Mục lục
Kính Vị Tình Thương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nam Cung Xu Nữ sửng sốt một lúc, đến khi bình tĩnh thì mới hỏi lại: "Lại cãi nhau với muội phu?"

Nam Cung Tĩnh Nữ mỉm cười chua xót: "Không có."

Nếu như bọn họ thật sự cãi nhau thì ngược lại còn dễ giải quyết. Nàng không biết những cặp phu thê khác chung sống với nhau như thế nào, nhưng Tề Nhan thì chưa bao giờ đỏ mặt khi đối diện với nàng...

"Vậy thì là...?"

"Nhị tỷ, ngươi đừng nhắc đến người nọ nữa."

Nàng thật vất vả mới thuyết phục bản thân không nghĩ tới Tề Nhan nữa, nhưng chỉ cần nghe thấy tên người nọ, nàng sẽ cảm thấy rất khổ sở.

Nam Cung Xu Nữ mím môi, nàng nắm chặt cánh tay Nam Cung Tĩnh Nữ, cuối cùng vẫn không nói gì.

Một lát sau, Nam Cung Tĩnh Nữ tiếp tục hỏi: "Sống một mình có cảm giác như thế nào?"

Thấy đối phương khó hiểu, Nam Cung Tĩnh Nữ lại hỏi: "Nhị tỷ miễn Lục Trọng Hành thỉnh an theo lệ thường, cuộc sống của Nhị tỷ như thế nào?"

Nam Cung Xu Nữ nhàn nhạt đáp: "Cũng chỉ như vậy thôi, lúc trước thế nào thì sau này vẫn hệt như vậy."

Nam Cung Tĩnh Nữ cẩn thận ngẫm nghĩ những lời này, than thở: Đúng vậy, không phải trước khi thành thân nàng cũng chỉ có một mình thôi sao? Cuộc sống như thế vui vẻ hơn hiện tại biết bao nhiêu.

"Nhị tỷ, chúng ta đi ra ngoài đi, hẳn là các hoàng huynh cũng đã tới rồi."

"Được."

Ngoại trừ Nam Cung Bình, Ngũ hoàng tử Nam Cung Đạt đi đứng không tiện và Thất hoàng tử Nam Cung Ly luôn ru rú trong nhà ra, tất cả hoàng tử thành niên đều đến, còn phái người đưa tới lễ vật.

Nhị hoàng tử Nam Cung Uy tặng một đôi bắp cải phỉ thúy [1], Tam hoàng tử Nam Cung Vọng tặng một bộ chén rượu được làm từ các chất liệu khác nhau. Lễ vật của Tứ hoàng tử Nam Cung Chấn là một cái thuyền nhỏ được điêu khắc bằng ngà voi, người và vật trên thuyền đều rất sống động, có thể nói trân bảo.

[1] Bắp cải phỉ thúy: Một món đồ thủ công mỹ nghệ làm bằng ngọc phỉ thúy, chạm khắc theo hình bắp cải với kích thước thu nhỏ. Cuống cải trắng nõn, lá cải bao quanh trên lá, có con châu chấu bên cạnh lá màu xanh và còn có hai con ong vàng sống động y như thật. Ở thời điểm đó nó có giá khoảng mười triệu lượng bạc, bây giờ bắp cải phỉ thúy trở thành báu vật vô giá.

Lục hoàng tử Nam Cung Liệt hành sự vẫn quái đản, hắn vậy mà tự mình xách hai bình rượu đặt ở trước mặt Nam Cung Tĩnh Nữ: "Tiểu muội, hai bình này là rượu làm bằng hoa lê, đã ủ được năm mươi năm rồi. Màu như hổ phách, tư vị lâu dài..."

Nam Cung Tĩnh Nữ lập tức tháo giấy dán ra, ngửi ngửi: "Quả nhiên là rượu ngon, Tam ca tặng một bộ chén rượu, Lục ca tặng hai bình rượu, các ngươi đã thương lượng với nhau rồi sao?"

Nam Cung Vọng cười nói: "Trong cung ai mà không biết Trăn Trăn điện hạ ngươi là người mê rượu nhất? Đưa chén rượu cho tiểu sâu rượu thì mới có thể phát huy hết tác dụng của nó."

Các vị hoàng tử khác cũng nở nụ cười, không khí cực kỳ hài hòa giống như là người một nhà.

"Sao không thấy muội phu đâu?" Nam Cung Liệt hỏi.



Nam Cung Xu Nữ tiếp lời: "Hẳn là sắp tới rồi."

Khi nói chuyện, nha hoàn đã chậm rãi đi tới, bẩm: "Bẩm điện hạ, Nhã phi nương nương đến dự tiệc theo chỉ của bệ hạ, phò mã gia cũng đã tới."

Thì ra là Nam Cung Nhượng nhớ ái nữ, hơn nữa Cát Nhã tự xưng là bản thân vô cùng "hợp ý" hai vị công chúa, vì thế hắn mệnh Nhã phi tới dự tiệc thay hắn.

Lại không ngờ gặp được Tề Nhan đang đi bộ tới, Tề Nhan nâng tay cung kính hành lễ: "Tham kiến Nhã phi nương nương."

Cát Nhã gật đầu: "Bệ hạ bảo ta tới dự tiệc thay hắn."

Tề Nhan không lên tiếng, nàng đi sau Cát Nhã vài bước, dừng chân ở ngoài cửa phủ.

Cát Nhã quay đầu lại, kỳ quái hỏi: "Ngươi không vào sao?"

Tề Nhan rũ mắt, nhẹ giọng đáp: "Theo lễ, phò mã không có chiếu thì không được bước vào công chúa phủ."

Cát Nhã nhìn Tề Nhan, đôi mắt màu hổ phách ấy vẫn không có quá nhiều cảm xúc. Tề Nhan rũ mắt, tránh đối diện với Cát Nhã.

Đôi mắt giống nhau như đúc, lại chảy xuôi thần thái hoàn toàn bất đồng.

Cát Nhã vẫn như vậy, trong mắt nàng vẫn là sự tự tin và hào phóng của một vị công chúa thảo nguyên. Trong khi đó, Tề Nhan đã hoàn toàn biến thành thư sinh Vị Quốc, khiêm tốn thâm trầm, tuân thủ lễ tiết một cách nghiêm ngặt.

Cát Nhã quay lại đứng bên cạnh Tề Nhan: "Vậy thì ta sẽ chờ cùng ngươi."

Tề Nhan lui một bước, kéo ra khoảng cách giữa mình và Cát Nhã: "Nương nương phụng chỉ mà đến, có thể tự mình vào."

"Ta càng muốn chờ."

"Tùy người."

Nghe Cát Nhã cũng tới, Nam Cung Vọng tức khắc cảm thấy như có trăm móng vuốt đang cào tâm hắn.

Qua lâu như vậy, hắn trước sau đều không quên được nữ nhân này...

Nam Cung Xu Nữ nhắc nhở: "Tiểu muội, Nhã phi nương nương phụng chỉ đến, chúng ta đi nghênh đón đi."

Mọi người cùng nhau đi đến cửa phủ, lập tức nhìn thấy Cát Nhã và Tề Nhan sóng vai đứng chung một chỗ, thần sắc hai người hoàn toàn khác nhau.

Nhị hoàng tử Nam Cung Uy và bào đệ Nam Cung Chấn liếc nhìn nhau, khẽ cười một tiếng.

Nam Cung Vọng chỉ chú ý tới Cát Nhã, nữ nhân trước mắt còn hấp dẫn hơn lần đầu hắn gặp nàng. Tưởng tượng đến cảnh nàng cùng người phụ hoàng qua tuổi nửa trăm ân ái hằng đêm, hắn liền hận không thể thay thế phụ hoàng mình.

Lục hoàng tử Nam Cung Liệt chỉ liếc nhìn Nhã phi, lập tức dời mắt đến khuôn mặt Tề Nhan.

Nam Cung Xu Nữ thấy Cát Nhã ở phía xa dịu dàng nhìn mình thì lập tức dời mắt.

Nam Cung Tĩnh Nữ trầm mặc đi đến trước mặt hai người, nàng khống chế không cho bản thân nhìn Tề Nhan: "Mời Nhã phi nương nương."

Cát Nhã thuận thế ôm lấy cánh tay Nam Cung Tĩnh Nữ, vui mừng nói: "Bệ hạ bảo ta thay người đến, ta có mang theo lễ vật cho ngươi đây."

Nam Cung Tĩnh Nữ rút cánh tay ra: "Cảm tạ Nhã phi nương nương."

Vào chính điện, Nam Cung Xu Nữ hết nhìn Tề Nhan rồi lại nhìn tới Nam Cung Tĩnh Nữ.

Nàng vẫn luôn cảm thấy nhân phẩm của Tề Nhan không tồi, càng không muốn nhìn thấy tiểu muội bước vào vết xe đổ của mình, vì thế liền nói giúp: "Muội phu chuẩn bị lễ vật gì cho tiểu muội vậy?"

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Tề Nhan, chỉ thấy nàng lấy một thỏi mực từ trong tay áo ra, dùng hai tay dâng lên Nam Cung Tĩnh Nữ: "Thỏi mực Huy Châu này đưa cho điện hạ..."

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau: Không phải là lễ vật của Tề Nhan quá keo kiệt sao?

Lễ vật được dâng lên, trừ phi là sách cổ chỉ có duy nhất một bản, tranh chữ danh gia, hoặc là đồ cổ trân bảo như thuyền ngà voi của Tứ hoàng tử, thì đều phải dâng lên theo số chẵn.



Mực Huy Châu tuy không tồi nhưng cũng không phải thứ gì hiếm lạ. Theo quy củ, Tề Nhan ít nhất cũng nên đưa một bộ văn phòng tứ bảo mới phải.

Dù chỉ là một món quà thì cũng nên tìm cái hộp bỏ vào mới đúng, sao bọn họ lại có cảm giác Tề Nhan căn bản không có chuẩn bị lễ vật, chỉ tiện tay lấy một thứ gì đó trên bàn rồi tặng luôn đây?

Nhìn kỹ: Thỏi mực này thật đúng là có dấu vết đã dùng qua, ánh mắt của mọi người càng thêm phức tạp.

Sắc mặt Nam Cung Tĩnh Nữ tái nhợt, nàng cắn môi. Cũng không phải là nàng ngại lễ vật keo kiệt, mà là thỏi mực Huy Châu này rõ ràng là thứ Tề Nhan mang từ công chúa phủ.

Trân bảo nào mà nàng chưa từng thấy qua? Cho dù Tề Nhan tùy tiện mua món gì đó bên đường thì nàng đều có thể tiếp thu, nhưng rõ ràng là Tề Nhan đã hỏi ngày sinh thần của nàng, nhưng lại tiện tay cầm một món trong kho phủ tới ứng phó nàng!

Nam Cung Tĩnh Nữ hít sâu một hơi, cầm lấy thỏi mực: "Phò mã có tâm."

Nàng thoáng nhìn thấy trên ngón tay trắng nõn của Tề Nhan có vài vết thương, nhưng không đợi nàng thấy rõ, đối phương đã rút tay về.

"Điện hạ thích là được." Tề Nhan mặt không đổi sắc mà nói.

Mọi người lại nhìn về phía Nam Cung Tĩnh Nữ, tấm tắc bảo lạ: Chẳng lẽ thật sự là quen ăn sơn hào hải vị nên giờ lại yêu thích rau dại? Chỉ là một thỏi mực đã dùng qua, có cái gì đâu mà lạ? Hay là thỏi mực này có ngụ ý đặc thù?

Cát Nhã cũng lấy lễ vật ra, đó là một cây loan đao nhỏ rất giản dị: "Cây đao này là ta từ Lạc Bắc mang đến, một sợi tóc chạm vào là đứt ngay."

"Cảm ơn Nhã phi nương nương."

Mọi người lần lượt vào chỗ, hôm nay là sinh thần của Nam Cung Tĩnh Nữ nên nàng ngồi ở chủ vị. Nàng vốn muốn ngồi cùng với Tề Nhan, nhưng nhìn thấy đối phương ngồi ở nơi thấp nhất thì ngược lại đi mời Cát Nhã.

Cát Nhã thì từ chối, sau đó ngồi xuống chỗ bên cạnh Nam Cung Xu Nữ...

Nam Cung Tĩnh Nữ phân phó khai yến, nàng tự ôm lấy một vò rượu hoa lê năm mươi năm tuổi đặt lên bàn mình.

Vị trí của Nam Cung Vọng vừa lúc đối diện với Cát Nhã, hắn vờ uống rượu, liên tiếp lấy tay áo che mặt để nhìn trộm nàng.

Nam Cung Tĩnh Nữ bưng chén rượu lên: "Ly thứ nhất, kính hồng ân của phụ hoàng."

Nam Cung Tĩnh Nữ lại bưng chén rượu: "Ly thứ hai, nguyện phụ hoàng long thể an khang."

Mọi người chỉ phải đổ đầy chén, tiếp tục uống một ly.

Nam Cung Tĩnh Nữ lại lần nữa nâng chén: "Ly thứ ba, cảm tạ chư vị đã đến. Tĩnh Nữ xin được uống trước để kính các vị."

Nói xong, nàng uống một hơi cạn sạch.

Tửu lượng của vài vị hoàng tử cũng có chút tốt, uống ba ly cũng không sao.

Nam Cung Xu Nữ lại không thắng được rượu lực, nàng uống xong ly thứ hai thì khuôn mặt đã đỏ bừng.

Nàng thấy mấy vị hoàng huynh khác đều đã uống xong ly thứ ba, lập tức cau mày rót cho mình thêm một ly...

Có một bàn tay trắng nõn bỗng nhiên xuất hiện trong tầm mắt nàng, cầm chén rượu của nàng đi mất

Nam Cung Xu Nữ kinh hô: "Nhã phi nương nương?"

Cát Nhã uống rượu của Nam Cung Xu Nữ xong thì để ly lại chỗ cũ, tiếp tục bưng chén của bản thân uống thêm một ly.

Mặt Nam Cung Xu Nữ có chút hồng. Ở Vị Quốc, mặc dù là mẫu tử hay phu thê cũng đều không dùng chung một chén...

Cát Nhã giơ tay lau khóe miệng, cười tủm tỉm và nói: "Quả nhiên là rượu ngon."

Nếu không phải Nam Cung Xu Nữ không muốn để tiểu muội nhà mình khó xử, nàng thật sự muốn phất tay áo bỏ đi!

"Bách Hợp, đổi chén cho bản cung."



Cát Nhã ngăn cản Nam Cung Xu Nữ, quay đầu nói với Bách Hợp: "Ngươi lui xuống."

Bách Hợp tiến thoái lưỡng nan, gọi: "Điện hạ?"

Nam Cung Xu Nữ than nhẹ một tiếng: "Nghe theo Nhã phi nương nương đi."

Cát Nhã cười, dán đến bên tai Nam Cung Xu Nữ rồi nhẹ giọng nói: "Không uống được thì đừng uống, muội muội ngươi uống rượu là bởi vì tâm tình không tốt, nhưng ngươi thì vì lý do gì?"

Nam Cung Xu Nữ hơi dịch người, âm thầm cảm thán: Ánh mắt của vị Nhã nương nương này thật là nhạy bén.

Đột nhiên, Cát Nhã cảm giác được có người đang nhìn trộm. Nàng quay đầu, lập tức trông thấy Nam Cung Vọng đang ngồi ở đối diện, mà nàng thì đã quá quen với những ánh mắt như thế này.

Nam Cung Vọng không ngờ bản thân sẽ bị phát hiện, hắn hoảng loạn dời mắt, lúc sau thoáng nhìn lại thì đã thấy Cát Nhã mỉm cười.

Lần này, Nam Cung Vọng hoàn toàn không dời mắt được. Lễ nghĩa liêm sỉ, cung quy lễ nghi gì đó, hết thảy đều bị hắn vứt ra sau đầu.

Trong lòng hắn chỉ còn lại một giọng nói rít gào: Chết dưới hoa mẫu đơn thành quỷ cũng phong lưu.

Cát Nhã chậm rãi thu liễm nụ cười, bưng chén rượu lên.

Từ góc độ của người khác, Cát Nhã chỉ đang thưởng thức chén rượu mà thôi, nhưng ở trong mắt Nam Cung Vọng, hắn lại cảm thấy nàng như đang mời gọi hắn.

Hắn vội vã rót một ly, rồi uống sạch ly rượu đó.

Cát Nhã dời mắt, bên môi hơi cong, làm cho thể xác và tinh thần của Nam Cung Vọng đều rung động.

Vài chén rượu vào bụng, nỗi tương tư lại dâng lên. Nam Cung Tĩnh Nữ nhìn về phía Tề Nhan, lại trông thấy đối phương đang nhìn sang nơi khác.

Nam Cung Tĩnh Nữ nhìn theo tầm mắt Tề Nhan, chỉ thấy được Cát Nhã, là nữ nhân có dung nhan yêu nghiệt. Mà nụ cười bên môi nàng ta còn không kịp giấu đi.

Nam Cung Tĩnh Nữ ngây ngẩn cả người: Nếu so sánh với nữ tử dị tộc này, ngay cả Nhị tỷ đều ảm đạm thất sắc, Nhị tỷ còn xinh đẹp hơn cả nàng vậy thì nàng có tính là gì...

Tề Nhan đang nhìn cái gì? Vì sao Cát Nhã lại cười?

Nam Cung Tĩnh Nữ cảm giác trái tim mình tựa như bị cối xay nghiền nát. Nàng gục đầu xuống, nhìn ly rượu ngon màu hổ phách trong tay, màu rượu này cực kỳ giống với màu mắt của Tề Nhan.

Trước đây, nếu như nàng uống ba ly thì người này chắc chắn sẽ nhắc mãi, cũng sẽ không để yên cho nàng. Dù có ở cung yến, hay là dưới mí mắt phụ hoàng, người này đều sẽ không bỏ qua.

Nhưng hôm nay, đã là ly thứ năm.

Tề Nhan, ngươi...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK