Mục lục
Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Có lẽ do tâm tình quá mức khuấy động mà ánh mắt y trở nên sắc lạnh, vài thần quan bị y nhìn chằm chằm vội vã xua tay: "Chúng ta không có nói cho người ngoài a!"

Hai mắt Tạ Liên đỏ rực: "Vậy bọn họ biết bằng cách nào chứ?!"

Sau khi nghe xong câu này, vẻ mặt hơn ba mươi thần quan kia căn bản không mấy kinh ngạc. Nếu nhiều thần quan biết như vậy, thử hỏi trên thiên đình sẽ có bao nhiêu thần quan biết nữa?

Bị y chất vấn gay gắt, liền có vài tên thần quan chột dạ giải thích: "Bọn họ cũng không phải người ngoài mà, ở đây toàn bằng hữu quen biết, vài cái bí mật nói với nhau cũng chẳng mất gì. Với lại chỉ có thần quan với nhau thôi, người ngoài không biết được đâu......" Không chờ hắn nói xong, Tạ Liên liền lạnh lùng cắt đứt: "Dối trá! Toàn dối trá cả! Ta không tin!!!"

Thấy y lạnh lùng đánh gãy, vài tên thần quan nhỏ nhoi kia cũng chẳng dám ngẩng đầu lên, xấu hổ thu về trong đám người. Lúc này, bỗng nhiên một thần quan lớn tiếng nói: "Ai quản ngươi tin hay không tin? Thái tử điện hạ, chính bản thân ngươi gây ra " chuyện tốt" trong lúc bị giáng chức, người ta không có tố giác ngươi ngay tại chỗ là đã tốt lắm rồi, ngươi còn muốn cầu người khác giữ bí mật cho mình hay sao? Chúng ta có nghĩa vụ giúp ngươi giữ bí mật chắc? Thật nực cười!"

Tạ Liên vừa bị giội một chậu nước lạnh băng lên mặt, giờ lại hứng chịu thêm một đao xuyên thấu tâm, vội vàng la lên: "Không phải! Ta......"

Lại nghe có tên khác nói: "Thường ngày không làm việc trái lương tâm, nửa đêm sẽ không sợ bị quỷ gõ cửa. Chính ngươi không giữ mình trong sạch, thì làm sao có thể trách người ngoài không giữ dùm? Nếu có người nào thay ngươi giấu loại việc thất đức này, đó mới là kẻ thất trách không ra gì!"

Tạ Liên hoảng hốt: "Không phải!!! Ta......"

Y rất muốn nói rằng ta có nguyên nhân, ta cũng không muốn làm như vậy. Nhưng trong lòng y rõ ràng hơn ai hết, bất luận nguyên nhân gì cũng không quan trọng, quan trọng là y xác thực đã đánh cướp!

Vết nhơ lớn như vậy, tựa như vết sẹo sỉ nhục rơi ở trên mặt Tạ Liên, khiến y cảm thấy bản thân vô cùng nhỏ bé trước mặt mọi người, vậy nên cố biện giải cho mình cũng không dám lớn tiếng. Thấy người nọ khí thế đi xuống, một tên võ thần được nước lấn tới: "Thái tử điện hạ, giờ thì ngươi hiểu tại sao chúng ta không muốn cho ngươi tu luyện chung rồi chứ?"

Tạ Liên cúi đầu, tay nắm chặt quyền.

Tên võ thần kia nói tiếp: "Chúng ta không cùng một đường, đạo bất đồng bất tương vi mưu, ngươi vẫn nên tự mình rời đi đi."

Nhìn bộ dáng hùng hồn của hắn khi nói câu "Đạo Bất Đồng Bất Tương Vi Mưu", Tạ Liên chợt minh bạch.

Nói đi nói lại, cuối cùng không phải là muốn y nhường mảnh linh địa đó sao!

Hai tay tay y nắm thành đấm, tiếng xương khớp vang lên kèn kẹt rõ ràng, cổ họng ngột ngạt một trận, sau trầm giọng nói: "...... Ta không đi. Ta muốn ở đây tu luyện."

Giờ khắc này, sự phẫn nộ đối với ba mươi mấy thần quan kia, đã hoàn toàn áp đảo nỗi xấu hổ trong lòng.

Nói gì thì nói cũng đã đến bước này rồi, cứ thẳng thắn phá vỡ cục diện luôn đi. So với ảo não chán chường rời khỏi, Tạ Liên tình nguyện mặt dày trụ lại nơi đây, nhất định phải khiến bọn họ không có cách nào thực hiện được mong muốn. Tạ Liên đột nhiên ngẩng đầu, lặp lại một lần nữa: "Ta muốn ở đây tu luyện. Ngọn núi này không phải là địa bàn của các ngươi, các ngươi không có tư cách bắt ta rời đi!"

Thấy thái độ cứng rắn của y, tất cả thần quan ở đây đều đen mặt. Tạ Liên nghe có người thấp giọng nói: "Bất chấp luôn sao?"

"Ta thực sự chưa từng thấy ai da mặt dầy như vậy đấy....."

Nhưng mà, mặc bọn họ có đâm chọc thế nào, Tạ Liên vẫn đứng nguyên tại chỗ. Cho dù trong lòng đã bị miệng lưỡi sắc bén như dao kia đâm cứa chảy máu, nhưng vẫn quật cường liều chết không nhúc nhích.

Tên võ thần nói tiếp: "Xem ra thái tử điện hạ vẫn khư khư cố chấp, nhất định phải khiến cho tất cả mọi người không vui chứ gì?"

Tạ Liên lạnh lùng thốt: "Có bản lĩnh thì tự mà đến đuổi ta, xem ra, các ngươi cũng không dám đâu!"

Câu này vừa bật ra, mười mấy vị thần quan đứng đối diện nhất thời biến sắc, đồng loạt rút binh khí!

Đây là điều hiển nhiên. Đối với Võ Thần mà nói, câu vừa rồi kia mang tính khiêu khích cực kì. Ở đây không ít người là Võ Thần quan, nào có thể cho rằng không nghe rõ?

Bị vây xung quanh, Tạ Liên cũng mảy may không chút sợ hãi. Trong tay y không đao không kiếm, chỉ nắm thật chặc một cành cây bẻ lúc leo lên núi. Một Võ Thần quan nghiêm nghị nói: "Thái tử điện hạ, nếu như ngươi lập tức xin lỗi, chúng ta có thể coi như mới vừa rồi ngươi không có mạo phạm chúng ta."

Tạ Liên chẳng màng: "Nếu như ta có điểm nào khiến các ngươi không vui, ta chắc chắn sẽ không xin lỗi."

Y cầm chặt nhánh cây kia, chỉ về phía trước tiếp tục nói: "Bởi vì các ngươi căn bản không xứng làm thần!"

Phía đối diện rối loạn tưng bừng.

Có người xì một tiếng: "Chúng ta không xứng? Cái loại đánh cướp phàm nhân như ngươi thì xứng à!"

Tạ Liên nhịn không được, y cũng không muốn nhịn nữa, chộp cành cây tấn công tới, quát lên: "Khinh người quá đáng!"

Hơn mười Võ Thần quan cũng lấy binh khí nghênh chiến. Hàng sau có thần quan nói: "Cũng không phải chúng ta ép ngươi đi đánh cướp, ngươi oán chúng ta là đạo lý gì!"

Cũng bởi bọn họ cao hứng quá sớm. Vốn tưởng rằng Tạ Liên không còn thần lực cũng như binh khí, khẳng định dễ đối phó cực kì, ai biết được, sự thật chẳng giống trong tưởng tượng chút nào. Mặc dù Tạ Liên chỉ cầm trong tay một cành cây, nhưng khi tấn công lại giống như một thanh kiếm sắc bén, hùng hổ doạ người, mạnh mẽ cực điểm. Song phương đối đầu không bao lâu, có vài Võ Thần quan suýt chút nữa bị y đánh bay kiếm, bọn họ thậm chí ngay cả kình phong cũng không dám lại gần, cả kinh vội vọt về phía sau.

Đương là thần quan, lại đánh không lại một võ thần bị giáng chức thành phàm nhân, này thật sự rất mất thể diện!

Bỗng nhiên, một thần quan đứng ngoài cuộc chiến hét thảm một tiếng, hô to: "Thứ gì?!"

Nghe thấy tiếng hô này, các thần quan khác cũng hoang mang: "Xảy ra chuyện gì?!"

Nom thần quan nọ có vẻ đau dữ dội, che mặt khom lưng nói: "Mới vừa, vừa nãy, có một đốm quỷ hỏa đánh trúng vào mắt ta...... Hay, hay là hắn giở trò quỷ?"

Tạ Liên sực nhớ ra, đây chính là thần quan mới vừa rồi gọi mình là cướp, giận quá bật cười: "Quỷ hỏa gì chứ? Các ngươi muốn cướp linh địa thì nói thẳng một câu, không cần bày đặt nói xấu ta!"

Y nổi giận phừng phừng, ra tay càng lúc càng ác, một loạt võ thần xung quanh bị nhánh cây trong tay y đánh đến đao thương kiếm tích. Đột nhiên có người hô: "Bắt được rồi! Bắt được rồi! Các ngươi mau nhìn xem!"

Thân hình Tạ Liên khẽ ngưng lại, chuyển tầm mắt nhìn phía đối diện đang nhốn nháo, liền thấy một thần quan trong tay bắt giữ một đốm lửa: "Thật sự có quỷ hỏa này, chắc chắn là hắn đang giở trò quỷ! Chứng cơ đây, ta đã bắt được!"

Tạ Liên định thần nhìn lại, đó quả nhiên là một quỷ hỏa thăm thẳm. Y cả giận nói: "Ta căn bản không biết xảy ra chuyện gì! Các ngươi dựa vào một quỷ hỏa mà nói ta giở trò? Quỷ hỏa cũng không phải vật hiếm có khó tìm! Bộ mắt các ngươi thấy trên người nó viết tên của ta sao?!"

Thần quan vừa kêu thảm thiết kia che mắt lại: "Vậy quỷ hỏa bình thường thì sao lại nhào tới mắt ta? Không phải do ngươi sai khiến thì là ai?"

Tạ Liên trách mắng: "Ta dám nói nó là một du hồn vất vưởng trên núi, trong lúc vô tình bị các ngươi dọa sợ mới đâm vào đấy! Chứng cớ quái gì chứ?"

Tên thần quan kia nhấc tay nâng quỷ hỏa lên: "Không quản ai sai khiến nó, nhưng loại này gây hại cho người, phải đánh tan!" Nói xong tay liền dùng sức, giống như muốn đánh tan hồn phách quỷ hỏa kia. Thấy thế, Tạ Liên bật thốt lên: "Thả nó ra!"

Chung quy vì du hồn mà bọn họ tiếp tục nháo một trận, y xông lên phía trước quấn đấu cùng đám người kia. Bởi vì đang đoạt hồn nên ra tay phải thu liễm chút, hai người đang giằng co kịch liệt thì chợt mấy thần quan phía sau hô: "Ngươi đã đến rồi? Mau tới đây! Tới xem một chút, đây là chuyện gì!"

Nghe như có người đang chạy tới. Chúng thần quan đều quay đầu lại: "Ngươi đến rồi!" "Chờ ngươi lâu quá, mau qua đây hỗ trợ!"

Nghe vậy phản ứng đầu tiên của Tạ Liên là cả kinh, thầm nghĩ trong đầu: "Chẳng lẽ có thần quan lợi hại nào đến?" Đoạn lại nghĩ, "Mặc kệ hắn là ai! Nếu như dám đến gây khó dễ cho ta thì đánh tiếp. Ai ta cũng không sợ!!!"

Y hiện tại đầy bụng oán khí, đã chuẩn bị sẵn tinh thần đại chiến một hồi. Ai ngờ, sau khi đám người kia tách ra, thấy thần quan nọ bước tới, Tạ Liên cả người ngây ngẩn.

Vạn vạn không ngờ tới, người đến, lại là Mộ Tình!

Mộ Tình hiển nhiên cũng không dám tin sẽ đụng mặt Tạ Liên ở thời điểm như vậy, hai người nhìn nhau, trên mặt tràn vẻ bất ngờ. Tạ Liên trợn to mắt, đem trận chiến kia ném sang một bên, lúng túng nói: "...... Tại sao đệ lại ở chỗ này? Đệ không phải......"

Nói được vài chữ, y chú ý tới một chuyện, trong lòng liền rõ ràng ngậm miệng lại.

Trang phục Mộ Tình đang mặc, không phải hắc y như lúc trước, mà là của thần quan Hạ thiên đình.

Trước kia, lúc Phong Tín cùng Mộ Tình làm trợ thủ của Tạ Liên, năng lực của hai người rất được tán thưởng, thu hút sự chú ý từ người khác. Sau đó Tạ Liên bị giáng chức, không ít thần quan đều tiếc hận cho Phong Tín cùng Mộ Tình, còn âm thầm đề nghị các ngươi có muốn chuyển sang điện khác hầu hạ hay không. Nếu có chuyện thần quan thưởng thức, cất nhắc Mộ Tình về trướng của mình, cũng không phải không thể xảy ra.

Nhất định chính là như vậy. Hơn nữa, nhìn vào hiện tại nếu không phải thì sẽ không có chuyện hắn kết bè kết lũ với thần quan khác đi tìm động thiên phúc địa tu luyện.

Tạ Liên vẫn là thân phàm nhân, còn Mộ Tình thì trở lại hạ Thiên Đình, tình cảnh này thực hơi trào phúng.

Bên kia, Mộ Tình không dễ dàng gì mới bình tĩnh lại: "Chuyện gì thế này?"

Chúng thần quan dồn dập cướp lời kể cho hắn đầu đuôi câu chuyện. Tạ Liên đứng từ phía xa, thân thể dần cứng ngắc.

Y phát hiện ra bọn họ một câu cũng không hề nhắc đến chuyện đánh cướp. Điều này chứng tỏ cái gì?

Chính là Mộ Tình đã nghe qua chuyện này. Hắn cũng biết y đi đánh cướp!!!

Một giọt mồ hôi lạnh chậm rãi lăn xuống, y không tự chủ được lui về sau hai bước. Tên võ thần vừa rồi đối nghịch với y thở hồng hộc hô: "Hắn muốn độc chiếm linh địa nên đuổi chúng ta đi, Mộ Tình mau tới hỗ trợ!"

Hỗ trợ cái gì?

Để Mộ Tình hỗ trợ đánh y sao?

Tạ Liên tức giận đến tê cả da đầu, khiếp sợ không thôi. Y không dễ dàng mới phản ứng lại được, giận đến nỗi lắp ba lắp bắp: "...... Các ngươi, các ngươi thực sự là đổi trắng thay đen, vô liêm sỉ đến cực điểm! Căn bản không phải như vậy! Ta rõ ràng không có!"

Mộ Tình đứng ngay bên cạnh nhìn, trong lòng y sốt ruột tức giận, nắm cành cây tiếp tục đánh, Võ thần này chống đỡ không nổi, liên tục lùi lại hô: "Mộ Tình! Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì!"

Những thần quan khác cũng gọi theo, nhưng Mộ Tình vẫn chần chờ chưa chịu động, tựa hồ đang cân nhắc có nên ra tay không. Tạ Liên nghe bọn họ liên tục giục Mộ Tình còn vây công chính mình, trong lòng phẫn nộ: "Mộ Tình mới không giống các ngươi, đệ ấy là bằng hữu của ta, sẽ không giúp các ngươi đâu!!!"

Cơn giận bốc lên, tay y lại hơi dùng sức, đánh bay một loạt binh khí. các thần quan còn lại thấy y càng đánh càng hăng, thầm nghĩ không được vội nói: "Mộ Tình! Ngươi cứ như vậy mà nhìn hắn làm xằng làm bậy?!"

Mộ Tình thần tình trên mặt biến hoá thất thường, tiến lên một bước, ngón tay giật khe khẽ, thần quan đứng cạnh hắn thúc giục: "Đừng có mà bất động, lên hỗ trợ đi!"

Vào thời điểm này lại có người khích bác: "Mộ Tình không muốn động, cũng có thể lý giải mà, dù sao trước kia hắn cũng là kẻ hầu của thái tử, coi như thái tử điện hạ có đánh cướp linh đạo, thì hắn cũng phải nhớ tình chủ tớ chứ. Hắn không đi giúp thái tử điện hạ là đã rất nể tình rồi, sao còn có thể hi vọng hắn giúp chúng ta đây?"

Lời này nghe tựa như đang vì hắn giải vây, kì thực lại nham hiểm đến cực điểm, Mộ Tình cái trán cần cổ trong nháy mắt nổi lên vài tia gân xanh.

Bầu không khí trở nên gượng gạo, Tạ Liên phát giác có điểm không đúng: "Mộ Tình......"

Y chỉ kịp gọi tên, một khắc sau, trên tay bỗng nhiên nhẹ bẫng, một thanh âm đứt gãy cắt lời y.

Tạ Liên sững sờ, cúi đầu nhìn thứ vừa bị gãy, chính là nhành cây thứ "binh khí" duy nhất của y; lại ngẩng đầu lên nhìn Mộ Tình phía đối diện, trong tay hắn đã hóa ra một thanh trường đao.

Vào lúc này, thanh đao kia hướng về phía Tạ Liên. Mà người cầm đao trong tay lạnh lùng thốt: "...... Xin huynh rời đi."

"......"

Tạ Liên nắm nửa đoạn cây trong tay, nhìn Mộ Tình một lúc lâu mới lên tiếng: "Ta...... Không phải thật sự muốn đánh cướp. Ta cũng không có chiếm linh địa. Là ta tới trước."

"......"

Mộ Tình mặt không đổi sắc lặp lại: "Xin huynh rời đi."

Tạ Liên nhìn hắn, chần chờ chốc lát mới nói: "...... Đệ biết ta không nói dối mà đúng chứ?"

Thời điểm hỏi câu này, y có chút chờ đợi, lại có chút sợ sệt. Một thanh âm vô hình nói với y, đừng có hỏi, mau trở về đi thôi! Nhưng y vẫn không nhịn được mà nói ra.

Mộ Tình vẫn chưa trả lời, thân thể Tạ Liên chợt nghiêng ngả, cả người té nhào xuống dưới đất.

Trên mặt đất toàn bùn loang loang lổ lổ, phủ đầy đá rơi cùng lá dập. Tạ Liên ngã xuống mặt đất, nhất thời trợn to mắt, còn có chút không thể tin nổi.

Không biết là thần quan nào, thừa dịp y thất thần lẻn ra sau lưng đẩy một cái, khiến y té khó coi trước mặt nhiều người như vậy.

Thật sự là quá khó coi đi. Bốn phương tám hướng lào xào bàn tán, có nói to có nói nhỏ, mỗi câu đều lọt vào tai Tạ Liên, y mở lớn đôi mắt nhìn mặt đất đen thùi lùi trước mặt, xong chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn Mộ Tình đứng phía trước không xa.

Mộ Tình đứng ở đó cùng các thần quan khác, chếch đầu sang một bên không nhìn y, cũng giống tất cả bọn họ không có ý định kéo y lên.

Được rồi, Tạ Liên đã hiểu, sẽ không có ai kéo y dậy cả.

Nằm dưới đất một hồi, y tự mình chậm rãi bò dậy.

Chúng thần quan cho là y còn muốn gây khó dễ nên cảnh giác vạn phần, thế nhưng Tạ Liên không có động thủ với bất kì người nào, mà chỉ cúi đầu tìm trên mặt đất, tìm thấy cái bọc nhỏ vương hậu đưa cho, thật yên lặng mà nhặt lên, một lần nữa dắt lên lưng, xoay người chậm rãi bước xuống núi.

Càng đi, bước chân của y càng nhanh. Chẳng bao lâu sau, Tạ Liên chợt chạy điên cuồng.

Y kìm nén lao nhanh xuống núi, một khắc cũng không ngừng. Không biết chạy được bao xa, bỗng nhiên không để y dưới chân mà té lộn một vòng, trong miệng mang theo một luồng máu tanh phun ra ngoài.

Tâm hoảng ý loạn, y cũng không định bò dậy, chỉ ngồi dưới đất thở dốc. Đợi đến khí tức dần dần ổn định, Tạ Liên cũng không muốn đứng lên, cứ thế mà ngồi ngốc lăng trên đất.

Bỗng nhiên, một cánh tay duỗi ra.

Tạ Liên có chút chậm chạp chớp mắt, lần theo cánh tay này ngẩng đầu nhìn lên, lại là Mộ Tình.

Hắn đứng trước mặt Tạ Liên, sắc mặt khẽ biến xanh, đưa một tay ra cứng ngắc hỏi: "Huynh không sao chứ?"

Tạ Liên ngơ ngác nhìn hắn, cũng chẳng lên tiếng.

Có lẽ là bị ánh mắt sởn gai ốc kia nhìn, Mộ Tình vội quay mặt né tránh.

Nhưng hắn vẫn chìa tay ra: "Đứng lên đi."

Bất quá, tay đưa ra đã muộn mất rồi.

Tạ Liên không có tiếp lấy tay hắn, cũng không có đứng lên, chỉ trừng trừng theo dõi hắn.

Hai người giằng co hồi lâu, Mộ Tình sắc mặt càng ngày càng khó coi, đang muốn thu tay về, Tạ Liên lại đột nhiên nắm lên một bốc bùn nhão, "bộp" một tiếng ném lên người Mộ Tình.

Mộ Tình không nghĩ tới y sẽ làm chuyện như vậy, quả thực không biết nên nói là thô lỗ hay ấu trĩ, ngực dây một vệt bùn bẩn thỉu, mặt cũng bị bắn lên, kinh ngạc không ngớt. Giây lát, tức giận dâng lên nhưng bị hắn cưỡng chế lại, thấp giọng nói: "...... Ta cũng không còn cách nào khác!"

Hắn không còn cách nào là thật. Bởi vì hiện tại hắn cùng những thần quan kia giao tình không tệ, nếu cứ trơ mắt nhìn đồng liêu bị Tạ Liên hành hung mà hắn không ra tay ngăn cản, hoặc là bị hiểu thành hắn đứng về phía Tạ Liên, chỉ sợ sau này sẽ chẳng dễ chịu mấy.

Tạ Liên giống như không muốn nhắc lại chuyện vừa nãy, chỉ có thể cầm bùn nhão không ngừng ném hắn. Mộ Tình cản mấy lần không được, cả giận mắng: "Huynh điên rồi à?! Ta đã nói là ta không còn cách nào, huynh đi đánh cướp cũng không phải bất đắc dĩ sao?!"

Cút! Cút! Cút!

Tạ Liên trong đầu chỉ hiện một chữ này, nhưng ngoài miệng một chữ cũng không nói, càng thêm điên cuồng nắm bất kể đồ vật gì ném tới. Y cũng chẳng quan tâm người bị đáp là ai. Rốt cục, Mộ Tình bị đập đến không chịu nổi, xanh mặt phẩy tay áo bỏ đi. Tạ Liên thở hổn hển mấy hơi, cả người co quắp ngồi lại, hơi ngẩn ra.

Y cứ ngồi như vậy cho tới tối.

Sau khi trời tối, bốn phía không biết đâu bay tới rất nhiều lân hỏa, thăm thẳm bay lượn. Tạ Liên tựa như không nhìn thấy, nửa điểm cũng không phản ứng.

Những lân hỏa kia phảng phất không cam lòng bị y bỏ qua, tụ tập ngày càng đông quanh y. Thế nhưng Tạ Liên vẫn không để ý tới.

Mãi đến tận khi bên trong đám lân hỏa, xuất hiện một bóng người.

Mỗi lần người kia bước đến, đều mang lại dự cảm xấu. Tạ Liên có thể cảm nhận được, chậm rãi ngẩng đầu lên.

Cách đó chừng mười bước, một thân ảnh bạch y đứng giữa vô số lân hỏa bập bềnh, nửa mặt nạ vui cười đáng sợ hiện lên.

Hắn cất giọng hòa nhã: "Khỏe chứ, thái tử điện hạ."

- -------------

Tác giả có lời muốn nói: quyển thứ tư fafa đương nhiên không là quỷ hỏa luôn đâu, sắp Hóa Hình rồi!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK