• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Lý Nhật Du*


Nói đến máu là lòng tôi lại dội lên cơn thèm khát, có lẽ họ chỉ nghĩ đơn giản Huyết Long là thuốc nhưng với tôi là cả sự đấu tranh kịch liệt suốt một thời gian dài, nếu bây giờ cho tôi uống lại, cơn khát máu của tôi lại trỗi dậy, tôi sẽ lại biến thành ác quỷ có khi còn ngấu nghiến hút cạn máu của mấy con rồng đó mất. Nghĩ đến đó tôi lại rùng mình. Tôi kịch liệt phản đối chuyện uống máu rồng, dù tôi còn chưa biết có kiếm được thứ đó để mà uống không, tôi cũng chẳng biết phải giải thích với họ như nào cho rõ ràng, chỉ biết cực lực phản đối.


Cuối cùng Lão Tiên nói cũng không dễ dàng tìm được Huyết Long nên mọi người cứ chờ đã, còn nhiều chuyện cấp bách hơn cần phải làm, hơn nữa Huyết Long là trong truyền thuyết nói, ông còn không biết Huyết Long thực sự phải là máu rồng gì. Hỏa Long, Địa Long, Lôi Long, Thiên Long, hay là phải cả bốn, năm con. Cũng chưa chắc ai đó có thể chịu được Huyết Long, uống vào rồi cũng chưa chắc toàn mạng, xưa nay chưa ai từng thử. Nghe đến đó thôi là tôi đã không muốn tiêu hóa rồi.


Dương Dương tức giận đấm mạnh vào tường, không phải anh lo cho tôi mà tức giận như vậy chứ? Bây giờ tôi mới có thời gian tỉnh táo ngắm nhìn Dương Dương một lúc để kiểm tra xem anh sau khoảnh khắc sinh tử ở vách núi ấy có bị thiếu mất bộ phận nào không?


Nhìn thấy Dương Dương vẫn đầy đủ tôi mới yên tâm. Tôi tính kiếm chuyện gây sự nên cố tình oán trách anh: "Hôm đó sao anh không chuyển em tới nơi nào phong cảnh hữu tình chút, lại cho em hạ cánh ngay dưới chân gã Ngô Thông mặt lạnh này."


Nghe điệu bộ kiếm chuyện của tôi Dương Dương cười trừ: "Ta đâu cố ý, đấy là lần đầu tiên ta dùng phép dịch chuyển với người khác, lại trong tình huống cấp bách. Ta còn không chạm được vào em, lại đang rơi xuống như thế, lúc đấy ta chỉ còn biết liều thôi, nào còn tâm trạng nghĩ tới nơi thần tiên nào chứ. Nhưng cũng thật quá xui xẻo khi lại rơi trúng chỗ hắn."


Dương Dương lườm lườm Ngô Thông đầy bất mãn, cả tôi cũng vậy. Ngô Thông cũng quắc mắt đáp trả lại ánh mắt tương tự.


Lão Tiên nhìn Dương Dương rồi khen ngợi: "Không ngờ tiểu tử nhà ngươi lại mạnh đến mức đấy rồi, có thể thực hiện được phép trong lúc nguy cấp như vậy, quả không tồi chút nào."


"Cũng chỉ may rủi trong tình huống cấp bách thôi, sau đó cháu có thử lại nhưng không được. Đâu có ghê gớm được như Lão Tiên đây, bao nhiêu năm mà vẫn mang bộ dạng thiếu niên này."


"Đừng có nịnh ta, cháu còn phải tu luyện nhiều, nhưng ta thực sự kinh ngạc đấy, thiên hạ cũng không mấy người đủ khả năng làm được phép dịch chuyển như thế đâu."


"Lão Tiên quá khen." Dương Dương tự mãn.


Lão tiên đột nhiên nghiêm nghị, thay đổi đến chóng mặt.


"Đừng vờ ngu ngơ nữa, mau nói đi, cháu đang ở chỗ tộc Tiên khi không lại chạy tới Nam Thành làm gì?"


"Mục đích chỉ có một..."


"Giết tôi?" Dương Dương còn chưa nói hết câu thì Vương tử nãy giờ im lặng bên cửa đã lên tiếng.


Vương tử ngồi trên xe lăn gần sát cửa từ từ quay lại, ánh mắt vô hồn, lơ đãng cứ như vẫn bị mù. Tôi lấy làm ngạc nhiên, thế này là sao? Rõ ràng khi ở trên đài pháp trường ánh mắt anh linh hoạt, anh ta rõ ràng có nhìn thấy tôi cơ mà, tại sao bây giờ ánh mắt lại âm u như vậy? Sau tôi mới biết lúc đó Vương tử hoàn toàn không nhìn thấy tôi, chẳng qua là anh đã luyện được phép "đọc nhãn", những gì anh nhìn thấy là những hình ảnh mà người khác nhìn thấy. Lúc đó anh đọc được hình ảnh từ tay đao phủ, Dương Dương và hai gã đồ tể cạnh tôi, họ nhìn thấy gì thì anh nhìn thấy cái đấy. Thuật này còn lợi hại hơn cả đọc ý nghĩ của người khác. Vương Tử thực sự là nhân tài xuất thần đúng như lão Tiên nói.


Thấy tình hình có vẻ không ổn Ngô Thông lập tức phản xạ đứng chắn trước mặt Dương Dương, chỉ cần anh động thủ là hắn ra tay ngay. Nhìn bộ dạng sốt sắng của hắn lúc nào cũng xả thân vì chủ nhân, luôn sẵn sàng trực chiến thật khiến người khác cảm động.


Dương Dương thấy bị nói trúng ý đồ liền rút kiếm động thủ ngay, không kịp để cho ai hiểu chuyện gì. Ngô Thông lập tức ứng chiến. Tôi cũng không hiểu chuyện này là sao, tôi liếc nhìn mọi người thì thấy Lão Tiên rất dửng dưng, không hề có ý muốn ngăn lại, thậm chí còn thích thú xem trận chiến. Tiên nữ thì rối cả lên không biết nên ngăn bên nào. Hai bên giao chiến rất căng thẳng, họ quyết ăn thua đủ với nhau, không hề dè chừng chút nào, đánh nhau thật chứ không phải đùa.


Ngô Thông thực sự rất bản lĩnh, liên tục thủ thế kiên cố, hắn không hề tấn công, chỉ phòng thủ, né đòn rồi lại phòng thủ, để mặc cho Dương Dương nhào tới tấn công liên tiếp, đòn nào đòn nấy đều như muốn lấy mạng. Tiên nữ thì khóc rối rít cả lên, sau một lúc thấy Dương Dương có sơ hở cô liền kéo anh rồi ôm chặt người anh không cho anh tấn công nữa. Dương Dương muốn hất cô ta ra nhưng cứ bị ôm chặt cứng, mà anh thì không thể làm cô bị thương, anh đành cầm nguyên thanh kiếm, một tay túm chặt lấy lưng Tiên nữ biến cô ta thành tấm khiên rồi lao nhanh về phía Vương tử.


Ngô Thông thấy vậy cũng không biết phải làm sao. Hắn có nằm mơ cũng không ngờ Dương Dương lại dùng thủ đoạn này. Nếu tấn công Dương Dương hắn sẽ làm bị thương Tiên nữ, nếu không tấn công thì Vương tử sẽ chịu trận, thành thử hắn đành lấy thân mình làm bia đứng chắn đường kiếm.


Dương Dương không hề có ý định lùi lại. Con người anh theo tôi cảm nhận cũng không phải hạng tàn nhẫn. Tôi thật không dám tin anh lại ra tay không chút đắn đo như thế.


Thình lình Ngô Thông bị một lực kéo rất mạnh từ sau khiến hắn không kịp phản ứng lại. Ngô Thông bị hất bật ngửa ra sau rồi mất đà bay ra ngoài tầng tháp. Chỉ một khắc hắn mất hút trong không trung để lộ ra Vương tử với ánh mắt vô hồn làm tâm đường kiếm.


Tiên nữ vội thét lên hốt hoảng: "Anh Nhi không giết Quận chúa."


Tiếng thét của Tiên nữ xé toạc cả đường kiếm, không hiểu cô ta đã dùng phép tạo ra lực cản hay vì câu nói của cô khiến Dương Dương lưỡng lự mà tốc độ đường kiếm đã giảm. Cô ta liên tục gào lên:


"Anh Nhi không giết Sa tỷ, huynh ấy không làm chuyện đó, xin đừng làm huynh ấy tổn thương thêm nữa... Dương ca, muội xin huynh, Anh Nhi không phải kẻ tàn ác như thế, huynh dừng lại đi..."


Tiên nữ cứ gào cho đến khi Dương Dương khựng hẳn lại, lưỡi kiếm đã chạm vào cánh tay tồn tại mà như không tồn tại của Vương tử. Dương Dương chết trân khi nhìn thấy hai hàng lệ lặng lẽ rơi từ đôi mắt vô hồn mà gương mặt lại đầy tâm tư đau đớn chôn kín kia. Biểu cảm này của Vương tử là nỗi đau tột độ đã chôn sâu trong đáy tâm can đang cố chạy thoát ra ngoài theo hai hàng lệ. Vương tử không hề nhúc nhích, chỉ lặng lẽ ngồi đó, nước mắt rơi đều trên gương mặt vô cảm.


Không kìm nén được Dương Dương cũng thét lên đầy chua xót: "Tại sao cô ấy yêu thương ngươi như vậy ngươi lại giết chết cô ấy? Tại sao đã tha cho ngươi một mạng ngươi lại cho người truy sát tộc Tiên, ngươi còn truy sát cả ta? Còn Thu Bích, tại sao hắn bắt cóc muội, mà giờ muội cũng đứng ra bảo vệ hắn?"


"Anh Nhi không bắt cóc muội, huynh ấy đã cứu muội, huynh ấy phải bỏ trốn khỏi Bắc Thành thì sao có thể truy sát tộc Tiên, càng không thể truy sát Dương ca." Tiên nữ vừa khóc vừa phân trần.


Sau đó tôi mới biết Dương Dương và Anh Nhi đều là con cháu hoàng tộc, Dương Dương là Vương tử tộc Tiên, Anh Nhi là Vương tử Việt Quốc, cả hai đều là kỳ nhân kiệt xuất gánh vác thiên mệnh. Mỗi người có khả năng và pháp lực riêng, không ai thua kém ai. Dương Dương ở tộc Tiên tu luyện mong ngày tranh tài với Anh Nhi, nhưng sau đó anh biết tin Vương tử Việt Quốc vốn là kẻ tàn tật, lại mù lòa chẳng có năng lực gì, anh rất thất vọng.


Quận chúa Thu Sa là người đính ước với Dương Dương từ nhỏ. Cô ấy đã từ chối hôn ước và rời tộc Tiên đi khắp nơi tu luyện. Cô là pháp sư giỏi nhất thời điểm đó. Dương Dương thực sự yêu thích Quận cháu nên khi cô kiên quyết rời xa anh đã vô cùng đau lòng. Hay tin Quận chúa tới Bắc Thành đã dừng chân và yêu Vương tử Việt Quốc anh đã không hiểu tại sao cô lại đi thích kẻ tật nguyền như vậy, lại còn dốc lòng dốc sức giúp hắn. Chẳng lẽ anh không xứng? Nhưng anh tôn trọng lựa chọn của Quận chúa, cô là người quyết đoán và độc lập, cô có cái lý của riêng mình, anh biết anh không thể thay đổi cô nên không đi tìm.


Sau lại được tin Quận chúa bị chính tay Vương tử Anh Nhi giết chết, rồi bị hắn nhốt vào Tinh Kết Giới suốt đời suốt kiếp không thoát ra được. Tộc Tiên vì bản giao kèo từ trước với Quốc Vương Việt Quốc nên dù có chuyện gì xảy ra cũng không được giết Vương tử Anh Nhi. Cái chết của Quận chúa Thu Sa khiến Dương Dương vô cùng căm hận Anh Nhi nên dù có bản giao kèo quan trọng như vậy anh cũng từ bỏ thân phận Vương tử tộc Tiên lên đường trả thù cho người yêu. Cho tới bây giờ anh ra tay trả thù thì lại bị chính em gái Quận chúa can ngăn. Đến cả Thu Bích cũng bị Vương tử mê hoặc đem lòng yêu mến khiến Dương Dương càng tức giận.


"Vậy là chuyện gì đã xảy ra, đâu là thật đâu là giả, muội nói ta nghe xem!" Dương Dương nói mà giọng đầy phẫn uất.


Lúc này Lão Tiên mới lên tiếng: "Theo như cháu nói Anh Nhi làm nhiều việc bất nhân bất nghĩa như vậy thì nó thực là đứa có dã tâm, nhưng nếu không phải nó làm thì đây quả là một âm mưu hoàn hảo."


"Lão Tiên, cháu không nói dối người. Người phải tin cháu." Tiên nữ gào lên.


"Cháu không nói dối ta, nhưng ta vẫn thấy có gì đó không đúng."


Dương Dương định nói gì đó thì bị lão Tiên ngăn lại, lão chậm rãi phân tích: "Đêm đó xảy ra chính biến tại Bắc Thành, Quận chúa lại chết không rõ lý do, rồi linh hồn bị giam giữ, việc này quả thực chỉ Anh Nhi mới có khả năng làm. Thu Sa là pháp sư rất mạnh, ngang hàng với các cao nhân trong tộc Tiên, không phải kẻ trong lòng nó biết điểm yếu của nó thì tuyệt đối không thể hại nó, càng không thể nhốt linh hồn nó vào kết giới tà đạo - Tinh Kết Giới, vốn là tà pháp cổ của tộc Tà. Nhưng Thu Bích không bị Anh Nhi bắt cóc là sự thật, Anh Nhi nó đọc được ý nghĩ của Thu Bích, nó biết Thu Bích muốn giết nó, nhưng lại để con bé bên cạnh, không hề đề phòng. Còn kẻ truy sát Dương Dương lại là người của An Vương Phi, bà ta truy sát Dương Dương vì mục đích gì, chỉ để đổ tội cho Anh Nhi sao? Lời kể của Ngô Thông quả không có sơ hở nhưng ta đọc kí ức của hắn ta thấy có điểm không hợp lý. Ký ức của hắn có mảng bị đứt gãy, ta lại càng không hiểu."


Tôi đột nhiên nghĩ ra một điểm khó hiểu nữa. Tôi liền hỏi Dương Dương: "Ai nói cho anh biết Tiên nữ bị Anh Nhi bắt cóc vậy?"


"Là Thái tử Anh Vũ." Dương Dương ngơ ngác nói.


"Anh Vũ? Sao lại là nó?" Lão Tiên thốt lên kinh ngạc.


Tự dưng ở đâu ra thêm một Thái tử nữa vậy? Bất ngờ hơn tôi thoáng nhìn thấy ánh cười quỷ dị trên mặt Vương tử, anh ấy sao lại có biểu cảm này khi nhắc đến Thái tử? Cũng thật kỳ lạ, Anh Nhi là con trai của Quốc Vương tại sao lại chỉ là Vương tử, lẽ nào anh không phải con đẻ của Quốc Vương, Thái tử kia mới là con đẻ của Quốc Vương? Đầu óc tôi loạn lên càng chẳng hiểu mọi chuyện thực hư là thế nào nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK