• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lý Nhật Du


Thình lình, gã mặt lạnh đó xuất hiện sau mấy ngày mất hút. Tôi vẫn ngoan ngoãn nằm yên một chỗ. Nhìn thấy hắn tôi không khỏi khấp khởi. Hắn mà không xuất hiện thì tôi sẽ chết vì buồn chán mất.


Hắn quan sát xung quanh một lượt phòng giam rồi mỉa mai: "Bị thương mà cô vẫn càn quét chỗ này được à?"


"Tôi đâu có." Tôi lập tức phủ nhận.


"Chẳng lẽ ở đây có con sâu khổng lồ lăn lộn khắp nơi rồi tới bầu bạn với cô?"


Hắn hỏi mà như không hỏi, tôi bơ hắn coi như chẳng liên quan.


Hắn hơi cau mày lặng lẽ cởi trói rồi xách tôi đi như món đồ dễ dàng. Ra khỏi gian phòng đó mọi thứ trở lên tươi sáng hơn. Đã ở lâu trong gian phòng bí bách đó giờ được ra ngoài thật dễ chịu quá! Có điều, tôi vẫn bị hắn kìm rất chặt, tuyệt nhiên không rời dù chỉ một milimet.


Sau đoạn đường gạch lát u tối ẩm ướt và vài lối rẽ thì tới một cánh cổng đá, qua cánh cổng là một lối đi thẳng bao phủ cây cối hoa lá... Cứ như thiên đường vừa hiện ra vậy. Sắc hoa màu xanh dương trải dài, êm dịu.


Tôi cứ thế đi theo một mạch không hỏi câu nào. Gã mặt lạnh cũng không nói câu nào, mặc tôi ngắm nghía dò xét mọi ngóc ngách. Chỉ những lúc tôi lơ đãng đi nhầm bước thì gã kéo lại chỉnh cho tôi đi đúng đường, ánh mắt thoáng nét bực dọc.


Không biết đây là nơi nào mà có cảm giác rất kì lạ. Có vẻ yên bình nhưng lại không hẳn là vậy. Cứ thấy có gì đó bất ổn, nhưng chẳng thể giải thích được không bình thường ở điểm gì. Thật kỳ lạ! Sao cả đoạn đường dài lại không có bóng dáng ai cả?


Đột nhiên có tiếng người gọi vang lên đâu đó. Gã mặt lạnh dừng lại, kéo tôi khựng lại theo.


Là một cô gái trẻ, không những trẻ mà còn rất xinh đẹp. Cô ấy có đôi mắt long lanh trong sáng, mặc bộ váy trắng nhẹ nhàng, đặc biệt là mái tóc, phải, mái tóc bồng bềnh màu ánh kim, buông nhẹ nhàng trên vóc người nhỏ nhắn. Toàn thân cô ấy khi nắng chiếu xuống đều sáng lên như gương phản chiếu ánh sáng vậy. Cô ấy đang phát sáng giống Dương Dương lúc nằm tựa gốc cây. Đây đúng là Tiên nữ rồi.


Cô gái xinh đẹp chạy tới gần gã mặt lạnh cười tươi hỏi han ríu rít. Gã này cũng như bị mê hoặc vậy, từ vẻ mặt lạnh lùng biến thành gã anh trai trầm ấm, nhẹ nhàng cười nói hồi đáp lại. Thật không dám tin hắn còn có bộ dạng này. Đây liệu có đúng là một người không?


Tôi phát hiện những người ở đây thực sự cao lớn, dù cô gái kia nhỏ nhắn nhưng vẫn cao hơn tôi cả cái đầu. Tôi kéo áo choàng che mặt lại, cúi người tránh né, rõ ràng bộ dáng thảm hại của tôi lúc này trái ngược hoàn toàn với vẻ đẹp lộng lẫy trước mắt, chỉ đến khi cô ấy quay sang hỏi tôi là ai thì tôi mới được chú ý. Nhìn tôi lúc này có lẽ giống bà phù thủy độc ác xuất hiện trước mặt nàng công chúa, mũ áo vẫn chùm nửa mặt tôi, bộ mặt thực u ám.


Gã mặt lạnh chỉ nhìn tôi rồi thờ ơ nói không biết tôi là ai, nhưng có vài điều bất thường, hắn phải đưa tôi đi gặp Vương tử. Lại còn một Vương tử nữa à? Sao tôi phải gặp gã Vương tử nào đó chứ? Nơi đây đâu có giống hoàng cung tấp nập người hầu kẻ hạ, đâu ra một Vương tử sống ở đây?


Tiên nữ nhìn tôi vẻ khó hiểu nhưng cũng không hỏi gì nữa cả. Nói rồi họ tạm biệt nhau và gã mặt lạnh lại kéo tôi đi. Tôi đã biết được tên của gã mặt lạnh này là Ngô Thông. Còn Tiên nữ vừa rồi là Thu Bích. Đi qua chỗ Tiên nữ mới thấy bóng dáng hai người thị nữ đang lúi húi làm gì đó. Họ có lén lút nhìn tôi nhưng rồi mau chóng quay đi. Trông họ có vẻ sợ sệt khi thấy tôi cứ như bộ dạng tôi có gì đó rất nguy hiểm.


Thêm một khúc ngoặt nữa là thấy một tòa đình rộng, kiến trúc khá giống Á Đông. Tòa đình không khép kín mà thông thoáng tận vào bên trong, có thể nhìn xuyên suốt được bài trí nội thất.


Rất đơn giản, giữa đình là một cái ghế bành được tạc tinh xảo, không phô trương nhưng rất tinh tế. Đặc biệt, chiếc ghế có bánh xe. Người ngồi trên ghế là một thanh niên trẻ tuổi, thật hay tóc anh ta màu nâu đồng, giống màu tóc của gã to lớn này. Có khi họ là anh em cũng nên.


Điểm tôi chú ý nhất là cánh tay trái của anh ta ẩn sau bộ quần áo cũng giống màu mái tóc anh ta. Ống tay áo phải ngắn ngủn để lộ ra cánh tay đầy vết sẹo dài. Ống tay áo trái thì dài rộng, chùm kín hết cánh tay. Kỳ lạ là, cánh tay trái kia cứ oặt ra kì quái như thể cánh tay đó không hề tồn tại.


Tay trái anh ta sao vậy nhỉ? Tôi không chắc là có hay không có cánh tay ở đó nữa. Thật kỳ lạ!


Mái tóc anh ta khá dài, buông nhẹ nhàng trên gương mặt trầm tư. Phải thừa nhận gương mặt anh ta rất đẹp, đôi mắt cũng thế nhưng lại sâu lắng, tĩnh lặng. Anh ta phải ngồi ghế có bánh xe, tôi đoán chân anh ta cũng không tồn tại nốt.


Tôi cảm giác người này rõ ràng không có chuyện là quen biết nhưng sao cứ thấy hình như đã nhìn thấy ở đâu đó, tôi không nhớ ra nổi.


Tôi và Ngô Thông đã đứng gần anh ta một lúc mà anh ta không phản ứng. Anh ta đang chăm chú nghe nhạc. Nói mới để ý có tiếng nhạc du dương mê hồn ngân nga quanh đây nhưng lại không thấy người chơi nhạc đâu cả. Rõ ràng chỉ có mình anh ta, không có ai khác.


Tôi có bị ảo giác không, cây cối xung quanh đình cũng đang đung đưa theo điệu nhạc. Nhìn mãi tôi mới thấy ở phía bên kia có bờ hồ, ở đó có những đốm sáng nho nhỏ đang chuyển động trên những mỏm đá, trên cả những lùm cây nhỏ xung quanh. Tiếng nhạc hình như đang phát ra từ những đốm sáng ấy. Không lẽ có ma đang chơi nhạc?


"Họ là Tinh Ngư." Ngô Thông nói, rồi quay sang nhìn sát mặt tôi soi mói: "Nếu là người bình thường thì đã bị tiếng nhạc đó thôi miên rồi đấy." Rồi hắn ném ánh mắt ngờ vực về phía tôi.


Nói vậy thì hai anh ở đây cũng đâu giống bình thường. Rõ ràng cả hai anh cũng đang rất tỉnh táo đấy thôi, đâu có dấu hiệu bị mê dụ gì đâu. Tôi cũng ném lại hắn ánh mắt ngờ vực như thế.


"Huynh về rồi à, có sự cố gì sao? Huynh có bị thương không?" Anh chàng thanh niên lên tiếng, huơ huơ cánh tay lên với về phía Ngô Thông.


Ngô Thông đột nhiên thay đổi thái độ, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay đầy sẹo đấy, ánh mắt hắn như thể xót xa lắm, hắn quỳ xuống trả lời: "Chủ nhân không bị thương là tốt rồi, không có sự cố gì cả, chủ nhân đừng lo."


Chủ nhân? Tôi không khỏi ngạc nhiên, lẽ nào đây là Vương tử của Ngô Thông? Nhìn anh ta đâu có giống một Vương tử cao sang quyền quý. Nếu là Vương tử thì anh ta phải rất hoàng tráng, y phục lụa là, xung quanh có hầu cận xếp thành hàng, sao lại có bộ dạng thế kia, lại ở trong... hoàn cảnh như này? Thêm nữa, thái độ của gã Ngô Thông đây chẳng giống thuộc hạ với chủ nhân, nhìn kiểu gì cũng thấy như người anh trai lo lắng cho người em; rất ân cần và nhẹ nhàng. Ngô Thông cẩn thận kiểm tra khắp người Vương tử kia xem có bị thương chỗ nào không, rồi mới yên tâm ngồi xuống lấy nước mời Vương tử uống, động tác hắn đâu đó vảng vất sự bất an.


Tôi không khỏi nghi ngờ, hai người họ hành xử rất tự nhiên nhưng lại chẳng bình thường chút nào. 


Vương tử này thật kỳ lạ, anh ta giống một kẻ tàn phế đáng thương; hai chân không cử động, tay trái thì không tồn tại, tay phải đầy sẹo chằng chịt, còn đôi mắt đẹp mơ màng nhưng ảm đạm kia thì không cảm nhận được bóng hình sự sống trong đó.


Nhìn đi nhìn lại một hồi, cuối cùng tôi cũng nhận ra gương mặt này... 


Tôi vội nhào tới, nâng cằm Vương tử lên, nhìn chằm chặp. Quả đúng anh ta rồi, là một trong hai gương mặt đã thình lình xuất hiện rồi khiến tôi bị tai nạn.


Chính là anh ta! Nhưng đôi mắt mù này thì lại không phải. Hai người đó không ai bị mù, họ đều nhìn thấy tôi. Lẽ nào tôi nhận nhầm người? Anh ta chỉ giống với một trong hai gương mặt kia thôi?


Thấy hành động đầy sát khí của tôi bất ngờ như vậy Ngô Thông cũng chẳng nhân nhượng mà lao tới chộp luôn vào cổ họng tôi. Hắn siết chặt khiến tôi không thở được. Trong tích tắc ấy, bàn tay Vương tử kia cũng phản ứng nhanh, bắt lấy tay Ngô Thông mà kéo ngược lại.


Ngô Thông hướng vào tôi giọng gằm ghè đe dọa: "Cô định làm gì Vương tử? Cô muốn chết à?"


Tôi mếu máo mà không thể nói được gì. Ngô Thông đã nới lỏng tay nhưng cổ họng tôi vẫn rất nghẹn, cho đến khi Vương tử kéo hẳn tay hắn ra tôi mới rơi uỵch xuống. Điệu bộ gã hung tợn này rất đề phòng cứ như thể tôi vừa rồi có nguy cơ sẽ ăn tươi nuốt sống viên châu báu Vương tử của hắn vậy. Hừm, bà cô đây tuy thích máu tươi cũng không đến mức thèm khát máu của kẻ tàn phế kia đâu, uống vào rồi không khéo ta đây cũng tàn phế nốt.


Nhìn bộ dáng hắn sao cứ như con dã thú điên tiết vậy, ra tay cũng tàn bạo gớm.


"Có chuyện gì vậy Ngô Thông? Cô gái nào vậy? Huynh đừng manh động. Cô ta không có sát khí, cũng không có phép, cô ta không thể làm gì ta được." Vương tử nói.


"Chủ nhân, thuộc hạ cũng không biết cô gái này là ai. Trên đường đi truy bắt nô lệ bỏ trốn thuộc hạ phát hiện cô ta xuất hiện cùng họ. Cô ta bị ai đó dùng phép dịch chuyển tới. Hình như là người tộc Tiên. Cô ta còn trúng tên của An Vương Phi. Cô ta không có phép thuật. Kỳ lạ hơn là trong kết giới Âm cô ta không hề bị ảnh hưởng, vừa rồi cô ta cũng không bị nhạc của Tinh Ngư mê hoặc. Chủ nhân, cô gái này quả thực rất tà đạo." Gã mặt lạnh thành khẩn khai báo.


Vương tử không có vẻ gì bất ngờ, gương mặt anh ta chỉ thoáng nét thích thú: "Ồ! Nhân vật nào mà thần bí vậy nhỉ, lại có nhiều khả năng kì quặc? Ta rất tò mò!"


Sau Vương tử quay sang phía tôi hỏi một câu rất kỳ lạ: "Cô muốn giết ta?"


Tôi ngây người, không nghĩ Vương tử lại hỏi như vậy. Anh ta bị ảo tưởng gì đó chăng, thân là Vương tử thì ai mà dám tùy tiện ám sát anh ta. Tôi mới là người đang bị đe dọa đây. Tôi còn rất nhiều điều chưa biết; tôi không biết chuyện quái gở gì đang xảy ra, nơi này là nơi nào... tất cả đều là dấu hỏi phải tìm đáp án. Tôi muốn đi tìm Dương Dương, rồi còn phải tìm cách quay về nữa, hơi đâu để ý đến gã tàn phế như anh ta, nói chi đến muốn giết. Nhưng đúng ra thì nên làm thế, để anh ta đỡ phải sống cuộc sống nhàm chán như vậy. Sống như không thế kia thì khác gì chết. 


Hay trong sâu thẳm, ý nguyện của Vương tử thực sự là như vậy?


Tôi thủng thẳng đáp: "Trước thì không, giờ thì bắt đầu muốn."


Nhìn sang ánh mắt sát khí đằng đằng của Ngô Thông đang bắn về phía này mà tôi thấy toàn thân nhói nhói.


Vương tử đột nhiên mỉm cười, chẳng có vẻ gì sợ cái kiểu đe dọa nửa mùa của tôi: "Nói vậy trước cô không biết ta, cô không phải được cử tới giết ta. Giờ cô gặp ta mới muốn giết... Không phải vì bộ dạng của ta khiến cô ngứa mắt đấy chứ?"


Tên này bề ngoài lương thiện mà sao đầu óc lại nhạy bén sâu sắc thế, không cần biết nhiều mà như biết hết rồi. Tôi thực không rõ anh ta sao lại bị mù. Nếu không bị mù thì chắc chắn là một trong hai kẻ đã đưa tôi tới đây và anh ta sẽ có cách đưa tôi trở về. Nhưng, người trước mặt tôi chẳng quen tôi, anh ta lại còn tàn phế thì giúp được gì cho tôi cơ chứ. Liệu anh ta có quen biết Dương Dương? Anh ta có cách nào tìm Dương Dương giúp tôi?


Đầu tôi lúc này hoàn toàn hỗn loạn, có lẽ phải ở lại cạnh Vương tử mới mong điều tra được chút manh mối.


Nhưng bộ dạng tàn phế kia thì giúp được gì cho tôi chứ, tôi có đang mơ mộng quá không? Cơ thể Vương tử tàn phế không phải bẩm sinh, vết thương chằng chịt như thế chắc chắn là do kẻ khác ám hại. Kẻ đó phải rất tàn bạo, không thì cũng phải căm hận anh ta tận xương tủy.


Có bí mật ở đây. Vì lý do gì mà phải dã tâm hại Vương tử? Anh ta một chút cũng chẳng có điểm gì là nguy hiểm, đến khả năng tự vệ còn không có. Kẻ đó không giết mà lại cứ hành hạ Vương tử sống không bằng chết thế này chẳng trách Ngô Thông lại bao bọc anh ta cẩn thận như vậy. Nhưng Ngô Thông cũng rất lợi hại rồi mà còn không bảo vệ được Vương tử thì chắc kẻ đó không phải nhân vật tầm thường. Kẻ to gan đó là ai mà dám ra tay với cả Vương tử một nước?


Vương tử hỏi han tôi vài câu rồi nói để tôi ở lại bên cạnh giúp việc lặt vặt cho anh ta. Giờ cả Cung Tinh Ngư cũng không có nhiều thị nữ, giữ tôi lại cũng có ích. Tôi không bảo vệ nổi nhưng cũng không làm hại Vương tử được, giữ tôi ở bên cũng không ảnh hưởng gì. Quyết định này của Vương tử khiến Ngô Thông rất phản đối nhưng hắn cũng không dám cãi lại.


Tôi thì cũng có thích đâu, chỉ là bất đắc dĩ thôi. Thật không hiểu Vương tử có ý đồ gì nữa. Tôi như này mà bắt tôi hầu hạ anh ta sao. Cứ chờ đấy, nếu không phải vì không còn cách nào tôi nhất quyết không cam tâm làm kẻ hầu cho anh đâu.


Ngô Thông luôn đề phòng dò xét khiến tôi thực khó chịu. Tôi có cảm giác hắn rình mò tôi mọi lúc mọi nơi, mọi hành động của tôi dù rất nhỏ cũng không lọt khỏi ánh mắt thiên la địa võng của hắn. Chỉ cần tôi bất thường là hắn tợp tôi phát chết tươi luôn cũng không chừng. Hắn thừa biết tôi bị thương như này kể cả bình thường khỏe mạnh còn chưa chắc làm gì được ai huống chi có ý đồ ám muội với Vương tử. Có lẽ vì Vương tử kia cơ bản không thể tự bảo vệ nên hắn luôn lo lắng đề phòng như vậy tôi cũng hiểu được, đành ngậm ngùi nén nỗi bực dọc xuống.


Tôi thấy cũng rất lạ, thân là Vương tử thì ít ra cũng phải có vài người phục vụ nhưng bên cạnh anh ta chẳng có ai ngoài Ngô Thông lúc nào cũng đăm đăm chiêu chiêu kè kè bên cạnh. Thỉnh thoảng có một thị nữ luống tuổi tới quét dọn, xong là cũng bỏ đi luôn chứ cũng không nán lại. Hàng ngày Vương tử được Ngô Thông bồng bế qua chỗ nọ qua chỗ kia hít thở không khí, không thì anh ta chỉ ngồi im nghe thứ nhạc ma quái của Tinh Ngư. Tôi mang gì tới anh ta đều ăn ngon lành, tôi cho uống gì cũng không chút đề phòng tôi, lại luôn cảm ơn tôi trịnh trọng. Có khi tôi cho anh ta uống nước tiểu chắc anh ta cũng không phản ứng.


Tôi không hiểu bình thường không có tôi hoặc Ngô Thông bên cạnh thì Vương tử ăn uống kiểu gì? Không ai mang đồ ăn tới đây sao? Nơi này... cứ có cảm giác anh ta bị ghẻ lạnh ruồng rẫy thế nào ấy. Hay vì Vương tử không quan cách nên bị bọn người hầu coi thường?


Ngày nào Tiên nữ cũng tới trò chuyện với Vương tử, còn hay mang theo mấy món điểm tâm lạ mắt do cô ấy tự làm. Tiên nữ ríu rít suốt, còn Vương tử thì luôn rất mực cưng chiều, tình cảm của họ có vẻ rất tốt. Liệu có phải vì cô ấy là Tiên nữ nên với ai cô ấy cũng thân thiện như thế không? Sau đó Tiên nữ lại bận rộn vội vã cùng mấy thị nữ khác đi đâu đó. Ngoài ra không có ai tiếp xúc tới Vương tử.


Thỉnh thoảng tôi còn bắt gặp vài nô bộc tới gần Cung Tinh Ngư, thoáng thấy Vương tử là họ lảng đi lối khác ngay. Thái độ họ như vậy là sao nhỉ? Cứ như tránh tà vậy. Giống lúc nhìn thấy bộ dạng phù thủy của tôi ấy, bọn họ đều bỏ đi nhanh chóng làm tôi không thể hỏi được chuyện gì. Vương tử hầu như không mấy quan tâm đến chuyện mình bị đối xử lạnh nhạt như vậy. Tôi có hỏi Vương tử mấy lần nhưng anh ta chỉ cười nhạt rồi nói không cần để ý nhiều làm gì, cứ yên bình như này tốt hơn.


Cuộc sống của Vương tử thực nhàm chán! Tôi biết phải làm gì bây giờ? Mọi thắc mắc đều không thể giải đáp. Xem ra cũng không trông chờ gì nhiều ở Vương tử được rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK