• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tôi phát bực với bộ mặt ngây ngô che dấu một bồ tính toán của Vương tử. Thực ra trong lòng tôi vẫn thắc mắc anh hôm đó đã làm cách nào mà kéo được tôi đến đây? Trong kế hoạch của anh nếu dặn dò Thái tử đến nơi này để tìm kiếm gì đó thì chắc hẳn cũng không thể biết trước phải có máu của tôi để mở phong ấn vào trong này.


Sự có mặt của tôi ở đây chỉ là ngẫu nhiên, không thể là dự tính trước được. Càng nghĩ tôi càng muốn nguyền rủa cái trò điều khiển trí óc của Vương tử, cứ cậy mình là kẻ thông minh trí tuệ rồi kiểm soát tâm trí người khác, thật giống đặc tính loài Kỳ Lân trong truyền thuyết kia. Lẽ nào vì thế mà máu anh ta hợp với Kỳ Lân? Còn tôi, tôi đã sống mấy thế kỷ, tôi bất tử giống loài rùa...


Không phải chứ? Đây chẳng phải là thế giới của tôi, không thể suy luận như thế được.


Thái tử nhìn tôi rồi chỉ tay vào ngực Vương tử: "Huynh ấy hủy đi ký ức đó vì... ở chỗ này có vết thương rất lớn không thể chịu được khiến huynh ấy không muốn nhớ tới."


Chỗ đó tôi biết là vết thương do Thái tử và Quận chúa gây ra. Vương tử yêu Quận chúa như vậy, nếu không xóa bỏ đi những ký ức đau thương đó thì sẽ trở thành oán hận, thành nỗi ám ảnh dai dẳng.


Thái tử khẽ thở dài: "Dù có xóa đi ký ức nhưng đã là vết thương sâu sắc thì dù không biết vì sao mà có ta cũng vẫn cảm nhận được nỗi đau đó. Giống như khi Vương tử xóa đi ký ức chính ta giết Quốc Vương, ta không nhớ mình đã làm gì nhưng vẫn cảm nhận được cái cảm giác tội lỗi đến ngột ngạt ấy."


Ánh mắt mông lung của Thái tử cứ như đang tự trách lương tâm đến khó chịu.


"Hôm đó là xảy ra chuyện gì? Sao hai người lại ra tay với Anh Nhi? Thái tử không có lý do, Quận chúa thì lại càng không có lý do giết Anh Nhi?" Dương Dương cuối cùng cũng phát hiện ra đối tượng nên hỏi.


"Cái này phải hỏi Vương tử thì hơn. Ta đoán vì ta giết Quốc Vương, nhưng Vương tử lại đánh cắp ký ức của ta. Sau đó huynh ấy tự nhận mình là kẻ giết cha và phải bị truy đuổi. Huynh ấy muốn ta tin huynh ấy là kẻ thủ đoạn hiểm độc phải bị diệt trừ, nên đêm đó ta đã thẳng tay trừng phạt."


"Anh/ Người lúc nào cũng nghĩ cho người khác rồi tự hành động theo ý mình để rồi bây giờ mọi việc cứ rối tung hết lên." Tôi và Ngô Thông cùng lên tiếng.


Có lẽ Ngô Thông cũng quá sốt ruột vì cứ bị xoay mòng mòng suốt mà không biết mọi chuyện đang diễn ra như này để làm gì. Hắn không thể cứ liều mạng rồi chẳng biết kết cục sẽ ra sao, lại không thể bảo vệ Vương tử chu toàn. Trong lòng Ngô Thông vẫn áy náy lúc vừa rồi chỉ không chú ý một chút đã để rắn quái cắn trúng Vương tử, may là có Tiên nữ kịp thời dùng pháp lực trị thương, nếu còn lần sau thì không biết hắn còn cầm về được bộ phận nào của Vương tử.


Cuối cùng cũng chỉ có Tiên nữ là cắt cầu được cuộc nói chuyện không đi đến đâu mà còn đang theo chiều hướng tiêu cực. Vương tử thì vẫn lặng thinh. Anh ta đang đăm chiêu nghĩ nghĩ gì đó. Tôi thực phát cáu, anh ta đọc được hết những gì người khác nghĩ rồi nên chẳng cần để ý đến câu chuyện của mọi người, lúc nào cũng sống trong thế giới của riêng mình. Trong thế giới đang luẩn quẩn không biết đâu là hư đâu là thực ấy Vương tử cứ tự đấu tranh một mình, tôi tự hỏi anh ta không thấy mệt sao. Anh ta tự xóa bỏ mọi thứ, giấu giếm sự thật, để rồi bây giờ lại khổ sở đi giải mã chính mình. Đằng sau mặt nạ vô hồn lạnh lùng với mọi thứ kia anh đang cố che giấu những gì?


Đột nhiên tôi nhớ ra một vấn đề, Vương tử bảo Thái tử Anh Vũ tới đây để tìm kiếm cái gì? 


Lúc Thái tử Anh Vũ vừa trở về đã thông báo là tìm được rồi, lại còn nói kết giới rất mạnh, không vào được.  Vương tử thì nói như biết trước mọi kế hoạch và đồng ý cái rụp. Chẳng phải Vương tử đã không còn nhớ rõ những chuyện trước kia sao? Như những gì hai người họ đã nói với nhau thì việc có mặt ở đây là có tính toán từ trước, vậy 'thứ' đã tìm ra rồi là cái gì? Anh Vũ nói Vương tử đã xóa ký ức của cậu ta, vậy làm sao bảo cậu ta đi tìm kiếm thứ gì đó được? 


Thái tử Anh Vũ liền kể lại mọi chuyện. Theo cậu ta nói thì hồ này không dễ tìm, là một nơi vốn không tồn tại trên trần thế, không một ai biết đến. Hồ chứa đầy tà khí với kết giới rất mạnh, không thể dùng phép tùy tiện, nếu không sẽ lãnh cái chết còn thảm khốc hơn sống. Nếu không nắm rõ địa điểm muốn tới thì dùng phép dịch chuyển tới hồ này không khác nào tự sát. Cậu ta tìm đường rất vất vả mới tới bờ hồ sau đó phải đưa quân về Nam Thành an toàn, rồi giờ lại có mặt ở đây. Cậu ta không biết trong hồ Lục Thủy tồn tại một con quái vật, không những thế nó còn có thể biến thành thạch đạo đưa mọi người tới mật thất này.


Nghe Anh Vũ thì có vẻ có lý nhưng tôi cứ thấy có gì đó kỳ lạ ở đây. Lạ thay tôi cũng thấy trên gương mặt biểu cảm vô hồn của Vương tử vừa rồi khóe miệng khẽ nhếch lên. Động thái đó ý là gì đây, có phải anh ấy cũng thấy có gì đó không ổn trong những lời Anh Vũ vừa nói? Tôi đã muốn hỏi nhưng cái gã oắt con luôn cho mình là biết tuốt này lúc nào cũng ngậm hột thị suy suy tính tính một mình, khiến cho bà cô này cứ phải đa nghi, có hỏi chắc chắn anh ta cũng sẽ không nói gì. Thêm đôi mắt mù nữa quả thực đúc ra được cái mặt nạ vô cùng hoàn hảo che đậy đi thế giới nội tâm sâu hun hút của anh ta.


Tôi sống đã đủ lâu để có thể thích nghi với nhiều hoàn cảnh, môi trường sống, những trò ma quái huyền bí tôi cũng không phải chưa từng gặp, tôi vẫn có thể sinh tồn. Nhưng giờ tôi chỉ là người bình thường, ở cái nơi khó hiểu này thật sự càng bực bội. Giờ tôi không biết phải rời khỏi đây kiểu gì nữa? Tôi không nén được cảm giác ngột ngạt này. Từ khi đến nơi này tôi giống như con khỉ con bị vất ra đường để tự sinh tự diệt vậy.


Tai tôi bỗng nhiên ù đi. Nãy giờ cứ mải suy nghĩ của riêng mình tôi không để ý mật thất xung quanh đã thay đổi, bức tường đá cao vút bỗng chốc đã biến thành cảnh sắc bên trên bờ hồ. 


Tôi ngơ ngác không hiểu gì cả, chỉ trong vài giây suy nghĩ tôi đã thoát ra ngoài mật thất từ lúc nào. Tôi nhìn quanh không thấy đám Vương tử đâu, chuyện gì đã xảy ra với bọn họ rồi? Cả Dương Dương mới vừa đứng cạnh tôi cũng biến mất. Lẽ nào trong vài giây con quái vật sống lại nuốt gọn mọi người luôn rồi?


Tôi hoang mang gọi mọi người nhưng không thấy ai trả lời, như này là sao? Tôi chạy quanh tìm họ nhưng không thấy bóng dáng ai. Dương Dương đâu, Tiên nữ đâu, Vương tử cũng biến đâu mất rồi? 


Mất một lúc tôi phát hiện khung cảnh này không phải là cảnh sắc trên bờ hồ ma quái đó, nơi này có gì đó quen thuộc lắm, những hòn đá trải dài xếp chồng chéo lên nhau, những bụi cây đan xen vào đá lẩn khuất những đốm sáng lập lòe. Là các Tinh Ngư mà, họ đang chơi bản nhạc mê hoặc. Đây là Cung Tinh Ngư, sao tôi bỗng chốc lại ở đây? Tôi có phép dịch chuyển từ bao giờ? Dù có phép dịch chuyển tôi chắc chắn cũng sẽ không tới cái nơi ám muội này.


Vừa quay người sang tôi giật mình khi Vương tử đã đứng ở đó từ bao giờ. Anh khẽ mỉm cười với tôi. Ánh mắt Vương tử rất kỳ lạ. Phải, ánh mắt anh ta có gì đó không đúng. Nó đã không còn "hội chứng vô hồn", Vương tử rõ ràng là đang nhìn thấy tôi. 


Tôi cứ nghệt ra một lúc không nói nổi lời nào. Vương tử ngồi trên ghế cũng im lặng, chỉ đơn giản là nhìn tôi mỉm cười. Nếu như đây là mơ thì là giấc mơ ngọt ngào, đẹp đẽ nhưng thật rùng mình.


"Xem ra em đúng là người đó rồi." Vương tử nhẹ nhàng nói, khí giọng vô cùng hòa nhã.


"Người đó là người nào, không phải anh nghĩ em là cái con Long Quy Xà hợp thể gì đó biến thành đấy chứ? Em tuy không phải là người bình thường nhưng chắc chắn em không có bộ dạng gớm ghiếc đó. Em không thể nào có ba cái đầu."


Vương tử phá lên cười, anh ta cũng biết cười sao? Lần đầu tiên tôi thấy anh ta cười lớn như vậy: "Ta không có ý đó, nhưng giờ ta thấy không hối hận khi đưa em tới đây."


"Anh nhớ ra em rồi, nhớ ra lúc đó đã xảy ra chuyện gì?"


"Không! Ta chưa rõ, nên mới muốn hỏi em hôm đó đã xảy ra chuyện gì giữa ba chúng ta. Lúc đó em đã thấy gì, hãy cho ta biết rõ nhất. Nơi này là tâm trí ta, ta không làm gì với trí óc của em được nên đành đưa em vào trí óc của ta, cũng không dám tin là sẽ thành công. Ta đã tưởng là em không thể thấy được ta, không thể vào được tâm trí ta, không ngờ lại có hiệu quả. Em đúng là người đó, là người có thể thấy được nội tâm của ta."


"Anh nói cái gì mà khó hiểu vậy? Cái gì mà thấy với không thấy, cứ như em với anh có mối liên hệ gì đó đặc biệt ấy."


Vương tử gật đầu khẳng định luôn làm tôi bối rối. Tôi và anh thì có mối liên hệ gì chứ, máu anh tôi còn chưa được hút mà.


"Sao tâm trí anh lại là Cung Tinh Ngư?"


"Thực ra chúng ta vẫn đang ở trong mật thất. Họ có thể phát hiện hai chúng ta có gì đó bất thường. Nơi này có nhạc Tinh Ngư mê hoặc, nếu như có kẻ nào đó lén xâm nhập vào trí óc ta sẽ bị mê hoặc không biết gì cả, trừ khi kẻ đó có pháp lực rất mạnh. Em vốn không bị ảnh hưởng bởi nhạc mê dụ này, thậm chí kết giới cũng không làm em bị gì cả nên nơi này là an toàn nhất."


"Anh lúc nào cũng suy tính mọi chuyện kín kẽ như vậy sao, đầu óc anh chứa những thứ gì thế?" Tôi thực khó chịu với kẻ cứ luôn thần thần bí bí này.


"Nếu không phải người đặc biệt với ta chắc chắn ta cũng không hao phí tâm sức như thế. Chính ta cũng không dám chắc về mọi thứ, chỉ biết làm theo linh cảm thôi. Vì an toàn của em, ta sẽ tận lực." Tôi không hiểu ẩn tình sau câu nói của Vương tử nghĩa là gì. Ý anh là tôi có chút quan trọng phải không?


Vương tử nhìn nét mặt tôi mà như thấu hết mọi suy nghĩ trong đầu tôi, anh khẽ cười: "Hôm đó chính em đã cứu ta, rồi cũng chính em đánh thức ta tỉnh dậy. Nếu không có em chắc chắn là ta không muốn tỉnh lại nữa. Ta sẽ cứ thế phong tỏa linh hồn, dần dần cho đến khi linh hồn tiêu tán và hoàn toàn biến mất khỏi nơi này."


Vương tử càng nói tôi lại càng bối rối. Việc bắt con trùng độc thì có gì đâu, nó tự lăn ra chết đấy chứ. Còn việc đánh thức Vương tử, tôi đánh thức anh ta lúc nào, nếu nghĩ kỹ thì thấy tôi toàn rất chu đáo lôi cả nhà anh ra xỉ vả thôi mà.


"Em quên rồi à, hôm đó khi ta hôn mê mấy ngày không tỉnh, em đã hôn lên má ta, còn chúc ta bình an và mau tỉnh lại." Nói rồi Vương tử còn tự chỉ chỉ tay lên má mình.


Tôi cười trừ, lúc đó thực sự tôi không có thâm ý gì cả, chỉ là lời cầu chúc thôi. Nhìn điệu bộ thích thú của Vương tử tôi càng thấy xấu hổ. Thà anh ta cứ chường bộ mặt vô hồn mọi khi còn hơn.


Tôi tảng lờ mọi nghi ngờ đi rất nhanh, đem mọi chuyện lúc tôi bị tai nạn đã xảy ra như nào kể cho anh nghe. Diễn biến gay cấn, mọi việc chỉ trong tích tắc đã thành ra tình huống dở dở ương ương thế này. Tôi rất nhấn mạnh vào cái tình tiết là có cái gì đó nóng bỏng rát phóng vào bả vai tôi, rồi Thái tử đột ngột xuất hiện, rồi bị Vương tử túm lại, rồi tôi bị tông rất mạnh, rồi văng đến đồi hoa có cái cây biết nói chuyện, gặp Dương Dương và được anh ta cứu. Tôi thành thật nói với anh tôi đã sống rất lâu rồi, tôi vốn có thể tự phục hồi vết thương và tôi rất mạnh, tôi có thể làm rất nhiều việc kinh khủng nhưng đến giờ tôi vẫn chẳng thể làm được gì cả, tuy sức khỏe đã khá hơn. Tôi còn nhiệt tình nói cả chuyện tôi sợ ánh nắng và có thể bị nó thiêu chết chỉ trong vài giây nhưng giờ tôi lại không bị sao cả, ánh nắng chiếu vào còn làm tôi phát sáng nữa. Tôi quay một vòng dưới ánh nắng dễ chịu của cung Tinh Ngư như để chứng minh lời nói của mình, xong rồi nghĩ lại thấy hành động vừa rồi thật là ngớ ngẩn.


Vương tử chăm chú nghe tôi kể chuyện, chắc hẳn trong đầu phải cố gắng chắp nối từng chi tiết để suy luận ra vấn đề. Lông mày anh nhíu lại, nhưng thấy hành động ngốc nghếch của tôi anh chợt mỉm cười. 


Quả thực khi đôi mắt có hồn kia biết cười làm tôi rất bối rối. Ánh mắt Vương tử lúc này sâu vời vợi nhưng ấm áp và rất đáng tin, khiến tôi cứ thế bị thôi miên mà thành thật tuôn ra hết. Một vẻ đẹp khiến người khác phải xúc động, khó cưỡng lại được. Thật đáng tiếc khi vương tử đã bị mất đi đôi mắt ấy. Tôi hỏi anh có phải do lúc đó dùng phép với tôi nên mắt anh mới bị như thế. Anh không trả lời chỉ khẽ ngả người ra thở thật nhẹ.


Đột nhiên Vương tử yêu cầu tôi cho xem bả vai...


Vương tử là kẻ háo sắc từ bao giờ vậy? 


Tôi hơi bất ngờ nhưng cũng không từ chối, lão bà đây không biết xấu hổ đâu. Tôi nhanh chóng buông cổ áo để Vương tử có thể thấy bả vai mình mà chẳng để ý anh vốn đã tránh mặt đi rồi.


Vương tử xem một lúc rồi chỉ vào vết sẹo đó, bàn tay anh vừa chạm vào vết sẹo đã khiến nó bỗng chốc bỏng rát làm tôi co rúm người lại. Chuyện gì xảy ra vậy, tay anh có lửa hay sao mà lại nóng quá?


"Em đã bị phong ấn." Vương tử nói.


Tôi ngẩn người ra không hiểu: "Phong ấn gì chứ, ai phong ấn em?"


"Chính ta!" Vương tử trả lời giọng điệu cũng ngỡ ngàng không kém tôi.


"Sao lại là anh?"


"Đây là phong ấn Hỏa kỳ Lân, nó sẽ hút hết sát khí và sức mạnh của chủ thể. Không những thế, nó còn hóa giải tất cả tà khí xung quanh em, bởi vậy em không bị kết giới ảnh hưởng, cũng không bị tiếng nhạc Tinh Ngư ở đây mê hoặc, thậm chí còn nhiều điều phi thường khác nữa. Phong ấn này còn ẩn chứa rất nhiều điều kỳ bí mà chưa ai biết."



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK