Mục lục
Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chỗ này má chơi dụng ý, ở nguyên gốc có 2 nghĩa: một là vũng nước một là vực sâu. Trong chương này có chi tiết Tạ Liên nằm ở cái hố, sau mưa thành vũng nước. Và nghĩa còn lại để nói về tâm trạng Tạ Liên lúc bấy giờ. Vậy nên tui sài theo nghĩa thứ hai cho sâu hơn.

————————————–

Tạ Liên gay gắt đáp trả: “Ta biết sẽ không ai đến. Mắc mớ gì tới ngươi.”

Bạch Vô Tướng thong thả hỏi ngược lại: “Vậy tại sao ngươi lại bày đặt đâm mình một kiếm? Giận hờn với ai sao? Hiện tại cũng không có người nào đau lòng vì ngươi đâu.”

Tạ Liên tiếp tục đáp lại: “Ta tình nguyện. Mắc mớ gì tới ngươi.”

Bạch Vô Tướng nói: “Giả sử có người tới giúp ngươi, ngươi định làm gì; không ai đến giúp ngươi, ngươi định làm gì?”

“......”

Tạ Liên mắng chửi: “Ngươi nói nhiều như vậy làm gì??? Ta nhổ vào! Mắc mớ gì tới ngươi, mắc mớ gì tới ngươi hả!!!”

Lời nói của y càng ngày càng vô lễ thô tục, khẩu khí cũng càng lúc càng táo bạo, nhưng mắng đến mắng đi đều chỉ có thể mắng mấy chữ này, Bạch Vô Tướng giống như bị y chọc cho cười ha ha ra tiếng, than thở: “Thằng nhỏ ngốc.”

Hắn quay người, nói: “Thôi. Dù sao cũng chỉ còn ngày cuối, cho ngươi ngốc lâu một chút vùng vẫy một chút cũng không sao. Dù sao cũng sẽ không có người lại đây cho ngươi một chén nước, hoặc là giúp ngươi cầm hắc kiếm này rút ra. Nhớ kỹ –“

Bạch Vô Tướng lại nhắc nhở một lần nữa: “Ngày mai sau khi mặt trời xuống núi, nếu ngươi vẫn không phát động dịch mặt người, nguyền rủa sẽ giáng lên người ngươi đấy.”

Tạ Liên im lặng nghe, không nhúc nhích.

Ngày thứ ba, Tạ Liên vẫn nằm trong hố sâu hình người ở ngã ba đường kia, tư thế giữ nguyên không thay đổi.

Đoàn người hôm nay cùng đoàn người ngày hôm qua cũng không có gì khác biệt, đều đi vòng qua y thật xa, tất cả đều đi đường của mình. Tuy rằng chuyện có quái nhân từ trên trời rơi xuống đã báo lên quan phủ, nhưng đối với người nghe nói rất có thể là ôn thần, hơn nữa cũng không phạm phải chuyện gì, chỉ là nằm như người chết, không chịu rời đi, quan viên đều miễn cưỡng nói qua mấy ngày nữa sẽ lại xem xét. Ý này nói thẳng ra chính là mặc kệ. Ai biết mấy ngày tới sẽ biến thành cái dạng gì?

Có mấy đứa bé tò mò chạy tới, ngồi xổm ở mép nhìn người trong hố, lượm cái cành cây, lén lút đâm đâm chọc chọc, mà Tạ Liên lại như con cá chết không có một chút phản ứng. Bọn chúng cảm thấy mới mẻ không thôi, còn muốn thử ném thứ gì đó vào y thì bị cha mẹ phát hiện, mắng xối xả một trận xong xách cổ về nhà.

Tiểu thương bán nước ngày hôm qua cũng liên tục nhìn về hướng bên này. Để ý T Liên một ngày một đêm đã không uống một giọt nước, trên môi khô khốc bong tróc một tầng da chết, tiểu thương nhìn mà thương xót, tựa hồ định múc một chén nước đưa ra, bỗng bị khuỷu tay lão bà chọc một cái, bát lật úp xuống, đành phải coi như không thấy gì.

Không biết trời có phải hay không cũng muốn tới góp một chút náo nhiệt, qua buổi trưa, bắt đầu có từng hạt mưa nhỏ tí tách tí tách rơi xuống.

Tiểu thương trên đường vội vã thu dọn sạp hàng, những người đi đường cũng la to mau mau về nhà, dồn dập chạy. Qua một hồi, mưa rơi xuống càng lúc càng lớn, khuôn mặt Tạ Liên bị nước mưa dội một lượt, càng lúc càng nhợt nhạt, cả người ướt đẫm.

Thân ảnh bạch y nhân lặng yên không một tiếng động xuất hiện trước người Tạ Liên.

Những người khác trên đường giống như không có chú ý tới bóng người quái dị này. Bạch Vô Tướng từ trên cao nhìn xuống y, nói: “Mặt trời sắp lặn rồi.”

Tạ Liên trầm mặc không nói.

Bạch Vô Tướng nói: “Ngươi cũng không phải ôn thần, nhưng bọn họ thà rằng tin ngươi phải, cũng không nguyện tin ngươi không phải; lúc trước ngươi nghịch thiên chống trời vì muốn mưa xuống Vĩnh An, thế nhưng bây giờ ngay cả một chén nước bọn họ cũng keo kiệt với ngươi; bách kiếm xuyên tâm, cũng chỉ vì hoàn toàn bất đắc dĩ, thế nhưng bây giờ chuyện đơn giản như giúp ngươi cầm một thanh kiếm rút ra bọn họ cũng không muốn làm, đều cho rằng việc đó rất khó khăn.”

Hắn thương hại nói: “Ta đã nói với ngươi, sẽ không có ai giúp ngươi đâu.”

Trong lòng Tạ Liên có âm thanh điên cuồng kêu to: Thừa nhận đi. Hắn nói đúng. Không có, không có, không có! Thật sự không có, không có một ai hết!

Giống như nghe được tiếng gào thét trong lòng y, Bạch Vô Tướng tựa tiếu phi tiếu, đưa tay ra nắm chặt cán kiếm, nói: “Nhưng không sao. Bọn họ không giúp ngươi, ta sẽ giúp.”

Nói xong, hắn hơi dùng sức, khoát tay một cái liền đem thanh hắc kiếm này rút ra khỏi bụng Tạ Liên, “Keng” một tiếng, vứt xuống bên cạnh y.

Lập tức, nhân ảnh bạch y trong màn mưa nhẹ giọng cười, giống như hoàn thành mục đích nên lui thân, giao lại nhiệm vụ cho người y hệt hắn, sau biến mất.

Sau khi rút ra thanh hắc kiếm, vết thương của Tạ Liên liền lộ rõ, bị mưa to bừa bãi giội rửa, cảm giác đau đớn tê dại lần thứ hai khuếch tán khắp người. Đây là cảm giác duy nhất của y vào thời điểm này.

Đá bị đạp vang lên tiếng vỡ vụn, bỗng một tiếng đạp nước lao nhanh truyền đến, tựa hồ lại có người đi đường vội vã chạy mưa. Có điều, Tạ Liên đã không thể âm thầm để ý như lúc trước nữa.

Y chậm rãi ngồi dậy, ai ngờ, mới vừa đứng lên đã nghe thấy một tiếng “A!!!” thảm thiết, một người ngay bên cạnh y té lộn mèo một vòng.

Người kia vác trên lưng một thứ đồ rất lớn, trên đầu mang theo cái nón che mưa rộng vành. Đại khái là bởi vì mưa quá lớn nên hắn không thấy rõ trên đường có người đang nằm, đến gần Tạ Liên đột nhiên ngồi dậy mới phát giác ra, thêm vào hắn chạy trốn mưa cực nhanh, nên một té này rất nặng, cả người bổ nhào xuống mép hố hình người, tại chỗ chửi ầm lên: “TA THAO MẸ NGƯƠI!!!”

Nón rộng vành bay lên, rổ sọt trên lưng cũng lật ra, một mảnh gạo trắng toát đổ hết xuống một chỗ. Người kia ngồi dưới đất ảo não đến độ kêu to, một cái tát vỗ mạnh xuống, khiến gạo cùng đất bùn ướt dầm dề bắn tung tóe lên mặt Tạ Liên. Hắn giận dữ không thôi, nhảy dựng cao ba thước, chỉ thẳng vào mũi Tạ Liên quát tháo: “Cái quái gì đây?! Lão tử nhọc nhằn khổ sở mệt muốn chết mới lời được ít tiền mua gạo, cứ như vậy mất cả rồi, còn ngã chảy máu môi nữa chứ! Bồi thường tiền!! Đừng có mà giả bộ chết, bồi thường tiền!!!”

Tạ Liên trong mắt căn bản không có hắn, cũng không có ý định để ý tới. Người kia một mực không buông tha, một tay tóm lấy cổ áo Tạ Liên: “Ta hỏi ngươi, ngươi có phải muốn chết không?”

Tạ Liên lạnh lùng thốt: “Phải.”

Người kia xì xì nói: “Vậy con mẹ nó ngươi muốn chết thì lăn sang một bên yên lặng mà chết đi, ở giữa đại lộ chặn đường người khác lạm gì, chết cũng không an phận, đồ thiếu đạo đức!!!”

Tạ Liên mặc hắn rung lắc cổ áo chính mình điên cuồng, mặt không hề có chút cảm xúc, cực kỳ tê dại.

Mắng chửi đi, mắng chửi đi. Chẳng sao, cứ tùy tiện mắng chửi đi.

Chẳng bao lâu nữa toàn bộ sẽ biến mất rồi.

Mặt trời cũng sắp lặn rồi.

Người kia nắm cổ Tạ Liên đòi y phải thường tiền, thấy không bồi liền đem y mắng lâm đầu cẩu huyết vẫn không hả giận, đẩy xô xô đẩy nửa ngày mới nhặt nón lá từ trên đất đeo lên, hùng hùng hổ hổ đi về phía trước. Tạ Liên bị hắn”bịch” một tiếng vứt về trong hố, dần dần, tiếng mưa rơi nghe được so với tiếng ầm ĩ còn lớn hơn.

Đó là tiếng hàng ngàn, hàng vạn vong linh bị phong bế ở hắc bên trong hắc kiếm rít gào.

Theo tà dương từng chút từng chút lặn về phía tây, ở trong đầu Tạ Liên chúng nó như đang lên cơn điên, vì sắp được tự do cùng báo thù mà hoan hô.

Tạ Liên giơ lên một tay, bưng kín mặt.

Giữa lúc y run rẩy duỗi ra một cái tay khác, muốn nắm lấy thanh kiếm này, bỗng nhiên, y phát hiện ra một chuyện kỳ quái.

Mưa dường như ngừng rồi.

Không đúng.

Không phải hết mưa, mà là có thứ gì che phía trên đầu y, giúp y chặn cơm mưa to!

Tạ Liên đột nhiên mở mắt ngẩng đầu, chỉ thấy trước mặt có một người đang ngồi xổm, đem nón trên đầu mình đặt sang đầu y.

...... Lại là người khi nãy chửi y lên trời xuống đất!

Hắn trừng đối phương, đối phương cũng trừng hắn, nói: “Ngươi trừng ta làm gì? Sao nào, mắng ngươi hai câu liền muốn chết luôn hả?” Ngưng lại nhổ bãi nước bọt, rồi lại nói tiếp, “Mang cái mặt khóc tang có thấy xúi quẩy không kia chứ?”

“......”

Người kia mới lúc nãy thôi còn bộc lộ khuôn mặt hung ác, giờ khắc này hồi tưởng lại thì có chút chột dạ, nói thầm vài câu, liền biện giải cho chính mình: “Được rồi được rồi, vừa nãy coi như ta không phải. Nhưng ta mắng ngươi cũng bởi vì ngươi đáng bị mắng, ai bảo tự dưng phát bệnh cơ? Nói câu nữa, có ai mà chưa từng bị mắng qua đâu?”

Tạ Liên hai mắt trợn tròn, thốt không ra lời.

Người kia mất kiên nhẫn nói: “Được được được được, coi như ta xui xẻo đi, không cần ngươi bồi thường nữa. Mà ngươi còn nằm ở nơi này làm gì? Lớn vầy rồi nhỏ bé gì nữa, muốn chờ cha mẹ tới kéo dậy hay sao hả? Lên lên lên lên.”

Hắn vừa hối giục, vừa lôi lôi kéo kéo, đem Tạ Liên từ dưới đất kéo lên, dùng sức vỗ cả hai tay vào sau lưng y, nói: “Đứng lên, mau mau về nhà đi thôi!”

Tạ Liên cứ như vậy được kéo dậy khỏi cái hố hình người, xong bị hai bàn tay kia đập đến suýt té trở lại mặt đất, sững sờ rồi lại sững sờ. Chờ lúc y phục hồi lại tinh thần, người kia đã sớm đi mất rồi.

Chỉ còn mỗi chiếc nón lá rộng vành đội lại trên đầu, như một lời nhắc nhở ấm áp, mới vừa rồi không phải là ảo giác, y thật sự được người kéo ra.

Không biết qua bao lâu, Bạch Vô Tướng lại xuất hiện ở phía sau y.

Lần này, hắn không nở nụ cười, ngữ khí cũng không còn điềm nhiên tự đắc như trước, ngược lại mơ hồ có chút chậm chạp cùng bất an, hỏi, “Ngươi đang làm gì ở đây?”

Mưa còn ào ào rơi xuống đất, Tạ Liên đội trên đầu chiếc nón lá rộng vành mà người nọ đưa, tuy rằng người đã sớm bị nhiễm ướt, bù lại gương mặt không dính chút nước mưa nào.

Nhưng mà, gò má của y vẫn ướt đẫm như cũ.

Thấy Tạ Liên không có đáp lời mình, Bạch Vô Tướng lại trầm giọng nói: “Mặt trời sắp sửa lặn, mau cầm kiếm của ngươi đi, bằng không, ngươi biết sẽ phát sinh ra chuyện gì rồi đấy.”

Tạ Liên cũng không quay đầu lại, nhẹ giọng chửi: “Ta thao mẹ ngươi.”

Ngữ khí Bạch Vô Tướng mang theo tia lạnh lẽo: “Ngươi vừa nói cái gì?”

Tạ Liên chuyển hướng hắn, bình tĩnh nói: “Ngươi nghe không rõ sao? Vậy thì ta lặp lại lần nữa.”

Đột nhiên y bay lên cao, giơ chân đạp một cú lôi đình vào Bạch Vô Tướng, khiến cả thân thể hắn bay về đằng sau mấy trượng!

Một cước hạ xuống đất, Tạ Liên lấy một tay bịt vết thương, tay kia chỉ về phía Bạch Vô Tướng vừa bay ra, dùng âm thanh lớn nhất của mình toàn lực mắng: “Ta thao mẹ ngươi!!! Ngươi cho rằng ngươi là ai mà dám nói chuyện với ta như vậy?! Ta đây chính là thái tử điện hạ, rõ chưa!!!”

Trên gương mặt y lúc này, hai hàng nước mắt đã tràn mi tuôn rơi.

Một người. Chỉ cần một người.

Thật sự, chỉ cần một người thôi, là đủ rồi!

________________________

Tác giả có lời muốn nói: đến muộn thật có lỗi mà! Đếm ngược thôi nào, nhiều nhất hai chương nữa quyển thứ tư sẽ kết thúc

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK