Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bên trong gian phòng trang trí xa hoa, có dòng khí lạnh buốt đang chảy qua.

Ánh mắt Mai Phi âm trầm, thanh âm trầm thấp vang lên: "Vong quốc nô to gan, dám mơ tưởng đến hoàng tử."

Phượng Lan Dạ ngửng đầu lên, cũng không có chút nào là e ngại, lạnh lùng trấn định nhìn Mai Phi nương nương.

Bà ta một thân quyến rũ tao nhã, nhưng khó đè nén khí thế bá đạo sắc bén, đôi mắt lại càng mang tâm cơ rất nặng, quả nhiên không hỗ danh là chủ sự trong cung, trên tay bà ta chỉ sợ đã nhuốm máu không biết bao nhiêu sinh mạng, nếu mình không chịu thuần phục dưới sự toan tính của bà ta, chỉ sợ sẽ rước lấy hoạ sát thân, Phượng Lan Dạ khóe môi nhếch lên, lạnh nhạt ngó chừng Mai Phi, rồi chậm rãi mở miệng.

"Lan Dạ không có mơ ước đến Bát hoàng tử, trên thực tế chúng ta chỉ mới gặp mặt có một lần."

Lời nàng nói là đúng sự thật, chưa từng có một ngày, nàng nghĩ tới chuyện phải lập gia đình, lại còn gả cho Bát hoàng tử nữa, mặc dù thân thể nàng chỉ có mười hai tuổi, nhưng Bát hoàng tử ở trong mắt của nàng giống như một tiểu hài tử ba tuổi, ngay cả mẫu phi của mình là hạng người gì cũng phân biệt không được, mà họ cùng ở chung một chỗ mười tám năm, điều này chẳng phải nói rõ tâm trí của hắn có vấn đề sao, người như vậy mà còn muốn nàng gả cho hắn à? Hơn nữa nàng mới mười hai tuổi, gả cái gì mà gả.

"À."

Mai Phi kéo dài âm điệu, nhưng thần sắc vẫn lạnh lùng như cũ, bất quá bà ta nheo mắt lại đánh giá Phượng Lan Dạ.

Vóc người tinh tế nhỏ nhắn, còn chưa có trổ mã xong, nàng ta giống như một nụ hoa nho nhỏ chưa có nở rộ, nhưng mặt mài thì trong sáng tươi đẹp, da thịt như sương như tuyết, qua một thời gian nữa, chỉ sợ sẽ thành châu báu, ở trên người của nàng ấy, nàng dường như thấy được bóng dáng của mình lúc tuổi còn trẻ, không tự ti không kiêu ngạo, thản nhiên đối mặt với bão táp sắp đến, chính là bởi vì nàng có phần tâm cơ cẩn thận đó, mới bò được tới địa vị như hôm nay.

"Như vậy Bổn cung hi vọng ngươi chặt đứt tâm tư của Bát hoàng tử."

Nói đến cùng, Mai Phi bất quá chỉ muốn cho Phượng Lan Dạ làm ác nhân thôi, mà bản thân bà ta sẽ sắm vai một mẫu thân từ ái thiện lương, thật là buồn cười, nàng cũng không cần để ý bà ta để làm điều này, không phải là do Mai Phi uy hiếp, bởi vì nàng căn bản không muốn gả cho Bát hoàng tử.

"Được."

Trong mắt Mai Phi hiện lên sự tán thưởng, những mũi nhọn u ám xuyên thấu qua đôi mắt đang híp lại bắn ra ngoài, đầu ngón tay từ từ chuyển động chén trà trong tay, khóe môi vẽ ra một nụ cười mỏng, từ từ mở miệng.

"Nhưng mà Bổn cung cũng có thể làm cho ngươi trở thành phi của các hoàng tử khác."

Mai Phi cười rạng rở làm những nếp nhăn trên đuôi mắt càng rõ ràng hơn, bà ta tỏ vẻ tâm tình vô cùng tốt, ngó chừng Phượng Lan Dạ như ngó chừng một con mồi.

Phượng Lan Dạ vẻ mặt bình thản nhìn lại, nữ nhân này mà có lòng tốt như thế sao? Mai Phi làm như thế, mục đích là muốn nàng làm con cờ cho bà ta? Không để cho nàng đợi lâu, Mai Phi nói tiếp.

"Bổn cung nhìn ra ngươi là nhân tài hiếm có, Bổn cung từ trước đến giờ thích kẻ có tài, cho nên nếu ngươi để cho bản cung sử dụng, Bổn cung sẽ làm cho ngươi trở thành hoàng tử phi, ngươi chỉ cần nói cho Bổn cung biết ngươi chọn người nào? Sở Vương, An Vương, hay là Tề vương? Bọn họ so sánh với Bát hoàng tử đều có thực lực hơn nhiều."

Mai Phi ngoài cười nhưng trong không cười mở miệng.

Phượng Lan Dạ ánh mắt trầm xuống, những người này tại sao nhất định phải quyết định chung thân đại sự của nàng, chẳng lẽ chỉ vì nàng là vong quốc nô thì cũng giống như con dê chờ làm thịt sao? Nàng chỉ muốn an phận mà sống, không muốn tham dự đến chuyện tranh giành ganh đua trong hoàng quyền, những chuyện này có quan hệ gì đến nàng đâu, cho dù là Vân Phượng tộc cũng không liên quan đến nàng, hiện tại nàng chỉ quan tâm một người đã cho nàng chút ấm áp là Tư Mã Vụ Tiễn.

"Tạ nương nương nâng đỡ, Lan Dạ quá nhỏ, không muốn lập gia đình."

"Qua năm nay, ngươi cũng mười ba tuổi rồi, tuổi này tương đối, đây chính là một cơ hội tốt."

Mai Phi nói xong thì đứng lên, cũng không chờ câu trả lời chắc chắn của Phượng Lan Dạ, có một số việc muốn làm cũng phải làm, không muốn làm cũng phải làm, thân là chưởng quản lục cung nếu như nàng đã nói ra khỏi miệng, sao lại cho phép một vong quốc nô nho nhỏ phản bác.

"Nương nương?"

"Suy nghĩ thật kỹ đi, Bổn cung chờ tin tức của ngươi."

Nàng nói xong liền bước ra ngoài, ngoài phòng thanh âm cung kính cẩn thận của thị vệ vang lên: "Chủ tử."

"Trở về thôi."

Giọng nói của Mai Phi một lần nữa lại khôi phục sự ôn nhu lúc trước, thanh âm của Bát hoàng tử Nam Cung Sâm vang lên: "Các ngươi nói chuyện gì rồi?"

"Không có việc gì, Bổn cung sẽ cho nàng một cơ hội ."

"Thật, " thanh âm nhảy nhót hân hoan của Bát hoàng tử truyền vào phòng, thì người đã định nhào vô trong, bất quá bị Mai Phi kéo lại: "Để cho Lãnh Húc đưa nàng trở về đi thôi, chúng ta đi ra ngoài thời gian cũng lâu rồi, hồi cung trước đã."

"Mẫu phi, ta?"

"Nghe lời, mẫu phi không phải là đạt thành tâm nguyện của ngươi sao?"

Mai Phi nương nương liên tục mang khuyên, thanh âm rất nhanh và nhỏ, cho đến khi phía ngoài lâm vào yên tĩnh, xem ra đã đi rồi.

Phượng Lan Dạ khóe môi vẽ ra nụ cười trào phúng lạnh lùng, Mai Phi a Mai Phi ngươi thật là lợi hại, ngay cả con trai cũng bị ngươi đùa bỡn trong lòng bàn tay, cuối cùng thì đây là yêu thương hắn hay là hại hắn, nếu có một ngày Nam Cung Sâm biết bộ mặt thật của ngươi, ngươi còn lại cái gì?

Đang nghĩ đến nhập thần, thì cửa bị đẩy ra, một tia ánh sáng mặt trời rọi vào, Phượng Lan Dạ đưa tay lên che lại, mới thấy rõ người đi tới chính là thủ hạ Lãnh Húc của Bát hoàng tử, mặt hắn không chút thay đổi mở miệng: "Cửu công chúa, đi thôi, Lãnh Húc phụng mệnh đưa Cửu công chúa trở về."

"Làm phiền rồi"

Phượng Lan Dạ hít sâu một cái, quay đầu đi ra ngoài.

Xem ra những ngày kế tiếp chắc là không yên tĩnh rồi, Mai Phi nếu đã nói chuyện này, chỉ sợ nàng thật sự trở thành người được đề cử chọn hoàng tử phi, nghĩ đến Sở Vương Nam Cung Liệt muốn nàng ở bên người Tấn vương Nam Cung Trác, mà hiện tại Mai Phi lại muốn cho nàng ở bên người Sở Vương, nàng nghĩ đến đây mà thấy buồn cười, ngoại trừ nàng ra, không biết còn có bao nhiêu nữ nhân trở thành con cờ bị lợi dụng.

Lãnh Húc cùng Phượng Lan Dạ kẻ trước người sau đi xuống lầu ba, trong đại sảnh lầu một, rất nhiều người đã dùng cơm xong, đang ngồi nói chuyện phiếm, vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ hiện thân, có mấy người mắt sáng rỡ không nhịn được kêu lên.

"Nhìn kìa, thật sự là Tiểu công chúa Vân Phượng quốc Phượng Lan Dạ."

"Thật là nàng a."

"Không nghĩ tới lại xinh đẹp vậy, thật là không tầm thường a."

"Đúng vậy a, trưởng thành nhất định là mỹ nhân Khuynh Quốc, đáng tiếc thân phận quá thấp."

Có người tiếc hận, có người ngạc nhiên, Phượng Lan Dạ quét mắt một vòng, trước sau sắc mặt vẫn lạnh lùng tiêu sái đi ra ngoài, lên xe ngựa trước cửa tửu lâu, một đường trở về Nô Nhai. . . . . .

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK