• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

" Thiển Thiển Thiển Thiển, cậu có nghe mình nói gì không?" Phí Hân không còn khóc nữa mà hết sức sốt ruột gọi cô.

" Hả, cậu vừa nói gì?" Lâm Thiển cố lấy lại bình tĩnh nói.

" Mình hỏi bên đó sao xảy ra tiếng động lớn vậy, có phải xảy ra chuyện gì không? Cậu không xảy ra chuyện gì chứ?" Phí Hân nhắc lại lần nữa.

" Vừa rồi có một chậu hoa từ trên cao rớt xuống, cậu chờ mình một chút, lát mình sẽ gọi lại." Lâm Thiển cúp máy hướng đi vào khu chung cư kia.

Khu chung cư này đã khá cũ kỹ, sơn trên tường đã phai màu, có vài chỗ còn bị chốc ra để lộ màu xám của xi măng bên trong, ngay cả thang máy cũng không có, cô chỉ có thể trèo thang bộ lên tới tầng bốn, đối chiếu với vị trí ban đầu một chút thì dừng lại trước một căn phòng, không có chuông, cô đưa tay gõ cửa.

Lâm Thiển gỗ cửa vài lần cũng không thấy bên trong có người đi ra, lúc này có một bà lão ở kế bên đang muốn đi ra ngoài thấy vậy thì lên tiếng.

" Chủ nhà bên đó là một bà mẹ đơn thân, giờ này chắc còn đang đi làm, không có ở nhà đâu, thường thì chín mười giờ tối mới về tới, nếu cháu muốn tìm cô ấy thì tối hả quay lại."

" Không có ở nhà sao?" Lâm Thiển lễ phép nói:" Bà ơi, bà giúp cháu chuyển lời cho cô ấy được không bà?"

" Được, cháu nói đi."

" Bà nói với cô ấy có thể chuyển mấy chậu hoa ngoài ban công vào nhà được không, chứ để ngoài đó rất nguy hiểm, vừa rồi có một chậu rớt xuống xém trúng cháu, lần này thì không sao, nếu lỡ lần tới không được may mắn như vậy mà xảy ra chuyện lớn sẽ rất không tốt."

" Ui trời, vậy cháu có sao không? Đợi cô ấy quay về bà nhất định sẽ nói lại, chứ như thế này thì nguy hiểm quá rồi."

" Dạ cháu không sao, cháu cảm ơn bà, thôi cháu xin phép đi trước ạ."

Lâm Thiển chào bà lão rồi đi ra khỏi khu chung cư, tâm tình câu cá gì đó cũng bay mất sạch.

Cảm thấy trên trán ẩn ẩn có chút đau rát, cô lấy điện thoại ra mở camera lên xem, trên trán có một vết xước đỏ tươi rươm rướm máu, nhìn lại thì thấy mu bàn tay cũng có một đường còn sâu hơn trên trán vẫn đang chảy máu.

Chắc là vừa nãy chậu hoa kia rớt xuống cách quá gần nên mới bị xước trúng.

Cô đi đến tiệm thuốc tây gần đó mua một chai cồn với vài miếng băng cá nhân, lấy cồn rửa vết thương rồi dán lại, xong xuôi hết mới gọi lại cho Phí Hân.

" Thiển Thiển cậu sao rồi, không bị gì có chứ, có bị thương không, chậu hoa rớt có trúng cậu không?" Phí Hân vừa lo lắng vừa gấp gáp hỏi.

" Là cuộc gọi vừa rồi của cậu cứu mình đó, vui chưa? Mình không sao, người có sao là cậu đó, xảy ra chuyện gì vậy?" Cô còn chưa quên mình vì tiếng khóc thảm thiết của cô bạn nên mới đứng lại.

Không nhắc thì thôi, giờ nhắc lại Phí Hân cảm thấy mình đau lòng sâu sắc.

Hôm nay đúng ra là ngày hẹn gặp mặt với bạch mã hoàng tử trong lòng cô, vậy mà khi gặp mặt lại phát hiện ra một sự thật đau lòng đến vậy, ai mà chấp nhận nổi chứ ~?

" Huhu.....Thiển Thiển mình đau lòng quá, mình buồn quá, cậu an ủi mình được không....huhu....hu....hu....." Phí Hân nức nở nói.

" Thôi thôi nín đi, cậu đừng khóc nữa mà, có chuyện gì nói mình nghe, có phải ai bắt nạt cậu không, nói với mình mình giúp cậu xử người đó."

" Huhu...... mình muốn đến.... hức..... hức tìm cậu..."

" Được được, cậu muốn sao cũng đều được hết, báo giờ bay của cậu mình sẽ ra đón."

" Được."

Đến khi kết thúc cuộc gọi Lâm Thiển cũng chẳng hiểu cái mô gì.

Mấy ngày trước không phải còn rất cao hứng vì sắp được gặp bạch mã hoàng tử hay sao? Sao giờ lại trở thành như vậy?

Ây da.

Lo chết đi được.

Lâm Thiển về đến nhà thì thấy bà ngoại Tống đang ngồi nghe cải lương, mấy vết thương của cô còn dọa bà nội Tống một phen hết hồn, bị bà gặn hỏi hết một hồi, xém chút nữa còn bắt cô đi bệnh viện kiểm tra, đến khi cô đảm bảo bản thân thật sự không sao mới yên tâm lại.

Sau đó cô lại nói chuyện Phí Hân có lẽ sẽ ở đây vài ngày với cô, bà ngoại Tống cũng vui vẻ đồng ý.

TV đang phát tuồng cải lương Hoàn Hậu Không Đầu, cô nghe một hồi thì không nhịn được ngồi xít lại gần bà ngoại một chút, da gà cũng sắp nổi lên hết.

Bà ngoại Tống thấy vậy liền chiêu chọc cô.

" Ây dô, Thiển Thiển đã lớn vậy rồi còn sợ ma, mắc cỡ nha."

" Ngoại ơi, lớn với sợ ma không có liên quan nha, với lại con không chỉ còn sợ ma mà con vẫn còn làm nũng nữa đó." Cô vừa nói vừa ôm lấy bà cọ cọ y như một con mèo đang làm nũng với người nuôi nó.

" Con thật là, chẳng khác lúc bé gì hết." Bà ngoại Tống cười nói.

Không đúng nha ngoại.

Là khác rất nhiều nha.

Nhiều đến mức thay một linh hồn mới luôn rồi.

Nhưng từ trước đến giờ Lâm Thiển vẫn luôn cảm thấy có chút lạ.

Bản thân vốn là một linh hồn ngoại lai nhưng đối với tình cảm của những người xung quanh trong vô thức cô lại tiếp nhận một cách tự nhiên.

Thử hỏi có kì quái không chứ?

Gần hay tiếng sau rốt cuộc cô cũng thành công cùng bà nội Tống xem hết một tuồng cải lương kinh dị, kết thúc rất là viên mãn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK