Mục lục
Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

109. Hẹn hò

Tắm rửa xong, Hầu Mạch ôm Tùy Hầu Ngọc ra khỏi phòng tắm, nguyên nhân thì thôi lười nói quá.

Ai không biết còn tưởng là Tùy Hầu Ngọc tắm xong bị choáng luôn.

Hầu Mạch chỉ có thể ôm cậu đặt lên trên ghế sa lon, cầm khăn tắm bọc cơ thể cậu lại, giúp cậu lau khô nước trên người.

Lúc đang bận bịu, hắn liếc thấy một cái bóng màu đen, vừa nghiêng đầu đã nhìn thấy Đại Ca xuất hiện ở trên tay vịn của ghế sô pha, vẫn là dáng ngồi xổm, còn đang trợn tròn hai mắt nhìn Tùy Hầu Ngọc.

Lần đầu tiên Hầu Mạch nhìn thấy một con mèo đứng thẳng ở ngoài đợi, bị dáng vẻ của Đại Ca làm cho sợ hãi đến mức không dám động đậy.

Sau khi Đại Ca hồi thần lại thì đột nhiên nhào tới, liên tục cào Hầu Mạch, còn kèm theo tiếng gào thét đầy phẫn nộ.

“Đại Ca, cậu ấy chỉ ngủ thiếp đi thôi, cậu ấy chưa chết! Chưa chết thật mà!” Hầu Mạch nhanh chóng giải thích, bắt lấy móng vuốt của Đại Ca đặt cạnh cái mũi đang phập phồng của Tùy Hầu Ngọc: “Mày thử xem cậu ấy thở đi.”

Đại Ca không dùng móng vuốt để thử xem Tùy Hầu Ngọc còn thở không mà tiến tới hít hà cơ thể của cậu, rồi lại dùng đầu cọ xát, Tùy Hầu Ngọc bỗng nhiên nhúc nhích.

Xác định xẻng hốt phân của mình chưa chết xong nó mới nhảy lên giá leo cho mèo mà nó thường đi.

Dù đã đi rồi nhưng Đại Ca vẫn cuộn tròn ở trên kệ, nhìn chằm chằm Hầu Mạch, trông như đang giám sát hắn.

Hầu Mạch thở dài một hơi, đỡ Tùy Hầu Ngọc dậy giúp cậu lau tóc, nhìn lại cánh tay mình một chút. May là vẫn chưa bị cào nát, chỉ bị cào đỏ mấy đường thôi.

Da của hắn tương đối mỏng manh, hơi nắm mạnh một chút thôi đã để lại dấu vết rất lâu không biến mất, còn rất rõ ràng.

Đột nhiên, hắn nghĩ Tùy Hầu Ngọc ngủ thôi cũng đã có thể dọa Đại Ca, có khi nào sau này lúc ấy ấy Tùy Hầu Ngọc rên lên, Đại Ca sẽ chạy đến bảo vệ chủ nó không?

Đến lúc đó, hắn phải nghĩ cách đưa Đại Ca cho mẹ của hắn hoặc là nhốt Đại Ca ở ngoài cửa.

Hắn vừa nghĩ cách vừa cầm máy sấy giúp Tùy Hầu Ngọc sấy tóc.

Tiếng máy sấy tóc gần trong gang tấc, Tùy Hầu Ngọc đang trong giấc mộng hơi nhíu mày lật người lại làm cho khăn tắm ở trên người cậu trượt xuống, khiến Hầu Mạch tùy tiện liếc một chút đã có thể nhìn thấy đôi chân dài của cậu, còn có…

Hắn cảm thấy ra tay thừa Tùy Hầu Ngọc đang ngủ thì hơi súc sinh, nhất là khi Đại Ca còn đang nhìn, nên chỉ có thể nghiêm túc sấy tóc giúp Tùy Hầu Ngọc.

Sau khi sấy tóc xong, tay Hầu Mạch đã nâng trong không trung đến mức hơi tê.

Lần đầu tiên hắn cảm thấy sấy tóc là một việc cần có thể lực.

Hắn lại ôm Tùy Hầu Ngọc lên trên giường, đắp chăn giúp cậu.

Tắt đèn phòng ngủ xong, hắn đi dọn dẹp phòng tắm một mình, tiện thể sắp xếp lại căn phòng, cho những hạt thông còn lại vào trong bình đậy kín.

Làm xong những chuyện này rồi hắn mới ngáp một cái quay trở lại giường nằm xuống, từ sau lưng Tùy Hầu Ngọc ôm lấy eo cậu, tựa vào người cậu chìm vào giấc ngủ.

Hôm sau.

Tùy Hầu Ngọc mở to mắt chậm rãi hồi thần, trong lúc động đậy thì chạm phải chăn ở phía sau lưng, đột nhiên chú ý tới mình ngủ không mặc quần áo, sợ hãi đến mức nhanh chóng xem thử đằng sau có đau hay không.

Xác định cơ thể không có gì khó chịu rồi cậu mới yên lòng.

Chắc là Hầu Mạch có tặc tâm nhưng không có tặc đảm.

Ngày nghỉ Hầu Mạch thức rất khuya, lúc này còn đang ngủ.

Cậu lật người đối mặt với Hầu Mạch mặt, nhìn chằm chằm Hầu Mạch đang mê ngủ, sau đó cẩn thận nhích lại gần từng chút một.

Lúc Hầu Mạch tỉnh lại, cúi đầu thì nhìn thấy trước người mình có một đầu tóc mượt mà đang cử động. Sau khi nhận ra cái đầu tóc xoăn này là của bạn trai mình, hắn chỉ có thể nằm ngửa mặc cho cậu chơi đùa.

Tùy Hầu Ngọc cảm thấy chán rồi mới dừng lại, đứng dậy đi qua phía tủ quần áo.

Hầu Mạch nhìn chằm chằm vào cậu, ánh mắt chưa từng nhìn sang chỗ khác.

Hiện tại Hầu Mạch rất ngang nhiên, dù sao Tùy Hầu Ngọc cũng biết là hắn dâm, nhìn bạn trai thay đồ thì sao, dù sao cũng là người của hắn.

Tùy Hầu Ngọc cũng không thèm để ý, sau khi tìm ra được quần lót mặc vào rồi liền đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Hầu Mạch cũng đứng dậy theo, lúc này mới nhận ra cơn đau đang nhói lên từng cơn. Hắn “Sh…” một tiếng, đưa tay kéo quần áo.

Chờ Tùy Hầu Ngọc rửa mặt xong đi ra khỏi phòng tắm, Hầu Mạch đột nhiên nhào tới ấn cậu vào tường, không ngừng cắn lỗ tai cậu: “Hai cái viên nhỏ nhỏ hồng hồng đó sưng lên rồi, mặc quần áo vào cạ đau muốn chết luôn. Vừa nãy anh mới tìm hai cái băng cá nhân để dán lên.”

Cậu nghe thấy thì cảm thấy rất vui, chỉ mới tưởng tượng ra cảnh tượng ấy một chút thôi đã cảm thấy rất hài hước, bả vai không ngừng run lên không dừng lại được.

May là Hầu Mạch cũng nhanh chóng buông Tùy Hầu Ngọc ra, đi vào trong phòng tắm rửa mặt.

Lúc đi ra, hắn nhìn thấy Tùy Hầu Ngọc mặc áo sơ mi sọc xanh trắng thì ánh mắt biến đổi, nhanh chóng mỉm cười.

A, đúng rồi, đây là lần đầu tiên bọn họ hẹn hò.

Xem ra Tùy Hầu Ngọc rất nghiêm túc với lần đầu hẹn hò này, áo sơ mi màu xanh trắng lại tái xuất giang hồ.

Hầu Mạch đột nhiên nghĩ mình có cần đi lên lầu thay quần áo khác không nhỉ, ít nhất cũng nên sửa soạn một chút.

Sau khi nghĩ một lát hắn cũng từ bỏ, trong tủ của hắn nhiều nhất là quần áo thể thao, hầu như không có loại quần áo khác. Hẳn là đã đến lúc hắn nên mua thêm một ít đồ rồi, nếu không sẽ không hợp với Tùy Hầu Ngọc.

Đợi hai người chuẩn bị xong xuôi, bọn họ cố ý mang Đại Ca lên chỗ của mẹ Hầu.

Mẹ Hầu nhỏ giọng hỏi Hầu Mạch: “Có đủ tiền tiêu vặt không con?”

“Đủ ạ!” Hầu Mạch có tiền để dành của mình để đề phòng.

“Đi chơi với nhau đừng hẹp hòi quá nhé.”

“Ài, con biết rồi mà.”

“Chủ động mời bạn ăn cơm nhé.”

Hầu Mạch phát hiện, tính cách hẹp hòi của hắn đã trở nên thâm căn cố đế bên trong ấn tượng của nhiều người, đến mẹ hắn cũng cảm thấy hắn rất kẹt xỉ.

Hắn không kẹt xỉ, hắn chỉ tiết kiệm thôi mà.

Bọn họ không hiểu gì hết!

Hắn chỉ có thể liên tục nói rằng mình sẽ chủ động rồi mới cùng Tùy Hầu Ngọc cùng đi ra khỏi cửa.

Ngày hôm nay không phải làm gì, sau khi đi trung tâm thương mại, hai người cùng đi ăn cơm rồi sau đó đi xem phim.

Tùy Hầu Ngọc đứng trước quầy hàng bắp rang nhìn chằm chằm, dáng vẻ rất thèm thuồng.

Hầu Mạch thấy thế thì rất bất đắc dĩ, nhỏ giọng nhắc nhở: “Ngọc ca… Anh mua nước khoáng rồi, nếu không được thật thì anh cắm ống hút cho em. Chúng ta thật sự không thể ăn bắp rang đâu…”

Tùy Hầu Ngọc khó chịu vô cùng, chỉ có thể đi với Hầu Mạch đến ngồi ở hàng ghế chờ, than thở.

Hầu Mạch chỉ có thể cố hết sức an ủi cậu: “Về nhà anh làm hamburger cho em ăn.”

“Chúng ta có thể ăn hamburger à?”

Hầu Mạch gật đầu: “Mua một cái bánh mì lúa mạch cắt ra, bỏ đồ ăn ở bên trong, xắt một miếng thịt bò, phết một lớp tương độc nhất vô nhị do anh điều chế ra…”

“Bánh bao nhân thịt à?”

“Không phải bánh bao mà là hamburger.”

Tùy Hầu Ngọc chỉ biết ôm mặt, nhìn thông báo vào phòng xem phim ở trên phụ đề đang chạy, cảm thấy hơi uể oải.

Hầu Mạch vươn tay ra, dùng ngón tay chọt nhẹ vào đầu ngón tay của cậu: “Ngọc ca, Ngọc ca.”

“Tại sao?”

“Không thể năm tay, nhưng muốn chạm vào tay của em.”

Lúc này mà chạm vào thì chỉ cần khoảng năm phút là Tùy Hầu Ngọc có thể ngủ ngay. Hầu Mạch chỉ có thể chọt chọt cậu như thế này, nếu không cậu sẽ không được xem phim.

Rốt cuộc Tùy Hầu Ngọc cũng nở nụ cười, tiến tới nhỏ giọng hỏi hắn: “Tại sao hôm qua không mặc quần áo cho em?”

“Chỉ có hai chúng ta thôi mà, tại sao lại phải mặc quần áo?”

“Vậy cũng không thể trở về thời nguyên thủy được!”

“Vậy lần sau sẽ mặc quần lót cho em.”

“Quần áo thì sao?”

“Anh cũng không mặc mà.”

Mắt của Tùy Hầu Ngọc đảo một chút, đột nhiên cảm thấy Hầu Mạch nhìn cũng đẹp trai đấy chứ, thế là gật đầu đồng ý: “Được thôi.”

Sau khi nghĩ một lát, Tùy Hầu Ngọc lại hỏi hắn: “Hồng phấn còn đau không?”

“Không động vào thì không đau, nhưng từ khi sinh ra tới giờ nó ít khi bị nặng như thế, cần một khoảng thời gian để quen dần.”

“Từ lúc anh được sinh ra với hai đầu ti hồng thì chắc chắn là anh sẽ phải trải qua kiếp nạn này trong đời rồi.”

“Nhưng sao chỗ xương quai xanh của em lại có cái hình trái tim thế? Nhìn như mấy đứa ẻo lả xăm mình ấy.”

“Không thích à?” Ánh mắt của Tùy Hầu Ngọc lộ vẻ uy hiếp.

“Thích.” Hầu Mạch chịu thua trong nháy mắt.

Bọn họ chọn một bộ phim 3D, đa số là cảnh chiến đấu nhiệt huyết, chính nghĩa không bao giờ đến muộn.

Kịch bản rất quen thuộc nhưng người xem thật rất thích, trăm lần xem không chán.

Một tay Tùy Hầu Ngọc cầm nước khoáng được cắm ống hút, một tay khác đặt ở trên tay vịn của ghế.

Cứ cách mỗi mười phút, Hầu Mạch đều sẽ đưa tay chạm vào tay của cậu một chút, móc móc ngón tay nhỏ của cậu, đụng đụng vào ngón tay, hoặc dứt khoát nắm lấy tay cậu, đan chặt mười ngón, một lát sau lại bỏ ra.

Canh thời gian chuẩn  đến mức làm cho Tùy Hầu Ngọc nghi ngờ trong đầu của Hầu Mạch có chứa một cái đồng hồ bấm giây, đồng thời cũng không xem phim một cách nghiêm túc.

Bất quá, không thể dắt tay người yêu hẳn cũng quá sức chịu đựng của Hầu Mạch.

Cậu đặt nắm chai nước khoáng vào trong cái lỗ hình tròn ở trên tay vịn trước mặt, sau đó xoay người nắm vạt áo của Hầu Mạch kéo hắn qua, nhanh chóng hôn nhẹ lên Hầu Mạch một chút rồi buông tay ra tiếp tục xem phim.

Ngồi đằng sau bọn họ là hai cô gái trẻ, thấy cảnh này, một người trong đó kêu lên “Dm” một tiếng rồi nhanh chóng ngậm miệng, giả bộ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Người còn lại nhanh chóng đè tay cô xuống: “Đừng bày ra dáng vẻ chưa trải sự đời như vậy.”

“Đẹp trai ghê má…”

“Ừm…”

Sau đó cả hai cùng cười.

Hai người ở hàng trước thì đột nhiên ngoan ngoãn trở lại, sau đó không dám làm gì nữa.

Quả nhiên, trong thời gian đang yêu đương nồng nhiệt họ hơi nóng nảy, quên kiềm chế.

Đi ra khỏi rạp chiếu phim, trả kính 3D trong tay lại xong, bọn họ lại gặp lại hai nữ sinh ngồi hàng sau lần nữa, hai người nọ nhìn bọn họ một chút rồi vội vàng chạy đi, khi chạy còn rất kích động.

Mặt Tùy Hầu Ngọc đỏ chót trong nháy mắt.

Hầu Mạch còn an ủi cậu: “Hẳn bọn họ đang chúc phúc cho chúng ta đấy.”

“Sau này ở bên ngoài thì kiềm chế một chút.”

“A, được rồi, anh sẽ chú ý.” Rõ ràng người chủ động hôn là Tùy Hầu Ngọc nhưng Hầu Mạch lại là người nói xin lỗi: “Sau này anh không quyến rũ em nữa.”

Hai người cùng nhau đi ra ngoài, không ngờ lại gặp phải người quen ở khu bán đồ kỷ niệm.

Nhiễm Thuật đang cầm bắp rang đứng ở quầy mua vé xem phim, cậu không lựa chọn mà chọn đại một cái, Tang Hiến phụ trách tính tiền.

Sau khi hai cặp tình nhân gặp nhau, Nhiễm Thuật rất kinh ngạc: “Không, không phải các cậu đi xem phim hôm qua rồi à?”

Tùy Hầu Ngọc bất đắc dĩ trả lời: “Hôm qua tớ ngủ thiếp đi mất.”

Nhiễm Thuật đột nhiên hết híp rồi mở mắt nhìn hai người bọn họ dò xét, sau đó nhỏ giọng nhắc nhở: “Kiềm chế một chút, thanh niên à!”

Hầu Mạch rất khó chịu: “Cậu còn không biết xấu hổ mà nhắc nhở người khác à? Cậu xem lại cổ của mình một chút đi, trông giống như chó đốm vậy. Tốt nhất là tránh cổ ra vì có động mạch chủ. Tránh chỗ này thì chỗ nào quần áo cũng che được, như thế cậu mới có thể tùy tiện giương oai.”

Nhiễm Thuật hừ lạnh một tiếng, hỏi thăm: “Đã, đã gặp rồi, đi chơi chung đi, chúng ta đi đâu đây?”

Tùy Hầu Ngọc chỉ chỉ xuống dưới lầu: “Lầu năm có một sân đấu bóng rổ.”

“Chơi, chơi bóng rổ với các cậu, ai cũng chặn, tớ chơi thế nào được!?” Nhiễm Thuật bèn từ chối.

Tùy Hầu Ngọc gật đầu: “Ừ, đúng rồi nhỉ, cậu đi đường còn không xong.”

Nhiễm Thuật: “…”

Bốn người thương lượng thật lâu vẫn không thương lượng được nên đi đâu, cuối cùng vẫn đi chơi bóng rổ.

Hầu Mạch và Tang Hiến đi vào chơi 1vs1. Hai con “chó đực” đang yêu đương cuồng nhiệt, cứ như vậy đánh nhau ở trước mặt “phối ngẫu” của bọn họ, không ai nhường ai.

*dm so sánh người với chó đé* hiểu mẹ tác giả nghĩ gì =))

Nhiễm Thuật và Tùy Hầu Ngọc thì đứng ngoài lưới nhìn.

Nhiễm Thuật chợt nhận ra Tùy Hầu Ngọc rất thèm bắp rang trong tay cậu bèn lén đút cho cậu ấy một cái. Tùy Hầu Ngọc không ăn, cậu bèn ném bắp rang đi.

“Cậu, cậu và Hầu Mạch ở bên nhau thế nào?” Nhiễm Thuật chua chua hỏi.

Biết Hầu Mạch và Tùy Hầu Ngọc quen nhau, người chua nhất là Nhiễm Thuật, mãi đến bây giờ mới khó khăn chấp nhận được sự thật anh em mình bị đè.

Cho nên bây giờ cậu rất hiểu tâm trạng của Tùy Hầu Ngọc sau khi biết cậu cũng yêu đương.

“Trước giờ cậu ấy luôn đối xử với tớ rất tốt, có điều, giữa bọn tớ có một vấn đề.” Tùy Hầu Ngọc dựa vào lan can thở dài.

Nhiễm Thuật cũng dựa vào lan can nhìn cậu, hỏi: “Sao thế?”

“Hình như hai người bọn tớ đều là 1.”

Nhiễm Thuật nghe xong thì bật cười.

Tùy Hầu Ngọc nói rất chân thành, thấy Nhiễm Thuật cười thì không khỏi nhíu mày: “Tớ nhìn không giống 1 sao?”

“Tớ, tớ chỉ đơn giản là cười trên nỗi đau của người khác thôi.” Nhiễm Thuật phất tay áo, nghĩ một lát rồi tiếp tục phân tích với Tùy Hầu Ngọc, “Cậu, cậu chính, chính là tổng công trong lòng tớ! Luôn luôn là như vậy! Nhưng, tớ giúp cậu, phân tích một số chỗ.”

“Ừm.” Cậu gật đầu.

Chuyện này cậu chỉ có thể hỏi Nhiễm Thuật, dù sao Nhiễm Thuật là người có thể đứng ở góc độ của cậu mà suy nghĩ nhất.

“Thứ nhất, nếu, nếu như cậu làm 1, cậu phải giảm đi thói quen đánh Hầu Mạch mỗi ngày. Trong khái niệm nào đó nghĩa là cậu đang đánh cô vợ trẻ của mình.” Nhiễm Thuật nói rồi tiến tới nhỏ giọng hỏi: “Cậu, cậu có thể nhịn không làm cậu ta hay là có thể nhịn không đánh cậu ta?”

*你是能忍住不干他, 还是能忍住不干他?, đều sử dụng chữ 干  vừa nghĩa là làm, vừa nghĩa là đánh.

Tùy Hầu Ngọc nghe xong thì giật mình. Chữ nghĩa Trung Hoa quá thâm thúy, hai chữ “làm” (干) nhưng lại mang lại hai nét nghĩa khác nhau.

Cậu nghĩ về chuyện sau này, nghiến răng.

Hầu Mạch ngứa đòn như vậy, làm sao cậu nhịn được?

Nhưng… cậu cũng nghĩ rằng… Hầu Mạch, chỉ tưởng tượng đến khả năng hắn bị làm đến… khóc, cậu đã cảm thấy rất hưng phấn.

Nhiễm Thuật giơ tay ra trước mặt cậu: “Thứ hai, cậu, cậu tới gần Hầu Mạch bao lâu thì sẽ chìm vào giấc ngủ?”

“Trong tình huống bình thường thì là năm phút.”

“Cho nên nếu, nếu như cậu và cậu ta làm chuyện ấy thì cứ cách năm phút Hầu Mạch lại phải lên dây cót cho cậu một lần, nếu không cậu sẽ bất động.”

“Dm… Tớ cũng không khống chế được, không biết sau này có tốt lên không.”

“Nhưng mà, nếu, nếu cậu làm 0 thì cậu ta sẽ có thể tiếp tục…”

Vào lúc Tùy Hầu Ngọc đang buồn bực đến mức không nói được gì, Nhiễm Thuật lại tiếp tục nói: “Thứ ba, chuyện, chuyện này rất quan trọng, cậu phải biết, tình trạng của chính mình như thế nào. Nếu như cậu hào hứng đến mức không ngừng được, Hầu Mạch có thể bị cậu làm đến mức phế đi.”

Nghe thấy câu này, Tùy Hầu Ngọc mới dao động thật, biểu cảm thoáng buông lỏng.

Vào lúc ý loạn tình mê có khi cậu sẽ mất khống chế thật, đến lúc đó sẽ làm quá mức, người bình thường sẽ không chịu được.

Đây cũng là nguyên nhân mà trước giờ cậu không muốn yêu đương.

Nhiễm Thuật lại nói tiếp: “Thứ tư, thật ra, cậu thử một chút, sau khi quen rồi thì sướng lắm…”

Tùy Hầu Ngọc đột nhiên trợn mắt nhìn Nhiễm Thuật.

Nhiễm Thuật ho nhẹ một tiếng rồi đi xem hai tên kia chơi bóng rổ, chột dạ liếc sang Tùy Hầu Ngọc thì phát hiện ra cậu vẫn đang nhìn mình chằm chằm thì mới nói: “Chuyện, chuyện bình thường của con người mà! Yêu đương rồi… Có thể không làm gì được sao?”

“Cậu chỉ đơn giản là ham chơi muốn tìm kích thích, muốn thử một chút hay là thích cậu ta thật?” Tùy Hầu Ngọc xác nhận lại chuyện này.

“Thích, thích, thích thật. Nếu không thích thì cậu có cho người ta chạm vào không?”

Đến bây giờ Tùy Hầu Ngọc vẫn còn cảm thấy tình cảm giữa Nhiễm Thuật và Tang Hiến xuất hiện quá đột ngột, không hề có nền tảng gì mà bạn tốt nhất của cậu đã bị gấu đè.

Hai người nhìn hai tên nam sinh đang chơi bóng rổ trên sân, những chiêu thức bóng rổ lạ mắt làm cho những người chơi bóng rổ khác cũng vỗ tay.

Tùy Hầu Ngọc nhìn một lát rồi lầm bầm: “Gà ghê, không bằng tớ.”

“Ừm, tớ, tớ cũng cảm thấy trình độ của hai người bọn họ không bằng cậu.” Nhiễm Thuật thể hiện sự đồng tình.

Mà lúc này nghiêm túc đối chiến hai tên nam sinh, hoàn toàn không biết bọn họ đùa nghịch không có tác dụng gì.

Chơi bóng rổ xong thì đã chạng vạng tối, bốn người định cùng đi ăn cơm.

Hầu Mạch vừa mặc áo vừa nói với ba người còn lại: “Các cậu muốn ăn gì? Hôm nay tôi mời.”

Ba người nọ cùng nhau nhìn Hầu Mạch rồi lại trao đổi ánh mắt với nhau, qua loa nói: “Được, để bọn tôi nghĩ xem.”

Bọn họ dạo quanh tầng ẩm thực của khu thương mại một vòng, cuối cùng tiến vào một tiệm mỳ.

Sau khi ngồi xuống, bọn họ cầm thực đơn lên xem, một người điểm một bát mì trác tương miến.

Hầu Mạch nhìn menu hỏi: “Có muốn gọi thêm gì nữa không?”

Tùy Hầu Ngọc cầm menu nhìn một cách nghiêm túc, nói: “Thêm một phần khoai tây sợi đi.” rồi trả lại menu.

Hầu Mạch nhìn ba người im lặng một lúc lâu. Hiếm lắm hắn mới mời một bữa, có cần phải như thế này không?

Hầu Mạch chỉ có thể nói: “Hôm nay tôi mang theo hai nghìn!”

Nhiễm Thuật cầm đũa dùng một lần lên, nói: “Nghỉ tết ăn nhiều dầu quá rồi, tôi thật sự chỉ muốn ăn đồ thanh đạm thôi.”

Tùy Hầu Ngọc nghe thấy Nhiễm Thuật nói chuyện không cà lăm thì biết ngay là cậu đang nói dối.

Nhưng lần này Tùy Hầu Ngọc cũng gật nhẹ đầu theo.

Trong lúc chờ đợi, đột nhiên có một cô gái đến muốn xin nick Wechat của Hầu Mạch.

Hầu Mạch kinh ngạc ngẩng đầu, trả lời: “Xin lỗi, tôi có người mình thích rồi.”

“Ừm… Không sao đâu, tôi xin giúp bạn mình thôi.”

“Thế à.” Hầu Mạch trả lời xong, đột nhiên hứng thú: “Cả một bàn trai đẹp nhưng chỉ xin của tôi là vì tôi đẹp trai nhất à?”

Câu hỏi này quá thiếu đòn làm cho ba người kia trợn trắng mắt.

“Chỉ có cậu là giống trai thẳng nhất…” Cô gái trả lời bằng giọng nhỏ xíu.

“Ha ha, biết rồi, xin lỗi nhé, cậu ấy là bạn trai tôi.” Hầu Mạch chỉ chỉ Tùy Hầu Ngọc.

Nữ sinh nhìn Tùy Hầu Ngọc một chút, không quá kinh ngạc nói: “Tớ đã nói rồi mà, đây là hai cặp! Tớ đoán đúng rồi!”

Nói xong cô chạy mất.

Nữ sinh nọ và bạn của cô cũng không ăn ở trong tiệm mà là lúc đi ngang qua cửa sổ trong suốt sát đất của tiệm mì thì nhìn thấy mấy người bọn họ, lúc này mới đi vào định xin nick Wechat.

Sau khi nữ sinh gặp lại bạn của mình thì nói chuyện vài câu, nhìn bốn người bọn họ thật lâu rồi mới đi.

Hầu Mạch nhìn các cô đi rồi mới nói với ba người còn lại: “Thấy không, các cô ấy đều cảm thấy tôi giống thẳng nam nhất.”

Nhiễm Thuật cười lạnh một tiếng: “Hẳn là vì, vì quần áo đấy, cậu để tiền hôm nay mà mua thêm hai bộ quần áo cho mình đi. Lúc nào cũng thấy cậu mặc quần áo thể thao và quần áo mùa đông, chưa thấy cậu mặc quần áo phong cách khác bao giờ.”

Hầu Mạch cũng không phản bác: “Tôi cũng cảm thấy thế, tôi đi hẹn hò còn không mặc quần áo khác.”

Nhiễm Thuật nhướng mày.

Nhiễm Thuật nhìn thấy bên trong áo khoác của Tùy Hầu Ngọc là chiếc áo sơ mi sọc xanh trắng bèn hung hăng cầm đũa, đọ sức với ánh mắt của Hầu Mạch.

Tang Hiến đột nhiên phát hiện Nhiễm Thuật không ngừng nhìn Hầu Mạch làm hắn vô cùng khó chịu, thế là đưa tay che kín mắt của Nhiễm Thuật ắt.

Nhiễm Thuật bị che đến sững sờ, sau khi định thần lại thì đột nhiên nhếch miệng nở nụ cười.

Chạng vạng tối tháng giêng đầu năm.

Dương Tương Ngữ đột nhiên nhận được điện thoại của thầy ở trường huấn luyện. Bà hơi ngạc nhiên nghe điện thoại: “A lô, chào thầy.”

“Ừm, mẹ của Tiểu Ngọc à. Tôi gọi tới để nói với chị một tiếng, gần đây Tiểu Ngọc có đi đến trường học. Thầy Đỗ về quê ăn tết đồng thời mở năm lớp, Tiểu Ngọc đều báo danh, hôm nay mới vừa học xong buổi thứ hai.”

Sau khi Tùy Hầu Ngọc rời khỏi nhà, Dương Tương Ngữ xem như đã mất đi tin tức của cậu.

Lúc này bà hỏi thăm thầy giáo ở trường huấn luyện về chuyện đi học của Tùy Hầu Ngọc mới biết nửa năm nay cậu không hề đi, không khỏi tức giận.

Thầy ở trường huấn luyện cũng biết chuyện trong nhà Tùy Hầu Ngọc, còn tưởng là cậu sang ở nhà bố, mẹ không biết chuyện, nên cũng không hỏi nhiều.

Dương Tương Ngữ đối đãi lão sư thái độ rất tốt, cười trả lời: “A, rất cám ơn thầy, nó đã học những gì?”

“Chỉ báo danh lớp mỹ thuật, sau khi kết thúc chương trình học em ấy đi cùng bạn đi đến lớp học nhảy. Gần đây thầy dạy nhảy nghỉ, em ấy tự tập.”

“Đi với Nhiễm Thuật à?”

“Không phải Nhiễm Thuật, là một nam sinh đẹp trai nhuộm tóc màu nâu nhạt.”

Dương Tương Ngữ nghe thấy cụm từ “nhuộm tóc” thì không khỏi nhíu mày.

Nếu như là bạn của Tùy Hầu Ngọc thì hẳn chỉ là học sinh cấp ba, học sinh cấp ba nhuộm tóc sẽ làm cho ấn tượng của Dương Tương Ngữ hạ xuống điểm đóng băng.

Bà nghĩ một lát rồi hỏi: “Khi nào lại có tiết học?”

“Ngày mai có một tiết buổi sáng, một tiết buổi chiều.”

“Nhờ thầy gửi thời khóa biểu cho tôi với.”

“Được.”

==========

Hết chương 109

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK