tố Đoan nhu mì vệ sinh sạch sẽ bên dưới cho nàng một cách nhanh chóng nhưng cẩn thận, rồi sau đó đắp chăn ôm nàng vào lòng. Cô biết Trâm Anh mệt nên không dám gọi dậy. Dù gì bây giờ cũng đã muộn, vẫn là để nàng ngủ thì hơn.

Ôm Trâm Anh trong lòng, Tố Đoan nảy sinh nhiều loại cảm xúc lạ. Sống từng này tuổi cô thừa sức biết tên của những loại cảm xúc kì lạ ấy. Cô đang cảm thấy hạnh phúc và viên mãn trong chính cái nhà tù này ư? Đây có phải là trong hoạ có phúc mà ông trời ban cho cô không?

__________

6 giờ sáng, nàng tỉnh giấc.

"Chào buổi sáng, Trâm Anh."

Tố Đoan đã thức dậy và nằm chờ nàng từ bao giờ. Giọng nói ấm áp dịu dàng của cô khiến nàng cảm thấy yên tâm và thoải mái vô cùng. Thật chẳng muốn dậy mà chỉ thích nằm thế này tới hết ngày. Tuy ở ngay bên cạnh nhưng cảm giác như khoảng cách vẫn còn có chút xa, Trâm Anh nhõng nhẽo xích tới lại gần rồi rúc vào người Tố Đoan.

"Chị lạnh." Nàng ngái ngủ thì thầm.

"Vậy ôm em, sẽ ấm ngay thôi."

Cô luồn tay ra đằng sau nàng, hai bàn tay ôm trọn lấy tấm lưng nhỏ nhắn. Làn da với nhiệt độ nóng bừng vì ủ trong chăn cả một đêm, mịn màng, trơn trượt, nhẵn nhụi và căng bóng.

Trâm Anh chợt nhớ ra một chuyện, nàng lọ mọ đưa tay sờ soạng xuống mông của cô:

"Chỗ này còn đau không?"

"Không sao, hết đau rồi."

Năm thằng cô còn cân được nói chi là mấy vết lằn này.

"Bây giờ là mấy giờ?"

"6 giờ."

"Chị phải về nhà, hôm qua đã hứa vậy với mẹ."

Mẹ? Phải rồi nhỉ? Cô còn chưa biết gì về chuyện gia đình của nàng. Chưa biết một cái gì về nàng hết, còn nàng thì cái gì của cô cũng đều biết.

"Trâm Anh, kể cho em nghe về bố mẹ chị có được không?"

"Để sau cũng được, giờ chị phải đi rồi."

"Ùm..."

"Sao vậy? Em không vui hửm?"

...

"Không có. Trâm Anh mau đi đi nếu không bố mẹ ở nhà phải chờ."

"Mặc đồ cho chị đi."

30 tuổi đầu mà còn bày đặt mè nheo.

Tố Đoan chiều theo ý nàng, bế con gái nhà người ta dậy rồi mặc đồ, chải tóc, lau mặt, đánh răng như đang chăm con. Tới lúc đánh răng xong thì nàng mới tỉnh táo hẳn, trao cho cô một nụ hôn và cái ôm lưu luyến rồi rời đi. Để lại cô cùng bao vấn vương đêm qua hai người tạo nên cùng nhau.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK