Mục lục
Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Buổi chiều hôm đó, các thành viên của đội tennis khởi động làm nóng người, vừa kéo duỗi vừa thở dài, động tác nhìn cứ như một bầy tang thi nổi dậy.

Tùy Hầu Ngọc và Hầu Mạch ngồi ở băng ghế bên cạnh, cầm hộp cơm nguội ngắt, vừa ăn vừa tiếp nhận những ánh mắt chế nhạo của cả đội.

Con hàng Hầu Mạch đã từng rất bài xích đánh đôi, nói cái gì mà chẳng muốn ai làm cộng sự, bây giờ lên lớp còn nắm tay nhau ngủ, bữa trưa cũng bỏ không ăn, không chế nhạo thì hơi phí.

Nhưng đây lại là Hầu Mạch, nếu là người khác thì có lẽ đã chịu không nổi.

Hầu Mạch vừa ăn, vừa ghét bỏ đám đồng đội ấu trĩ của mình, rảnh rỗi còn để ý xem Tùy Hầu Ngọc ăn được nhiều chưa.

Tùy Hầu Ngọc rất kén ăn, đồ ăn không hợp khẩu vị là không ăn nhiều. Lúc bình thường để tránh ăn không đủ no nên thường gọi rất nhiều, sau đó lựa cái nào ngon thì ăn.

Bây giờ thì không được, suất cơm của học sinh thể dục đều giống nhau, toàn món nấu thiếu dầu thiếu muối, chủng loại cũng ít, huống hồ hộp cơm này còn nguội rồi, Tùy Hầu Ngọc ăn được hai miếng rồi bỏ xuống, không muốn ăn nữa.

“Cậu ăn thêm đi, buổi chiều còn phải tập luyện, nếu không sẽ không trụ được đâu. Cậu gầy như vậy rồi chẳng lẽ còn muốn giảm cân hả?” Hầu Mạch nhìn hộp đồ ăn của Tùy Hầu Ngọc, hình như chỉ ăn hết được một món, mấy món còn lại vẫn y nguyên.

Hầu Mạch lấy món này trong hộp của mình bỏ sang hộp của Tùy Hầu Ngọc, để cậu ăn nhiều thêm được một chút.

“Không có gì muốn ăn cả.” Tùy Hầu Ngọc bất đắc dĩ ăn thêm hai miếng, “Mới có hai ngày, gầy đi được bao nhiêu mà lo?”

Hầu Mạch lấy một hộp cơm khác tới, mở ra chỉ vào bên trong nói: “Cậu ăn cái này đi, còn lại để tôi ăn nốt.”

“Ờ.”

“Mấy món còn lại cậu cũng phải ăn một ít, cơm của chúng ta đã được cân đo tỉ lệ dinh dưỡng tỉ mỉ, bổ sung đầy đủ các chất cần thiết, thích hợp để phát triển lâu dài, ăn nhiều một chút mới có lợi cho cậu.”

“Ờ.”

Nam sinh bình thường lượng ăn đã nhiều rồi, học sinh thể dục còn nhiều hơn nữa. Rất nhiều người có thể ăn hẳn hai, ba suất.

Bình thường Tùy Hầu Ngọc kén ăn nên thường lấy hai suất, Hầu Mạch lại không ăn nhiều, chỉ ăn một suất là đủ rồi.

Ngày hôm nay mọi người cũng để dành lại cho bọn họ ba suất.

Nhưng cơm nguội rồi ăn không ngon nên Tùy Hầu Ngọc không muốn ăn nữa, vì vậy ba suất đồ ăn hôm nay còn dư rất nhiều.

Đúng lúc này, đội hình đang tập bỗng dưng náo loạn hết cả lên, Thẩm Quân Cảnh hưng phấn hô: “Đến rồi! Đến rồi! Đang đi về phía chúng ta!”

Đặng Diệc Hành giải thích: “Hôm nay là ngày đầu tiên em gái Tô làm trợ lý trong đội của chúng ta.”

Tô An Di cầm dù che nắng đi về phía sân tennis, chỉ là đi tới thôi cũng đủ làm cho cả đám như được bơm máu gà, lúc Tô An Di đi vào còn có một trận vỗ tay hoan hô chào đón nhiệt liệt.

Đội của bọn họ có một cô gái!

Là nữ! Còn sống! Lại còn cực kỳ xinh đẹp!

Huấn luyện viên Vương mắng tượng trưng hai câu, gọi Tô An Di tới, đưa cho cô một quyển sổ, dạy cô cách ghi chép.

Bình thường Tô An Di luôn hờ hững lạnh lùng, lúc nghe huấn luyện viên Vương giảng lại rất nghiêm túc, một lúc sau đã hiểu hết toàn bộ.

Huấn luyện viên Vương lấy cho Tô An Di một cái ghế dựa, để Tô An Di ngồi trong bóng râm, che dù ghi chép tình hình luyện tập của các thành viên.

Tô An Di ngồi xuống, đám người kia vẫn hướng về phía cô cười toe toét, sau đó đồng loạt xốc lại tinh thần, muốn biểu diễn những gì tốt nhất trước mặt người đẹp, động tác khởi động đã có biên độ mạnh hơn nhiều.

Hầu Mạch và Tùy Hầu Ngọc cơm nước xong, mang đống hộp đồ ăn tới chỗ thùng rác phân loại.

Quay trở lại sân, hai người bởi vì mới ăn cơm xong nên không tiện bắt đầu vận động luôn, Hầu Mạch dẫn Tùy Hầu Ngọc đi tới nơi huấn luyện trong nhà.

Sân tập trong nhà được đội tennis nữ dùng nhiều hơn, lúc này các cô cũng đang tập.

Hầu Mạch cũng không làm phiền mọi người, dẫn Tùy Hầu Ngọc vào ngồi xem ở một bên.

Đương nhiên, nếu đám nữ sinh này muốn nhìn bọn họ thì Hầu Mạch cũng không quản được.

Bỗng nhiên có một cô gái huýt sáo với hai người bọn họ, Hầu Mạch không nhịn được giơ ngón tay giữa về phía bên kia, đám nữ sinh lập tức cười ầm ầm, dễ thấy đây là những nữ sinh rất táo bạo.

Một nữ sinh trong số đó nói với Hầu Mạch: “Đừng có tưởng bở, bọn tôi chỉ thích người đi cùng cậu thôi.”

Hầu Mạch cười lạnh, kéo Tùy Hầu Ngọc đến bên cạnh mình, dùng cơ thể che Tùy Hầu Ngọc lại, không cho đám nữ sinh tiếp tục nhìn vị soái ca cộng sự kia nữa.

Hầu Mạch còn biết chọc người hơn, cười híp mắt dùng khẩu hình miệng nói: “Của tôi.”

Hành động này lại dẫn đến một trận ồn ào.

Hầu Mạch đẩy ra một cái bảng đen nhỏ, lấy bút vẽ lên bảng: “Lát nữa tiêu cơm chúng ta luyện lên lưới trước. Như tôi đã nói, cậu nhìn ở đây, nếu phía đối thủ dùng đường bóng thẳng tấn công khu vực R này thì gọi đây vùng hẹp. Phạm vi hoạt động của tôi và cậu ở giữa khu vực L1 và L2, cũng chính là phạm vi này…”

Hầu Mạch vừa nói vừa vẽ mấy cái hình vuông lên bảng, ghi chú thích.

Hầu Mạch nói xong, quay lại hỏi Tùy Hầu Ngọc: “Có hiểu không?”

“Ừm.” Tùy Hầu Ngọc gật đầu.

“Nếu chưa hiểu thì lát nữa chúng ta ra sân luyện tập cậu sẽ hiểu thôi. Tôi cũng sẽ dùng tay ra hiệu cho cậu.” Hầu Mạch xoay người, giơ tay ra đằng sau làm mẫu.

Xem qua cái hình móng heo Hầu Mạch vẽ, bây giờ nhìn tay của Hầu Mạch, cảm thấy tay của Hầu Mạch đúng là một món đồ thủ công mỹ nghệ tinh tế, móng tay tròn trịa đáng yêu.

Hầu Mạch vừa làm động tác, vừa nói cái kí hiệu tay này có nghĩa là gì.

Tùy Hầu Ngọc tùy tiện nhìn, cuối cùng ánh mắt chỉ tập trung vào mông của Hầu Mạch.

Hầu Mạch quay đầu lại hỏi: “Cậu nhớ kỹ chưa?”

“Ừm.”

“Hình như ánh mắt đang không đúng lắm…”

“Học sinh thể dục mông ai cũng căng vậy à?”

“…”

Hầu Mạch cứng đơ quay người lại, ho nhẹ một tiếng, không biết phải trả lời như thế nào.

Tùy Hầu Ngọc cười khẽ, hiếm hoi lắm mới có dịp nhìn thấy Hầu Mạch cần mặt mũi, cậu nói sang chuyện khác: “Vậy tôi làm sao để đáp lại là tán thành hay phản đối?”

“Cậu cảm thấy làm thế nào thì tiện?”

“Nói thẳng với cậu?”

“Cũng được, cái này là tiện nhất rồi, chờ sau này chúng ta làm quen, thành thục cách chơi rồi bàn lại sau, thời kỳ đầu huấn luyện cứ tạm vậy đã.”

“Ừm.”

Luyện tập lên lưới cũng là một phần yêu cầu độ hiểu ngầm cao.

Trước khi phát bóng bọn họ cần phải lên tranh thủ giao lưu, lên kế hoạch cẩn thận, ví dụ như Tùy Hầu Ngọc phát bóng về hướng nào, bóng trả về phải ứng phó ra sao, có nên lên lưới không, v.v…

Huấn luyện viên Vương tự mình huấn luyện bọn họ, rất tàn bạo lấy một chọi hai, nhưng vẫn làm cho cả hai không ứng phó kịp.

Ở một bên khác, Nhiễm Thuật và Tang Hiến đánh đôi, đối luyện với bọn họ là hai tân sinh khối 10.

Nhiễm Thuật luyện được một lúc đã mệt, chủ yếu là ánh mặt trời vào khoảng thời gian này quá độc, cậu ta không chịu được, cầm vợt xoay người đi tìm Tô An Di: “Tôi mệt quá, nghỉ tí, lát tập tiếp.”

Tang Hiến chỉ liếc một cái, không ngăn Nhiễm Thuật lại.

Bọn họ cho dù bây giờ đang là cộng sự nhưng cũng vẫn như trước, không trao đổi gì nhiều.

Cho đến nay vẫn chưa kết bạn wechat với đối phương.

Nhiễm Thuật quen làm đại thiếu gia, luyện một lúc đã thấy mệt, tìm một chỗ ngồi nghỉ ngơi, chỉ cần huấn luyện viên Vương không để ý tới cậu ta là cậu ta sẽ không đứng dậy.

Tang Hiến cũng chưa bao giờ quản.

Hai tân sinh khối 10 hỏi Tang Hiến: “Có đánh tiếp không ạ?”

Hai chọi một, có hơi kỳ cục.

“Tiếp tục.” Tang Hiến cầm vợt, vào tư thế chuẩn bị, hai người trước mặt trình độ không gọi là xuất sắc, lấy một địch hai hoàn toàn không có vấn đề gì.

Nhiễm Thuật tu một hơi hết nửa chai nước, oán giận với Tô An Di: “Mệt chết tớ!”

Tô An Di che dù cho Nhiễm Thuật, hỏi: “Cậu làm vậy có liên lụy tới Tang Hiến không đó?”

“Tang Hiến cũng, cũng không có ý định đánh đôi, chủ yếu luyện đánh đơn, thỉnh thoảng theo tôi tập để ứng phó với huấn luyện viên thôi.” Nhiễm Thuật nhìn thế tấn công như hổ của Tang Hiến trên sân, nhỏ giọng hỏi Tô An Di: “Cậu, cậu nhìn cậu ta xem, có thấy giống huấn luyện viên thể hình không? Cái body này…”

“Không đến mức.” Tô An Di không thích những nam sinh gầy gò, cảm thấy dáng người như của Tang Hiến rất hoàn hảo, rất có cảm giác an toàn.

“Không biết cậu ta có ăn cái gì để tăng cơ không…”

Nhiễm Thuật dùng khăn mặt lau mồ hôi, lấy điện thoại chụp ảnh Tang Hiến, sau đó mở taobao ra tìm tòi một số đồ trên người Tang Hiến.

Nhiễm Thuật rất hay nhìn thấy Tang Hiến đeo một cái bao cổ tay, làm cho cậu ta không nhịn được nổi lên tò mò, cái bao cổ tay này rất đắt à? Mỗi ngày có đổi một cái không?

Tìm một hồi thì phát hiện, cái bao cổ tay kia giá 99 tệ một đôi.

Trong mắt những người thích khoe khoang sự giàu có như Nhiễm Thuật, dùng một món đồ có giá này chỉ có thể thể là đồ vật trân quý. Nhưng tại sao mỗi ngày lại phải đeo? Trên cổ tay có cái gì à?

Nhiễm Thuật nghĩ mãi không ra, cuối cùng không tra nữa, đưa điện thoại lại cho Tô An Di, ngó đầu nhìn xem huấn luyện viên Vương đang ở đâu, vừa khéo bốn mắt nhìn nhau.

Cậu ta mỉm cười ngoan ngoãn đứng dậy, đi ra tập tiếp cùng Tang Hiến.



Sau khi kết thúc một ngày huấn luyện, Tùy Hầu Ngọc lấy đồ tắm đi cùng Nhiễm Thuật xuống nhà tắm, định tắm cùng đám học sinh thể dục luôn.

Không ngờ vừa mới mở cửa ra cậu đã bị một đám người ngăn lại: “Ngọc ca, cậu đừng tắm cùng bọn tôi, không thích hợp!”

Những người khác cũng phụ họa: “Đúng đúng đúng, không thích hợp!”

Tùy Hầu Ngọc buồn bực: “Tại sao lại không thích hợp?”

Bộ dạng Đặng Diệc Hành quyết tâm gây khó dễ, dùng tay chặn Tùy Hầu Ngọc, đưa cho cậu một tấm thẻ: “Thực sự là không thích hợp, hầy, cái này là thẻ giáo viên, tôi giúp cậu lấy ở chỗ Cách Cách, cậu đi sang nhà tắm giáo viên tắm đi.”

Tùy Hầu Ngọc không nhận, nhìn chằm chằm Đặng Diệc Hành, thái độ kiên quyết không cho một lời giải thích hợp lý nhất định sẽ không bỏ qua.

Cậu nhìn ra Đặng Diệc Hành đang không bình thường.

Đặng Diệc Hành nhỏ giọng giải thích: “Đám học sinh thể dục bọn tôi thỉnh thoảng rảnh rỗi, nổi hứng so độ to nhỏ, còn nhìn nhau chằm chằm, rất không thích hợp với cậu.”

Lúc này Tùy Hầu Ngọc mới gật đầu, nhận thẻ trong tay Đặng Diệc Hành.

Nhiễm Thuật định đi cùng Tùy Hầu Ngọc sang phòng tắm giáo viện thì bị Đặng Diệc Hành kéo lại.

Nhiễm Thuật hỏi: “Tôi, tôi không thể đi à?”

“Theo lý thuyết, cậu là bạn thân của Ngọc ca, đi cũng được, nhưng…” Đặng Diệc Hành lẩm bẩm, cảm nhận được ánh mắt giết người của Tùy Hầu Ngọc, vội vã giải thích: “Đại sư huynh… không thích bị người khác nhìn.”

Tùy Hầu Ngọc biết da Hầu Mạch hồng nên không thích tắm chung với người khác, lần trước cậu và Hầu Mạch cùng đi tắm, Hầu Mạch trốn đủ kiểu.

Nhiễm Thuật không nhịn được, mở miệng mắng Hầu Mạch.

Tùy Hầu Ngọc cất thẻ vào balo, kéo Nhiễm Thuật xuống tầng, “Chúng ta đi xuống tầng dưới tắm, không tắm cùng bọn họ.”

Nhiễm Thuật cũng lười tranh cãi với đám người kia, đi cùng Tùy Hầu Ngọc, vừa đi vừa mắng, “Đánh, đánh rắm! Nhiều chuyện thôi rồi!”

Đặng Diệc Hành thở dài: “Trường hợp này khó quá…”

Thẩm Quân Cảnh vỗ vai Đặng Diệc Hành an ủi: “Không sao, chúng ta tránh là được rồi, dù sao chúng ta cũng là người liên quan đến đại sư huynh. Ngọc ca vẫn là nam sinh, xuống tầng dưới cũng được.”

Đặng Diệc Hành không chấp nhất nữa, cả bọn quay vào phòng tắm riêng của học sinh thể dục.

*** Hết chương 40

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK