Mục lục
Kính Vị Tình Thương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tề Nhan giữ Công Dương Hòe ở lại phủ để cùng dùng bữa tối. Người sau vui sướng đồng ý, nhưng bọn họ vẫn chưa dám chiếm dụng Ngự Thiện đường mà chỉ sai người đặt một cái bàn nhỏ ở tiểu viện. Tề Nhan cho tất cả hạ nhân lui xuống, hai người vui vui vẻ vẻ dùng cơm với nhau.

Trong công chúa phủ có rất nhiều rượu ngon, Tề Nhan cũng không hề keo kiệt với bạn tốt, nàng trực tiếp dẫn Công Dương Hòe đến hầm rượu. Quả nhiên khi đi vào trong, ánh mắt Công Dương Hòe lập tức sáng lên, lưu luyến không nỡ về.

Tề Nhan cười nói: "Ngươi chọn một bình đi."

Công Dương Hòe lập tức hóa thành "mũi chó", hắn ngửi mùi rượu cách một lớp giấy dán thật dày, cuối cùng chọn một bình rượu hoa lê năm mươi năm tuổi.

Tề Nhan không am hiểu rượu, nhưng nàng cũng thấy công chúa phủ chỉ có bốn bình rượu hoa lê này, vì thế trêu đùa: "Bạch Thạch thật đúng là có nhãn lực kinh người. Nếu điện hạ biết được, người chắc chắn sẽ đau lòng."

Công Dương Hòe ôm chặt cái bình trong lồng ngực, dáng vẻ của hắn giống như là rất sợ Tề Nhan đổi ý: "Đây chính là điện hạ truyền chỉ thưởng cho ta, ngươi đau lòng cái gì?"

Khi hai người trở về tiểu viện, thức ăn cũng đã được bưng lên đầy đủ. Công Dương Hòe lập tức tháo giấy dán xuống, hương hoa lê ngào ngạt nháy mắt tràn ngập cả phòng.

Công Dương Hòe tán thưởng: "Quả đúng là rượu ngon thế gian hiếm gặp, chỉ mùi hương này đã đủ khiến mấy con sâu rượu trong phủ ta thèm chết rồi!"

Nói xong, Công Dương Hòe lập tức uống một ly, sau đó lại khen ngợi bình rượu ngon này.

Tề Nhan nhìn ly rượu ngon màu hổ phách kia, không khỏi tưởng tượng ra thần sắc của Nam Cung Tĩnh Nữ khi biết được chuyện này. Nhất định là nàng ấy không ngờ Công Dương Hòe là người am hiểu về rượu, lập tức chọn mất bình rượu mà nàng ấy trân quý.

Tề Nhan nghĩ đến cảnh Nam Cung Tĩnh Nữ túm nàng lại, không ngừng giậm chân hối hận thì cũng không khỏi bật cười.

Bữa tiệc diễn ra được một nửa, Công Dương Hòe híp đôi mắt say lờ đờ, hỏi một câu.

Công Dương Hòe: "Thiết Trụ, theo ý kiến của ngươi, Ngũ hoàng tử điện hạ...có khả năng hay không?"

Tề Nhan buông đũa trúc, nàng nuốt thức ăn trong miệng xuống, bình tĩnh nhìn Công Dương Hòe và hỏi một câu: "Theo ta được biết, trước đây Ngũ điện hạ cũng không được sủng ái. Chẳng lẽ là bệ hạ đã nghe được tin tức gì ở trên triều sao?"

Nếu nàng đoán không sai, chuyện Nam Cung Đạt đột nhiên thượng vị chắc chắn có liên quan đến Nam Cung Tĩnh Nữ. Nhưng hiện tại chuyện nàng đang lo lắng chính là: Đại thần trong triều có biết chuyện này hay không?

Công Dương Hòe cẩn thận suy nghĩ: "Không có, bệ hạ đột nhiên hạ thánh chỉ, khiến cho mọi người đều không trở tay kịp."

Tề Nhan: "Ngươi cẩn thận suy nghĩ một chút, đừng bỏ lỡ cái gì. Trung thư lệnh đại nhân nói như thế nào?"

Công Dương Hòe vẫn lắc đầu: "Ngay cả Trung thư lệnh đại nhân cũng không hiểu nguyên do."



Lúc này Tề Nhan mới yên tâm, nàng trả lời câu hỏi của Công Dương Hòe: "Ta vào triều muộn hơn ngươi hai năm, nên cũng không am hiểu sự việc trong triều bằng ngươi, thật sự là không có cách nào trả lời vấn đề này. Nhưng ta khuyên ngươi nên nghe theo ý kiến của Thượng thư lệnh đại nhân, đi theo hắn thì chỉ có đúng chứ không có sai."

Công Dương Hòe: "Ngươi nói có lý."

Giọng nói của Thu Cúc từ ngoài cửa truyền vào: "Phò mã gia, quản gia ở tư trạch cầu kiến."

Công Dương Hòe cảm thấy bất ngờ, hắn thấp giọng hỏi: "Thiết Trụ, ngươi còn ở tư trạch sao?"

Tề Nhan gật đầu, Công Dương Hòe tấm tắc bảo lạ: "Xem ra ngươi thật đúng là biết cách quản thê. Tuy cũng có không ít phò mã xây tư trạch, nhưng ngươi chính là người duy nhất công khai chuyện này đó!"

Tề Nhan trừng mắt nhìn Công Dương Hòe, người sau ngốc nghếch nở nụ cười.

"Bảo hắn đến tiểu viện gặp ta."

"Vâng."

Công Dương Hòe thấy Tề Nhan không hề phòng bị hắn thì càng thêm vui mừng.

Tiền Nguyên quỳ ở trước bàn, cung kính nói: "Tiểu nhân tham kiến phò mã gia, Công Dương đại nhân."

Tề Nhan: "Đứng lên đi, có chuyện gì?"

Tiền Nguyên lấy một xấp thiệp màu đỏ ra khỏi áo, dùng hai tay trình lên: "Khởi bẩm lão gia, đây là số bái thiếp tư trạch nhận được dạo gần đây. Có vài cái được đưa đến phò mã phủ, Hạ Hà cô nương đã sai người chuyển về tư trạch."

Tề Nhan cầm lấy bái thiếp, tùy tiện đặt lên bàn: "Đã biết, ngươi trở về đi."

Tiền Nguyên: "Tiểu nhân cáo lui."

Tề Nhan: "Chờ đã."

Tiền Nguyên: "Lão gia còn gì phân phó?"

Tề Nhan: "Tiền thưởng năm nay..."

Tiền Nguyên nói: "Xin lão gia yên tâm, tiểu nhân đã làm theo quy cách năm ngoái. Tổng cộng phát hai phần, một phần lấy danh nghĩa của Trăn Trăn điện hạ, một phần khác là lão gia thưởng."

Tề Nhan vừa lòng gật đầu: "Năm nay không thể so với năm rồi, yến hội dành cho hạ nhân các ngươi cũng phải đơn giản hơn một chút."

Tiền Nguyên: "Tiểu nhân đã rõ."

Tiền Nguyên vừa đi, Công Dương Hòe đã khen: "Ngươi tìm được người này ở đâu vậy? Thật đúng là thông minh."

Tề Nhan cười mà không nói, nàng bắt đầu lật xem xấp thiệp mời kia ngay trước mặt Công Dương Hòe. Bái thiếp đầu tiên chính là của Tạ An, Tạ Viễn Sơn...

Công Dương Hòe cau mày, cẩn thận nói: "Tên Tạ An này...Thiết Trụ vẫn nên cách xa hắn thì hơn. Lúc trước thì không nói, nhưng thân phận của ngươi hiện giờ đã khác, quan viên chính tam phẩm không nên kết giao với bọn thương nhân hạng bét này."

Tề Nhan không tỏ ý kiến, nàng xem từng thiệp mời, phần lớn đều là quan viên trong triều đưa tới. Có một phần khiến cho Tề Nhan chú ý, ký tên vậy mà là: Hình Kinh Phú.

Tề Nhan đặt mấy bái thiếp còn lại xuống, chỉ cầm lấy bái thiếp này. Công Dương Hòe cũng ngồi xuống bên cạnh Tề Nhan, nhìn dòng chữ được viết trên đó.

Của người khác đều là bái thiếp, nhưng của Hình Kinh Phú là thiệp mời.

Công Dương Hòe: "Đây là cơ hội tốt đó Thiết Trụ! Muốn gặp Trung thư lệnh đại nhân cũng không phải là chuyện dễ đâu!" Lúc trước nếu không có một vạn lượng bạc của Tề Nhan, hắn thậm chí không thể sờ được cửa phủ của vị đại nhân này.



Tề Nhan: "Ngươi không phát hiện thiệp mời này có gì khác thường sao?"

Công Dương Hòe nhìn thiệp mời thêm một lần nữa. Hình Kinh Phú là quan chủ khảo kỳ thi hội mà hắn và Tề Nhan đã tham dự, Hình Kinh Phú nhắc chuyện này trong thiệp mời thì cũng không có gì không ổn.

Tề Nhan chỉ vào chữ ký: "Thiệp mời này không có ghi rõ ngày tháng..." Nói cách khác, đây là giấy thông hành cho phép nàng có thể bái kiến Thượng thư lệnh đại nhân bất cứ lúc nào.

Sau khi tiễn Công Dương Hòe, Tề Nhan trở lại tẩm điện. Nam Cung Tĩnh Nữ đã rửa mặt xong, nàng đang dựa vào giường Bạt Bộ. Trên đầu giường có đặt một chiếc đèn, Nam Cung Tĩnh Nữ đang cầm một quyển sách cổ đã ố vàng, yên lặng đọc sách.

Ba ngàn tóc đen rối tung, xẹt qua đầu vai và rũ ở trước ngực.

"Điện hạ."

Nam Cung Tĩnh Nữ giương mắt, đóng quyển sách trên tay lại: "Đã về rồi à?"

Tề Nhan nhịn không được mà mỉm cười, nàng cởi áo ngoài ra, ngồi ở mép giường: "Điện hạ."

"Hả?"

Tề Nhan nhìn Nam Cung Tĩnh Nữ, lòng nàng muốn "trêu chọc" nàng ấy, vì thế nàng nói: "Vừa rồi ta dẫn Bạch Thạch đến hầm rượu, hắn chọn một bình rượu hoa lê năm mươi năm tuổi. Hắn chưa uống xong bình đó, cho nên ta tự làm chủ bảo hắn mang về."

Nam Cung Tĩnh Nữ nhìn chằm chằm đôi mắt màu hổ phách của Tề Nhan, bình tĩnh nói: "Cũng chỉ là một bình rượu thôi, có gì đâu mà quan trọng."

Nụ cười Tề Nhan có chút miễn cưỡng, nàng thầm dời mắt, nhẹ giọng nói: "Cũng phải."

Phản ứng của Nam Cung Tĩnh Nữ...hoàn toàn khác với những gì Tề Nhan đã tưởng tượng.

Tính ra, nàng đã ở bên cạnh Nam Cung Tĩnh Nữ hai năm. Từ đó đến nay, Tề Nhan chưa bao giờ đoán sai chuyện có liên quan đến Nam Cung Tĩnh Nữ...

Nàng thừa nhận là nàng nói tin này cho Nam Cung Tĩnh Nữ nghe là vì muốn "trêu chọc" nàng ấy, nhưng phản ứng của đối phương...

Nam Cung Tĩnh Nữ xoa xoa giữa mày, kỳ thật nàng đã sớm buồn ngủ, nhưng nàng vẫn chịu khổ đợi Tề Nhan trở về. Nàng đóng sách lại, nằm vào bên trong: "Ta đã bảo Thu Cúc dời đèn tới đầu giường, sau này cũng tiện cho ngươi đi lại. Muộn rồi, ngủ đi."

"Vâng." Tề Nhan tự đi rửa mặt, sau đó leo lên giường và thổi tắt cái đèn ở đầu giường. Đại điện tối sầm, nhưng đột nhiên Tề Nhan lại cảm thấy lòng mình có chút trống rỗng.

Bắt đầu từ khi nào? Bắt đầu từ khi nào nàng đã không thể đoán trước mọi chuyện liên quan đến nữ hài bên cạnh này đây?

Nam Cung Tĩnh Nữ không hề hay biết tâm tình của Tề Nhan. Mấy ngày nay nàng không có ngủ ngon, có thể chờ Tề Nhan trở về đã là cố gắng hết mức có thể.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, Nam Cung Tĩnh Nữ đột nhiên cảm thấy hơi lạnh, vì thế nàng dán vào lồng ngực Tề Nhan, tìm một tư thế thoải mái và an tâm đi vào giấc mộng.

Tề Nhan ôm lấy thân thể mềm mại của Nam Cung Tĩnh Nữ, thấp giọng gọi: "Điện hạ?"

"Ừm..." Nam Cung Tĩnh Nữ buồn ngủ đến nỗi không mở mắt ra được.

Rõ ràng là nhuyễn ngọc trong ngực, nhưng Tề Nhan lại cảm thấy lòng mình rất trống vắng. Nàng nhạy bén nhận ra có vài chuyện đã khác, nhưng lý trí lại nói với nàng rằng nàng chỉ đang chuyện bé xé ra to.

Sau khi đấu tranh suy nghĩ, Tề Nhan lại gọi: "Điện hạ?"

"...Ừm."

"Tết Nguyên Tiêu sắp tới rồi, điện hạ muốn đi đâu chơi?"

Một khoảng trầm mặc thật lâu, lâu đến nỗi Tề Nhan cho rằng đối phương không có nghe thấy lời nàng nói.



Ngay khi nàng định từ bỏ, Nam Cung Tĩnh Nữ đáp, giọng của nàng ấy như đang nói mớ: "Năm nay không đi đâu cả, ta muốn tiến cung ở bên cạnh phụ hoàng."

"Được."

Tuy Nam Cung Nhượng bảo Nam Cung Tĩnh Nữ không cần vào cung làm bạn với hắn mỗi ngày, nhưng cứ cách ba ngày Nam Cung Tĩnh Nữ vẫn đều sẽ tiến cung. Có đôi khi nàng sẽ đi cùng Nam Cung Xu Nữ, dường như lần nào nàng cũng đều có thể gặp Cát Nhã ở Cam Tuyền cung.

Bởi vậy, ấn tượng của Nam Cung Tĩnh Nữ về Cát Nhã đã thay đổi không ít. Rốt cuộc thì mẫu hậu của nàng đã đi về cõi tiên nhiều năm, có người làm bạn với phụ hoàng cũng là một chuyện tốt.

Mà Tề Nhan cũng bắt đầu bận việc. Tuy mỗi đêm nàng đều ở lại công chúa phủ, nhưng đại khái là cả hai người đều sẽ rời khỏi phủ sau khi dùng bữa sáng xong. Một chồng bái thiếp dày như vậy cũng đủ cho Tề Nhan vất vả một lúc.

Hai người ai bận việc nấy. Nam Cung Tĩnh Nữ dường như còn bận hơn cả Tề Nhan. Có nhiều khi Tề Nhan đã hồi phủ thật lâu, nhưng mãi đến khi trời tối Nam Cung Tĩnh Nữ mới trở về.

Hai người chỉ đơn giản nói mấy câu với nhau, sau đó thì đi ngủ.

Tết Nguyên Tiêu rất nhanh đã tới, Nam Cung Tĩnh Nữ đi vào cung từ sáng sớm, giống như những gì nàng đã nói với Tề Nhan...

Tề Nhan không đi, nàng một mình dùng bữa ở phủ, sau đó thì đi ngủ sớm.

Khi Nam Cung Tĩnh Nữ trở về, rõ ràng là Tề Nhan cảm giác được, nhưng không biết vì sao nàng lại muốn vờ ngủ thiếp đi.

Nam Cung Tĩnh Nữ tắm rửa xong thì rón ra rón rén lên giường, vẫn chui vào cái ôm của Tề Nhan.

Sáng sớm hôm sau, khi Tề Nhan tỉnh lại, bên cạnh nàng đã không còn ai.

Nàng có chút không quen vì vị trí bên cạnh mình trống rỗng. Lúc này cửa tẩm điện được mở ra, Thu Cúc dẫn theo một nhóm nha hoàn, cầm khay bước vào tẩm điện.

Thu Cúc: "Phò mã gia, hôm nay là lần đầu tiên người lâm triều, điện hạ phân phó bọn nô tỳ thay quần áo cho người."

Tề Nhan ngồi dậy: "Làm phiền Thu Cúc tỷ tỷ, điện hạ đâu?"

Thu Cúc: "Điện hạ đang ở Thang Tuyền điện, hẳn là sắp quay lại rồi."

Tề Nhan gật đầu. Ở Vị Quốc, quan viên từ tam phẩm trở lên sẽ mặc quan phục màu tím, bên hông mang túi thơm có thêu kim ngư đại, phần chỉ thêu ở ngực cũng có chút khác.

Cung trang của phò mã cũng mang màu tím, nhưng họa tiết màu đỏ tía trên đó hoa lệ hơn bộ quan phục này rất nhiều. Tuy nhiên, địa vị thực tế của đôi bên thì hoàn toàn khác xa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK