Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phượng Lan Dạ quay đầu lại, ánh trăng trong vắt chiếu vào ánh mắt của nàng, nó sâu thẳm như hồ nước mênh mông không thấy đáy đồng thời giá lạnh như băng tuyết, mặt mũi nàng lại càng không có nửa điểm giao động, khóe môi nhất câu.

"Ta không thích dùng đàn của người khác."

Nói xong liền xoay người đi ra ngoài, những người đứng vây xung quanh xem rất kinh ngạc, thật không ngờ tiểu nha đầu này lại rất cuồng vọng, nàng có biết, người nàng đang nói chuyện là ai chăng? hoàng tử tôn quý của Thiên Vận hoàng triều, mặc dù hắn so với mấy người con trai nổi trội hơn của hoàng thượng, không có bao nhiêu thực quyền, nhưng nếu so sánh với thứ vong quốc nô như các nàng không biết cao quý gấp bao nhiêu lần.

Mỗi người có cảm giác như hút phải khí lạnh, chờ đợi Tam hoàng tử tức giận, mặc dù hắn rất ít khi tức giận, nhưng mà lần này tiện công chúa mất nước thật sự quá kiêu ngạo rồi, đừng nói là Tam hoàng tử, ngay cả những người như bọn họ cũng nhìn ra nàng cuồng vọng ngạo mạn, may mắn có thể thấy được đàn của Tam hoàng tử, nên biết được mình có cở nào vinh quang, mà nàng thế nhưng lại nói không thích đàn của người khác.

Tất cả mọi người đều im lặng, ánh mắt nhìn có chút hả hê, chớp mắt đã thấy nha đầu kia đi ra ngoài, mọi người cùng nhau quay đầu nhìn về Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp.

Chỉ thấy trên ngũ quan nho nhã lập thể của hắn chợt lóe lên lo lắng, hướng về phía bóng lưng đang đi xa kêu lên.

"Nếu như ngươi có khải ra tiếng đàn so sánh với bổn hoàng tử còn cao minh hơn, như vậy danh cầm ‘ Lục ỷ ’ này sẽ tặng cho cô nương."

Nam Cung Tiếp tiếng nói vừa dứt, thị vệ Trữ cảnh ở phía sau mặt liền biến sắc, vội vàng kêu lên: "Chủ tử, đây cũng là vật yêu thích nhất của người."

Bất quá Nam Cung Tiếp làm như không nghe thấy, một cây đàn thì thế nào, những năm gần đây, mỗi ngày hắn đều ở chỗ này đánh đàn, chính là mong muốn gặp được tri âm, có thể chỉ điểm cho bản thân mình, bởi vì tiếng đàn của hắn đã không có cách nào tiến bộ nữa, mà hắn thì tìm không chỗ yếu điểm, trên thực tế hắn biết còn có rất nhiều thiếu sót, nhưng đến tột cùng là thiếu cái gì thì hắn lại không có câu trả lời.

Mới vừa rồi một lời của nàng đã thức tỉnh hắn, bản lãnh thưởng thức đã có như thế, thì tài đánh đàn của nhất định là Thiên Hạ Vô Song .

Danh cầm tặng tri âm, có gì mà không thể?

Tam hoàng tử lời vừa thốt ra, đám người vây quanh xem vang lên tiếng nghị luận ong ong, những người này cũng biết Tam hoàng tử quý giá nhất chính là cây ‘ Lục ỷ ’ cầm này, không ngờ chỉ vì nghe người ta đánh một khúc đàn, mà vứt bỏ danh cầm, thế nhân nói hắn yêu nhạc thành si, quả nhiên là không giả a.

Phượng Lan Dạ nghe lời nói của Nam Cung Tiếp..., dưới chân cước bộ đã ngừng lại.

Hoa Ngạc đi ở phía sau nàng, vội vàng nhỏ giọng mở miệng: "Công chúa, chúng ta nên trở về đi thôi."

Cầm kỹ của công chúa nàng đã nghe làm sao mà không biết, chỉ có thể coi là hiểu biết sơ sài, dĩ nhiên câu hiểu biết sơ sài này là do Hoàng hậu nương nương nói, nàng tuy nghe nhưng không hiểu đến tột cùng là như thế nào?

Đáng tiếc Phượng Lan Dạ thật giống như không nghe thấy lời nói của Hoa Ngạc..., đàn ‘ Lục ỷ ’ đã đưa tới hứng thú cho nàng, từ xa xưa là của Tư Mã Tương Như, mà hiện vị Tam hoàng tử này lại có, tuy là cùng tên, không biết so với danh cầm Lục ỷ của Tư Mã Tương Như thì như thế nào, bất quá nhìn Tam hoàng tử thân phận tôn quý, thì cây đàn này cũng không phải là phàm vật.

Ở hiện đại nàng rất khát vọng có một cây đàn tốt, nếu như Tam hoàng tử đã vui lòng dâng tặng thì tại sao lại không lấy chứ?

Phượng Lan Dạ không nhanh không chậm quay đầu nhìn về phía Nam Cung Tiếp.

Nam nhân này trên dung nhan ôn nhuận như ngọc ấm, lộ ra vẻ thật tình, con ngươi lóe ra sự nóng bỏng, tựa hồ thật sự rất muốn nghe nàng đàn một khúc.

Một khúc đổi lại danh cầm ‘ lục ỷ’, làm sao mà nghe ra giống như đang lừa nàng vậy, nhưng mà?

Phượng Lan Dạ nhẹ nhàng như nước nhướng mài, lạnh lùng mở miệng: "Lời nói của ngươi có thật không?"

Nam Cung Tiếp gật đầu, bên cạnh tiếng nghị luận một lần nữa lại vang lên, rất nhiều người đều cho rằng, nữ nhân này mặc dù kỹ thuật đàn có lợi hại, cũng không thật lòng chiếm vật của Tam hoàng tử yêu mến, ai ngờ nữ nhân này lại mở miệng hỏi, chắc là thật sự muốn danh cầm ‘Lục ỷ’, họ không khỏi mở to mắt, trong đó là vẻ ngạc nhiên dày đặc, đồng thời cũng dâng lên sự chờ đợi.

Họ muốn nghe xem Tiểu công chúa mất nước này có thể đàn ra tiếng đàn cao thâm đến dạng nào.

Chẳng qua chỉ là hài tử choai choai, tiếng đàn khó có thể vượt qua Tam hoàng tử, nghĩ như thế, nên không có người nào thừa nhận nha đầu này cả.

Phượng Lan Dạ không nhìn mâu quang của những người đó, liền trực tiếp đi tới, vị trí của Tam hoàng tử, mâu quang chỉ liếc một cái, liền có một ít đám lửa nhảy lên, mặc dù chưa từng thấy ‘ lục ỷ ’ của Tư Mã Tương Như là dạng trân quý như thế nào, nhưng danh cầm trước mặt mình nhìn thấy, thân đàn được chế tạo từ một loại gỗ quý hiếm, mặt đàn được điêu khắc bức long phượng đồ rất tinh tế, bóng loáng và nõn nà, sinh động độc đáo, không nhiễm một hạt bụi trần, có thể thấy được người trước mắt là yêu cây đàn này vô cùng, không ngờ hắn vì nghe mình đàn ra một khúc, mà chịu từ bỏ danh cầm, quả nhiên yêu đàn đến si. Nàng cùng hắn có thể nói là tri âm.

Nếu như thế tại sao lại không đàn ra một khúc để đổi lấy một cây danh cầm.

Phượng Lan Dạ vẻ ra trên một ý cười lấp lánh, dưới bóng đêm, nụ cười trong suốt trước mặt thật hư ảo giống như hoa trong kính, làm hơn mười người nhìn đến ngốc si.

Tiểu nha đầu thật không ngờ lại tao nhã đến vậy, đợi một thời gian nữa chỉ sợ sẽ là tuyệt thế mỹ nhân.

Nhưng Nam Cung Tiếp cũng không bị dáng vẻ bên ngoài của nàng mê hoặc, trong đồng tử phát sáng lóng lánh nguyên do là si mê đối với tiếng đàn.

"Mời"

Phượng Lan Dạ nhẹ gật đầu một chút, thân thể nhỏ nhắn từ từ đi qua, Nam Cung Tiếp bước qua nhường đường, mà người vây xem cũng yên tĩnh nhìn trước mắt hết thảy.

Ánh đèn như sa mỏng, đánh vào dung nhan xinh đẹp tươi mát của cô gái nho nhỏ, trầm tĩnh, không tự ti không kiêu ngạo, đoan trang tao nhã ngồi vào vị trí lúc trước của Nam Cung Tiếp, đưa tay lên nhặt ‘ Lục ỷ ’, bàn tay trắng nõn tinh tế một tấc một tấc khẽ vỗ chạm vào mặt, nhẵn nhụi, bóng loáng, không có một chút tỳ vết, quả nhiên là bảo cầm thượng hạng.

Bảy sợi dây đàn được làm bằng gân của con thuồng luồng, trắng như bạc, đưa tay nhấn một cái, một thanh âm vang lên, thanh thúy dễ nghe.

Chỉ thử một âm, mà lòng của nàng dâng nhẹ lên cảm xúc vui mừng.

Không thèm nhìn nhóm người bên cạnh, mười ngón tay thon dài, đặt nhẹ lên huyền cầm.

Tiếng đàn du dương mênh mông vang lên, lao thẳng đến chín tầng mây, như rồng bay lên trời, kích động êm tai, rồi lại trầm xuống lơ lửng triền miên xa xôi, mọi người tựa hồ thấy được trước mắt vũ điệu của hai con Cự Long, nó còn thỉnh thoảng bay lên không ngao du, thỉnh thoảng còn hợp sức với nhau xoay tròn, rung động đến tâm can, làm cho người ta phải say mê lưu luyến không thể chối từ, thế gian không gì đẹp hơn hay hơn khúc cái này.

Tất cả mọi người đều đắm chìm vào trong đó.

Càng ngày càng nhiều người vây chung quanh, nhưng lại yên tĩnh như đi vào nơi không người, ngay cả thở cũng không dám thở quá mạnh, sợ quấy nhiễu tiếng đàn tuyệt đẹp.

Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp, lại càng kinh ngạc hơn, khúc này chỉ ứng với trên trời có, nhân gian có mấy người được nghe thấy?

Khúc đàn phảng phất như vượt qua nhân thế ngàn năm, mà lại nhanh chóng tựa một cái chớp mắt.

Mọi người chỉ cảm thấy, đẹp, đẹp không sao tả xiết, nghe, động lòng người chí cực.

Đông, một tiếng cuối cùng đã rơi xuống mặt đất.

Bốn phía giống như bị hóa đá, Phượng Lan Dạ đứng dậy nhẹ nhàng phủi y phục của mình, ngửng đầu nhìn lên cũng không nói lời nào, vẫn đứng tại chỗ cũ của Nam Cung Tiếp nàng nói.

"Tam hoàng tử, khúc này có đổi được này một thanh lục ỷ hay không?"

Một lời vừa thốt ra, mọi người mới phục hồi tinh thần lại, những thứ người xem náo nhiệt, trong ánh mắt sự ảnh hưởng vẫn chưa tiêu tán, thậm chí bên trong thân thể có một sức lực mạnh mẽ, dường như mới bị tiếng đàn này tinh lọc, giờ phút này mới hồi phục tinh thần, không biết là người nào vỗ tay trước, sau đó thì càng ngày càng nhiều người vổ tay, cuối cùng tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

Tiếng trầm trồ khen ngợi thành một mảnh, Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp, hai mắt lại càng sáng lên, khom lưng cầm lấy danh cầm ‘ lục ỷ ’.

"Được, danh cầm xứng tri âm, đàn này theo lý nên thuộc về ngươi, nó đi theo ta thật là ủy khuất."

"Tam hoàng tử khách khí."

Phượng Lan Dạ khẽ cúi thân thể, mặc dù ngoài miệng khách khí, nhưng tay bên dưới thì không có khách khí chút nào, nhận lấy cây đàn đang đưa đến, quay đầu đi về phía đám người, Hoa Ngạc đang mở to hai mắt nhìn nàng, đem đàn để vào trong tay của nàng xong hai người thản nhiên đi ra ngoài, đám người vây xung quanh xem cũng tự động vãn ra nhường được, phía sau tiếng nghị luận rối rít.

"Nghe nói đây là Cửu công chúa Vân Phượng quốc ."

"Không nghĩ tới tuổi còn nhỏ, mà cầm nghệ lại cao vượt bậc như thế, chỉ sợ trong thiên hạ khó có thể có người sánh được."

"Các ngươi không biết sao? Vân Phượng quốc nhưng là nơi địa linh nhân kiệt, ta còn nghe nói đó cũng là quê hương của Phượng Hoàng, vừa nhìn Tiểu công chúa là biết."

Lời lẻ tán thưởng vẫn vang lên ko dứt, nhưng phía sau những người nọ đang ẩn giấu một đôi ánh mắt tham lam như sói, đang nhìn chằm chằm vào hai thân ảnh đi xa, khuất dần trong đêm tối.

Hoa Ngạc cho đến khi đã rời khỏi thật xa, mới thực sự tỉnh táo lại, nàng còn hoài nghi mới vừa rồi là mình nằm mơ, một tay ôm đàn, một tay dùng sức bấm vào cánh tay của mình, cho đến khi cơn đau đớn truyền tới, mới phát ra tiếng kinh hô.

"Trời ạ, vừa rồi thực sự đã xảy ra chuyện gì? Công chúa, những thứ này người học từ lúc nào, nô tỳ tại sao lại không biết cầm kỹ của người lợi hại như thế?"

Phượng Lan Dạ không có nói chuyện, mặt mũi ẩn ở trong bóng tối, nhìn không rõ lắm, khóe môi vẽ ra nụ cười như có như không.

Có ai biết nàng từ nhỏ thống khổ vỉ không ai làm bạn, trừ rắn độc dã thú, thì chính là đàn, cả ngày lẫn đêm, trong cuộc đời của nàng có chiếm một địa vị rất quan trọng.

Huyền Thiên tâm pháp không có tu luyện thành công, nếu như tu luyện thành công, đàn này chẳng những là âm nhạc để chơi, mà còn là vũ khí cho nàng giết người.

Âm sát tất công.

Huyền Thiên tâm pháp khống chế tiếng, ngưng tụ ra một cổ nội lực cường đại, hấp thụ hết thảy vật thể cợt nhã quanh mình, xoay tròn thành một quả cầu to lớn, sau đó bắn đi ra ngoài, khi đó mỗi một âm cũng là một thanh lợi khí giết người.

Nếu như quanh mình có hoa, thì hoa chính là hoa dao, nếu có thủy, thủy chính là thủy dao.

Về phần uy lực, luyện thành sơ cấp Huyền Thiên tâm pháp, uy lực chưa đủ lớn, nếu như là trung cấp, uy lực kinh người, trong vòng 50m tất cả mọi vật đều bị liên lụy, nếu như là cao cấp, thì sẽ vô địch thiên hạ rồi, chẳng qua là trung cấp cùng cao cấp, trừ người có tính chất thiên phú thì mới luyện thành, người như nàng căn bản khó có thể làm được.

Phượng Lan Dạ đang nghĩ đến nhập thần, Hoa Ngạc còn đang ngạc nhiên hỏi tới: "Công chúa, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?"

Phượng Lan Dạ xoay người, quay đầu nhìn nàng, trong đôi mắt mặc dù không có sóng giao động lạ, nhưng Hoa Ngạc ngay tức khắc cảm nhận được sự lạnh lẻo, lập tức câm miệng, cúi đầu, biết điều một chút đi theo phía sau công chúa trở về nơi ở của các nàng sau đó thuận tay đóng kín cửa.

Bóng đêm đã rất khuya, hay là nên đi ngủ sớm một chút thôi.

Không nghĩ tới ngày đầu tiên tiến vào ở Nô Nhai, lại có được một thanh danh cầm có một không hai.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK