Mục lục
Tiểu Thiếp Vị Thành Niên
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một tháng sau.

Cung Tuyết Thiến rời giường từ rất sớm, sai Tiểu Vân thu dọn hết thảy mọi thứ. Hôm nay sẽ rời đi rồi, tâm tình thật sự có chút kích động.

“Tiểu thư, đều thu dọn xong rồi.” Tiểu Vân sửa sang lại thật tốt mới nói.

“Ừ, Tiểu Vân, ngươi đi xem xem lúc nào Vương gia mới trở về?” Cung Tuyết Thiến phân phó, có sự cho phép của hắn, nàng mới có thể rời đi, là hoàn toàn rời đi.

“Tiểu thư, vậy người đợi một lát, nô tỳ lập tức đi ngay.” Tiểu Vân nói xong liền lui ra ngoài.

Lúc này, Cung Tuyết Thiến mới nhìn hết thảy những thứ quen thuộc trong phòng. Thật sự phải rời khỏi rồi, đột nhiên nàng lại cảm thấy có chút luyến tiếc. Dù sao chúng cũng đã làm bạn với nàng năm năm.

“Tiểu thư, tiểu thư, Vương gia trở về rồi.” Tiểu Vân thở hổn hển chạy về báo.

“Được, vậy ta đến gặp hắn.” Cung Tuyết Thiến gật đầu, tựa như không có lấy một chút lo lắng.

Trong đại sảnh

“Thiếp thân tham kiến Vương gia.” Cung Tuyết Thiến vừa vào cửa đã hành lễ.

“Ngươi là ai?” Mộ Dung Trần có chút sững sờ, mày hơi nhíu lại. Trước mắt là một nữ tử thân hình nhỏ nhắn đang cúi đầu, nhưng tại sao hắn lại không có một chút ấn tượng?

“Mạnh Tâm Nghi.” Cung Tuyết Thiến chủ động nói ra tên của mình.

“Là ngươi.” Lúc này Mộ Dung Trần mới nhớ lại, vài năm qua đi, hắn gần như đã quên nàng, không ngờ nàng đã lớn như vậy khiến cho hắn không thể nhận ra. Hơn nữa năm năm trôi qua, những chuyện của năm năm trước hắn đã không còn so đo. Dù sao lúc ấy nàng vẫn còn quá nhỏ. Nghĩ đến đây, hắn dùng giọng điệu thản nhiên hỏi: “Có việc gì không?”

“Có, ta đến là để từ biệt Vương gia.” Cung Tuyết Thiến nói, len lén quan sát hắn một chút. Trên khuôn mặt của hắn hoàn toàn không có một chút dấu vết của năm tháng, ngược lại càng thêm vẻ chín chắn và chững chạc.

“Từ biệt? Ngươi có ý gì?” Mộ Dung Trần sửng sốt, không kịp phản ứng.

“Không biết Vương gia có còn nhớ những lời đã từng nói trước kia, chờ sau khi ta trưởng thành, nếu ta thay đổi chủ ý, người sẽ thả ta đi. Cho nên bây giờ ta đến chào từ biệt.” Cung Tuyết Thiến nói thẳng.

“Ngươi vì chuyện này nên mới đến tìm ta sao?” Mộ Dung Trần nhíu mày, không ngờ thời gian trôi nhanh như vậy, nàng đã trưởng thành rồi.

“Vâng, Vương gia, thiếp thân biết Vương gia nhất ngôn cửu đỉnh, nói lời giữ lời, nhất định sẽ thả ta đi. Nhưng mà, cho dù sắp phải rời đi, ta cũng muốn nói với Vương gia một tiếng, đa tạ người mấy năm nay đã chiếu cố.” Cung Tuyết Thiến giọng điệu thành khẩn nói. Tuy rằng trong lòng không hề nghĩ như vậy, nhưng đây là phương pháp phủ đầu, để cho hắn không có cơ hội đổi ý.

“Trưởng thành rồi, cũng hiểu chuyện hơn. Được, Bổn Vương cho phép ngươi rời đi.” Mộ Dung Trần nói. Những chuyện của quá khứ đều đã qua đi, hắn cũng không muốn tiếp tục so đo với một đứa bé.

“Đa tạ Vương gia.” Trên mặt của Cung Tuyết Thiến lộ vẻ vui mừng, không ngờ hắn lại không hề làm khó nàng, một lời liền đáp ứng. Có lẽ trải qua năm năm, theo dòng thời gian, hắn đã sớm quên đi những hành vi lúc trước của nàng.

“Có cần Bổn Vương phái người đưa ngươi về Mạnh phủ không?” Mộ Dung Trần đột nhiên hỏi, như vậy, coi như cũng có thể ăn nói với ân sư.

“Không cần, ta tự mình đi.” Cung Tuyết Thiến không thể chờ đợi thêm, đã nhanh chóng đi ra cửa.

Đi đến đại sảnh, nàng thật sự vui mừng muốn hét lên, nàng tự do rồi, thật sự tự do rồi. Từ nay về sau, nàng có thể sống thật vui vẻ, thanh lâu, sòng bạc, giang hồ, nàng đều có thể đến dạo chơi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK