Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ở bên trong Bích Hồ, mấy đạo thân ảnh nổi lên chìm xuống, giãy dụa không ngừng, cứ bị sặc từng ngụm từng ngụm nước, trong đó xen lẫn tiếng kêu cứu mạng.

"Cứu mạng a, cứu mạng a."

Bên bờ, trên cầu Bạch Ngọc, có mấy người phụ nhân đã uống mấy ngụm nước, tỳ nữ hạ nhân của họ thấy dậy, nhất tề chen chúc đến bờ cầu, lòng như lửa đốt kêu lên: "Mau cứu người, cứu người a."

Đáng tiếc lúc này, không có một người nào, cũng không có một tên đàn ông nào ở bên cạnh, mà mấy nữ nhân trên cầu căn bản không biết bơi, vì vậy chỉ biết trơ mắt đứng nhìn mấy người rơi xuống nước cố gắng giẫy dụa.

Thanh âm ồn ào hỗn loạn, đã nhanh chóng kinh động hạ nhân của Tấn vương phủ, lập tức vang lên mấy tiềng ùm ùm có người đã nhảy xuống nước đi cứu họ.

Phượng Lan Dạ đứng ở bên bờ, hoàn hảo vô khuyết đứng nhìn, nàng cũng không thèm để ý đến họ chỉ sửa sang lại y phục của mình một chút, phía sau Hoa Ngạc khẩn trương vươn tay kéo chủ tử đi, nàng biết mới vừa rồi là chủ tử cố ý đem những nữ nhân này đẩy mạnh xuống hồ, mặc dù ngoài mặt thoạt nhìn như không có kẻ hở, nhưng nàng là người thấy rất rõ ràng, chỉ không biết những nữ nhân trước mắt sau khi trãi qua hoảng sợ, nếu như biết bên trong có ẩn tình, chỉ sợ sẽ tìm đến cửa của các nàng kiếm chuyện, cho nên Hoa Ngạc trong lòng rất là bất an.

Phượng Lan Dạ xoay người lại quét nhìn nàng một cái, không thèm để ý nhỏ giọng: "Đi thôi, còn ở lại chỗ này làm gì?"

Nói xong dẫn Hoa Ngạc theo thềm đá, thản nhiên ưu nhã rời đi, đem tất cả tiếng kêu khóc ồn ào quăng ra phía sau .

Hai người ra khỏi Tấn vương phủ, xe ngựa quả nhiên chờ ở trước cửa, quản sự Vương Phủ Tần Trăn đang ở trước cửa nhìn quanh, vừa thấy Phượng Lan Dạ cùng Hoa Ngạc đi ra, nhanh chóng chạy tới đón, khách khí mở miệng:

"Cửu công chúa, không có xảy ra chuyện gì chứ?"

Phượng Lan Dạ lắc đầu, đạm mạc mở miệng: "Làm phiền Tần quản gia quan tâm, Lan Dạ không có chuyện gì."

Nàng nói xong câu đó, ánh mắt cũng tối sầm lại, bắt đầu nổi lên những phiến băng mỏng, cho tới lúc này, nàng chỉ muốn có cuộc sống an tĩnh, bất kể là thân phận vong quốc nô, hay là thân phận công chúa, nàng chỉ muốn trãi qua cuộc sống bình an, cho dù là nghèo khó cũng tốt, phú quý cũng tốt, đều chỉ muốn yên ổn, nhưng mà ông trời hết lần này tới lần khác không để cho nàng như ý, bất kể nàng tránh né như thế nào, ẩn giấu như thế nào, thì có một số việc vẫn thoát khỏi phạm vi mà mình nắm giữ, sau này chỉ sợ muốn an tĩnh là chuyện không thể nào, nếu đã như vậy, nàng cần gì phải thoái lui, từ nay về sau, nàng sẽ không lùi bước, chuyện nên đến rồi cũng sẽ đến.

"Vậy thì tốt, ta sẽ cho người đưa Cửu công chúa trở về."

Tần Trăn kính cẩn khom lưng nói, đợi đến khi Phượng Lan Dạ cùng Hoa Ngạc lên xe ngựa, liền phân phó phu xe mấy câu, dặn dò nhất định phải đem người an toàn trở về.

Phu xe ngựa tuân mệnh, lập tức đánh xe rời đi Tấn vương phủ.

Thiên Vận hoàng triều, giá cả đều được phân chia rõ ràng theo từng cấp bậc, bốn phía Hoàng Thành, đều là phủ đệ của Vương Tôn quý tộc, phần lớn người ra vào đều là quý tộc có thân phận địa vị, mà những con đường chính, đều được phân bổ cho đại thần có quyền thế trong triều cùng thương nhân giàu có, về phần những kẻ nghèo khó vất vả dân chúng bình dân tất cả đều phân tán ở bên góc gần tường thành trong An Giáng thành, những người đã trải qua cuộc sống nghèo khó, ít khi dám hướng về đường phố phồn hoa náo nhiệt mà đi, huống chi nơi đó phí chi tiêu rất cao không phải chỗ tốt cho những người bình thường như họ đến tiêu xài.

Trên đường cái, thỉnh thoảng hương xe bảo mã chạy lướt qua nhau, Hoa Ngạc không nhịn được vén rèm nhìn ra bên ngoài, hai bên đường phố có rất ít quán nhỏ và người bán hàng rong, phần lớn đều là cửa hàng mặt tiền, các bảng hiệu chữ vàng dưới ánh mặt trời lòe lòe phát sáng, vài con tuấn mã chạy song song với xe ngựa, những người cưỡi ngựa mặc quần áo rực rỡ, thần thái ưu nhã, thỉnh thoảng còn cười nói như đi dạo, còn có những chiếc xe ngựa phủ rèm che xanh biếc lướt qua xe các nàng, khắp nơi đều thấy được sự xa hoa bất phàm.

"Công chúa, nơi này thật không giống với nơi đó của chúng ta."

Phượng Lan Dạ đang nhắm mắt ngưng thần, nghe lời nói của Hoa Ngạc ..., từ từ mở mắt ra, không nói đúng sai mở miệng.

"Cần gì phải so sánh, tự tìm phiền não mà thôi."

Nói xong thì nhắm hai mắt lại, tựa vào trên vách, vững như núi Thái Sơn, không nhúc nhích.

Hoa Ngạc le lưỡi, thật ra thì công chúa nói không sai, cần gì tự tìm phiền não chứ, các nàng mặc dù chỗ ở kém một chút, ăn kém một chút, mặc kém một chút, những thứ khác cũng không có cái gì, bên trong tiểu viện độc lập đó, bản thân mình vẫn là người tự do, nếu không phải phát sinh những chuyện này, các nàng căn bản là không có chỗ nào không tốt, xem ra nàng thật đúng là tự tìm phiền não.

Xe ngựa một đường đem hai người đưa về Nô Nhai, dừng ở trước cửa viện, Phượng Lan Dạ cùng Hoa Ngạc xuống xe, thì phu xe đánh xe rời đi.

Bên trong viện có người?

Tam hoàng tử một thân cẩm y màu xám trắng, đang ngồi ở dưới tàng cây hoa quế thưởng thức trà, Trữ Cảnh ở phía sau hắn đang đứng thẳng vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, thấy hai nữ nhân đẩy cửa bước vào, đôi mài rậm của hắn nhíu lại, không vui mở miệng.

"Hai người nữ nhân các ngươi đi nơi nào? Làm hại chủ tử nhà ta ngồi đợi rất lâu."

Nhưng mà hắn mới vừa nói xong, thì Nam Cung Tiếp liền trầm giọng la rầy: "Không được vô lễ."

Trữ Cảnh hạ lông mài xuống, không dám nói thêm cái gì nữa, lui về phía sau một bước, hắn tuy không nói nhưng đáy mắt vẫn có chút bất mãn, không biết vì sao chủ tử đối tiểu nha đầu này lại đặc biệt như vậy, nói thật ra, nhiều nhất chỉ là đánh đàn giỏi hơn một chút thôi, chẳng lẽ bởi vì như vậy, mà chủ tử phải có thêm vài phần kính trọng đối với nàng à.

Phượng Lan Dạ dẫn Hoa Ngạc đi tới, hành lễ.

"Tham kiến Tam hoàng tử."

"Đứng lên đi, mạo muội quấy rầy, mong rằng Cửu công chúa lượng thứ ."

Nam Cung Tiếp nói chuyện nhu hòa, ôn nhuận trầm thấp như nước, làm cho người nghe không tự chủ được mà buông lỏng, hắn phất tay ý bảo Phượng Lan Dạ đứng dậy, rồi ngồi vào một bên .

Phượng Lan Dạ cũng không khách khí với hắn, ngồi xuống, đa lễ mà xa lạ mở miệng hỏi thăm: "Không biết Tam hoàng tử lần này tới đây là vì chuyện gì?"

Trên ngũ quan nho nhã của Nam Cung Tiếp càng phát ra ôn hòa, nụ cười vừa tựa như một làn gió nhẹ, vừa giống như mây bay tự nhiên vui sướng ở chân trời, Phượng Lan Dạ không tự chủ được buông lỏng tâm, nhớ tới chuyện đêm hôm đó, ánh mắt không khỏi tối lại, mũi tên kia, là Tam hoàng tử bắn ra sao?

Nàng nghi ngờ suy nghĩ, lúc này Nam Cung Tiếp đã ấm áp mở miệng.

"Buổi sáng hôm nay, ta nghe hạ nhân trong phủ bẩm báo, nói tối hôm qua ngươi đã vào sòng bạc, không có chuyện gì xảy ra chứ."

Trong tiếng nói nhu hòa của hắn lộ ra sự quan tâm nhè nhẹ, Phượng Lan Dạ ngẩn ra, nhìn chằm chằm Nam Cung Tiếp, thật lâu không nói lời nào.

Chẳng lẽ mũi tên kia không phải là Tam hoàng tử bắn , như vậy là người phương nào bắn mũi tên đó đây?

Nam Cung Tiếp nhìn Phượng Lan Dạ lâm vào trầm tư, trên khuôn mặt nhỏ bé xinh đẹp bao phủ một tầng ánh sáng lạnh, quanh thân điêu tàn, không khỏi khẩn trương.

"Sao vậy?"

Phượng Lan Dạ phục hồi tinh thần lại, lắc đầu: "Không có chuyện gì, Tam hoàng tử đừng lo lắng, ta không sao, cám ơn sự quan tâm của ngươi."

Mặc dù mũi tên kia không phải do hắn bắn ra, nhưng giờ phút này hắn đặc biệt chạy tới đây quan tâm nàng, đây là tâm ý mà cũng là thiện ý, cho nên nàng mới nói một tiếng cám ơn.

"Không có gì, ngươi đã quên chúng ta là bằng hữu."

Sắc mặt cũng như vẻ mặt của Phượng Lan Dạ vẫn không thay đổi, nhưng đáy lòng đã có chút xúc động, nói thật ra, nàng có thể làm bằng hữu của Tam hoàng tử tôn quý thật là chuyện đáng mừng, hơn nữa hắn còn là hoàng tử Long Tôn của Thiên Vận hoàng triều, trong khi nàng chỉ là một vong quốc nô mà thôi, người khác đến bên cạnh nàng là muốn lợi dụng nàng, chỉ có hắn, nàng không phát hiện hắn có bất kỳ mục đích gì, cho nên càng đáng quý hơn.

Phượng Lan Dạ đang suy nghĩ lung tung, thì Hoa Ngạc mang trà bưng đến, cung kính dâng lên, rồi lui qua một bên, Nam Cung Tiếp nhận một chén trà, nhưng không nhìn Phượng Lan Dạ, mà hai mắt lại ngó chừng nắp trà, rồi từ từ mở miệng.

"Các ngươi sống ở chỗ này thật sự không an toàn, bằng không đến ở Nam Cung phủ đi."

Nam Cung Tiếp mặc dù tuổi đã lớn, nhưng lại không được phong Vương, cũng không có ở trong cung, hắn có một phủ đệ ở ngoài cung, chính là Nam Cung phủ, hắn lần này đến đây, chủ yếu là muốn mời Phượng Lan Dạ đến ở trong Nam Cung phủ, thứ nhất, hai người bọn họ có sở thích giống nhau, có thể sớm chiều lãnh giáo một hai lần, thứ hai hắn nghe nói đến chuyện đêm hôm qua, thật sự không yên lòng để cho nàng tiếp tục ở chỗ này, hai người bọn họ là bằng hữu, bằng hữu thì nên giúp đỡ cho nhau.

Bất quá lời của hắn vừa rơi xuống, liền lập tức có người lên tiếng phản đối.

Thủ hạ Trữ Cảnh mặt biến sắc mở miệng: "Chủ tử, như vậy sao được?"

Phượng Lan Dạ cũng sửng sốt, tuy nói Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp không phải là thân vương gì, cũng không có danh vọng lớn, ở Thiên Vận hoàng triều không có ảnh hưởng nhiều, nhưng hắn vẫn là con ruột của hoàng đế, vậy mà lại mở miệng mời nàng đến ở Nam Cung phủ, phần ân tình này làm cho nàng cảm động, nhưng mà trong lòng cũng biết rõ, trước mắt còn có vài người đang theo dõi nàng, nàng không muốn gây cho Nam Cung Tiếp thêm bất cứ phiền phức gì, bằng hữu quý ở thổ lộ tâm tình, nếu hắn thật lòng nghĩ cho nàng, nàng cũng không thể kéo hắn vào trong biển lửa.

"Không cần."

Phượng Lan Dạ một lời liền cự tuyệt, Trữ Cảnh thở phào nhẹ nhõm, nhưng sắc mặt của Nam Cung Tiếp lại khó coi, hắn cho là bởi vì Trữ cảnh ngăn cản, nên Phượng Lan Dạ mới cự tuyệt, sắc mặt lập tức trầm xuống, ngửng đầu lên nhìn về phía Trữ cảnh, lạnh lùng mở miệng.

"Ngươi thật to gan."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK