Mục lục
Kính Vị Tình Thương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi ăn xong, Tề Nhan và Nam Cung Tĩnh Nữ thương nghị với nhau một lúc, đương nhiên là Tề Nhan phải cẩn thận giải thích vì sao nàng xin nghỉ và nói cho Nam Cung Tĩnh Nữ nghe những gì xảy ra trong triều dạo gần đây. Nếu Nam Cung Tĩnh Nữ vô tình để lộ sơ hở, Tề Nhan cũng nguyện ý tiếp tục diễn kịch với nàng.

Nam Cung Tĩnh Nữ đề nghị Tề Nhan cáo ốm, nhưng Tề Nhan cảm thấy triều thần vốn cho rằng nàng có bệnh về mắt, không thích hợp đảm nhiệm chức vị quan chủ khảo. Ở thời điểm mấu chốt như vậy, nếu nàng sinh bệnh thì có phải tình huống sẽ có biến hay không?

Nam Cung Tĩnh Nữ tin sẽ không có biến xảy ra, nguyên nhân là: Phụ hoàng từng xuất hiện trong ngày tuyên đọc thánh chỉ, nếu triều thần có dị nghị thì cũng đồng nghĩa với việc kháng chỉ không tôn.

Nam Cung Tĩnh Nữ: "Ngươi yên tâm, quan chủ khảo đã hoàn toàn được định ra, sẽ không có ai nhấc lên sóng gió gì được."

Tề Nhan lại hỏi: "Hiện giờ thần đã đảm nhiệm chức vị quan chủ khảo kỳ thi hội, kế tiếp thần nên làm gì?"

Nam Cung Tĩnh Nữ tự rót cho mình một ly nước, bình tĩnh đáp: "Còn có thể làm gì nữa? Làm tốt bổn phận của ngươi là được, chọn một lứa tài năng trẻ tuổi cống hiến cho triều đình."

Tề Nhan: "Vâng."

Nam Cung Tĩnh Nữ bưng chén rượu lên và uống một hơi cạn sạch, nàng lẩm bẩm như thể đang nói với Tề Nhan: "Hiện giờ một nửa triều đình đều là bậc nhà nho học giả, mấy năm nữa sẽ đến lúc đổi cũ thay mới."

Tề Nhan quay đầu đi, nàng nhìn sườn mặt xinh đẹp của Nam Cung Tĩnh Nữ, nhẹ giọng trả lời: "Đúng vậy, cũng đến lúc rồi."

Một tiếng "ầm" rất lớn vang lên, tiếng sấm rền vọng khắp đất trời.

Tề Nhan run tay, đánh rơi chiếc đũa xuống đất.

Nam Cung Tĩnh Nữ quay đầu, đôi mắt xinh đẹp của nàng nhìn lướt qua, nàng cười nói: "Cũng chỉ là sấm chớp mà thôi."

Tề Nhan xin lỗi rồi nhặt chiếc đũa lên, thần sắc lại hơi mất tự nhiên.

Một đám mây đen dày nặng không biết từ đâu bay tới, rõ ràng là buổi trưa nhưng trời đã tối sầm như lúc chạng vạng.

Chỉ một thoáng mà cuồng phong đã gào thét, cánh cửa thiên điện đập ầm ầm, khăn trải bàn thì bay phấp phới khiến bình rượu đổ mất, mặt bàn vô cùng hỗn loạn.

Tề Nhan đứng dậy và vọt ra cửa, đối diện với cuồng phong làm người không mở mắt ra được. Nàng đóng cửa thiện đường lại, trong phòng lại lần nữa an yên.

Trong bình còn dư lại nửa phần rượu Mã Nãi. Ánh mắt Nam Cung Tĩnh Nữ toát ra chút tiếc nuối, mà nàng cũng không còn tâm trạng để ăn uống.

Tề Nhan: "Thời tiết thay đổi, e rằng rất nhanh sẽ có mưa to."

Nam Cung Tĩnh Nữ "ừm" một tiếng, sau đó không còn nói gì nữa.

Thu Cúc nhanh chóng dẫn hai nhóm cung tì đi tới: "Điện hạ, phò mã gia, trời sắp mưa rồi, người có muốn quay về chính điện hay không?"

Tề Nhan nhìn Nam Cung Tĩnh Nữ, người sau liền gật đầu. Suy nghĩ một lúc, Nam Cung Tĩnh Nữ xách bình rượu Mã Nãi còn thừa một nửa trên bàn lên.

Hai người vừa bước ra thiện đường thì đã có cung tì che dù cho. Vài tia sáng màu tím phụt ra từ mây đen, sau mấy nhịp thở, tiếng sấm đinh tai nhức óc liền vang lên.

Thu Cúc: "Điện hạ, người muốn quay về đâu?"

Nam Cung Tĩnh Nữ quay đầu và nói với Tề Nhan: "Bản cung quay về chính điện trước, phò mã cứ tự nhiên."

Bởi vì Tề Ngọc Tiêu, cho nên Tề Nhan vẫn luôn ở lại thiên điện, nơi nằm trong góc Vị Ương cung và cách noãn các không xa. Còn Nam Cung Tĩnh Nữ thì sống ở chính điện, muốn quay về đại khái phải đi nửa canh giờ.

Tề Nhan há miệng thở dốc, thấy Nam Cung Tĩnh Nữ rời đi mà không quay đầu lại, nàng chỉ đành nuốt lại lời muốn nói, nhìn theo bóng lưng của Nam Cung Tĩnh Nữ.

Cung tì nhón mũi chân, cố gắng cầm cây dù giấy che qua đỉnh đầu Tề Nhan: "Phò mã gia, chúng ta cũng trở về sao?"

Tề Nhan cầm lấy dù, nàng nhìn chằm chằm về hướng Nam Cung Tĩnh Nữ rời đi: "Thừa dịp còn chưa mưa, ngươi đi về trước đi."

Cung tì: "Vậy còn người thì sao?"

Tề Nhan: "Đi đi, không cần phải xen vào việc của ta."

Cung tì: "...Vâng, vậy thì xin phò mã gia cũng mau trở về, không khéo mắc mưa."

Tề Nhan: "Đa tạ."

"Ầm vang", dường như tiếng sấm ấy nổ tung bên tai nàng, tiếng động lớn đến nỗi khiến màng nhĩ nàng phát đau. Tề Nhan hít sâu một hơi, nàng sải bước đuổi theo Nam Cung Tĩnh Nữ.

Chỉ vừa mới đi được vài chục bước mà những hạt mưa to như hạt đậu và gió lớn đã ập vào mặt. Nửa xiêm y của Tề Nhan nhanh chóng ướt đẫm, mưa lớn như vậy có che dù cũng vô dụng.

Những giọt mưa nối tiếp nhau cản trở tầm mắt Tề Nhan, nó nặng nề nện lên dù lên mặt, ép nàng không thể ngẩng đầu.

Tề Nhan dựa vào ký ức đuổi theo một đoạn, nàng cắn răng rồi buông dù ra. Sau một tiếng "vù vù", dù đã bị gió thổi bay đi mất.

Mất đi phụ trọng, bước chân Tề Nhan dần nhẹ nhàng, nhưng mưa to vẫn là một vấn đề. Nàng không thể không nhắm mắt lại, phiêu đãng trong dòng hồi ức của mình. Nhiều năm trước, nàng đã hiến kế thiêu rụi Vị Ương cung để được Tam hoàng tử Nam Cung Vọng tín nhiệm, thậm chí còn đích thân vẽ lại bố cục ở cung điện này, điều tra thời gian thủ vệ thay ca. Hiện giờ tuy Vị Ương cung đã được xây lại, nhưng nó vẫn giữ nguyên trạng.

Tề Nhan dựa theo trí nhớ tìm thấy đường Nam Cung Tĩnh Nữ hồi cung, nàng đuổi theo hướng đó.

Thật sự thì đoàn người Nam Cung Tĩnh Nữ vẫn chưa đi xa. Thu Cúc che dù giấy qua đỉnh đầu Nam Cung Tĩnh Nữ, thân thể của nàng đã ướt đẫm, mà nửa người Nam Cung Tĩnh Nữ cũng bị ướt nhẹp. Nhưng bởi vì mưa quá lớn, trọng lực đè trên dù làm chủ tớ hai người khó có thể đi tiếp.

Thu Cúc: "Điện hạ, mưa lớn quá, không bằng chúng ta quay về thiên điện tạm thời tránh mưa một chút, đợi mưa tạnh lại đi có được không?"

Nam Cung Tĩnh Nữ: "Đi đều đã đi rồi..."

"Điện hạ!"

"Thu Cúc?!"

Nghe thấy tiếng la, Thu Cúc vô cùng vui mừng: "Điện hạ, là phò mã gia đuổi theo."

Nam Cung Tĩnh Nữ mím môi: "Bản cung nghe thấy."

Theo một tiếng "lạch cạch", Tề Nhan đã đạp lên phiến đá đẫm nước mưa, từ xa chạy tới dưới dù: "Điện hạ."

Bộ thường phục màu tím trên người Tề Nhan bị nước mưa thấm đẫm, dường như biến thành màu đen. Búi tóc gọn gàng ngày thường của Tề Nhan bị nước mưa xối cho lỏng lẻo, vài sợi tóc dán ở trên mặt, nước mưa cũng chảy dọc theo gương mặt nàng. Hình ảnh này phản chiếu trong đôi mắt đen nhánh của Nam Cung Tĩnh Nữ, cũng khắc sâu trong đáy lòng nàng.

Tề Nhan hồn nhiên không màng những chuyện này, nàng toét miệng cười: "Điện hạ, cơn mưa này đến nhanh như thế, có lẽ sẽ không mưa lâu lắm. Người quay về tránh mưa với thần có được không?"

Nam Cung Tĩnh Nữ nhìn chằm chằm Tề Nhan, cũng không hề nói gì. Ngay sau đó, Tề Nhan lập tức đoạt lấy bình rượu trong tay Nam Cung Tĩnh Nữ, nàng một tay ôm vò rượu trong lồng ngực, cái tay khác thì nắm lấy tay Nam Cung Tĩnh Nữ: "Dù sao đều phải đi tắm, dầm mưa lâu ngược lại không tốt."

Nói xong, nàng lập tức kéo Nam Cung Tĩnh Nữ chạy đi. Thu Cúc ở phía sau còn chưa kịp phản ứng thì hai vị chủ tử đã dầm mưa chạy mất. Thu Cúc yếu ớt gọi một tiếng, cũng chỉ phải ném cây dù trong tay, cùng chạy theo hai người.

Sau khi bỏ dù, Thu Cúc phát hiện, tuy rằng đang mắc mưa nhưng nàng lại vô cùng nhẹ nhàng, thậm chí còn dễ đi hơn trước biết bao nhiêu.

Tề Nhan siết chặt tay Nam Cung Tĩnh Nữ, phảng phất nàng sợ chỉ cần buông lỏng thì đối phương sẽ né tránh.

Tề Nhan: "Điện hạ để ý dưới chân, sắp tới rồi."

Bị mưa xối như vậy, Nam Cung Tĩnh Nữ đã tỉnh táo hơn phân nửa. Nàng nâng tay áo lau nước mưa trên mặt, lại nhìn Tề Nhan khom lưng bảo vệ vò rượu trong lồng ngực. Nước mưa tạt vào mặt Tề Nhan, khiến cho Tề Nhan dường như không thể mở mắt ra, nhưng mà người này không còn tay để lau nước mưa như nàng.

Nam Cung Tĩnh Nữ chợt nhớ đến chuyện cũ, khi ấy Tề Nhan ôm nàng nhảy xuống lưng ngựa, dùng thân mình dốc hết sức bảo vệ nàng. Hiện giờ nhìn thấy Tề Nhan quay đầu mỉm cười với nàng, trái tim đóng băng của Nam Cung Tĩnh Nữ âm thầm nứt ra một khe hở...

Nàng chủ động nắm lấy tay Tề Nhan, người sau càng cười xán lạn: "Còn cách một khoảng nữa, điện hạ còn chạy nổi không?"

Nam Cung Tĩnh Nữ cũng to giọng đáp: "Bản cung chạy nhanh hơn ngươi nhiều!"

Nói xong, nàng nhấc làn váy ướt mưa tí tách, chạy nhanh hơn nữa.

Tề Nhan cười vang: "Thần nhớ, lúc trước điện hạ vẫn luôn chạy nhanh như vậy, thần còn tưởng rằng điện hạ đã đổi tính rồi."

Nam Cung Tĩnh Nữ vờ trách cứ: "Còn dám ba hoa thì coi chừng bản cung thưởng ngươi một cước!"

- --

Hai người chạy một hơi về thiên điện nơi Tề Nhan ở. Tề Nhan trực tiếp xông vào cửa điện, khiến cho cung tì trong phòng kinh sợ hô lên. Sau khi thấy rõ người tới, bọn họ dồn dập cáo tội.

Tề Nhan vẫy tay, đưa vò rượu trong lồng ngực cho một cung tì: "Mau chuẩn bị nước ấm."

Cung tì: "Vâng."

Tề Nhan vẫn không buông tay Nam Cung Tĩnh Nữ, nàng dắt Nam Cung Tĩnh Nữ đi về phía trước, sau khi mệt mỏi ngồi lên ghế thì mới chịu buông ra.

Nam Cung Tĩnh Nữ chạy như vậy nên chân cũng đã vô lực, ngực nàng kịch liệt phập phồng. Nàng ngồi xuống bên cạnh Tề Nhan.

Tề Nhan thở hổn hển, khen: "Cước lực của điện hạ quả nhiên kinh người, cư nhiên còn chạy nhanh hơn cả thần."

Nam Cung Tĩnh Nữ nghe vậy thì thả chậm nhịp thở, hừ nhẹ một tiếng.

Một tiếng "phanh" vang lên, cửa điện bị gió mạnh thổi tung. Hai người cung tì vội vàng tiến lên chặn cửa lại, xin mệnh lệnh: "Điện hạ, phò mã gia, gió thật sự quá lớn, cần phải dùng nóc vỉa che chắn mới được, bằng không giấy dán cửa sổ sẽ bị thổi tung."

Nóc vỉa là nhu yếu phẩm của mỗi nhà, kích cỡ của nó tương đương với kích cỡ của cửa sổ mỗi hộ, phần lớn đều làm bằng gỗ. Nếu gặp thời tiết xấu, vì tránh giấy dán cửa sổ bị thổi bay, người ta sẽ đi vòng ra ngoài và đặt nóc vỉa lên khung cửa sổ để cản gió.

Nhưng khuyết điểm duy nhất của nóc vỉa là: Nó sẽ cản ánh sáng ở bên ngoài, khiến trong nhà tối đen như mực.

Theo lý thì gặp thời tiết như vậy nên dùng tới nóc vỉa từ lâu, nhưng bởi vì Tề Nhan "không thể nhìn thấy gì vào ban đêm", cho nên cung tì mới xin mệnh lệnh.

Nam Cung Tĩnh Nữ nhìn Tề Nhan, nói với cung tì: "Mang hai ngọn đèn chong tới, chuẩn bị nhiều dầu thắp một chút."

Cung tì chia nhau hành động, mấy người thì vòng ra ngoài điện và dùng nóc vỉa che cửa sổ lại, còn bốn người khác thì đến kho mang đèn chong tới.

Nóc vỉa lần lượt được áp lên khung cửa sổ, ánh sáng trong điện cũng càng ngày càng le lói. Cho đến khi cái nóc vỉa cuối cùng được gắn lên, trong nhà đã hoàn toàn tối sầm.

Có lẽ là bóng tối đã che giấu thần sắc, cũng hoặc là bóng tối tạo cơ hội cho Nam Cung Tĩnh Nữ "bịt tai trộm chuông", chỉ nghe thấy nàng hắng giọng và nhẹ giọng nói: "Bản cung ở đây."

Tề Nhan yên lặng mỉm cười. Bóng tối cũng mang đủ cảm giác an toàn cho Tề Nhan, khiến nàng không cần tiếp tục lo lắng mình bị Nam Cung Tĩnh Nữ nhìn thấu chuyện gì. Nàng quay đầu, nhìn về phía Nam Cung Tĩnh Nữ

Tề Nhan: "Điện hạ..."

Nam Cung Tĩnh Nữ: "...Ừm."

Tề Nhan: "Tết Nguyên Tiêu năm trước, thần trở về sau chuyến đi thị sát các quận huyện bên dưới. Bởi vì đánh giá sai cước trình, cho nên thần đành nghỉ tạm ở quận Sài. Tuy Tết Nguyên Tiêu ở nơi đó không phồn hoa như kinh thành, nhưng vẫn rất độc đáo đặc sắc."

Chuyện cũ lại lần nữa kích thích tiếng lòng Nam Cung Tĩnh Nữ, nàng ngồi thẳng, nghiêm túc lắng nghe.

Tề Nhan dừng lại một chút, tựa như nàng đang nhớ đến chuyện gì đó, sau đó nàng mới tiếp tục nói: "Thần ở trên phố nhìn thấy bóng lưng một đứa trẻ, cực kỳ giống điện hạ."

Nam Cung Tĩnh Nữ mỉm cười, cũng không biết nên đáp lại thế nào.

Cũng may Tề Nhan khẽ cười một tiếng, lại tiếp tục nói: "Nàng cũng nữ giả nam trang đấy." Ngón tay Tề Nhan bất giác run run, nàng chợt trầm mặc.

Sau một lúc lâu, giọng nói của Nam Cung Tĩnh Nữ vang lên: "Sau đó thì sao?"

Tề Nhan thở dài: "Sau đó à? Thần đuổi theo nàng, mời nàng ăn một xâu đường hồ lô."

Nam Cung Tĩnh Nữ: "Phò mã thật biết thương hoa tiếc ngọc, có từng để lại tên họ hay không?"

Tề Nhan cười nói: "Tương phùng hà tất từng quen biết."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK