• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Linh hồn người đàn ông trung niên đến gần bồn tắm, gã thè ra cái lưỡi máu me. Đôi mắt gã trắng dã, thì thào nói:"Bé cưng, anh tới đón em về làm vợ."

Dương Uyển Chi co rúm người đứng ở góc phòng, vớ được cái khăn tắm, cô che chắn có thể rồi dùng hết sức chạy ra ngoài. Gã hì hục đuổi theo sau, cô cố giật cửa phòng.

Không mở được!

Tim cô đập nhanh đến mất kiểm soát, cảm xúc sợ hãi đến đỉnh điểm.

"Mở cửa... Mẹ ơi cứu con... Mẹ ơi..."

Dương Uyển Chi gào thét trong tuyệt vọng, nước mắt giàn giụa. Cô siết chặt chiếc khăn quấn trên cơ thể mình quay lại nhìn gã ác quỷ kia. Gã bị tật ở chân nên chỉ có thể chậm chạp lếch từng bước đến gần, từng bước đi của gã chậm chạp như kéo căng dây thần kinh của cô ra hết cỡ. Khuôn miệng của gã chảy đầy máu làm vươn vãi khắp sàn nhà, tạo ra một hiện trường vô cùng kinh dị.

Cô nhắm mắt niệm Phật, mặc dù biết sẽ không có tác dụng nhưng lúc này cô không biết nên làm gì khác.

"Bé cưng, da của em mịn thật đó!"

Gã tới gần, mùi máu tanh xộc vào khoan mũi của cô, kèm theo đó là mùi hôi thối đến mức buồn nôn. Gã sờ bàn tay lạnh ngắt vào da thịt của cô, Dương Uyển Chi run lên.

... Rầm...

Một tiếng động cực đại làm cho Dương Uyển Chi phải mở mắt ra nhìn, trước mặt cô là gã quỷ ấy, nhưng gã đã bị một tia sáng tách đôi. Sau đó gã tan biến thành một làn khói đen ngay trước mắt cô.

Sau khi không còn gã chắn tầm mắt, cô mới nhìn thấy Quỷ Vương đứng ở cách đó không xa. Trên tay hắn cầm một thanh đao màu đen tuyền, chính hắn đã chém gã quỷ kia ư.

Dương Uyển Chi ngồi thụp xuống sàn nhà thở hổn hển, mồ hôi lạnh tủa ra đầy vầng trán xinh đẹp.

Mặt cô trắng bệt không một tia máu, cô sợ quá!

"Ta đã cảnh báo cô rồi, cô là người dương đừng tò mò chuyện người âm. Sự tò mò có thể giết chết cô bất cứ lúc nào đấy."

Hắn làm vài động tác, thanh đao kia biến mất trong không khí. Sau đó hắn đi lại gần rồi đứng trước mặt Dương Uyển Chi, vươn bàn tay thon dài của hắn ra nói:"Đưa chiếc vòng ấy cho ta."

"Không đời nào, trừ khi ông hủy khế ước máu đi, bằng không tôi sẽ không đưa cho ông đâu." Dương Uyển Chi vừa sợ vừa tức giận, nên vô cớ lớn tiếng với hắn.

La Mục Khải nhíu mày nhìn cô, hắn đang không hiểu vì sao cô lại gào lên như thế. Lúc trước không phải rất sợ hắn sao, chẳng phải nếu gặp thì sẽ khóc lên khóc xuống hay sao.

Lần này lại dám cả gan lớn tiếng với hắn, không còn sợ hắn nữa?

"Con người họ Dương kia, nói chuyện không cần gào thét."

Dương Uyển Chi trừng mắt với hắn, cô đừng thẳng dậy dùng hết sức lực đẩy hắn ra ngoài. Nhưng chỉ làm được một nửa thì cô phát hiện ra toàn thân mình đều lạnh chứ không riêng gì sống lưng, Dương Uyển Chi nhìn xuống cơ thể trần trụi của mình, sau đó thì hét toán lên.

La Mục Khải hắn biến mất trong không khí, bây giờ căn phòng chỉ còn lại một mình cô. Dương Uyển Chi xấu hổ đến nổi mặt đỏ như quả cà chua, cô ôm khăn tắm chạy vào toilet.

Hắn ta... Hắn ta nhìn thấy hết rồi!!!

La Mục Khải trở về Địa Phủ, hắn đứng ở bến đò Âm Dương một lúc. Nhìn những vong hồn được quỷ sai dẫn qua dẫn lại, lúc ấy hắn mới bình tĩnh được. Cái loài người kì lạ Dương Uyển Chi kia, sao cô ta lại có thể ngớ ngẩn đến mức không mặc quần áo. Báo hại hắn nhìn thấy những thứ xấu xí kia, thật sự rất xấu xí.

"Quỷ vương đại nhân sao ngài lại đứng ở đây ạ?" Bất Âm hiện ra, vẫn là ngữ điệu nhẹ nhàng quan tâm hắn.

La Mục Khải chấp tay phía sau, thẳng lưng trở về với dáng vẻ lạnh nhạt thường ngày. Hắn hỏi:"Gần đây ngươi quản lý các loài Ngạ Quỷ sao thế hả, để cho chúng phạm tới Dương Gian?"

"Có chuyện này sao thưa ngài, nếu vậy để Bất Âm đi một chuyến điều tra xem."

Hắn gật đầu, Bất Âm lập tức biến mất theo không khí...

Tại một hang động của vùng núi S, Bất Âm đứng ở trước cửa động, một động tác của cô đã có thể khiến những con quỷ nhóp nháp lần lượt dính vào vách núi. Những tiếng gào thét vang vọng tạo nên cảnh tượng ghê rợn khôn xiết, bây giờ đã là buổi sụp tối hầu như chẳng có ai đi ra ngoài để mà có thể nhìn thấy cảnh này.

"Các ngươi đúng là một lũ ăn hại, làm sao mà động tới ngài Quỷ Vương. Báo hại ta bị ngài ấy truy hỏi, đúng là đáng chết."

"Thưa Quỷ Hậu oan quá, chúng tôi theo lời người bám lấy loài người kia. Ngay cả anh em của chúng tôi cũng bị Quỷ Vương làm cho hồn phi phách tán kia kìa." Một đám quỷ có hình dạng méo mó, nhớm nháp lí nhí nói.

Bất Âm nhắm mắt thở một hơi, sau đó cô siết cổ tay thành nắm đấm. Đám Ngạ Quỷ ấy cũng vì hành động này mà kêu lên một tiếng thảm thiết rồi tan biến thành đám khỏi đen tan đi mất.

Người phụ nữ mở mắt, đôi mắt màu đen tuyền vì giận dữ mà trở nên lạnh lẽo hơn. Dương Uyển Chi cô ta nhất định phải chết!

*

Kể từ ngày hôm ấy Quỷ Vương cũng không đến lần nào nữa, Dương Uyển Chi cũng trút bỏ gánh nặng trong lòng. Nếu hắn đến mà nhắc đến chuyện ngày hôm nọ, thật sự cô không còn cách nào mà đối diện.

Dù sao người ta chỉ là thiếu nữ mới lớn thôi, chưa từng gần gũi đàn ông.

Cô luôn có thói quen ngủ trưa, hôm nay đặc biệt vừa nằm xuống đã ngủ được ngay. Cô nằm mơ, một giấc mơ kì lạ.

"Con gái ơi, con gái của mẹ ơi... Mẹ nhớ con lắm, mau đến đây... Đến đây..."

Trong giấc mơ, người phụ nữ ngồi ở một góc cây thân to xù xì, tóc đen buông xõa chạm đất, trên người mặc bộ đồ màu trắng rộng rãi. Hai mắt bà ấy khóc đến chảy máu, cái miệng lẩm bẩm kêu "con ơi, con ơi" liên tục trông rất đau khổ.

Dương Uyển Chi bị một lực vô hình thúc đẩy đi tới trước mặt bà ấy, cô cố gắng cuối sát mặt nhìn vào người phụ nữ. Đột nhiên bà ấy ngước mặt lên, là một gương mặt quỷ dữ lỡ loét doạ cho cô lùi về sau mấy bước.

Hai mắt bà ấy lồi ra, trong hốc mắt chứa đầy máu tươi. Khuông miệng méo xệch mỉm cười với Dương Uyển Chi trông rất quỷ dị.

Dương Uyển Chi sợ hãi lùi về sau, rồi bỗng bà ấy nhào về phía cô túm lấy hai vai cô siết chặt.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK