Mục lục
Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Tao và Tùy Hầu Ngọc đánh nhau, rồi cái giường sập luôn.”

(Edit: Andy)



Hầu Mạch đương nhiên không giống bọn Đặng Diệc Hành, hắn đã từng được học đánh nhau, thậm chí còn huấn luyện theo kiểu của quân nhân.

Tùy Hầu Ngọc từ nhỏ đã học qua Tán Đả, Taewondo, quyền anh ở trung tâm đào tạo, thường xuyên tập với huấn luyện viên, cộng thêm thể lực tốt, ở phương diện đánh nhau cũng chưa từng thua ai.

Nhưng Hầu Mạch không phải kẻ dễ chơi.

Hai người giao thủ mấy chiêu, trong lúc sơ ý Tùy Hầu Ngọc bị Hầu Mạch giữ chặt tay, tranh thủ cậu đang giãy giụa Hầu Mạch còn điềm nhiên tháo nốt găng tay cao su ở tay còn lại.

Tùy Hầu Ngọc hơi cuống lên, chuyển sang dùng chân tấn công Hầu Mạch.

Hầu Mạch kịp thời chặn được một đòn bằng chân của Tùy Hầu Ngọc, cảm nhận được bàn tay mình đang run lên, uy lực của một cước này thực sự rất mạnh, Hầu Mạch chống đỡ có hơi tốn sức.

Lần đó Hầu Mạch xem Tùy Hầu Ngọc đánh nhau với Đặng Diệc Hành, đối phương hầu như không dùng chân, chỉ dùng nắm đấm.

Xem ra là lần trước Tùy Hầu Ngọc đã khiêm tốn nhiều nên bọn Đặng Diệc Hành mới bị thương nhẹ như vậy.

Lần này Tùy Hầu Ngọc bung sức hoàn toàn, đến cả Hầu Mạch ứng phó cũng hơi vất vả.

Lần thứ hai Hầu Mạch bị Tùy Hầu Ngọc đá cho một cước, đòn này trúng ngay vào phần xương chậu của Hầu Mạch, làm cho hắn đau run rẩy, không nhịn được chửi thề một câu: “Cái, cái đệt con mẹ chân cậu gắn đinh thép đấy à!?”

Một cước này đủ tàn nhẫn, làm cho ba hồn bảy vía của Hầu Mạch đau đến nhe răng.

Hầu Mạch bắt lấy cơ hội, giữ chặt cổ chân của Tùy Hầu Ngọc. Tùy Hầu Ngọc chỉ còn một chân đứng dưới đất, đương lúc nỗ lực rút cái chân kia về thì Hầu Mạch đánh tới, làm cậu ngã ngửa ra nền để tránh, một đòn khác cũng tới ngay sau đó.

Một quyền này ra rất nhanh nhưng Tùy Hầu Ngọc vẫn nhìn thấy Hầu Mạch đổi đường đi của đòn đánh, vốn là đánh vào mặt lại mạnh mẽ đổi thành đập vào ngực cậu.

Hầu Mạch không hổ là Hầu Mạch, trong lúc đánh nhau vẫn có tâm tình phun vài câu cợt nhả: “Cái khuôn mặt này của cậu tôi thật con mẹ nó không nỡ đánh!”

Tùy Hầu Ngọc trúng đòn, rên khẽ một tiếng, nghe được câu khiêu khích kia lại càng nổi giận, chỉ muốn sút bay Hầu Mạch. Kết quả hai tay bị Hầu Mạch dùng một tay đè lại cố định trên đỉnh đầu, Hầu Mạch dùng tay còn lại xoa đầu cậu một cái: “Gọi ông đây một tiếng baba ông tạm tha cho cậu.”

“Tôi là ông nội cậu đấy!”

Nói xong lập tức động chân, có lẽ chỉ có Tùy Hầu Ngọc mới đủ khả năng nhấc chân cao như vậy, đạp thẳng vào ngực Hầu Mạch, làm cho hắn phải lùi về sau.

Hầu Mạch sâu sắc cảm thấy Tùy Hầu Ngọc thực sự là một con rắn, cả người như không xương, tay cầm vào cũng trơn trượt.

Hầu Mạch không thể không lui về sau một ít, thừa dịp Tùy Hầu Ngọc chưa kịp đứng dậy, lập tức bắt lấy hai cổ chân của đối phương, dùng sức giữ chặt, làm cho Tùy Hầu Ngọc không thể đứng dậy được nữa.

Kết quả bỗng nhiên cảm thấy tư thế này không đúng lắm, đối phương bị giữ cổ chân nên đang quỳ sấp, nhìn không ổn thật.

Vì vậy Hầu Mạch buông tay ra.

Tùy Hầu Ngọc đứng dậy giơ nắm đấm lên tiếp, Hầu Mạch hỏi: “Đừng đánh nữa được không?”

Tùy Hầu Ngọc tức đến mức đau cả não, cậu chưa từng thấy ai đánh nhau theo kiểu đùa giỡn như thế này, căn bản vẫn không hài lòng nên nắm đấm không hề dừng lại, tiếp tục vung tới, nhưng bị Hầu Mạch nghiêng người tránh đi.

Đánh một lúc cũng đủ để Tùy Hầu Ngọc phát hiện thực lực của Hầu Mạch rất mạnh, có rất nhiều chiêu dùng để khống chế đối phương, dường như đường đánh nào của cậu hắn cũng đoán được, không biết tột cùng là đã luyện qua cái gì.

Đánh thêm mấy đòn, Hầu Mạch tìm được cơ hội khóa tay Tùy Hầu Ngọc lại.

Đá thêm mấy đá, Tùy Hầu Ngọc cũng bị giữ chân lại, cơ thể hơi ngửa ra sau.

Thằng cờ hó này quyết tâm không đánh đàng hoàng đây mà!

Hầu Mạch cực kỳ oan ức, hắn vẫn luôn làm theo cách này, không bao giờ để đối phương được sảng khoái, từ đầu đến cuối tìm cách khắc chế khóa lại chặt nhất có thể.

Hầu Mạch vẫn đang giữ hai tay Tùy Hầu Ngọc, nhìn Tùy Hầu Ngọc liên tục giãy giụa, hắn bất đắc dĩ kéo cậu vào phòng ngủ, đè Tùy Hầu Ngọc lên giường, hỏi: “Chúng ta có thể tỉnh táo, lý trí, bình tĩnh, hòa thuận ngồi nói chuyện với nhau được không?!”

“Không thể!” Tùy Hầu Ngọc sắp nổ tung vì tức.

“Cậu xem, đánh cũng đã đánh rồi, chúng ta nên biến chiến tranh thành hòa bình, bắt tay giảng hòa có được không?”

“Cút!”

Hầu Mạch cạn lời, đứa nhỏ này hiếu chiến quá, chẳng chịu cân nhắc cẩn thận gì cả, hắn vỗ nhẹ sau gáy của Tùy Hầu Ngọc một cái, “Sao cậu lại khó ở chung với người khác thế hả?”

Hỏi xong chần chừ một lúc rồi bổ sung thêm: “Tóc cậu dày ghê, lúc bị đánh có hiệu quả giảm xóc không nhỉ?”

Tùy Hầu Ngọc đã bị chọc tức đến độ sắp bật chế độ cắn người luôn rồi, cậu cố gắng tránh thoát gọng kìm của Hầu Mạch, kéo hắn ngã nằm xuống bên cạnh, cũng may là ngã lên giường nên hắn cũng không bị đau lắm.

Lần thứ hai Tùy Hầu Ngọc nhào về phía Hầu Mạch, lại đánh.

Hầu Mạch cũng hốt hoảng, không có thời gian bận tâm chuyện gì khác nữa, tìm cách né đòn và đánh lại.

Không biết là do hai người đánh nhau quá kịch liệt hay do chất lượng của cái giường quá thấp, đột nhiên giường sụp rầm một phát.

Ván giường gãy ngay một đường ở giữa, hai người đồng thời lọt xuống khe hở.

Trong nháy mắt ván giường sụp xuống, Hầu Mạch theo phản xạ ôm Tùy Hầu Ngọc vào lòng mình bảo vệ đầu của cậu, chờ đến khi phục hồi lại tinh thần thì thấy Tùy Hầu Ngọc đang giương mắt nhìn hắn chằm chằm.

Hầu Mạch không nhịn được “chậc” một tiếng: “Cậu thật chẳng biết tốt xấu gì cả.”

Tùy Hầu Ngọc bực bội đẩy người bên cạnh một cái, “Cút ra ngay!”

“Cái khe bé tí thế này tôi còn đi đâu được nữa? Chờ tí tôi điều chỉnh lại tư thế đã mới bò ra được.”

Ván giường gãy ngang, hai người kẹt vào giữa cái khe hình chữ V, chăn gối trên giường cũng trôi xuống theo, cực kỳ vướng víu lùng nhùng.

Hầu Mạch điều chỉnh tư thế, định bò ra nhưng lại sợ đụng vào Tùy Hầu Ngọc nên lề mề nửa ngày vẫn chưa ra được.

Cảm nhận được Tùy Hầu Ngọc đang dần dần mất kiên nhẫn, Hầu Mạch chỉ có thể nỗ lực nhích nhích, nhưng mà động tác vẫn chậm chạp, chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu.

Tùy Hầu Ngọc thúc giục: “Tôi nói chứ cậu không nhanh cái thân lên được à?”

Hầu Mạch cũng chả dễ chịu gì, đáp lại: “Cậu tưởng tôi thích nằm đây lắm chắc? Đã bị kẹt lại còn vướng víu đủ thứ, cậu còn nằm ở giữa đấy, tôi bò nhanh kiểu gì bây giờ? Cả người cậu chỗ nào cũng toàn xương là xương, đụng vào cộm bỏ mịa.”

Hầu Mạch nhích được một hồi, vừa ngẩng đầu thì đột nhiên đối mặt với một con mèo to màu đen đang dùng đôi mắt màu xanh lục hung dữ nhìn hắn, sau đó “meo” một tiếng.

Đại Ca vốn đang ngủ thì bị đánh thức, sang bên này quan sát tình huống thì thấy Hầu Mạch đang bắt nạt con sen hốt shit của mình, lập tức giương móng vuốt lên nhắm thẳng vào mặt Hầu Mạch.

Hầu Mạch bị bộ dạng hung dữ của Đại Ca dọa sợ đến hét lên, vất vả lắm mới bò được ra ngoài thì lại lui trở về, miệng không ngừng chửi: “Aaaaa đậu má! Cái đệt mợ thứ đồ gì đây hả trời?!!!”

Tùy Hầu Ngọc liếc mắt một cái, trả lời: “Mèo!”

“Mèo sao lại đen thùi lùi vậy hả?!”

“Mèo đen!”

Hầu Mạch bị Đại Ca cào cho một phát hú hồn, vừa nói vừa lùi về, nhưng Đại Ca vẫn chưa tha, nhảy thẳng lên người hắn, lần thứ giơ móng vuốt lên.

Hầu Mạch một phút trước vẫn còn rất uy phong, một phút sau sợ hãi đến hoảng loạn, dùng cả hai tay ôm lấy đầu.

Sau đó Hầu Mạch phát hiện Đại Ca chỉ tấn công mình, hắn đành dính sát vào Tùy Hầu Ngọc, ôm thắt lưng của Tùy Hầu Ngọc không dám buông tay, “Tôi sợ nó! Cậu dỗ nó đi! Sao nó cứ đánh tôi thế!?”

“Nó nghĩ cậu đang bắt nạt tôi.” Tùy Hầu Ngọc nhìn Hầu Mạch đang cố rúc vào người mình, hai người vẫn còn nằm trong khe giường, bây giờ Hầu Mạch lại làm cho cả hai đều không ra được, cậu chỉ có thể vươn tay ôm lấy Đại Ca.

Hai người một mèo trở về bình thường trong trạng thái Hầu Mạch ôm Tùy Hầu Ngọc, Tùy Hầu Ngọc ôm mèo.

Giọng Tùy Hầu Ngọc lạnh đến cực hạn, “Buông tay ra!”

Hầu Mạch lập tức buông tay, nhưng mà vẫn nằm dính sát không rời bên cạnh Tùy Hầu Ngọc.

Tùy Hầu Ngọc hết cách, chỉ có thể đứng dậy bò ra ngoài trước, tay vẫn ôm Đại Ca để nó không quay lại “dạy dỗ” Hầu Mạch nữa.

Lúc này Hầu Mạch mới yên tâm bò ra ngoài, sau khi thoát khỏi cái giường vẫn chỉ sợ sệt ngồi xổm ở một góc, lén lút nhìn Đại Ca, sau đó tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt lại không dám nhìn nữa.

Tùy Hầu Ngọc khó hiểu hỏi: “Cậu sợ chuột tôi còn hiểu được, cậu lại còn sợ cả mèo?”

“Nó đen quá, đã thế mắt còn màu xanh, tôi tưởng mắt mèo bình thường phải là màu hổ phách chứ?”

Tùy Hầu Ngọc nhún vai, “Tôi thích màu xanh, vậy nên tôi rất thích nó, tôi không thích màu hổ phách vì giống màu mắt và màu tóc của cậu, nhìn cực kỳ đáng ghét.”

“Hờ, cậu đang body shaming tôi đấy à?”

“Mới thế mà đã gọi là body shaming ấy hả? Đó chỉ là sở thích cá nhân của tôi thôi, quần áo của tôi cũng chẳng có loại màu kia.”

Hầu Mạch chậm chạp đứng dậy, nhìn lại bản thân một chút, may mà tay vẫn chưa bị cào nát.

Sau đó hắn nhìn về phía giường, uể oải nói: “Tôi sẽ nghĩ cách bồi thường cho cậu một cái giường khác.”

“Không cần, tôi tự mua giường mới.”

“Mua giường mới toàn là mùi sơn, cậu hít sơn để sống à? Tôi sẽ nghĩ cách, tới chiều mang sang cho cậu.”

Hầu Mạch mở cửa phòng đi ra ngoài, cảm thấy trong người đang cuộn lên từng cơn đau, quay lại cũng nhìn thấy Tùy Hầu Ngọc đang xoa ngực.

Hai người bọn họ coi như là kẻ tám lạng người nửa cân.

Hầu Mạch cũng chẳng đi đâu, hắn ra phòng khách ngồi thở một lúc rồi bấm gọi cho Tang Hiến, dò hỏi: “Trong nhà mày còn giường dư nào không? Giường đôi, tốt nhất là chưa bị ai nằm qua, nếu có thì cho tao một cái.”

Bình thường Hầu Mạch rất hiếm khi nhờ Tang Hiến giúp đỡ, nhưng lần này hắn chẳng còn cách nào khác.

Tang Hiến ở đầu dây bên kia đáp: “Có, phòng ngủ của khách không có ai ở, để tao chuyển cái giường đó qua cho mày.”

“Được, ngày hôm nay mang sang luôn đi.”

Tang Hiến thuận miệng hỏi thêm một câu: “Sao thế? Giường nhà mày làm sao à?”

“Đừng nói nữa, tao và Tùy Hầu Ngọc đánh nhau, rồi cái giường sập luôn.”

“Đánh… sập giường?”

“Thu hết mấy cái suy nghĩ tào lao trong đầu mày lại.”

“Còn lâu.”

Tang Hiến cười cười nói tiếp: “Hóa ra là mày thích mẫu người như vậy.”

“Tao nói rồi, tao là thẳng!”

“Hờ, tùy mày, tao bảo quản gia gọi xe chở sang liền đây.”

“Nhân tiện gửi luôn cả nệm đi, có nệm nằm sẽ thoải mái hơn.”

“Có ý gì?”

“Không có ý gì hết, mau lên!”

Cái giường hiện tại của Tùy Hầu Ngọc chỉ trải một lớp chăn mỏng, ngủ cũng được nhưng sẽ đau lưng nếu ngủ lâu.

Cúp điện thoại xong, Hầu Mạch lướt điện thoại thêm một lúc rồi bắt chuyện tán gẫu với Tùy Hầu Ngọc, “Ê, khuyên cậu điều này.”

Tùy Hầu Ngọc bực bội hỏi: “Gì nữa?”

“Buổi tối nên hạn chế đi ra ngoài, bên ngoài có nhiều cặp tình nhân lắm.”

“Thì làm sao?”

“Sợ bọn họ nhìn thấy cậu rồi lại hối hận vì đã có người yêu.”

Tùy Hầu Ngọc mặt không cảm xúc nhìn Hầu Mạch, hoàn toàn không get nổi sự buồn cười trong câu chuyện kia.

Hầu Mạch nhìn điện thoại thở dài, sau đó giơ cho đối phương xem di động của mình: “Cậu xem, tôi tìm trên mạng, bọn họ bảo nói như vậy là cách tốt nhất để dỗ người đẹp.”

Tùy Hầu Ngọc liếc màn hình điện thoại một cái, nhìn thấy dòng từ khóa tìm kiếm: Làm thế nào để dỗ người đẹp vui vẻ?

Nhìn thấy câu này, Tùy Hầu Ngọc không kìm được mà hơi nhếch môi lên cười.

Hầu Mạch vẫn đang để ý Tùy Hầu Ngọc, nhìn thấy ánh mắt của cậu…

Trong veo.

Giống như một cơn gió lạc vào giữa cánh đồng hoang vu, sức gió không mạnh, thổi nhẹ nhàng nhưng đủ bao phủ hết đất trời.

*** Hết chương 11

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK