Mục lục
Tiểu Thiếp Vị Thành Niên
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Trần, thiếp rất nhớ chàng…rất nhớ chàng, cũng bởi vì nhớ chàng nên thiếp mới cố gắng sống qua được năm năm này.” Liễu Nhu nép vào ngực hắn khóc nấc lên, nói ra nỗi nhớ nhung trong năm năm qua.

“Ta cũng vậy, Nhu Nhi, ta cũng rất nhớ nàng, rất nhớ. Nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao nàng lại sống lại được? Sao lại trở thành quận chúa Minh Nguyệt quốc?” Mộ Dung Trần ôm nàng, kích động hỏi.

“Trần, việc này, chờ sau này thiếp sẽ từ từ kể cho chàng, một lời khó nói hết. Hiện tại rất nhiều người đang nhìn chúng ta.” Liễu Nhu nói, nhất thời nàng không thể giải thích rõ ràng được.

“Đi cùng ta, ta muốn biết mấy năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Mộ Dung Trần kéo tay nàng rồi hành lễ với Hoàng thượng: “Phụ hoàng, nhi thần cùng quận chúa lui xuống trước.”

“Trần Nhi, không được vô lễ.” Hoàng thượng trách cứ, bất kể trước kia nàng là ai, nhưng bây giờ nàng là quận chúa Minh Nguyệt quốc, không thể thất lễ được.

“Hoàng thượng, không sao, quận chúa vốn muốn gả cho Vương gia, để bọn họ tìm hiểu nhau trước cũng không phải không được.” Thái tử Kim Ngọc Thành lại đứng dậy nói.

“Được rồi, nếu thái tử cũng nói như vậy thì trẫm sẽ để bọn họ lui xuống.” Lúc này Hoàng thượng mới gật đầu đồng ý.

Vừa được Hoàng thượng đồng ý, Mộ Dung Trần liền nhanh chóng kéo tay Liễu Nhu lui ra ngoài.

“Được rồi, bây giờ mọi người tiếp tục uống rượu, thưởng thức ca múa đi.” Lúc này Hoàng thượng mới phân phó tiếp.

Trong đại sảnh lại nhanh chóng khôi phục lại cảnh tượng náo nhiệt.

Cung Tuyết Thiến ngồi một mình ở đó, trên mặt chứa đầy vẻ tuyệt vọng cùng bi ai chưa từng có. Nàng ta trở lại rồi? Hắn thậm chí không thèm liếc mắt nhìn nàng một cái nữa. Hẳn cũng nên tỉnh ngộ rồi, nàng chỉ có thể rời đi. Nhưng trái tim đã trao ra làm sao có thể thu lại được? Nàng cầm lấy chén rượu, chẳng cần quan tâm đến hương vị, cứ uống hết chén này đến chén khác.

Từ khoảnh khắc Liễu Nhu xuất hiện, ánh mắt Mộ Dung Vũ luôn lẳng lặng theo sát nàng, đau lòng nhìn nàng. Tất cả mọi người đều không ngờ rằng, một người đã chết lại đột nhiên xuất hiện ở trước mặt. Nàng nên làm sao đây?

Đang uống rượu thì tay đột nhiên bị người khác giữ lại, Cung Tuyết Thiến sửng sốt nhìn lên, thì ra là Ngũ Vương phi.

“Rượu nhiều thương thân, có một số việc nên nghĩ thoáng một chút. Bọn họ là nam nhân, còn chúng ta là nữ nhân.” Ngũ Vương phi nhìn nàng, nhẹ nhàng nói.

“Cám ơn người, ta hiểu được.” Cung Tuyết Thiến đặt chén rượu xuống. Nàng hiểu được nhưng mà nàng lại làm không được. Nàng không giống như bọn họ, từ trước đến nay vẫn luôn tiếp thu tư tưởng rằng nam nhân phải có tam thê tứ thiếp, tư tưởng mà nàng được tiếp nhận chính là chế độ một vợ một chồng. Nàng nên thuyết phục bản thân như thế nào mới không để ý đây?

“Ta biết ngươi sẽ rất khổ sở, nhưng ngươi thông minh như vậy, nhất định sẽ nghĩ thông suốt.” Khóe môi Ngũ Vương phi mang theo nụ cười nhàn nhạt nói, mỗi một nữ nhân đều sống như vậy.

“Cám ơn người, ta sẽ làm như vậy.” Cung Tuyết Thiến thật sự rất cảm kích, vào lúc này mà vẫn còn có người an ủi nàng.

“Ta nên cám ơn ngươi mới đúng, vừa rồi đã giúp ta giải vây. Được rồi, ta phải đi đây, sau này có rảnh đến Vương phủ thăm ta.” Ngũ Vương phi thành tâm nói.

“Được, Vương phi đi thong thả, cẩn thận đứa nhỏ.” Cung Tuyết Thiến gật đầu.

Cuối cùng thì yến hội cũng kết thúc, nàng đứng dậy nhưng lại hơi lung lay. Trong lúc hoảng hốt, nàng cảm giác có người đỡ lấy mình, sau khi ổn định lại thân thể, ánh mắt nàng hơi mơ màng nhìn người trước mắt, lộ ra sự vui mừng: “Mộ Dung Trần, chàng đã trở lại.”

“Nàng uống say rồi, ta đưa nàng về phủ.” Mộ Dung Vũ thấy nàng như vậy thì rất đau lòng, thở dài nói.

“Chàng hồi phủ với ta sao? Không ở bên cạnh nàng ta sao?” Tuy rằng đã uống say nhưng trong lòng Cung Tuyết Thiến vẫn rất tỉnh táo.

“Tâm Nghi, đi thôi, không cần hành hạ bản thân.” Mộ Dung Vũ đỡ nàng dậy.

Cung Tuyết Thiến lắc lắc đầu, nhìn người trước mắt nhoáng cái đã biến thành Mộ Dung Vũ, sắc mặt liền khó coi, lẩm bẩm: “Vũ, là ngươi, không phải hắn, hắn đang ở bên cạnh Liễu Nhu, phải không?

“Tâm Nghi, đừng nghĩ đến bọn họ nữa, ngoan ngoãn quay về Vương phủ đi.” Nhìn thấy nàng thống khổ, ánh mắt Mộ Dung Vũ ẩn chứa vẻ không đành lòng, mạnh mẽ kéo nàng lên xe ngựa.

“Không, ta không quay về, ta không muốn về, dù thế nào đi nữa ta cũng không muốn về.” Cung Tuyết Thiến vô thức giãy dụa, đột nhiên bổ nhào vào trong ngực Mộ Dung Vũ khóc rống lên: “Vũ, đừng đưa ta về, hắn không cần ta nữa, ngươi biết không? Liễu Nhu đã trở lại, nếu nàng ta trở lại rồi thì ta không muốn trở về nữa.”

Nhìn thấy nàng khóc thương tâm như vậy, Mộ Dung Vũ liền lấy tay vỗ nhẹ nàng nói: “Được, ta không đưa nàng về nữa, ta mang nàng đến Vương phủ của ta.”

Mà lúc này Cung Tuyết Thiến đã tựa vào trong ngực hắn ngủ say. Nhưng trên mặt vẫn còn vương lại nước mắt, tay nắm chặt lấy y phục của hắn. Mộ Dung Vũ đau lòng, dùng tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt nàng.

Mộ Dung Trần kéo tay Liễu Nhu, đi đến chỗ ở trước kia trong hoàng cung của mình mới buông nàng ra, rồi lại ôm chặt nàng vào trong ngực, giống như sợ vừa buông tay nàng sẽ biến mất.

“Trần, thiếp sắp không thở nổi nữa.” Liễu Nhu không thể không lên tiếng nhắc nhở hắn.

Lúc này Mộ Dung Trần mới giật mình, vội vàng buông nàng ra nói: “Thật xin lỗi, Nhu Nhi.”

“Trần, hôn thiếp được không? Thiếp rất nhớ nụ hôn của chàng.” Liễu Nhu nhìn hắn yêu cầu, nàng nhớ hắn, nhớ nụ hôn của hắn, nhớ suốt năm năm đằng đẵng.

“Được, Nhu Nhi, ta cũng muốn hôn nàng.” Mộ Dung Trần lấy tay nâng khuôn mặt nàng lên, phủ lên môi nàng, trong nháy mắt chạm vào đôi môi mềm mại quen thuộc, tình cảm mãnh liệt chôn sâu ở trong lòng liền bùng cháy, nháy mắt lan tràn.

Những nụ hôn thâm tình, không hề kiêng dè giống như muốn bồi thường lại tất cả trong năm năm qua.

Tình cảm sâu đậm tự nhiên bùng phát, từng lớp quần áo rơi xuống, trong màn là cảnh tượng hai bóng hình kích tình triền miên.

Tiếng thở gấp cùng tiếng rên rỉ yêu kiều hòa quyện với nhau, nơi nơi trong gian phòng đều tràn ngập hương vị hoan ái, bọn họ không biết mệt mỏi là gì, không ngừng muốn đối phương.

Không biết kích tình đã kéo dài bao lâu, bên trong gian phòng rốt cuộc yên lặng lại.

“Nhu Nhi, bây giờ nói cho ta biết, không phải là nàng trúng độc, tự tay ta đã mai táng cho nàng sao? Sao nàng lại có thể sống lại được? Hơn nữa sao lại đến được Minh Nguyệt quốc?” Lúc này, Mộ Dung Trần mới ôm nàng vào trong ngực, nghi hoặc khó hiểu hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK