• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tôi cố mở mắt nhưng không tài nào mở ra nổi, cứ mơ mơ hồ hồ, mê mê tỉnh tỉnh, toàn thân nóng bừng như có lửa đốt, gân cốt không ngừng co duỗi. Trước mắt tôi hình ảnh Tiên nữ hiện ra nhòe nhòe. Tôi không thể nhìn rõ cô ta, cũng không nghe rõ cô ta nói gì. Chốc chốc cơ hồ là Dương Dương đang nâng đầu tôi lên rồi lại hạ xuống. Anh hốt hoảng gào thét. Anh còn túm lấy tay Tiên nữ nói gì đó. Còn Tiên nữ thì không ngừng làm phép khắp người tôi.


 Người tôi càng lúc càng nóng, cơn đau dữ dội cứ trào lên từng đợt. Được một lúc tôi thấy Tiên nữ bật ngã ra cách tôi một quãng, Ngô Thông đỡ cô ấy rồi nhìn tôi bằng ánh mắt rất khó hiểu.


Dương Dương không ngừng lay tôi rất mạnh, tôi tưởng như tim gan mình sắp bị anh ép lòi ra đến nơi. Chuyện gì xảy ra với tôi vậy, hay là tôi không xong rồi?


 Vẻ mặt bất lực của anh là sao vậy Dương Dương? Hay bộ dạng tôi đã thành cái thứ gì kinh khủng rồi? Sao tôi không nghe được rõ các người nói gì? Người tôi nóng quá!


Tôi có cảm giác mình dần dần được đặt xuống. Tôi cơ hồ nghe thấy tiếng khóc rên rỉ chua xót. Tôi cố kiếm tìm trong âm thanh và những bóng hình hỗn độn đó bóng dáng của Vương tử, anh ấy có thể cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra. Tôi có thể cảm nhận Vương tử ở đâu đó trong này, rất gần thôi nhưng tôi không thể thấy anh. 


Tôi được đặt yên vị ở một chỗ rất êm ái, mềm mịn, không biết bên dưới tôi là lớp cỏ hay là bông nữa. Từ nó phát ra mùi hương nhè nhẹ, thoảng qua rất dễ chịu.


Tôi cứ nằm đó khá lâu, hít hà mùi hương dễ chịu đó. Cơn đau qua đi, người tôi có cảm giác giãn ra dần dần. Tôi chỉ mở được he hé mắt, hình ảnh trước mắt dần dần rõ hơn, âm thanh cũng bớt hỗn tạp. Tôi vẫn còn mơ màng không rõ là tỉnh hay mơ nữa. Chỉ biết lúc này không còn ai bên cạnh tôi. 


Sau một hồi trấn tĩnh tôi mới biết rõ chuyện gì xảy ra.


Trong lúc tôi đang mê man, toàn thân nóng như thiêu đốt, Tiên nữ đã cố gắng làm phép cứu tôi nhưng không được. Cơ thể tôi từ chối phép trị thương của cô ấy. Sau đó họ nghĩ tôi không xong rồi liền đặt tôi xuống, cho tôi được nằm thoải mái nhất, để tôi ra đi được nhẹ nhàng. Dương Dương khẽ vuốt tóc tôi rồi hôn nhẹ lên. Anh là đang từ biệt tôi. Làn môi anh run run từng đợt. Tôi còn cảm nhận được có gì đó ươn ướt rơi nhẹ trên tóc tôi. Tôi có thể cảm nhận rất rõ vị đắng chát của những giọt nước đang chảy từ tóc xuống mắt, mũi và miệng mình. Vị nghe cay đắng quá!


Ngay lúc đó Thái tử Anh Vũ giả ra tay. Cậu ta bất ngờ tấn công Dương Dương giành lấy Phụng Xà Tiễn. Dương Dương bị tấn công bất ngờ nhưng phản ứng của anh cũng rất nhanh. Anh nhảy sang một bên né đòn, ánh mắt vẫn hoang mang không hiểu ý đồ của Thái tử là sao. Thái tử không dừng tay, trái lại cậu ta ra đòn còn nhanh hơn. Không hiểu sức của Thái tử ở đâu ra mà lại mạnh đến vậy, Dương Dương hầu như chỉ nhảy qua nhảy lại tránh chứ không thể phản đòn. 


Tiên nữ thấy có biến liền vòng qua chỗ Vương tử cũng đang nằm thở dốc bên kia, cách tôi khá xa để trông chừng. 


Tôi không hay biết trước đó Thái tử giả đã đả thương Anh Nhi. Có lẽ vết thương rất nặng nên Vương tử không thể cử động.


Tiên nữ sốt sắng làm kết giới quanh Vương tử. 


Bên này Dương Dương và Thái tử giả giao chiến rất ác liệt. Thái tử giả bây giờ mới hiện nguyên hình. Cậu ta thực sự rất lợi hại, thân thủ cao hơn Dương Dương một bậc. Ngô Thông cuối cùng cũng phải nhảy vào yểm trợ cho Dương Dương, có điều hắn xuất chiêu có vẻ khá cẩn trọng. Thanh đoản kiếm của hắn cứ phóng lên nhiều đòn hiểm nhưng hầu như không làm suy chuyển gì Thái tử. Ngược lại, Thái tử di chuyển linh hoạt hơn, cậu ta bay lên rồi tung đòn liên hoàn vào Dương Dương quyết cướp bằng được Phụng Xà Tiễn.


Giờ thì đã lộ rõ mục đích Thái tử giả dụ tất cả chúng tôi tới đây là để đoạt lấy Phụng Xà Tiễn. 


Thực không hiểu cậu ta muốn Phụng Xà Tiễn để làm gì? Cậu ta là Thái tử giả, chắc chắn sẽ không dùng nó để ngăn chặn chiến tranh. Rốt cuộc cậu ta là ai? Sao lại muốn có Phụng Xà Tiễn bằng mọi thủ đoạn? 


Tình hình thực lực hai bên thấy rõ chênh lệch. Phía bên Dương Dương có vẻ yếu thế. Ngô Thông càng phải gồng mình dốc sức chặn đòn của Thái tử giả. Động tác của hắn dứt khoát, nhanh gọn nhưng Thái tử vẫn nhanh hơn.


Sau một hồi giằng co thì Dương Dương toàn thân vận công đẩy luồng khí nội lực ra ngoài. Lúc này anh dùng phép dịch chuyển thoắt ẩn thoắt hiện tấn công liên tiếp khiến động tác Thái tử giả phải chậm lại. Dương Dương dùng pháp lực, thình lình xuất hiện rồi tấn công bất ngờ khiến Thái tử giả không kịp trở tay. Xét về tốc độ thì phép dịch chuyển của tộc Tiên khó ai bì kịp. Nếu đối phương không bắt kịp tốc độ di chuyển của họ thì khó phán đoán được khi nào họ xuất hiện để phản xạ kịp. Tuy trong giao chiến trực diện, dùng cách này hơi giống đánh lén nhưng rất hiệu quả.


Nét mặt Thái tử giả đã căng ra đến cực điểm.


Dương Dương đột nhiên xuất hiện bên cánh trái Thái tử giả, thoắt cái vung kiếm tạt ngang người cậu ta. Thái tử giả nhanh chóng phản xạ xoay người tránh. Đúng lúc này Ngô Thông bất ngờ tung cước trúng sườn trái khiến Thái tử giả lảo đảo, nhất thời không kịp thủ thế. Thấy có sơ hở Dương Dương không bỏ lỡ, anh nhanh chóng mở trụ, xoay người đạp ngang chân phải vào ngực Thái tử giả khiến cậu ta bị choáng mà ngã nhào xuống. Cậu ta chưa kịp bật dậy đã bị lưỡi kiếm của Dương Dương kề cổ.


Từ bao giờ hai người này phối hợp ăn ý thế nhỉ? Rõ ràng ý đồ của bọn họ đều là không muốn lấy mạng Thái tử giả. Dốc sức đánh qua đánh lại cũng chỉ áp chế cậu ta.


"Cậu tại sao lại muốn đoạt Phụng Xà Tiễn?" Dương Dương đanh giọng nói.


Đáp lại câu hỏi của anh là tiếng cười quỷ dị của Anh Vũ. Cậu ta trừng mắt với Dương Dương rồi bất ngờ tung ám khí. Mũi phi tiêu xé gió lao vút đi trong không trung nhắm thẳng tim Dương Dương phóng tới. Dương Dương còn ngỡ ngàng chưa kịp nhìn ra mối nguy hiểm thì đột nhiên mũi phi tiêu đã gần trúng tim anh bị bắt lại. Người bắt kịp mũi phi tiêu không ai khác chính là Vương tử. Anh không rõ từ đâu xuất hiện trong tích tắc tóm gọn mũi phi tiêu rồi bóp nát nó thành tro bụi.


Hành động phi thường này của Vương tử khiến tất cả đều bàng hoàng, ngay cả Thái tử giả cũng bất động không thốt lên lời. Vương tử trước mặt cậu ta đây đang đứng uy nghiêm, ánh mắt sắc lạnh, toàn thân phát ra luồng pháp lực phi thường. Bóng dáng kẻ tàn phế chỉ biết ngồi một chỗ ngẫm nghĩ với đôi mắt trôi theo hư vô bỗng chốc biến thành anh hùng dũng mãnh.


Cánh tay Kỳ Lân của Vương tử khẽ vận khí rồi tung một cú trời giáng vào ngực Thái tử giả khi cậu ta còn chưa hết ngạc nhiên. Cú đánh bất ngờ khiến cậu ta bị hất văng về phía tôi, dù không sát sạt nhưng tôi có thể cảm nhận được luồng khí nóng cực mạnh phả ra từ ngực Thái tử giả. 


Chưởng lực của Vương tử thực sự rất lợi hại, lại khá hiểm khiến hơi thở Thái tử giảhỗn loạn, cậu ta cơ hồ còn không nhúc nhích nổi. 


Dương Dương, Ngô Thông, cả Tiên nữ cũng như tôi đều không tin nổi vào mắt mình. Họ không hiểu Vương tử lấy đâu ra sức mạnh khủng khiếp như vậy. Không những thế, toàn thân anh còn đang di chuyển đầy đe dọa về phía Thái tử giả, ánh mắt đầy sát khí. Vương tử chẳng phải là kẻ tàn phế kia mà, làm sao anh có thể hiên ngang bước đi như vậy?


Tôi biết phong ấn Hỏa Kỳ Lân đã được hóa giải nên bây giờ sức mạnh Kỳ Lân ở trên người Vương tử bị đánh thức. Nhưng thật không ngờ nguồn sức mạnh đó lại khủng khiếp đến vậy. Giờ đây Vương tử tàn phế đã lợi hại không thua kém gì một cao thủ.


Thái tử giả vẫn chưa hoàn hồn sau chưởng vừa rồi. Ánh mắt cậu ta vừa ngỡ ngàng vừa hoang mang. Toàn thân cậu ta khẽ run rồi bất giác lùi lại.


"Trên người ngươi có khí của Quận chúa, ngươi là Linh Ảnh của cô ấy." Giọng Vương tử khô khốc vang lên.


"Huynh đã biết rồi sao? Huynh biết từ bao giờ?" Thái tử giả cười nhạt.


Giọng Thái tử giả đột nhiên thay đổi thành giọng con gái. Không lẽ là giọng Quận chúa đây sao?


Vương tử không hề ngạc nhiên trước sự thay đổi này chút nào. Vẻ mặt anh rất bình thản khi nghe giọng nói thân thuộc, cứ như anh đã biết từ trước rồi. 


Ngược lại Dương Dương thì gần như mất hết thần sắc.


"Ta vốn không biết... ta chỉ đoán thôi. Muội đã dựng lên một kế hoạch rất hoàn hảo. Hoàn hảo đến mức che mắt được tất cả thiên hạ." Vương tử vẫn giữ giọng điệu vừa rồi.


Thái tử giả ánh mắt dần trầm ổn, cậu ta tiếp: "Quả nhiên không qua được mắt huynh. Trăm phương ngàn kế cũng không giấu được huynh. Huynh quả thực rất thông minh. Bộ óc huynh là vũ khí rất lợi hại. Chẳng trách Quốc Vương lại tìm đủ mọi cách bảo vệ mạng sống của huynh như vậy."


"Chuyện gì đang diễn ra vậy Anh Nhi? Sao Thái tử... lại là Thu Sa?" Dương Dương không nén nổi xúc cảm của mình mà chen ngang.


"Đó không phải là Thu Sa. Cậu ta chỉ là một Linh Ảnh, là một phần linh hồn của cô ấy thôi." Vương tử lãnh đạm nói.


"Ồ! Huynh đã biết ta là một phần linh hồn của Quận chúa mà huynh vẫn ra tay tàn nhẫn, tình cảm sâu đậm huynh dành cho cô ấy tốt thật đấy Anh Nhi." Thái tử giả cười khẩy buông giọng mỉa mai.


Vẻ mặt Vương tử lúc này vô tình đến đáng sợ, giọng anh lạnh tanh: "Tự muội đã đánh mất tình cảm đó. Từ rất lâu rồi."


Ánh mắt Thái tử giả đột nhiên biến đổi. Khóe miệng cậu ta khẽ nhếch lên hừ lạnh một tiếng. Thình lình Thái tử giả nhào sang bóp lấy cổ tôi. Dù tôi không cử động được mấy nhưng tôi vẫn cảm giác được mình đang bị siết chặt, vô cùng khó chịu. 


Thái tử giả siết càng lúc càng chặt nhưng tôi không cách nào thoát ra được. Trong tâm trí tôi đang cực lực giãy giụa nhưng toàn thân thì cứ như con búp bê vải bị Thái tử giả xách lên dễ dàng.


Thái tử giả nói hằn học từng chữ: "Huynh... thay đổi lẽ nào... vì cô ta?"


"Thả cô ấy ra!" Vương tử vẫn cái vẻ lạnh lùng nói.


"Huynh thích cô ta phải không?"


Tôi thầm than vãn trong đầu, giờ phút nào rồi mà Quận chúa còn đi hỏi những điều ngớ ngẩn như vậy, tôi không bị cô siết cổ chết thì cũng uất ức quá mà chết, cô cao hơn tôi hai cái đầu chứ không ít. Tình huống trớ trêu thế này tôi lại không cử động được. Lẽ nào tôi trúng độc Mãng Xà Thạch nên bị hóa đá, toàn thân thành người thực vật mất rồi?


"Thả cô ấy ra!" Vương tử nhắc lại, giọng đã nặng hơn.


"Huynh thay đổi thật rồi Anh Nhi. Trước giờ huynh không bao giờ để tâm đến người nào khác ngoài muội, vậy mà giờ huynh lại một mực nghĩ cho cô gái này." Giọng Thái tử giả đã méo mó đi.


"Ta không thay đổi, là chính muội đã thay đổi ta." Vương tử gần như đã không còn kiên nhẫn.


Tôi cảm giác tay Thái tử giả lúc này đã cứng đờ, vẻ mặt bỗng chốc hụt hẫng. Những lời nói lạnh lùng của Anh Nhi tác động rất lớn đến cô ta.


"Mau đưa Phụng Xà Tiễn đây, ta sẽ thả cô ta ra." Thái tử giả cứng giọng nói.


"Thả cô ấy ra!" Giọng Vương tử đã thành tiếng thét cương quyết. Cánh tay Kỳ Lân bắt đầu run lên luồng sát khí. 


Tôi thầm nghĩ Vương tử nên ra tay luôn đi, có đánh trúng tôi cũng được, bằng không tôi sẽ bị siết cổ chết trong khi đang hóa đá. Bị ức hiếp khi toàn thân bất toại làm sao tôi chịu đựng nổi.


"Huynh cần cô gái này thì nên đưa Phụng Xà Tiễn qua đây, hay huynh muốn Phụng Xà Tiễn hơn?" Thái tử giả cười khẩy, cố tình so sánh tôi với mấy mũi tên vớ vẩn kia.


"Ta không cần Phụng Xà Tiễn, nhưng nhất quyết không đưa nó cho cô." Vương tử trả lời rất cương quyết, không chịu thỏa hiệp.


Tôi muốn nhảy lên ca tụng Vương tử quá. Anh thật to gan khi dám xem thường mạng sống tôi. Tuy tôi không sợ chết nhưng anh tùy hứng nói như vậy thì khác nào bảo Quận chúa - Thái tử giả cứ việc giết tôi đi. Đừng tưởng tôi bất động mà tùy tiện quyết định mạng sống của tôi như vậy. Kẻ duy nhất có quyền với tôi chỉ có duy nhất bản thân tôi thôi.


Đang ngậm một bồ hậm hực trong lòng thì đột nhiên toàn thân tôi nóng ran cứ như có lửa địa ngục đang thiêu cháy gan phổi vậy. Tôi càng uất ức vì không thể hét lên thành tiếng. Toàn thân tôi phát hỏa, đau đớn vô cùng. Không khéo lúc này đầu tôi còn bốc khói nghi ngút. Tim tôi đập dữ dội, cứ như sấm nổ trong lồng ngực.


Chuyện quái quỷ này là sao? 


Tôi thực sự thành bó đuốc sống mất rồi. Lúc này khí nóng từ thân thể tôi toát ra ngùn ngụt. Toàn thân tôi như quả bom đại cối trực nổ tung ra. Lẽ nào tôi phải chết banh xác ở đây? Nóng quá!


Thái tử giả vội hất tôi ra khi sức nóng từ tôi phát tán. Cánh tay cậu ta bỗng chốc bị bỏng rát. 


Tôi không khỏi nguyền rủa. Cái tên trời đánh sao lại thô bỉ đẩy tôi ngã lăn lộn ra đất. 


Sau khi hất tôi ra Thái tử giả đã biến mất tự lúc nào. Vương tử vội qua đỡ tôi. Nhưng vì người tôi quá nóng nên Vương tử vừa chạm vào đã bị phỏng. 


Tôi nhăn nhó bất lực vì mình không thể nhúc nhích. Muốn lăn lộn cho từng lớp thịt đỡ bị cắn rứt mà không được. Khí nóng vẫn không ngừng phát ra khủng khiếp. Dù vậy tôi vẫn cảm giác được bàn tay phồng rộp của Vương tử đang cố giữ chặt lấy tôi, miệng lầm rầm đọc câu phép. Rồi bàn tay ai đó nữa cũng ghì lấy tôi, cái mùi quen thuộc này chắc chắn là của Dương Dương. 


Họ đang làm trò gì thế? Sao không mau tránh ra? Tôi sẽ thiêu chết họ mất.


Cả hai người họ đang thi triển gì đó trên người tôi, giống như điểm huyệt vậy. Ban đầu tôi vô cùng khó chịu, mỗi một huyệt bị điểm đều đau đớn như bị ăn một phát đạn. Nhưng rồi khí nóng trên người tôi dần dần thông suốt. Nó nhanh chóng chạy khắp cơ thể, lan tỏa đến từng kinh mạch. Tôi cảm giác khí nóng dần bị chuyển hóa thành luồng sức mạnh dồi dào truyền khắp cơ thể tôi. Lúc sau, khí nóng giảm đi, ruột gan và nhịp thở của tôi bình ổn lại, cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều...


Đến khi tôi bắt đầu cử động được, mở mắt ra là thấy những ánh mắt quen thuộc đang nhìn mình đầy lo lắng, cảm giác lúc ấy thật khó tả. 


Dương Dương, Vương tử, Tiên nữ, Ngô Thông đều đang hấp háy chờ phản ứng của tôi. Thứ khiến tôi chú ý nhất lúc này là đôi mắt Vương tử. Tôi nhìn Vương tử đầy ngỡ ngàng: "Anh Nhi, mắt của anh sao vậy?"


"Chỉ là nhìn được em thôi." Vương tử khẽ mỉm cười.


Nụ cười mê hoặc thế này khác hẳn điệu bộ sát thủ khi nãy. Lẽ ra Vương tử nên cười nhiều hơn một chút. Nhưng mắt Vương tử sao tự dưng lại nhìn được? Phải chăng là do đã giải được phong ấn Hỏa Kỳ Lân? 


Không những mắt Vương tử có thể nhìn thấy mà cánh tay mờ ám của anh vừa rồi đánh nhau cũng rất sung. Riêng đôi chân Vương tử thì tôi biết là không bước đi được, anh phải dùng pháp lực để di chuyển, cứ lướt qua lướt lại giống lão Tiên hồi còn ở Nam Thành. Như này có đi ăn trộm ban đêm tuyệt nhiên không bao giờ bị phát hiện.


Tôi nghe tiếng Dương Dương thở dốc, nhìn anh vô cùng mệt mỏi, phải chăng vừa rồi đã hao tổn quá nhiều sức lực? Dương Dương chỉ khẽ phẩy tay ra hiệu là anh không sao, may là vẫn sống, tí nữa thì đã bị tôi thiêu chết rồi. Nhìn bộ dáng quần áo cháy tả tơi của anh khiến tôi phì cười.


"Cô cao số quá đấy, lại còn liều mạng treo mình vào cái răng nanh gớm ghiếc đó. Chắc chỉ cô mới dám làm cái trò nguy hiểm đó thôi." Ngô Thông châm chọc nhưng giọng điệu đã thân thiện hơn.


"Làm chúng tôi sợ hết hồn. Tưởng cô tận số rồi chứ, làm phí nước mắt của Dương ca quá." Tiên nữ cũng thoải mái bông đùa.


"Này, em nói linh tinh gì thế, ta khóc hồi nào chứ?" Dương Dương xấu hổ, mặt anh bỗng chốc đỏ lên.


Tôi chỉ biết cười trừ. Dương Dương yêu Quận chúa như vậy, vừa nãy còn chửi rủa tôi là ác quỷ, sao anh có thể khóc vì tôi được.


Cả bọn nhìn nhau rồi cùng cười ầm lên. Trải qua bao nhiêu chuyện, sinh tử cùng nhau, giây phút này vẫn còn được ở bên nhau vui vẻ như vậy quả thực vô cùng quý giá. Tôi không khỏi xúc động. Nỗi cô đơn thường trực trong lòng bỗng chốc bay hết. Chẳng biết từ lúc nào nước mắt lại ngân ngấn nơi khóe mắt. Đây là cuộc sống hoàn toàn khác với quá khứ của tôi, nó có đủ cảm xúc để khiến tôi động lòng. Tôi không còn nhớ lần cuối mình khóc là khi nào nữa.


Tôi nhìn tất cả bọn họ mà không kiềm được xúc động. Dương Dương vội vàng dỗ dành tôi, an ủi tôi. Anh tưởng làm thế tôi có thể bỏ qua việc anh nổi cáu với tôi lúc còn ở trong hang Mãng Xà thạch sao? Nghĩ đến thái độ nổi giận phi lý của anh khi ấy khiến tôi khó chịu, bỗng chốc ánh mắt cảm động của tôi đổi thành bực tức nhanh chóng.


Dương Dương chắc chắn không biết tại sao tôi đột ngột thay đổi thái độ với anh, nhưng gương mặt anh tự dưng lại có biểu tình cứng đờ. Không chỉ mình Dương Dương mà biểu

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK