• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Tú Lệ, chúng ta ly hôn đi. Kể từ nay về sau, tôi không muốn có bất cứ liên can gì đến bà."

Hàn Chấn Đình lạnh lùng cất giọng khiến người bên cạnh trở nên ngơ ngác. Liền lập tức, Lâm Tú Lệ nắm lấy tay áo của ông, gằng giọng hỏi lại:

- "Lão gia, ông đang nói gì vậy?"

Thái độ Hàn Chấn Đình lúc này đã vô cùng dứt khoát, lạnh giọng đáp:

- "Những lời tôi đã nói, sẽ không rút lại."

Dứt lời, ông hướng người nhìn sang phía Hàn Chấn Đông, vẻ mặt có chút tội lỗi mà trầm giọng nói:

- "Cha sẽ cắt đứt với người phụ nữ độc ác này. Còn những gì mà bà ta đã gây ra, con cứ theo luật pháp mà làm. Từ nay về sau, cha sẽ không can thiệp đến cuộc sống hôn nhân của con nữa."

- "Lão gia."

Nói rồi, ông xoay người trở lên trên lầu trước sự bàng hoàng của người còn lại. Sau khi ông rời đi, Hàn Chấn Đông khẽ nhếch môi cười nhạt, nhìn Lâm Tú Lệ, dõng dạc nói:

- "Không có cha tôi chống lưng, bà chuẩn bị ngồi tù rục xương đi."

Nghe đến đây, Lâm Tú Lệ suy sụp hoàn toàn mà gục đầu bật khóc nức nở. Chính bà đã tự đạp đổ hạnh phúc vốn có của mình. Tự tay hủy đi tất cả mọi thứ.

...***...

Hàn Chấn Đông lái xe trở về nhà. Ngay khi vừa tiến vào cửa, vẻ mặt vốn đang cau có vì những gì đã qua lập tức vui vẻ trở lại. Anh không chỉ mừng vì công lý giành chiến thắng mà còn vì sau sự việc này, phần nào giúp cha anh tỉnh ngộ về người phụ nữ tàn ác ấy.

- "Dì Trương, Quế Anh đâu rồi ạ?"

Vừa nhìn thấy dì Trương anh đã lên tiếng hỏi han vợ mình khiến bà sớm đã hiểu ra mà bật cười, sau đó chỉ tay về phía nhà bếp, nói:

- "Cô ấy loay hoay ở trong đó từ sáng tới giờ. Nghe bảo đang tìm tòi học làm bánh thì phải."

Khóe môi Hàn Chấn Đông không nhịn được mà mỉm cười với dì Trương, liền sau đó, anh chậm rãi đi vào bên trong phòng bếp.

- "Không phải. Mình lại làm sai cách rồi."

Quế Anh gương mặt lấm lem bột mì mà lẩm bẩm một mình. Bất chợt, cô cảm nhận một cái ôm ấm áp của người từ sau mà giật mình ngoảnh đầu lại. Hóa ra là Hàn Chấn Đông.

- "Nhà bếp đang yên đang lành, khi không em lại góp gió bão đến làm gì?"

Anh lên tiếng châm chọc khiến cô phút chốc đã nhận ra mà tối sầm mặt lại, sau đó dừng ngay hành động trộn bột của mình, giận dỗi nói:

- "Phải rồi. Em vụng về, không giỏi như bao người khác. Có phải anh nên suy nghĩ tìm thêm một cô vợ đảm đang nữa không?"

Vừa nói, cô mạnh tay đẩy anh ra khỏi người mình thế nhưng người phía sau lại ôm chặt cô hơn, nhoẻn miệng cười đáp:

- "Nhưng anh lại u mê không lối thoát với cô vợ vụng về này mất rồi."

Dứt lời, anh bế cô ngồi lên cạnh bàn gần đó mà cuồng nhiệt hôn lấy cánh môi người con gái. Đôi tay rộng lớn khẽ lau đi vết bột bám lên gương mặt cô, trầm giọng nói nhỏ vào tai cô:

- "Anh chỉ mới trêu chọc một chút đã giận dỗi rồi sao? Em là đang muốn anh cưới thêm vợ bé đúng không?"

- "Em không muốn, ưm..."

Cô chưa nói hết câu liền cảm nhận hơi nóng từ bên trong khoang miệng anh truyền vào. Hàn Chấn Đông không ngừng ngậm lấy cánh môi anh đào của cô vợ nhỏ. Đầu lưỡi bên trong đảo hoạt điên cuồng, càn quét đến mức khiến cô không tài nào thở được.

Lợi dụng lúc cô đang đắm chìm trong dư vị ngọt ngào của nụ hôn, bàn tay không tự chủ của anh chậm rãi luồng vào tà váy babydoll dài qua đầu gối của người trước mặt mà tách rời chiếc áo ngực ở bên trong, sau đó vòng tay trở ra trước, lẳng lặng xoa nắn cặp đào mềm mại khiến cô phút chốc nhận ra mà lên tiếng ngăn cản:

- "Dừng lại. Nơi này là nhà bếp đấy. Nhỡ để ai đó nhìn thấy sẽ không hay."

Vừa nói, cô vừa vòng tay ra sau lưng chỉnh chỉnh lại móc gài áo liền cảm nhận cả người đã bị anh nhấc bổng lên, dõng dạc rời khỏi nhà bếp, đi về phía phòng ngủ:

- "Chấn Đông, anh mau thả em xuống."

Trước sự vùng vẫy của cô vợ nhỏ khiến Hàn Chấn Đông càng thêm đắc ý mà nhếch môi, nhìn cô cười đáp:

- "Đợi sau khi mọi thứ xong xuôi, anh sẽ để em quay trở vào bếp tiếp tục công việc làm bánh dở dang. Còn bây giờ chính là lúc anh chỉ em làm thế nào để có một cái bánh ngon."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK