• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Không sai, vừa ăn cắp vừa la làng, vừa hưởng thụ những thứ tốt tôi mang đến, vừa cảm thấy tôi ghê tởm. Chúng ta học chung đại học mấy năm, tôi mời cô ăn cơm bao nhiêu lần, mua cho cô bao nhiều đồ ăn vặt? Còn có quần áo trên người cô, cô thật sự cho rằng đấy là đồ tôi mặc một lần không cần rồi cho cô sao? Cô tốt nghiệp đại học xong, mở cửa hàng bán hoa cũng là tôi ra tiền cho cô mở, phòng trọ cũng là tôi thuê cho cô, tiền thuê nhà rẻ hơn trên thị trường đến một nửa. Tôi cho con chó ăn miếng xương nó còn biết vẫy đuôi với tôi. Tôi phải ngu ngốc thế nào mới phí nhiều tiền như vậy để nuôi một kẻ ăn cháo đá bát như cô?” Hoàng Lộ Lộ vốn chính là một nữ cường nhân, khí thế mạnh mẽ, tự tin này cũng thấm vào xương từ nhỏ đối với một người có xuất thân tốt.

Sắc mặt người phụ nữ trở nên rất khó coi.

“Còn nữa, không có tôi đưa cô tới những buổi yến tiệc đó, cô cảm thấy chỉ bằng thân phận của cô sẽ trông thấy được chồng tôi sao? Sau nửa năm tôi với cô gặp mặt chồng tôi, lúc nào cô cũng có thể nói cho tôi biết cô thích anh ấy, khi ấy tôi nhất định sẽ giúp cô, đáng tiếc, cô không có, cho nên bỏ lỡ cũng là cô xứng đáng.” Hoàng Lộ Lộ nói câu câu chữ chữ như gai đâm vào lòng người phụ nữ, bởi vì cô ấy nói không hề sai.

“Cô đừng nói nữa!” Người phụ nữ hét lên một tiếng, biểu tình âm trầm trên mặt làm cho người ta sợ hãi, khiến Hoàng Lộ Lộ nhận ra cô ấy chưa từng hiểu người phụ nữ này.

Người phụ nữ cúi đầu, tóc dài che khuất biểu tình, Nghê Miểu lại chú ý tới tay cô ta đang duỗi vào trong túi, đang kiếm thứ gì đó.

Đột nhiên, người phụ nữ lấy ra một gói bột phấn, hắt về phía Hoàng Lộ Lộ. Nghê Miểu đã sớm có phòng bị lập tức đứng lên, một tay kéo Hoàng Lộ Lộ ra phía sau, bột phấn bị chắn trước mặt cô, hình như đứng yên vài giây, sau đó mới từ từ rơi xuống đất.

Xem cả quá trình, Hoàng Lộ Lộ rất sốc, hoá ra em gái mình mang về nhà giỏi như vậy sao? Cô ấy cứ cho rằng đối phương chỉ biết một chút bề mặt thôi, loại cảm giác này giống như vốn cho rằng đối phương là đồng thau, ai ngờ người ta lại là vàng thật, còn là cái loại bling bling nữa.

Người phụ nữ ngây người, cô ta không ngờ tới hậu chiêu của mình sẽ bị đối phương phá giải, chỉ biết sững sờ tại chỗ.

Nghê Miểu chậm chạp đưa ngón tay quệt một ít bột phấn rồi đưa vào miệng.

“Này!” Hoàng Lộ Lộ muốn nhắc nhở cô cũng đã muộn.

“Hừm, ăn nhiếp hồn phấn đã là chuyện của rất nhiều năm về trước rồi, không nghĩ tới bây giờ vẫn còn thứ này, đáng tiếc...”

Nghê Miểu còn chưa nói xong, Hoàng Lộ Lộ lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, đáng tiếc cái gì?

Đáng tiếc không đủ để lấp đầy bụng, Nghê Miểu ưu thương nghĩ.

“Cô...” Sự lạnh lẽo trên mặt người phụ nữ cuối cùng cũng rút lui, lộ ra vẻ sợ hãi, vũ khí cực mạnh trong lời của đại sư chùa Tùng Sơn lại biến thành đồ ăn qua miệng đối phương? Cô gái này rốt cuộc có bản lĩnh thật sự hay là giả thần giả quỷ đây?

Tình hình trước mắt đối với người phụ nữ là rất bất lợi, cô ta chầm chậm lùi về phía sau, chuẩn bị tức thời rời đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK