Mục lục
Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mới vào tới cửa, hộ vệ của Tôn Sách đã dùng ánh mắt cổ quái nhìn ta, ta bị bọn họ nhìn tới trong lòng sợ hãi: “Các người sao lại nhìn ta như vậy?”

Bọn họ nhìn nhau, một người trong đó lại gần nói: “Công tử, ngài đi đâu vậy? Ở đây xảy ra chuyện lớn rồi.”

“Chuyện gì?” Trong lòng ta căng thẳng.

“Tần huynh đệ nửa đêm đi cướp tù bị thương, trước mắt đang bị giam, chủ công đang tìm ngài rất gấp.”

“Cái gì?” Ta chấn động: “Tại sao có thể? Ngô hầu ở đâu?”

Trấn an xong Mộc Oánh muốn cùng ta đi tìm Tôn Sách, ta phóng vội tới đại đường phủ nha, chuyện Tần Dũng cứu Hứa Quần bị thương khiến tâm trạng ta trở nên suy sụp, Tần Dũng không phải người lỗ mãng như vậy, nếu không có nguyên do, hắn sẽ không làm. Vào tới đại đường, không chỉ có Tôn Sách, Lỗ Túc, Trình Phổ cùng các tướng lĩnh của hắn đều ở đó, thấy ta vào, tất cả mọi người đều sững sờ, ngẩn người nhìn ta.

Ta bất chấp ánh mắt thăm dò của bọn họ, hỏi thẳng Tôn Sách: “Bá Phù, ta đã đưa sứ giả Sơn Việt tới, sắp xếp ở khách điếm. Tần Dũng sao lại như vậy?”

Tôn Sách đứng lên đón: “Chúng ta đã nghe báo rồi. Tử Vân, ngươi ngồi xuống đã, ta sẽ từ từ nói cho ngươi nghe.”

Ta làm sao mà ngồi được, giữ lấy hắn lo lắng nói: “Rốt cuộc là thế nào? Tần Dũng ở đâu, cho ta gặp hắn.”

Tôn Sách chưa kịp nói gì, Trình Phổ đã hừ lạnh: “Người lập tức sẽ mang tới, chưa chết đâu. Người của ngươi cũng giống ngươi vậy, tính tình thối tha, không chịu ngồi yên. Nếu không phải nể mặt ngươi, ta không tha cho hắn đâu.”

Ta sắc mặt không tốt: “Lão tướng quân, người của Triệu Như không làm chuyện không biết điều, nếu là Tần Dũng không phải, Triệu Như thay hắn nhận tội, lão tướng quân muốn đánh muốn giết, cứ làm với ta đi.”

Tôn Sách lập tức túm ta: “Tử Vân, ngươi sao lại nói chuyện với lão tướng quân như vậy? Tần Dũng nửa đêm đi cướp tù, chính là tử tội, nếu không phải lão tướng quân tới, hắn không phải chỉ thụ thương đơn giản đâu.”

Vậy sao? Nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của Trình Phổ, ta bĩu môi, lại không muốn giải thích. Lúc này Tần Dũng bị dẫn vào, nhìn thấy ta lập tức nhào tới: “Công tử, ngài về rồi, mau đi cứu Hứa Quần, hắn…”

Nghe bảo mau đi cứu Hứa Quần, trong lòng ta căng thẳng, vội tiếp lời: “Sao vậy? Vết thương ở đâu? Có nặng hay không? Hứa Quần? Hắn thế nào rồi? Thương thế chuyển biến xấu? Ngươi nửa đêm chạy tới thăm hắn, bọn họ không cho vào thì thôi, ngươi cứ chờ ta trở lại, sao lại động thủ làm gì.”

Ta trợn mắt bịa đặt, đem chuyện cướp tù thành thăm viếng, Tôn Sách nghe thấy cười khổ: “Tử Vân, bản lĩnh thiên vị người nhà của ngươi quả thực là… Hắn bị thương không nặng, ngươi đem hắn về từ từ nói, được không?”

Ta chỉ chờ hắn nói vậy, vội vàng kéo Tần Dũng bước đi: “Bá Phù, ta đem hắn về từ từ dạy dỗ, làm phiền mọi người rồi.”

Tôn Sách ở phía sau nói với theo một câu: “Tử Vân, đừng có náo nữa, trở về đợi ta rồi nói tiếp.”

Đừng náo nữa? Ý là sao? Ta liếc nhìn hắn một cái, gật đầu rồi lôi Tần Dũng ra ngoài. Sự thực chứng minh, Tôn Sách lo lắng thường chính xác, ta quả nhiên không phải người giữ được bình tĩnh.

Kéo Tần Dũng trở về chỗ ở, ta vội vàng xem vết thương cho hắn, may mà toàn vết thương nhẹ: “Rốt cuộc là sao lại thế này?”

Tần Dũng gấp đến đổ mồ hôi, vất vả kiềm chế đến lúc này, vội vàng nói: “Bọn họ áp giải Hứa Quần đi rồi, nói là để hắn đi bắt Hồng Anh, lập công chuộc tội. Công tử, ngài biết tính nết Hứa Quần rồi, hắn sẽ không nghe bọn họ đâu.”

Ta sửng sốt: “Cái gì? Tôn Sách thật sự làm như vậy sao? Không tốt, Hồng Anh nhất định sẽ mắc mưu hắn, Hứa Quần, Hứa Quần…”

Tần Dũng cũng vội: “Tôi vừa nhân được tin, liền chạy đi tìm Ngô hầu, nhưng hắn không gặp tôi, tôi không có cách nào khác, mới định đi liều mạng, nếu có thể cứu Hứa Quần ra…”

Thế này, ta cũng không thể trấn tĩnh nổi nữa: “Không được, không thể để bọn họ làm như vậy, Hồng Anh sẽ mắc mưu hắn, Hứa Quần sợ cũng sẽ xảy ra chuyện. Ngươi biết họ đem Hứa Quần đi đâu không? Chúng ta lập tức tới đó.”

Tần Dũng gật đầu: “Chắc là ở quân doanh tại tây thành. Trinh thám của bọn họ phát hiện Hồng Anh gần đó.”

“Chuyện không thể chần chừ, lập tức đi ngay, đem mẫu tử Mộc Oánh theo, đưa Hứa Quần lập tức bắc thượng.” Có lẽ tướng lĩnh Ngô quân sẽ không dám làm gì ta.

Quyết định đã xong, chúng ta lập tức xuất phát, ai ngờ vừa ra tới sân, Tôn Lực đã chặn đường: “Công tử, chủ công bảo tôi vào trông ngài, không thể đi đâu, Hứa Quần sẽ không sao.”

Tôn Sách cũng thật hiểu rõ ta, nhưng cho dù hắn đích thân đến, ta cũng không thể không đi: “Ý tốt của huynh ấy ta biết, ta đi rồi sẽ về, ngươi bảo huynh ấy không cần lo cho ta.” Rồi đẩy hắn ra bước đi.

Tôn Lực khẩn trương, kéo Tiểu Bạch lại: “Công tử, ngài nghe chủ công một câu đi, chẳng qua chờ thêm một chút.”

Thái độ của hắn làm ta sinh nghi: “Tôn Lực, các ngươi có phải có chuyện gạt ta không?”

Tôn Lực sững người: “Không có.”

Ta gỡ tay hắn ra: “Không có thì chặn ta làm gì? Ta nhìn thấy người lập tức sẽ trở lại.”

Tôn Lực còn muốn chặn tiếp, bị Tần Dũng một đao bức sang một bên, chúng ta lên ngựa bỏ chạy. Tôn Lực giậm chân cả nửa ngày mới nghĩ ra phải đi tìm Tôn Sách.

Không hiểu tại sao, vừa rời khỏi Đô thành, trong lòng ta thật sự hoảng sợ, giống như có chuyện gì không tốt đã xảy ra. Mộc Oánh đối với việc chúng ta vội vã rời thành cảm thấy kỳ quái, ta chỉ có thể an ủi nàng, nói là mang nàng đi gặp Hứa Quần, tốt nhất lập tức đưa vợ chồng bọn họ về phương bắc.

Lộ trình trăm dặm chúng ta chỉ dùng hơn nửa ngày, xa xa nhìn thấy đại doanh Ngô quân, ta ngừng lại một chút, trong lòng lặng lẽ nghĩ kỹ nên nói gì khi gặp đại tướng Ngô quân cho tốt, tính toán dùng phương pháp nào dành Hứa Quần về tay mình rồi ra đi. Cách đại doanh Ngô quân càng gần, lòng ta càng khẩn trương, còn có một loại cảm giác khó tả lan khắp toàn thân. Rất nhanh chúng ta đã tới cửa đại doanh, ta quay đầu nhìn Tần Dũng, cười khẽ, ổn định chính mình, đang định xuống ngựa, thình lình nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của Mộc Oánh. Ta theo ánh mắt của nàng nhìn vào trong quân doanh, chỉ thấy một thân hình cao ngất vắt vẻo giữa không trung, thân thể không còn sinh khí trong gió khẽ khàng lung lay, tựa hồ đang nói gì đó.

Ta quả thật không tin vào mắt mình, dùng sức xoa một hồi mới phản ứng được, tim nhất thời như bị đá tảng đè xuống, đè ta không thể thở được nữa, hơn nửa ngày, ta mới quát to một tiếng, lập tức ngã xuống. Phía sau ta, tiếng thét chấn động trời đất vang lên, ta nghiêng ngả lảo đảo đi về phía cột cao vài bước, lập tức té ngã, trong lúc hoảng hốt, chỉ thấy Tần Dũng cũng phát điên chạy tới, ôm lấy thân thể ta hét to gì đó.

Binh lính trong đại doanh Ngô quân ào ra, nhìn thấy một đám người đen tuyền, ta tựa hồ tỉnh lại một chút, ngẩng đầu nhìn người ở giữa không trung, ta đẩy Tần Dũng ra, bước tới gần hắn, không, ta không tin, Hứa Quần sẽ không chết, Tôn Sách đã đồng ý sẽ không tổn thương hắn, Hứa Quần là ở đó chờ ta, hắn cười nói phải chờ ta dẫn hắn trở về sơn trang, trở về quê hương nơi hắn ngày đêm tưởng niệm. Trước sau hỗn loạn, tiếng khóc của trẻ con, tiếng người lớn hét lên, đều như từ xa vọng đến, ta cố gắng đẩy hết người chặn bên cạnh, đi từng bước một, ta đến đây, Hứa Quần, chờ ta, ta đưa ngươi trở lại sơn trang.

Đến rồi, ta đến rồi, đó là cái gì, dây thừng, nhưng ta không với tới, ta nhìn xung quanh không mục đích, cột cao, vậy chặt nó xuống, chặt đứt nó, Hứa Quần sẽ xuống. Ta dùng sức chém, lần đầu tiên cảm thấy Nguyệt nhi hữu dụng, người vây quanh ngày càng nhiều, cầm tay túm chân, người bị kéo ra, Nguyệt nhi cũng bị đoạt mất, mắt ta nhìn thấy Hứa Quần ngay ở giữa không trung, nhưng sao cũng không chạm được hắn, trước mắt tối sầm, cái gì cũng không biết nữa.

Đợi ta tỉnh lại, chỉ thấy tiểu Hứa Tư ghé ở bên cạnh khóc tới khàn giọng, Tần Dũng ngồi bên cạnh ta, vẻ mặt lo lắng, Tôn Lực bên cạnh hắn cũng sốt ruột kêu công tử. Đầu óc ta trống rỗng một lúc lâu, rồi mới chậm rãi ngồi dậy ôm lấy Hứa Tư: “Khóc cái gì? Xem ngươi kìa, khóc tới vậy rồi, nương của ngươi đâu?”

Xung quanh hoàn toàn yên tính, ta nhìn bốn phía, ngoại trừ Tần Dũng cùng Tôn Lực, còn có một viên đại tướng mặc khôi giáp đứng bên cạnh, binh sĩ Ngô quân dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn ta. Cách đó không xa nhìn thấy tiếng khóc anh anh, theo tiếng nhìn tới, Mộc Oánh đang ghé vào một người mà khóc, bi thương không ngừng. Nháy mắt nhìn thấy rõ người kia, trí nhớ quay lại, ta lung lay đứng lên, lại lảo đảo một chút, Tần Dũng cùng Tôn Lực một trái một phải vội đỡ lấy ta.

Cảm giác thật đau, đau vô cùng, đau đến nỗi ta không thể chống đỡ được thân thể mình nữa, ôm lấy Hứa Tư, ta lập tức quỳ rạp xuống chạm tới xác Hứa Quần, nước mắt lặng lẽ chảy ra, từng giọt từng giọt rơi trên mặt Hứa Quần: “Hựu Việt, ta tới rồi, ta tới đưa ngươi về nhà. Thật xin lỗi, là ta có lỗi với ngươi, là ta hại chết ngươi.”

Bi thương của ta khiến Mộc Oánh đang đắm chìm trong nỗi đau mất đi người thân tỉnh táo lại, nàng chậm rãi rời khỏi người Hứa Quần, giơ tay đón lấy Hứa Tư: “Trang chủ, chúng ta đi thôi!”

Ta nâng hai mắt đẫm lệ mông lung: “Chúng ta đi đâu đây? Ta thật vô dụng, đã đồng ý với ngươi mà không làm được.”

Mộc Oánh che đi nước mắt, để lộ thần sắc kiên nghị trên mặt: “Trở về sơn trang. Trang chủ, tâm nguyện của tướng công là có một ngày đưa ta trở về sơn trang, hiện giờ tuy chàng đã chết, nhưng vẫn sẽ hy vọng chúng ta đưa chàng trở về.”

Tần Dũng cũng tới gần đỡ ta dậy, nhỏ giọng nói: “Công tử, ngài phải trấn định tinh thần, thù này nhất định phải báo.”

Sự bình tĩnh của bọn họ đã nhắc nhở ta, ta cúi đầu nhìn Hứa Quần, ánh mắt của hắn rất an tường, còn có một chút mong đợi. Nhìn gương mặt quen thuộc ấy, ta đột nhiên yên tĩnh trở lại, ý nghĩ đột nhiên thanh tỉnh, món nợ này nhất định phải trả. Chậm rãi lau nước mắt, đứng dậy nhìn Tôn Lực, sát khí của ta nổi lên: “Tôn Lực, ngươi ngăn cản ta tới, cũng vì các ngươi muốn giết hắn, sợ ta biết được, phải không?”

Tôn Lực vẫn lo lắng nhìn ta, vừa nghe ta hỏi vội giải thích: “Tôi thề, chủ công tuyệt đối không hạ lệnh giết Hứa huynh đệ, lúc hắn tới vẫn còn khỏe mạnh, thật đấy. Chủ công ngăn ngài đến, là sợ ngài trong lúc hỗn chiến bị thương. Thật mà, tôi xin thề.”

“Nếu đúng vậy, ở đây có người không tuân theo lệnh của chủ công ngươi?” Ánh mắt đầy hận thù của ta quét về phía Ngô quân.

Viên đại tướng kia thấy ánh mắt ta, lạnh lùng nói: “Triệu công tử, tổn thương ngài là bất đắc dĩ, ngài muốn trả thù, đợi chúng ta làm xong việc đã. Hiện tại mời ngài về sau doanh nghỉ ngơi!”

“Để lại tên đi.”

“Lữ Mông.”

“Được, ta nhớ rồi.” Hung dữ nói xong câu này, ta dặn dò Tần Dũng: “Mang theo Hứa Quần, chúng ta đi.”

Tần Dũng lập tức ôm lấy Hứa Quần. Tôn Lực vội ngăn hắn lại: “Công tử, ngài chữa thương trước đi đã, xác của Hứa huynh đệ nhất định sẽ để ngài đưa về.”

Ta từ từ xoay người nhìn hắn: “Ý của ngươi là còn muốn lợi dụng hắn dụ Hồng Anh? Giết người chưa nói, còn muốn làm nhục hắn, các ngươi có lương tâm không?”

“Lương tâm? Hừ, hai quân giao chiến, thế này có là gì? Chỉ cần có thể đạt được mục tiêu chiến thắng kẻ địch, thủ đoạn nào cũng có thể sử dụng. Tù binh này vốn là giải tới đây để dẫn dụ Hồng Anh, cho dù là thi thể của hắn, cũng có thể dùng. Chuyện này không phải ngài quản được, ta bất kể ngài quan hệ gì với hắn, tóm lại, trước khi chiến dịch này kết thúc, hắn nhất định phải ở đây.” Giọng nói lạnh như băng của Lữ Mông vang lên.

Tần Dũng xúc động định xông tới chỗ Lữ Mông, ta hừ lạnh một tiếng, quát lên ngăn hắn có hành động tiếp theo: “Tần Dũng, bỏ Hựu Việt xuống, chúng ta đi thôi. Lữ tướng quân, ta sẽ không gây trở ngại cho các ngươi, nhưng mối huyết cừu này, ta nhớ kỹ.”

Mộc Oánh sao có thể bỏ được, ánh mắt cầu khẩn của nàng hướng về phía ta, ta cắn răng đi tới bên người nàng: “Đệ muội, muội còn tin tưởng ta không?”

Mộc Oánh gật đầu.

“Vậy nghe ta, chúng ta về Tân Đô trước, trở về chuẩn bị khăn liệm và quan tài cho Hựu Việt.” Thoáng nhìn Lữ Mông, ta hừ lạnh một tiếng: “Nếu chúng ta không đi, người nào đó sợ rằng đến việc giam muội và hài tử làm mồi câu cũng làm.”

Ý tứ trong lời nói của ta quá rõ ràng. Tôn Lực thoáng nhìn Lữ Mông không chút biểu tình, vội vàng nói: “Công tử, ngài cần gì nói nhiều như vậy, Hứa huynh đệ chết không phải bản ý của chúng tôi, chúng tôi càng không xuống tay với một nữ nhân và hài tử. Thương thế của ngài phải điều trị trước đã, về hậu doanh nghỉ ngơi một chút rồi hãy về được không?”

Ta ngửa mặt lên trời cười to: “Hứa huynh đệ? Tôn Lực, Hứa Quần xứng với cách gọi của ngươi sao? Nghỉ ngơi ở hậu doanh? Các ngươi đến xác chết cũng không tha, huống chi là nữ nhân và hài tử? Sợ rằng các ngươi muốn có thêm mấy con tin phải không?”

Lữ Mông nhịn không nổi nữa: “Các binh sĩ tản ra cho ta. Triệu công tử, mời ngài, Lữ Mông ở đây không dám giữ ngài.”

Ta chờ chính là câu này của hắn, cũng hừ lạnh một tiếng, dẫn đầu rời khỏi quân doanh. Đi được vài bước, ta không thể không quay đầu lại nhìn Hứa Quần, trong lòng đau xót, ngẩng đầu hung hăng nhìn Lữ Mông: “Ta bất kể các ngươi định hành động thế nào, nhưng mà nếu Hứa Quần chịu thêm bất cứ tổn hại nào, ta tuyệt đối sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào từng vũ nhục hắn. Các ngươi nghe cho kỹ, sự trả thù của ta nhất định sẽ là một mất một còn.” Lại nhìn Tôn Lực: “Tôn Lực, ta giao Hứa Quần cho ngươi, ngươi biết rõ tính ta rồi đó.”

Không để bọn họ kịp tỏ thái độ, ta quay đầu bỏ đi, nếu không đi, ta sẽ không nhịn được mà giết những người trước mặt. Tôn Lực theo sát ta vài bước, nhìn xác của Hứa Quần, lại đứng lại.

Sau khi rời doanh, chúng ta đi về hướng đông mười dặm, sau khi xác định không có quân sĩ theo dõi, chúng ta xoay người đi về hướng tây bắc, dưới ánh mắt nghi ngờ của Mộc Oánh, ta dặn Tần Dũng đi trước, tới ngọn núi trước mặt tìm Hồng Anh, hắn chắc chắn ở một nơi không xa đại doanh Ngô quân. Tần Dũng nhận lệnh, nhưng không cử động.

Ta cười khổ: “Không cần lo lắng cho ta, ta đang tỉnh táo hơn bao giờ hết.”

Tần Dũng lắc đầu: “Công tử, tôi đợi ngài rút mũi tên trên đùi ra, xử lý xong vết thương rồi sẽ đi.”

Tần Dũng nhắc nhở mới khiến ta chú ý tới vết thương trên người, ở đùi quả nhiên có một mũi tên, máu đã đông lại, vậy mà ta một chút cảm giác cũng không có: “Lúc nào trúng phải mũi tên này vậy? Ta không có chút cảm giác nào. Tần Dũng, ngươi tới đó đi, không cần lo cho ta.” Vừa nói ta vừa xuống ngựa, có thương tích thì phải điều trị.

Tần Dũng thở dài: “Công tử, tính cách của ngài phải sửa lại đi, nếu muốn tham gia vào chiến loạn, chuyện như vậy sẽ còn xuất hiện, thậm chí là người thân của ngài, ngài cứ không thể từ bỏ như vậy, cuối cùng, cuối cùng…”

“Ngươi nói rất đúng.” Ta không nên kéo các người vào: “Ta cũng muốn buông tay, nhưng cảm giác đau lòng này ta không làm chủ được.” Nước mắt lại một lần chảy xuống, ta ôm mặt.

Tần Dũng thở dài: “Lúc trước Hoàng Lâm chết khiến công tử ăn không ngon một tháng, hôm nay vì Hứa Quần, ngài lại… Công tử, mới có hai người đã khiến ngài như vậy, sau này cuộc chiến trở nên phức tạp, ngài không từ bỏ được, làm thế nào vượt qua? Với lại, chúng tôi đều cam tâm tình nguyện đi theo ngài, trước khi chết có thể gặp ngài một lần, đã là hạnh phúc, cho nên, Hứa huynh đệ ra đi một chút tiếc nuối cũng không có.”

Lòng ta căng thẳng, chợt nghĩ tới một chuyện: “Tần huynh, ngươi nói thật cho ta biết, mấy năm nay có bao nhiêu huynh đệ… ra đi?”

Tần Dũng trầm mặc một chút mới nói: “Trên đường buôn bán luôn có đám tội phạm chạy trốn, đặc biệt là trong vài năm đầu, khó tránh có thương vong. Có điều, mấy năm nay nhờ có danh tiếng của công tử và vũ khí do nghĩa huynh chế tạo, gần như không còn thương vong nữa.”

Ta hận chính mình: “Mấy năm nay ta không nghĩ tới bọn họ. Thân nhân bọn họ có sắp xếp tốt không?”

Tần Dũng thở dài cười khổ: “Ngài ở trong lòng luôn trốn tránh việc các huynh đệ sẽ có thương vong, nên không muốn nghĩ tới việc này. Nhưng công tử, bình thường trên đường vận chuyển hàng hóa luôn có nguy hiểm nhất định, huống chi lúc này? Tôi nói thật với ngài, chẳng qua là đề tỉnh cho ngài biết, từ bây giờ, ngài phải cứng rắn hơn, phải chấp nhận những chuyện như thế này mới được.”

Ta gật đầu: “Tâm ý của ngươi ta hiểu ròi, mấy năm nay toàn nhờ vào ngươi. Ngươi đi đi, ta và mẫu tử bọn họ sẽ theo sau. Hứa Quần không thể chết oan như vậy, thù này ta nhất định phải báo, Hồng Anh cũng nhất định phải cứu.”

Tần Dũng gật đầu lên ngựa: “Tôi muốn giết tên Lữ Mông này, Hứa huynh đệ nhất định là chết trên tay hắn, còn một mũi tên của công tử nữa, cũng phải báo thù.”

Ta nhìn mũi tên trên đùi: “Đây là do hắn ban tặng sao?”

“Vâng, hắn vì ngăn cản ngài chặt cột treo, lại dám ra tay, nếu không phải Tôn Lực đuổi tới kịp, chỉ sợ công tử… Còn nữa, theo chúng tôi tìm hiểu, bày liên hoàn kế này cho Trình Phổ chính là hắn, Sơn Việt chính là thua trong tay hắn.”

Quả nhiên là hắn: “Vậy tốt, mũi tên này ta sẽ trả cho hắn.” Ta hung hăng cắn răng, vạch da thịt rút mũi tên kia ra.

Băng bó đơn giản vết thương xong, ta mang theo Mộc Oánh đi vào trong núi. Không phải không quan tâm tới sức khỏe Mộc Oánh, đây là mối hận sát phu, ta muốn nàng có thể tận mắt thấy việc báo thù. Biểu hiện của Mộc Oánh lúc này vô cùng kiên cường, trái lại còn khuyên ta, nói nam nhi chinh chiến sa trường, chuyện này khó tránh, nàng sớm đã chuẩn bị tâm lý. Nói ra càng khiến ta thêm áy náy, thầm hạ quyết tâm, muốn Hứa Tư có thể kế thừa tất cả những gì Hứa Quần nên được hưởng.

Sắc trời đã hoàn toàn tốt, theo ký hiệu Tần Dũng để lại, chúng ta tới một nơi trong rừng, ở lại đó nghỉ tạm một đêm, Hứa Tư đã ngủ, trải nghiệm hôm nay không biết có để lại bóng ma trong cuộc sống của nó sau này hay không. Ta không hề buồn ngủ, mở to mắt nhìn trời sao.

Nửa đêm, tiếng bước chân dồn dập truyền tới, ta vội tìm về phía âm thanh đang phát ra, dưới ánh trăng, thân hình Tần Dũng từ từ hiện ra, phía sau hắn còn có mấy chục người đi theo: “Tần Dũng.”

Tần Dũng nghe tiếng chạy tới: “Công tử, tôi đưa Hồng soái tới. Ngài sao rồi?”

Hồng Anh vội vã chạy tới: “Triệu công tử, ngài bị thương? Có nặng lắm không?”

Ta cũng bước lên đón: “Hồng Anh, tìm được ngươi là tốt rồi. Ta không sao, vết thương da thịt thôi. Mau lên, nói cho ta nghe tình huống hiện tại của các ngươi, còn bao nhiêu người? Lực chiến đấu thế nào?”

Hồng Anh đi đến bên cạnh ta, một quyền đánh vào thân cây bên cạnh: “Tôi thật hận chính mình, nếu lúc đó theo lời ngài nói tóm được tên khốn kiếp kia, Hứa huynh đệ cũng sẽ không… đều là lỗi của tôi, ngài trừng phạt tôi đi!”

Ta thở dài: “Bây giờ nói có tác dụng gì đâu. Ngươi mau nói qua tình hình cho ta, chúng ta phải báo thù cho Hứa Quần.”

Hồng Anh hung hăng nói: “Đang muốn thế đây. Nếu không phải Tần huynh đệ đuổi tới, ta đã hạ lệnh đánh vào quân doanh Ngô quân rồi. Công tử, Hứa huynh đệ nhất định phải cướp về, Lữ Mông kia cũng phải giết, chúng ta chịu nhiều thiệt thòi với hắn rồi.”

Cũng may, Sơn Việt tổn thất ít hơn so với ta nghĩ, trong tay Hồng Anh còn gần bốn ngàn người có thể dùng. Kết hợp với địa thế nơi này, ta từ từ định ra một kế hoạch báo thù, ta muốn Lữ Mông chết không có chỗ chôn. Kế hoạch đã định ra, chúng ta cùng Hồng Anh chia binh hai đường, ta cùng Tần Dũng mang theo Mộc Oánh tới hội họp với hai ngàn sĩ binh đang ở gần đây, sau đó xuất phát vào trong núi, Hồng Anh mang hai ngàn người chậm rãi tiến về doanh trại Ngô quân.

Lửa, lửa lớn hừng hực thiêu đốt phía trước không ngừng tới gần, cảm giác nóng nực khiến ta cả người khó chịu, còn có mùi cháy khét lẹt khiến người ta khó mà thở nổi, ta càng không ngừng giãy giụa tránh né, lại càng không thể thoát được lửa lớn tới gần, phía sau là vách núi đen cao trăm trượng đang há miệng chờ nuốt người, mắt thấy bọn họ bị vực sâu nuốt mất, ta chỉ có thể vô lực ngã bên miệng vực, bị lửa nóng thiêu đốt chậm rãi cắn nuốt.” Không.” Trong sự sợ hãi cực độ, ta hô to một tiếng rồi bừng tỉnh, y phục trên người ướt đẫm mồ hôi.

“Công tử, ngài tỉnh lại rồi.” Mộc Oánh nâng bụng bầu, đang cầm một chén thuốc ngồi cạnh ta: “Uống thuốc đi!”

Ta cười khổ: “Phiền các ngươi rồi. Hài tử có khỏe không? Tần Dũng đâu?”

“Tần huynh đệ sáng sớm đi mua thuốc cho công tử, tiện thể kiếm ít đồ ăn.” Cho ta uống hết bát thuốc, Mộc Oánh thở dài: “Tư nhi đang chơi trong sân, nó không sao cả. Công tử, mọi chuyện cần làm đã làm, ngài nghĩ thoáng một chút, đừng tự làm khổ mình.”

Mọi chuyện cần làm đã làm? Đối với Mộc Oánh có lẽ vậy, nhưng đối với ta…, đâu có dễ dàng thế. Ta nghĩ lại chuyện ba ngày trước. Theo kế hoạch của ta, chúng ta cùng Hồng Anh sau khi chia binh thành hai đường, dưới sự dẫn dắt của binh lính Sơn Việt, rất nhanh đã tới một hẻm núi cách đại doanh Ngô quân năm mươi dặm, ở đây có một hang động nhỏ, do thiên nhiên tạo thành, vừa thấp vừa nhỏ, ước chừng có thể chứa khoảng ngàn người, cửa hang hướng ra ngoài núi, có thể để năm, sáu người đi qua, mà phía trước là vách núi dựng đứng, cũng không có đường ra khỏi cốc, bốn phía vách núi cao chừng mười trượng, dốc đứng trơn loáng, trên vách rêu xanh che kín, không có chỗ nào để bấu víu, đây là một nơi có vào mà không có ra. Nhiệm vụ của chúng ta chính là mai phục ở đây, nhiệm vụ của Hồng Anh là bằng bất cứ giá nào cũng phải dụ được Lữ Mông tiến vào trong hang động này để tiêu diệt.

Hai ngàn người, thời gian một ngày chuẩn bị thật sự hơi gấp gáp, có điều, lửa giận muốn báo thù thiêu đốt trong mỗi chúng ta, mọi người đều hăng hái mười phần, duy nhất nhàn hạ chỉ có Hứa Tư. Đợi chúng ta chuẩn bị xong mọi thứ, đêm đã buông xuống. Một ngày mệt mỏi, mọi người đều tranh thủ mấy canh giờ cuối cùng để nghỉ ngơi, ta lại mở to mắt nhìn sao trên trời mà ngẩn người. Tần Dũng chậm rãi ngồi xuống bên cạnh ta: “Công tử, đừng nghĩ nhiều, nghỉ ngơi đi!”

Ta nhìn sao trên trời hỏi hắn: “Ta nghe một lão nhân nói, vì sao trên bầu trời đại diện cho con người trên mặt đất, có một người chết, trên trời sẽ rụng một ngôi sao. Nếu thật thế, ngày mai sẽ có bao nhiêu vì sao rơi xuống? Ban ngày có thể nhìn thấy không?”

Tần Dũng thở dài: “Công tử, ngài đừng nghĩ như vậy. Trước khi bước vào trận phân tranh này, ngài phải chuẩn bị tâm lý trước! Còn nhớ ngài từng nói với tôi, trước cuộc chiến ở Từ châu, ngài đã dùng hết cách để ngăn cản Tào công đại khai sát giới, nhưng cảnh tượng công thành thê thảm vẫn để lại trong lòng ngài sự khủng hoảng bất lực. Qua nhiều năm như vậy, ngài vẫn còn cảm giác khủng hoảng đó sao? Không còn. Cho nên, đánh nhau trong loạn thế, chết nhiều người vốn là chuyện không thể tránh được.”

Ta cười khổ: “Ta hiểu rõ đạo lý này. Nhưng thật sự mà nói, ở Quan Độ, Hồ quan, Hổ Lao, Nghiệp thành, Lương châu, thậm chí là Hội Kê, Vương Lãng, người chết trong tay ta đã hơn mười vạn, trong lòng ta tuy có áy náy, nhưng đây chỉ là thương tiếc những quân sĩ trận vong, đều là vì việc công không thể không làm. Nhưng lần này, ta vì báo thù riêng, kẻ địch của chúng ta chỉ có một, chính là Lữ Mông. Các tướng sĩ đi cùng hắn là vô tội, đối với bọn họ, trong lòng ta, trong lòng ta thật sự là…”

Tần Dũng lắc đầu: “Công tử, ngài nghĩ không đúng rồi, không phải Tần Dũng nói ngài đâu, thân phận của ngài là gì chứ? Tình cảm của ngài với Ngô hầu dù sâu, cũng không thể sâu bằng thân phận của ngài. Chúng ta và Giang Đông là kẻ địch, sớm muốn cũng có xung đột, ngài có thể giữ tròn tính mạng của Ngô hầu, những người khác ngài có thể bảo vệ sao? Lữ Mông là tư địch của chúng ta, nhưng cũng là kẻ thù chung, người này thủ đoạn tàn nhẫn, không giết hắn, sau này quyết đấu trên chiến trường, tướng sĩ bên ta sẽ có bao nhiêu người chết trên tay hắn đây? Người Sơn Việt nếu đã có giao hẹn ngầm, vậy chính là người của chúng ta, là đồng minh, kẻ địch của bọn họ, cũng là kẻ địch của chúng ta, cho nên lần này là đối địch tác chiến, không phải báo thù riêng.”

Ta gật đầu tán đồng khuyên giải của hắn, đúng vậy, giết bớt kẻ địch vẫn hơn là người mình thương vong nhiều hơn. Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng bóng ma trong lòng nói sao cũng không trừ được. Ta trừng mắt tới lúc tiếng hét từ phía xa truyền đến, lúc này còn cách bình minh không tới nửa canh giờ, xem ra, Hồng Anh cũng rất khổ cực.

Nghe được tiếng động, mọi người lập tức xoay người đứng dậy, mỗi người đều có vị trí và nhiệm vụ riêng, ta giấu mình trên một cây đại thụ, chăm chú nhìn về hướng cốc khẩu. Rất nhanh, tiêng hò hét và bước chân chạy truyền tới, đi trước là người Sơn Việt ngả nghiêng chạy trốn, nhân số không nhiều, chỉ gần mười người, trong đó có cả Hồng Anh, phía sau đuổi theo đúng là Ngô quân, thân ảnh Lữ Mông cũng mơ hồ xuất hiện.

Hồng Anh thấy được hang động, khóe miệng lộ ra vẻ hung ác, vào cốc khẩu liều dừng ngay lại, vung đao xoay người, phất tay cho mọi người nhanh chóng vào cốc, bản thân thì canh giữ ở cốc khẩu. Binh lính Sơn Việt mười mấy người làm bộ như bảo vệ cốc khẩu lập tức đứng chắn trước người Hồng Anh, bày ra tư thế liều chết bảo hộ.

Ngô quân rất nhanh chóng liền tới gần, đối diện đám người trước mặt, bọn họ không hề cố kỵ, dừng lại đánh giá một chút, rồi điên cuồng đánh tới. Hai bên dây dưa ở cốc khẩu trong chốc lát, người Sơn Việt căn bản không ngăn cản được, phần lớn đã ngã xuống, những người còn lại dưới sự trách mắng của Hồng Anh, mới không tình nguyện rút lui vào trong cốc. Lữ Mông lúc này cũng đã chạy lên, hắn nhìn cốc khẩu rồi lại nhìn lên, không nghĩ nhiều nữa, Hồng Anh phía trước mới là mục tiêu chủ yếu của hắn, cầm đại đao trong tay vung lên, dẫn chúng binh sĩ theo sát Hồng Anh lọt vào liệt cốc, hai bên cách nhau chỉ hơn mười bước. Không bao lâu, đám Hồng Anh đã chạy tới vách núi dựng đứng trước mặt, nhìn lên vách núi trơn loáng không một khe hở xung quanh, quân Sơn Việt xoay người dựa vào núi, lạnh lùng nhìn Ngô quân đuổi theo tới nơi, làm ra bộ thề sống thề chết.

Lữ Mông thấy được mọi chuyện, trên mặt lộ ra vẻ thắng lợi: “Hồng Anh, xem ngươi trốn đi đâu.”

Hồng Anh lạnh lùng nói: “Cho dù chết, cũng là ngươi chết, mối thù của Hứa huynh đệ, ta nhất định phải báo, Lữ Mông, ngươi nhận mệnh đi!”

Lữ Mông cười lớn: “Chết đến nơi rồi còn dám to mồm.”

Hắn vừa nói xong, liền nghe sau lưng có tiếng nổ ầm ầm, quay đầu nhìn lên, một lượng đá lớn từ trên trời giáng xuống, toàn bộ nhắm ngay vào cốc khẩu, Ngô quân đang ùa vào cốc không kịp phản ứng, đã bị đá lớn tách làm hai nửa, người bên ngoài trơ mắt nhìn cốc khẩu bị phong kín, đem vài trăm Ngô quân cùng Hồng Anh giam lại trong cốc.

Lữ Mông kinh hãi, sở dĩ hắn dám đuổi vào trong cốc, cũng vì Hồng Anh ở đó, không ngờ Hồng Anh lại dùng chính mình đem Ngô quân dẫn vào tuyệt địa, thật sự muốn cùng mình đồng quy vu tận sao?

Sau khi đá lớn phong bế cốc khẩu, cũng không rơi thêm, hai bên vách núi cũng không có động tĩnh, điều này khiến đám Ngô quân bên trong đang hoảng sợ có chút thở phào, ánh mắt toàn bộ nhìn đám người Hồng Anh trước mặt. Ngoài cốc truyền tới tiếng gọi lớn, vô cùng thê lương.

Lữ Mông hung ác nhìn Hồng Anh: “Thì ra ngươi quyết định đồng quy vu tận. Chỉ có chút trò vặt. Gọi ra ngoài, bảo bọn chúng mau dọn đá ra.”

Hồng Anh thét lớn một tiếng, đột nhiên dừng lại: “Chút trò vặt này đúng là chướng mắt Lữ tướng quân, ngươi đã quen dùng mánh khóe bịp người, quen thói lợi dụng nghĩa khí của người khác, vũ nhục người đã chết.”

Lữ Mông ung dung nói: “Trong chiến tranh, một sống một chết, ngươi nói gì cũng vô dụng. Ta giết ngươi, cũng có thể tìm đường ra ngoài, binh lính bên ngoài sẽ nhanh chóng dọn được đá lớn. Hồng Anh, ta kính trọng ngươi quyết tâm vì bằng hữu báo thù, đồng ý với ngươi, sau khi ngươi chết, ta sẽ tấu lên minh chủ, an táng ngươi và Hứa Quần chung một chỗ.”

Hồng Anh ngửa mặt lên trời cười dài, bi phẫn nói: “Ngươi nói rất hay, theo lý, ta có thể cùng Hứa huynh đệ sinh tử cùng một chỗ cũng đã thỏa mãn, nhưng ta không cam lòng để ngươi chết một mình. Lữ Mông, ta không có lòng tốt của ngươi, hôm nay ngươi chết ở chỗ này, có đám người thân cận làm bạn, chắc cũng không quá tịch mịch.”

Ngoài cốc truyền tới tiếng kêu gào chém giết, quân Sơn Việt dùng đá và tên ngăn cản Ngô quân cứu viện, còn ném cây cháy hướng vào miệng cốc. Trong cốc, Lữ Mông ngẩng đầu nhìn đỉnh núi, nhíu mày, không nói chuyện với Hồng Anh nữa, cầm đại đao trong tay vung lên, muốn giết Hồng Anh. Đúng lúc này, trên vách núi vang lên một tiếng hô lớn, vô số cây từ trên trời rơi xuống, tuy không lớn, nhưng đập thẳng vào Ngô quân, không để ý sẽ ảnh hưởng tới Hồng Anh. Lữ Mông phản ứng rất nhanh, hiểu rõ chỉ có giữ Hồng Anh trong tay, mới có đường sống, bởi vậy, hắn nhanh chóng tránh thoát mấy khối cây, hướng chỗ Hồng Anh cướp tới.

Hắn phản ứng dù mau cũng vẫn muộn, ngay lúc cây lăn trút xuống, còn có hơn mười cuộn dây mây tết lại được ném xuống vách núi, đám người Hồng Anh bắt lấy rồi theo dây trèo thẳng lên vách núi, lúc Lữ Mông xông tới, chỉ có thể nhìn thân ảnh Hồng Anh mà dậm chân.

Mắt thấy Hồng Anh đã thoát khỏi hiểm địa, ta vung tay, quân Sơn Việt bên cạnh tiếp tục lăn cây xuống, hoàn toàn khác với vừa rồi, đám cây đó đã bắt lửa, nhất thời, trong cốc lửa cháy ngút trời, tiếng kêu thảm thiết vang lên. Chúng ta ban đầu ném cây không phải muốn Ngô quân bị thương, trên đám cây kia đã đổ dầu bắt cháy, mà hôm qua ở trong cốc cũng đã thả một lượng lớn cây tẩm dầu, thả thêm một chút cây nữa xuống, tất cả đều cháy lên. Ngọn lửa bùng lên trong nháy mắt sẽ khiến Ngô quân chôn thây ở đó, đồng thời diệt cả Lữ Mông đang rống lên giận dữ.

Nghe tiếng kêu thảm thiết phía dưới, ta không đành lòng quay đầu lại bước sang một bên. Chỉ có Mộc Oánh vô cùng kiên cường đứng trên vách núi, nhìn xuống dưới không hề nhúc nhích. Chỉ nửa canh giờ, trong cốc đã không còn tiếng người, chỉ còn tiếng cây cối bị thiêu cháy mà thôi. Tần Dũng đi tới bên cạnh ta: “Lữ Mông chết rồi. Tôi vẫn quan sát hắn.”

“Tình hình bên ngoài thế nào?”

Hồng Anh cũng lại gần, ánh mắt nhìn ta có thêm chút kính sợ: “Đám Ngô quân kia vẫn đang liều mạng xông qua cốc khẩu, cung tên và gỗ cây chúng ta chuẩn bị dùng sắp hết rồi, chỉ sợ không thể ngăn cản bọn chúng.”

Thở dài, ta buồn bã phất phất tay: “Thu binh, nhanh chóng rút lui khỏi nơi này. Hồng Anh, ngươi theo lời ta nói nhanh chóng đi Thương Ngô, không thể trở về trong tộc. Người nhà của ngươi đã tới Giao Châu rồi, ngươi cứ yên tâm. Từ giờ trở đi, ít nhất trong vòng mười năm, trên đời này không còn Hồng Anh nữa, ngươi phải nhớ kỹ.” Vì sự an toàn của người Sơn Việt, ta bảo Hồng Anh đem ấn tín cùng những thứ có thể chứng thật thân phận của hắn ném vào trong cốc, bày ra cảnh cùng đồng quy vu tận với Lữ Mông để lừa Ngô quân.

Hồng Anh ảm đạm cúi đầu, nháy mắt lại ngẩng đầu, kiên định nói: “Tôi sẽ trở về.”

Ta gật đầu: “Ta cam đoan các người sẽ có ngày đó.” Ta quyết sẽ không để các ngươi giống như Hứa Quần không thể trở lại cố hương.

Chia tay với Hồng Anh xong, ba người chúng ta lên đường bắc thượng, hướng phía bắc thành Tân Đô mà đi, khiến đám người Tôn Sách nghĩ rằng chúng ta đang bắc thượng, không để lại chút liên hệ nào với bại quân của Lữ Mông. Mấy ngày liền khổ cực, hơn nữa bị thương trong quân doanh, khao khát báo thù khiến ta có thể hoạt động không mệt mỏi trong vài ngày, lúc này thù đã báo xong, ta lập tức suy sụp, cả người nóng lên, giống như năm đó ở Hứa Đô vậy. Cố gắng đi tới thôn trang này, ta cuối cùng không duy trì được nữa. Tần Dũng nhanh chóng tìm một gian nhà cho chúng ta ở lại, hắn vội vã đi kiếm thuốc cho ta, còn Mộc Oánh đảm nhiệm vai trò thị nữ.

Ta liên tục sốt cao hai ngày, tuy thần trí thanh tỉnh, nhưng thỉnh thoảng ngủ lại mơ thấy ác mộng, liên tiếp bị lửa nóng thiêu đốt mà tỉnh lại, trong lòng biết lần này dùng lửa báo thù đã trở thành tâm bệnh của ta. Trước mặt, nhìn ánh mắt lo lắng của Mộc Oánh, ta cười tự giễu, bảo nàng đi chăm sóc Hứa Tư. Bản thân tĩnh tâm lại một chút rồi nằm xuống.

Lúc ta bắt đầu buồn ngủ, đột nhiên nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của Mộc Oánh. Ngay sau đó Mộc Oánh ôm hài tử xông vào nhà, khẩn trương canh giữ bên cạnh ta. Ta giãy giụa muốn đứng dậy, còn chưa kịp mở miệng hỏi, một thân hình cao lớn đã xuất hiện ở cửa. Thời gian Tôn Sách tìm được chúng ta, còn nhanh hơn ta nghĩ.

Tôn Sách đứng ở cửa trong chốc lát, thấy rõ tình hình trong phòng, lập tức sải bước tiến vào. Ta cũng vội, sợ hắn phát lửa giận trên người mẫu tử Mộc Oánh, liền dùng hết sức trở mình xuống giường, đầu bỗng choáng váng, thiếu chút ngã quỵ, Mộc Oánh nhanh chóng đỡ lấy ta, còn Tôn Sách thấy vậy bước nhanh hơn. Ta trấn định lại mình, vội đưa Mộc Oánh ra sau lưng đứng chắn: “Ngươi đừng tới đây.”

Tiếng kêu của ta khiến Tôn Sách dừng bước, hắn thở dài: “Cùng ta về đi.”

Ta lắc đầu: “Không, ta không về, các ngươi sẽ giết mẫu tử bọn họ.”

Tôn Sách mạnh mẽ bước lên từng bước, ta thật sự khẩn trương, lập tức nắm Nguyệt nhi trong tay: “Ngươi đứng lại, muốn đả thương bọn họ, giết ta trước đi.”

Tôn Sách nhanh chóng dừng lại, cũng không tức giận như ta nghĩ: “Tử Vân, tin ta, ta sẽ không làm họ bị thương, Hứa Quần cũng đã sắp xếp ổn thỏa, bọn họ lúc nào cũng có thể trở về sơn trang.”

Hắn không đề cập tới Hứa Quần còn được, vừa nói ra, ta lập tức lên cơn: “Ngươi không xứng nhắc tới hắn, ngươi đã đồng ý với ta, lại lật lọng, ta làm sao tin tưởng ngươi được nữa? Ta thật quá ngốc, cứ cho rằng có thể cứu hắn, chạy tới Sơn Việt, cố gắng vì ngươi, hao hết công phu, kết quả tất cả đều là giả, ta vì cái gì chứ? Ta đã làm cái gì chứ?” Nước mắt không ngăn được nữa.

Tôn Sách thở dài: “Bất kể ngươi tin hay không, ta không hề hạ lệnh giết Hứa Quần, ta cũng không ngờ lại như thế. Tử Vân, ngươi cùng ta trở về đã, ta thề sẽ không thương tổn bọn họ.”

Đang nói, ngoài cửa truyền đến tiếng binh khí giao nhau, tiếng kêu lo lắng của Tần Dũng cũng truyền vào. Nghe âm thanh bên ngoài, trong óc ta lại hiện ra một màn tại quân doanh Ngô quân, tựa hồ nhìn thấy Tần Dũng cũng bị giết, nỗi đau một lần nữa xuyên thấu toàn thân, liền bước lên tóm lấy Tôn Sách: “Thả bọn họ đi, ta theo ngươi về, muốn giết muốn đánh, trút lên ta là được.”

Tôn Sách hướng ra ngoài gầm lên giận dữ: “Đều dừng tay cho ta. Tần Dũng, ngươi còn không vào đây.” Rồi dễ dàng nâng lấy cơ thể đang trượt xuống của ta.

Tần Dũng rất nhanh xông vào, nhìn thấy tình thế trong phòng, liền hiểu sai, vội vã kéo ta từ trong tay Tôn Sách ra, quát lớn: “Ngô hầu, ngài muốn làm gì?”

Tôn Sách định đưa tay giữ ta lại, nhưng cố gắng nhịn xuống: “Ta tìm các ngươi đã ba ngày. Tần Dũng, Tử Vân không còn lý trí, ngươi không khuyên hắn, để mặc hắn hồ nháo sao?”

Tần Dũng hừ lạnh một tiếng: “Hồ nháo? Công tử bị người của ngài đánh bị thương như vậy, sốt cao đã vài ngày, ngài còn nói ngài ấy hồ nháo.”

Ta cố ép mình đứng thẳng, nói với Tần Dũng: “Ngươi mau dẫn mẫu tử bọn họ về Thọ Quang, không thể để bọn họ lại thành thứ để người khác lợi dụng nữa. Để bọn họ và Khí nhi ở cùng nhau.”

Cơn tức của Tôn Sách cuối cùng bộc phát: “Tử Vân, ngươi còn muốn làm gì? Ta đã nói Hứa Quần chết không phải do ta hạ lệnh. Theo ta trở về, đợi chiến sự chấm dứt, ta sẽ cho Lữ Mông giải thích rõ ràng.”

Nghe tới tên Lữ Mông, ta giật mình một cái, tỉnh táo lại chút ít, xem ra Tôn Sách còn chưa biết Lữ Mông đã chết, bởi vậy ta cố ý cười lạnh một tiếng: “Lữ Mông? Hắn là người ngươi trọng dụng, thật là uy phong, đáng tiếc tài nghệ hắn không tốt, tên bắn ra hôm đó rất nhiều, rơi lại quá xa.”

Ta lạnh lùng chế giễu khiến Tôn Sách tức giận tới thở hổn hển, hắn nhịn lại nhịn, cuối cùng không nhịn nổi nữa, mạnh mẽ bước lên túm lấy tay ta đi ra phía ngoài: “Ta thật hận tài nghệ của hắn không tốt một chút, tránh cho ta…, tìm ngươi mất vài ngày.”

Thân thể ta vốn đã suy yếu, chống cự và giằng co với hắn lâu như vậy, hắn dùng sức, ta bị kéo một cái lảo đảo, còn chưa nói gì, trước mặt đã tối sầm, liền cảm giác mình ngã vào một vật thể mềm mại, hôn mê bất tỉnh luôn. Lúc ta tỉnh lại, người lay động một cái, cố mở mắt nhìn, ta đang ở trên ngựa bị người ta vây quanh. Nhìn kỹ lại nữa, còn có Tôn Sách trên ngựa, không thể không cười khổ một tiếng, lại nhắm hai mắt lại. Tôn Sách phát hiện ta đã tỉnh, vẫn không nói gì, chỉ là cánh tay ôm lấy ta bớt đi chút lực.

Ta thở dài: “Bọn họ đâu?”

“Phía sau.”

Ta ừ một tiếng, không nói gì nữa.

Tôn Sách dọc đường đi có chút lo lắng, giục ngựa đi nhanh, lúc hoàng hôn đã về tới thành Tân Đô. Ta bị xóc nảy dữ dội, về tới chỗ ở không còn chút khí lực nào, mặc hắn ôm ta trở về phòng, đặt xuống giường. Sắp xếp xong cho ta, Tôn Sách cũng không rời đi, mà nhìn ta như muốn nói lại dừng. Ta nhắm mắt lại: “Ta mệt rồi, ngươi đi đi!”

Tôn Sách đột nhiên lại ôm ta vào lòng: “Tử Vân, đừng làm như vậy nữa, ngươi có biết ta rất lo lắng, rất lo lắng không. Sau khi Tôn Lực trở về, ngươi lại không về, ta sợ, sợ ngươi cứ vậy bỏ đi, không bao giờ trở lại nữa. Tử Vân, đáp ứng ta, đừng rời khỏi ta, được không?”

Ta đang mê man, nào còn tinh thần ứng phó hắn, chỉ mơ hồ đáp ứng vài câu rồi ngủ mê mệt, giữa chừng bị người ta đánh thức cho uống thuốc, ta rất mệt mỏi, đến mắt cũng lười mở. Tỉnh lại lần nữa đã là ngày thứ hai. Mở mắt nhìn quanh một chút, Mộc Oánh đang ngơ ngác ngồi bên cạnh, trên mặt nước mắt chưa khô hết, khiến ta đau lòng không chịu nổi.

“Hựu Việt đã nhập liệm chưa?”

Nghe ta hỏi, Mộc Oánh vội tới gần: “Rồi, dùng quan tài loại tốt. Chúng ta lúc nào trở về?”

Nhìn bộ dáng cố giả bộ trấn tĩnh của Mộc Oánh, ta thở dài đứng dậy: “Hai ngày nữa đi, Ngô hầu sợ sẽ không cho ta đi sớm.”

Đang nói, Tôn Sách đẩy cửa tiến vào, trên tay đang cầm chén thuốc: “Tử Vân, uống thuốc đi. Ngủ một đêm, khá hơn chút nào không?” Hắn giống như không có việc gì vậy. Có điều, lúc nhìn về phía ta, lo lắng trong mắt không giấu giếm được. Mộc Oánh yên lặng đứng lên, xoay người đi ra ngoài.

Biết lúc này không phải lúc nổi giận với hắn, ta thả lỏng chính mình, đưa tay đón chén thuốc: “Cứ để ai đó mang tới cũng được, huynh cần gì đích thân tới?”

Tôn Sách sửng sốt một chút, chợt cười khổ: “Ngươi còn đang giận? Đến mặt ta cũng không muốn gặp?”

Ta cười: “Huynh nghĩ gì vậy? Trên đường về ta đâu có chuyện gì. Đưa thuốc bưng nước đều là việc của hạ nhân, huynh là một hầu gia, không sợ người khác chê cười sao.”

Tôn Sách nghe nói như thế, người mới buông lỏng, không cho ta đụng tới chén, cầm thìa đút cho ta: “Ở đây ai dám cười ta? Để người khác làm, ta không yên lòng.”

Ta lườm hắn một cái, đưa tay bưng lấy chén thuốc: “Huynh lo lắng? Có gì mà lo. Lữ Mông kia không có ở đây, cho dù có, cũng không dám ở chỗ huynh giết ta chứ?” Một ngụm uống cạn chén thuốc: “Ta cũng không phải trẻ con, cần gì phải đút. Má ơi, đắng quá.”

Tôn Sách cười: “Ai, ta sợ ngươi không chịu uống thuốc. Ngươi đó, nổi giận lên cái gì cũng không để ý. Đây là chè.”

Ta nhận lấy: “A, huynh cũng thật cẩn thận. Ừm, đúng là ngọt vẫn tốt hơn.”

“Ha ha, tối hôm qua bộ dạng ngươi uống thuốc rất khó coi, ta biết ngươi sợ đắng, hôm nay tới đặc biệt bảo bọn chúng chuẩn bị.”

“Tối hôm qua?” Ta cố gắng nghĩ lại một chút: “À, tối hôm qua là huynh cho ta uống thuốc sao?”

“Đúng vậy, mặt mày ngươi nhăn nhó rất khó coi.” Tôn Sách khẽ cười nói.

Mặt ta có chút ửng hồng, vội nói lảng chuyện khác: “Tần Dũng đâu? Sao không thấy hắn?” Đột nhiên có chút bận tâm.

“Ta bảo hắn đi nghỉ ngơi, có Tôn Lực chăm sóc hắn rồi, ngươi cứ yên tâm! Ngươi đó, không thương tiếc mình thì thôi, Tần Dũng một thân chịu thương, ngươi cũng nhẫn tâm khiến hắn vất vả sao?”

Ta trầm mặc, một lát sau mới thở dài: “Cám ơn huynh.”

“Cám ơn ta? Ơn gì?”

“Ơn huynh buông tha cho mẫu tử Mộc Oánh. Huynh yên tâm, ta sẽ không để Tư nhi tìm huynh báo thù, hài tử này ta thích, sẽ tự mình nuôi nấng hắn.” Chuyện này xem như ta thực hiện lời Hứa Quần dặn dò!

Tôn Sách thở dài: “Tử Vân, ta thật sự không hạ lệnh, Hứa Quần chết ta cũng không ngờ tới, nếu sớm biết như thế, ta sẽ không đồng ý đề nghị của lữ Mông. Ngươi biết không, sau khi biết tin ngươi đại náo quân doanh, ta rất sốt ruột, Tôn Lực nói các ngươi đang trở về thành, ta đã hạ lệnh tìm khắp thành nhưng không thấy, liền biết ngươi nhất định sợ ta giết mẫu tử bọn họ nên đi về phía bắc. Ta chạy về phía bắc tìm ngươi, ai ngờ ngươi lại bị bệnh ở đó, ngươi có biết ta đuổi theo rất xa không? Nếu không phải có binh lính báo lại, nói trong huyện thành phát hiện Tần Dũng mua thuốc, ta cũng không biết còn tìm ở phía trước bao lâu. Ngươi đó, cứ vậy không tin tưởng ta sao?”

Ta lắc đầu: “Huynh nói ta không để ý tới cảm nhận của huynh, huynh có nghĩ tới cảm nhận của ta không? Ta vui vẻ phấn chấn đưa sứ giả Sơn Việt về, còn thề thốt với Mộc Oánh, nàng sắp được gặp trượng phu của mình, có thể cùng trượng phu sống một cuộc sống thái bình. Chúng ta mang đầy hy vọng trong lòng tới đón Hứa Quần, ai ngờ, ai ngờ…” Nước mắt chảy xuống, ta bật khóc.

Tôn Sách chậm rãi kéo tay ta vỗ vài cái: “Lợi dụng Hứa Quần để dụ Hồng Anh là kế sách đã định ra từ trước khi ngươi đến. Đương nhiên chuyện này do ta làm gấp, đáng lẽ phải chờ ngươi từ chỗ Sơn Việt trở về mới nói. Nhưng lúc ấy quân tình khẩn cấp, ta đành phải…”

Ngày hôm qua nhất thời nóng nảy, lại giận dỗi, không quan sát sắc mặt Tôn Sách, hôm nay nhìn kỹ lại, trong mắt hắn phủ đầy tơ máu, thần sắc không tránh được mệt mỏi, ta có chút áy náy: “Bá Phù, vì ta, huynh đã mấy ngày không nghỉ ngơi rồi! Ta đã không sao, huynh đi ngủ một giấc cho tử tế đi!” Tôn Sách còn chút do dự, ta cười cười: “Được rồi, ta tin huynh, còn không được sao? Đi ngủ đi, ta đã bị huynh bắt trở về, còn chạy đâu nữa?”

Tôn Sách cũng cười: “Được, ngươi không nói ta còn không có cảm giác, thật sự có chút mệt. Nghỉ ngơi cho tốt, lúc uống thuốc ta sẽ bảo bọn họ chuẩn bị chè cho ngươi.”

Chuyện này, ta đỏ mặt thật rồi: “Thật là, ta chẳng qua nói vậy thôi, thật đúng là coi ta như trẻ con rồi.”

Tôn Sách cười lớn rời đi. Dặn dò gia nhân chuẩn bị đồ tắm rửa xong, ta sửa soạn một hồi, rồi nằm trên giường ngủ tiếp, một mạch tới lúc Trình Phổ tới.

Trình Phổ là tới hỏi tội, vào cửa thì tức giận hừ giọng: “Ngươi chạy à, sao không chạy đi? Bị thương cũng đáng đời lắm, quân doanh là nơi ngươi có thể hồ nháo sao? Sự tình còn chưa rõ ràng, ngươi đã làm loạn lên, hại Ngô hầu lo lắng cho ngươi mấy ngày, bỏ hết mọi chuyện không để ý đi tìm ngươi, làm trễ nải biết bao việc? Ngươi cũng nên chịu chút bài học, tránh cứ tùy hứng như vậy.”

Ta bĩu môi không nói câu nào. Trình Phổ nói tiếp: “Ngươi còn đang giận, giận Hứa Quần đã chết, đúng không? Ngươi có biết hay không, Hứa Quần đã giết chết bao nhiêu thân binh của ta? Ngươi có biết thủ hạ của ta bao nhiêu người muốn giết Hứa Quần?”

Ta quay đầu không nhìn ông ta, nước mắt đã tràn trong mắt: “Hiện giờ người đã chết rồi, lão tướng quân, ngài có thể hài lòng. Ngài cũng không cần tới đả kích ta, miệng ta tuy hung ác, nhưng trong lòng rõ ràng không thể báo thù cho Hứa Quần. Ta cũng không thể yêu cầu Bá Phù giết Lữ Mông để báo thù cho Hứa Quần đúng không? Một bên là huynh đệ, ân nhân của ta, một bên là bằng hữu sinh tử, là thân nhân của ta ở Giang Đông, các người muốn ta phải làm thế nào? Ta chỉ có thể dẫn thê tử hắn đi thật xa, đưa bọn họ rời khỏi nơi thương tâm này.”

Cảm giác bi thương của ta khiến Trình Phổ cũng bớt cơn phẫn nộ, ông ta trầm mặc một hồi mới nói: “Ngươi đúng là cái tính đó! Ngô hầu chưa hề hạ lệnh thương tổn tới Hứa Quần, Hứa Quần cũng không phải do Lữ Mông giết, cho dù hắn giết, ngươi cũng không cần tức giận với hắn.”

“Lão tướng quân, ngày đó ta như ở trong mộng, Lữ Mông bắn ta một mũi tên, ngài biết chưa?” Ta bĩu môi nói.

Trình Phổ thở dài: “Ta biết. Hứa Quần là tự sát, quân sĩ sau khi đem hắn tới quân doanh, hắn biết mục đích chúng ta muốn lợi dụng hắn, liền giả bộ đồng ý hợp tác với chúng ta, rồi thừa dịp quân sĩ trông coi không để ý, đoạt được bội đao mà tự vẫn. Còn nữa, ngươi còn chưa biết đâu, Lữ Mông đã tử trận rồi, hắn cùng Hồng Anh đồng quy vu tận.”

Hứa Quần hóa ra là tự sát? Ta giật mình, có điều ta không hối hận khi giết Lữ Mông, hắn vẫn đáng chết như cũ. Trình Phổ tiếp theo mang sự tình những ngày sau đó kể lại cho ta nghe. Ngày đó lúc ta ở trong quân doanh mất đi lý trí xông vào kỳ môn, Ngô quân tất nhiên ngăn cản, cũng may Mộc Oánh theo sát phía sau ta, đám binh lính không đành lòng làm hại tới một phụ nữ có thai, nên để chúng ta xông tới kỳ môn. Nhưng hành động ta chặt cột cờ không thể khoan dung, Lữ Mông lúc đó hướng ta bắn một mũi tên, giữa tình thế hỗn loạn, Tôn Lực đuổi tới nơi ngăn hành vi muốn đánh chúng ta bị thương của Lữ Mông. Lữ Mông lúc này mới lệnh cho quân sĩ hạ thi thể Hứa Quần xuống, Tôn Lực đoạt được Nguyệt nhi. Ta đi rồi, vì có lời ta nói, Tôn Lực không dám đuổi theo ta, chỉ có thể phái người cấp tốc báo cho Tôn Sách. Tôn Sách bọn họ cũng không biết Hứa Quần đã chết, lúc nhận được tin cũng chấn động, Tôn Sách liền phái người đón chúng ta về thành. Người đi đón đương nhiên không tìm thấy chúng ta, Tôn Sách được báo tuy sốt ruột. nhưng gặp lúc khẩn cấp phải đàm phán cùng sứ giả Sơn Việt, bất đắc dĩ chỉ có thể ra lệnh cho thủ hạ chú ý mọi hành động của ta. Hai ngày sau, Hồng Anh dẫn người tấn công đại doanh Ngô quân cướp xác Hứa Quần, tất nhiên bị đánh lui, Lữ Mông dẫn người truy kích, Tôn Lực liền mang theo xác của Hứa Quần cấp tốc chạy về Tân Đô. Lúc này, Tôn Sách lật ngược cả thành Tân Đô, cũng không thấy tung tích chúng ta, cuối cùng không nhịn được nữa, tự mình bắc thượng tìm ta, lúc này mới đưa chúng ta trở về.

Ta lại rơi lệ, vì Hứa Quần, cũng vì quân sĩ đi theo Lữ Mông mà chết, còn vì tình cảm của Tôn Sách đối với ta: “Đồ ngốc, đều là đồ ngốc, sao lại ngốc như vậy?”

Trình Phổ trừng mắt nhìn ta: “Đều do người nào đó dạy dỗ. Chỉ tiếc cho Lữ Mông, ta đã coi hắn như đệ tử mà bồi dưỡng!” Ta hết chỗ nói.

Một lát sau, Trình Phổ đột nhiên nói: “Tới đã tức giận, suýt quên chính sự. Tử Vân, sức khỏe ngươi không sao chứ?”

Ta gật đầu: “Đã khá hơn nhiều, không sao nữa rồi.”

“Ngươi thì không sao, nhưng Tử Kính không tốt rồi, ngươi mau tới xem một chút đi!”

“Tử Kính tiên sinh? Hắn mệt mỏi một chút, trở về nghỉ ngơi một hồi sẽ không có vấn đề gì nữa.”

Trình Phổ lại trừng mắt lườm ta: “Bệnh hắn nặng thêm rồi, đều là vì ngươi. Ngươi vừa đi, Tử Kính vừa vội vừa tức, Ngô hầu ra ngoài tìm ngươi, mọi chuyện ở đây đều đổ lên người hắn, bận rộn như vậy, bệnh không nặng mới là lạ.”

Ta vội vàng đứng dậy đi thăm Lỗ Túc, bệnh của hắn quả nhiên nặng thêm không ít. Nhìn ánh mắt lo lắng của hắn, ta áy náy muốn chết, nhưng việc đã đến nước này, ta cũng chỉ có thể tận lực. Khám qua cho Lỗ Túc, lại đi thăm Tần Dũng, cũng may vết thương của hắn đã bình phục phân nửa, ta rất xấu hổ, từng ấy năm tới giờ, ta có thói quen được Tần Dũng sắp xếp giúp mọi thứ, nhưng lại ít khi để ý tới hắn. Lần nay may mà hắn vô sự, nếu không, ta khó chối tội này. Tần Dũng lại cố sức an ủi ta, cười nói quan hệ chủ tớ của chúng ta vốn không cần để ý khách sáo, chuyện hắn làm cho ta đều là chuyện phải làm. Cuộc nói chuyện này càng làm cho ta đỏ mặt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK