• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Điều Linh Ảnh Anh Vũ vừa nói khiến tôi đứng hình. Trong ký ức Vương tử tồn tại tôi á? Cái này có liên quan gì đến câu nói Vương tử đã từng nói với tôi không? Anh Nhi nói chỉ có mình tôi cảm nhận được anh ấy, nhưng tôi thì ảnh hưởng gì tới chuyện này chứ, tôi thực lòng không hiểu gì cả?


Lúc này dáng vẻ của Linh Ảnh không thể phủ nhận hắn chính là Quận chúa Thu Sa, ngữ điệu và giọng nói, cử chỉ đều hoàn toàn khác khi hắn đóng giả Thái tử Anh Vũ. Tôi tự dưng đuối lý không biết phải đáp trả làm sao. Nhưng dù những gì Linh Ảnh vừa nói là đúng đi chăng nữa thì sao Quận chúa phải hãm hại Dương Dương, rồi còn tước đoạt kiếm của anh ấy?


"Ngươi đã làm gì Dương Dương rồi, mau nói!" Tôi quát lên.


"Hắn vẫn sống, nhưng chắc không được lâu nữa đâu, ta còn tưởng thần thánh phương nào tới cứu hắn, hoá ra chỉ là kẻ tầm thường thích lao vào chỗ chết." Linh Ảnh Anh Vũ giọng lạnh lùng nói.


"Cô thật độc ác, anh ấy yêu cô như vậy mà cô lại nhẫn tâm ra tay với anh ấy." Tôi không khỏi căm phẫn và xót xa cho tình cảm của Dương Dương không bao giờ đòi hỏi rồi cuối cùng lại bị coi thường đến mức này.


"Yêu? Yêu ta mà lại cứu cái mạng cỏ của ngươi rồi phá hoại mọi kế hoạch của ta, hắn ta đã không còn là Vương tử tộc Tiên, cũng không còn giá trị sử dụng." Linh Ảnh cười đầy mỉa mai.


"Với cô anh ấy chỉ là công cụ để lợi dụng thôi sao?" Tôi thực muốn nổi điên, nhưng lại chẳng làm gì được ngoài việc trừng mắt với một linh hồn đội lốt nam nhân.


"Ngươi tức giận như vậy làm gì, hắn ta đâu có liên quan gì tới ngươi?" Linh Ảnh ghì kiếm xuống cổ tôi thêm một chút. Bờ môi cong cong đầy vẻ chán ghét. Quả thực hắn làm ô uế gương mặt đẹp đẽ của Thái tử quá. Sao hắn không hiện nguyên hình đi chứ? Chưa kể còn cái xác không hồn của Quận chúa nữa, sao không ở đây đối chấp trực tiếp với tôi?


"Dương Dương là bạn bè tốt của tôi, tôi không cho phép cô làm hại anh ấy." Tôi gào lên tức giận.


Ngược lại Linh Ảnh lại cười đầy mãn nguyện, hắn nhìn tôi biểu tình bất tuân: "Hay cho cái câu bạn bè tốt, bạn bè tốt nên hi sinh vì nhau vậy sao? Các người thật làm ta khó hiểu, đến cả Anh Nhi cũng dành hết tâm sức bảo vệ cái mạng cỏ của ngươi. Ta bày ra mọi cách loại trừ ngươi, vậy mà huynh ấy cứ ngăn cản ta. Ngươi là cái thứ gì mà đột nhiên xuất hiện rồi cướp đi mọi thứ của ta? Ngươi cướp cả tấm chân tình của Dương Dương dành cho ta, cướp cả tâm trí của Anh Nhi. Ngươi đã dùng tà thuật gì khiến họ phản bội lại ta? Ngươi đúng là kẻ thủ đoạn!"


"Cô đang nói cái quái gì vậy? Cô điên rồi sao?" Tôi mặc sức gào.


"Nếu không có ngươi làm đảo lộn kế hoạch của ta thì chắc chắn bây giờ Anh Nhi đã không như này. Huynh ấy đã là Thái tử và sắp đăng cơ rồi, Bắc Thành cũng sẽ không rơi vào tay họ An. Bắc Thành là của Anh Nhi." Linh Ảnh Anh Vũ với giọng của Quận chúa gằn từng tiếng.


Tôi thực chẳng hiểu Quận chúa có âm mưu gì? Cô ta không phải muốn loại trừ Thái tử Anh Vũ để giành ngôi vị lại cho Anh Nhi đấy chứ? Vì thế mà bắt giam Thái tử ở chỗ lão Quy tổ. Rồi lại hại Nam Vương, người giám quốc theo di nguyện của Quốc Vương để giành lại Bắc Thành. Không còn người giám quốc thì có thể đưa Anh Nhi lên ngai vàng. Nhưng cô ta không tính tới Bắc Thành không có Nam Vương cuối cùng lại lọt vào tay An Hầu. Lẽ nào ngay từ đầu tất cả âm mưu thống nhất Việt Quốc của Quận chúa đều chỉ là để dành vương quyền lại cho Anh Nhi? Cô ta làm tất cả mọi chuyện xấu xa đến vậy cũng chỉ vì Anh Nhi thôi sao?


Nhưng nếu tất cả đều chỉ vì dành lại vương quyền cho Anh Nhi thì đêm biến cố ở Bắc Thành diễn ra như thế là sao? Tại sao Quận chúa lại hạ sát Anh Nhi trong cung Gió Lạc đêm đó? Tại sao chỉ bắt giam Thái tử mà không giết, lại còn truyền tin tức giả khiến Dương Dương từ bỏ tộc Tiên lên đường truy sát Anh Nhi để trả thù? Cuối cùng, tôi thì có thể làm ảnh hưởng được gì đến âm mưu khủng khiếp này chứ?


Vương tử thành ra bộ dạng như này chẳng phải do Quận chúa gây ra? Giờ cô ta lại đổ lên đầu tôi. Còn Dương Dương nữa, anh ấy thì có tội tình gì mà bị Quận chúa xem nhẹ như vậy, đến cả tính mạng của anh cũng bị cô ta hắt hủi?


"Mọi chuyện đều do cô gây ra, chính cô đã khiến Vương tử thành ra như bây giờ." Tôi lạnh lùng nói.


Linh Ảnh không trả lời mà chỉ đăm đăm nhìn tôi. Lòng tôi càng dấy lên trăm ngàn nỗi băn khoăn, thực không hiểu Quận chúa muốn cái gì.


"Tại sao cô lại làm hại Dương Dương? Anh ấy đã vì cô mà hi sinh quá nhiều. Chính cô đã khiến anh ấy phải ly khai khỏi tộc Tiên rồi liều mạng truy sát Anh Nhi. Không những thế cô đã khiến Dương Dương suýt bị An Vương Phi hạ sát trên đường tới Nam Thành. Cô làm như vậy là để làm gì? Còn Anh Nhi nữa, anh ấy bây giờ thành kẻ phải mải miết trong nguy hiểm để tìm lại chính mình, anh ấy khổ sở như vậy là vì cô đấy." Tôi không biết phải hỏi cái mớ hỗn độn trong lòng như nào cho thỏa nữa, mọi tâm tư dồn nén cứ thế ùa ra.


Linh Ảnh siết chặt kiếm vào cổ tôi khiến máu đã rỉ ra. Cô ta gằn giọng: "Ngươi thì có tư cách gì nói ta, tất cả mọi việc ta làm đều là vì Anh Nhi. Ta mất nhiều năm như vậy, tính toán chu toàn như vậy là để đòi lại ngôi vị cho huynh ấy. Ta muốn đòi lại những gì vốn thuộc về Anh Nhi, những thứ mà An Vương Phi, Quốc Vương và cả Thái tử đã cướp mất của huynh ấy, đã khiến huynh ấy thành kẻ bất hạnh như vậy."


Nghe những lời nói này của Linh Ảnh quả khiến tôi phát cáu, cô ta nghĩ mình là ai? Mọi chuyện cô ta làm gây bao phiền phức như vậy thì vì ai được chứ, có chăng chỉ là vì bản thân cô ta thôi.


Tôi cười nhạt: "Hừ, cô nói vì Vương tử nhưng lại loại bỏ những người thân của anh ấy, cô nghĩ như thế là vì anh ấy sao? Làm anh ấy đau khổ đến mức không còn thiết đến cả tính mạng của mình. Kể cả An Vương Phi hay Quốc Vương có làm gì thì đó cũng là cha mẹ ruột của anh ấy, Thái tử cũng là em trai của anh ấy, sao anh ấy có thể vì lợi ích cá nhân mà làm hại người thân của mình."


"Ngươi thì biết cái gì mà nói?" Linh Ảnh tức giận quát.


Cũng chẳng biết lúc ấy có phải do Long Phục Linh khiến tôi mất hết thần trí không mà độ lì lợm ngang bướng của tôi tăng lên đến đỉnh điểm, tôi chẳng sợ lưỡi kiếm đang kề sát cổ mình, tôi cũng gào lên không kém, quyết ăn thua đủ với Quận chúa: "Cô chẳng làm cái gì tốt mà nói vì Vương tử cả, cô chỉ vì ham muốn của chính mình thôi. Cô nghĩ rằng Vương tử ham muốn cái ngôi vị đấy à? Đã bao giờ cô lắng nghe tâm tư của Anh Nhi chưa? Cô có thực sự hiểu được nỗi lòng của anh ấy không?"


"Huynh ấy xứng đáng với ngôi vị ấy hơn kẻ bất tài như Thái tử." Linh Ảnh giọng lạnh đến phát sợ.


"Thái tử không phải hạng tầm thường để cho cô coi thường như vậy. Cô thì cũng có quyền gì mà quyết định mọi việc của Vương tử, cuộc sống của anh ấy có như nào thì do tự bản thân anh ấy quyết định, không đến lượt cô nói." Tôi quyết cãi lý đến cùng.


Linh Ảnh đột nhiên cúi xuống mặt đối mặt với tôi, gần đến nỗi như muốn ăn tươi nuốt sống tôi luôn vậy, giữa chúng tôi chỉ cách nhau bởi lưỡi kiếm sáng loáng. Thấy điệu bộ ngang bướng của tôi hắn càng khó chịu:


"Khá lắm, kẻ tầm thường như ngươi mà dám dạy dỗ ta. Hạng non nớt như ngươi thì sao phân biệt được đúng sai."


"Cô thì biết cái gì là đúng chứ? Cô phụ tấm chân tình của Dương Dương, phụ cả lòng tin của Vương tử, lại còn nhạo báng Thái tử. Cô khiến cả Việt Quốc rối ren náo loạn, máu đổ thành sông, như vậy thì có gì là tốt đẹp chứ?" Tôi mặc sức gào lên không còn biết gì nữa.


Linh Ảnh thực đã tím tái hết cả mặt mày vì giận dữ. Toi rồi! Lại thêm lần nữa tôi đạp thẳng vào mặt ong chúa. Với thanh kiếm lợi hại như này chỉ một đường là kết liễu đời tôi, dù tôi có bất tử cũng khó mà quay trở về từ cửa ải Quỷ Môn được. Sao tôi lại liều mạng cãi lý với một linh hồn thủ đoạn như này chứ? Ngô Thông giả đã lấy mạng tôi một lần rồi, giờ thì Linh Ảnh Anh Vũ chắc chắn sẽ không cho tôi đường thoát.


*LND*


Tôi bất chợt hiểu ra sự thực vô cùng tàn khốc, dù sao Linh Ảnh cũng chỉ là một phần linh hồn, không phải Quận chúa thực sự. Tôi có mất công đôi co với hắn cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, hắn đâu có biết âm mưu của Quận chúa khủng khiếp nhường nào, hắn cũng chỉ biết làm theo mệnh lệnh và sự điều khiển của Quận chúa mà thôi. Hắn vốn đâu có tình cảm con người, tôi, Dương Dương, hay bất kỳ ai hắn cũng quyết không bỏ qua.


Nhìn điệu bộ lăm lăm tay kiếm của Linh Ảnh Anh Vũ là tôi biết hắn quyết không tha cho tôi rồi.


Cái cô Quận chúa đáng ghét không hiểu cô ta đang nghĩ cái gì nữa? Cô ta là cái quái gì mà tự cho mình cái quyền điều khiển cuộc sống của người khác. Thật uổng công Dương Dương lại luôn nhớ thương, lo nghĩ cho cô ta. Lần này thì hay rồi, anh ta chắc sẽ đau lòng muốn chết khi bị chính người mà anh ta luôn tôn sùng ra tay hạ thủ. Dương Dương không đủ lý trí như Vương tử, anh ta chắc chắn sẽ không chịu nổi cú đả kích lớn này. Bị người mà mình vô cùng thương yêu phản bội là cảm giác khó chịu đau đớn vô cùng không lời nào tả hết được.


Linh Ảnh Anh Vũ môi cười mỉa mai. Điệu bộ đểu giả của hắn làm tôi phát cáu, hắn đã làm gì Dương Dương, hắn đã làm gì anh ấy? Cái bộ mặt bản sao đầy dã tâm này còn đáng ghét hơn cả phiên bản Thái tử xịn. Không khéo cả Thái tử và Vương tử cũng bị hắn xử đẹp rồi.


"Tên khốn!"


Tôi rống lên giận dữ tung một chưởng vào ngực Linh Ảnh bất chấp lưỡi kiếm đang kề cổ mình. Lực phát ra lúc ấy tuy không mạnh nhưng cũng làm Linh Ảnh bị bất ngờ mà dội ngược lại vài bước. Nhất thời tay kiếm đã rời cổ tôi tạo vết rạch khá sâu. Tôi có thể khẳng định lúc này tôi đã hoàn toàn mất hết lý trí, một núi uất hận trỗi dậy khiến tôi liều mạng xông vào tấn công Linh Ảnh không chút do dự. Tôi cũng không còn biết sức lực dồi dào như này đang ở đâu ra, do có Long Phục Linh trong người đang phát huy tác dụng, hay do tình thương xót với Dương Dương quá lớn?


Lúc này tôi không khác gì con thú hoá điên, cứ thế lao vào Linh Ảnh đánh loạn lên. Hắn không còn bị bất ngờ nữa, tránh né vài chiêu võ cào cào của tôi rồi tung một cú đá làm tôi ngã lăn ra đất, sau đó không khoan nhượng giơ chân ghì chặt cổ tôi. Ánh mắt hắn chất chứa đầy hung khí, không một chút do dự. Tôi cũng không chịu thua, miệng thì đã ngậm đầy thứ chất lỏng tanh tanh, tay vẫn gằm ghè bóp chặt lấy chân Linh Ảnh. Nhất thời, tôi khiến Linh Ảnh càng dã tâm ghì chân xuống mạnh hơn, cái cổ tôi nghẹn đến ngộp thở. Cổ họng tôi bị chèn ép, chỉ trực phun ra cả đống thứ dịch lỏng tanh tanh đỏ đỏ.


Lúc này phải dùng mánh rồi, với hạng người này tôi không việc gì phải hành xử như quân tử. Tôi túm một nắm đất to hất tung vào mặt Linh Ảnh khiến hắn nhất thời mất tập trung mà nới lỏng chân. Chỉ chờ có thế tôi bật dậy ghì lấy đầu gối hắn rồi dùng hết sức tung một chưởng vào đùi trong khiến hắn ngã quỵ xuống, tôi nghe rất rõ xương đùi hắn kêu rắc một tiếng. Xương hắn không gãy nhưng chắc cũng bị bẻ khớp khá nhức nhối. Chưa dừng tay, tôi tung thêm một cú đấm rất mạnh vào xương sườn Linh Ảnh khiến hắn co người lại. Một cú vẫn chưa đủ, tôi cật lực bồi thêm một cú nữa vào phần xương sườn đã bị rạn. Chiêu này là thế võ trực chiến đã lâu tôi không dùng, trước đây khi không được để lộ thân phận tôi luôn phải dùng nó để hạ gục đối thủ. Tuy lực đánh của tôi lúc này không mạnh, cũng không đủ sức hạ gục đối thủ sau mấy chiêu liên hoàn ngay lập tức nhưng chắc cũng làm tiêu hao khả năng chiến đấu của Linh Ảnh đi đáng kể. Thế đánh này chắc chắn cái cô Quận chúa đáng nguyền rủa kia chưa "phổ cập" cho gã Linh Ảnh này rồi, hắn sao kịp phản ứng lại đòn của tôi.


Mắt Linh Ảnh long lên giận giữ, tròng mắt mở ra trợn trừng đe dọa. Hắn vung kiếm lên quyết cắt tiết của tôi. Gì chứ máu của tôi không tuỳ tiện để cho hắn thưởng lãm như thế. Sức lực và máu liều của tôi lúc này phải nói đã lên đến đỉnh điểm, tôi nhanh chóng vung tay chộp lấy lưỡi Kiếm Tiên, một tay không đủ thì dùng cả hai tay. Cũng may lúc này Linh Ảnh không còn dùng được nhiều sức dồn xuống nếu không cả hai bàn tay tôi đã bị cắt phăng rồi. Máu từ tay tôi chảy dài đầy lưỡi kiếm, cảm giác đau buốt đã dồn tới tận lục phủ ngũ tạng nhưng tôi vẫn ương bướng quắc mắt nhìn Linh Ảnh. Tôi quyết không nhún nhường, có như nào cũng không để Quận chúa thắng thế, tôi dù có thua cũng phải thua theo cách của tôi.


Đúng như tôi nghĩ, Kiếm Tiên uống máu của tôi chỉ vài giây sau liền biến thành Hoàng Nhãn Long uy nghiêm. Con rồng mắt vàng gầm lên một tiếng, toàn thân nó uốn lượn cuộn chặt lấy cánh tay tôi. May là nó không há mồm ra cắn tôi như dạo trước cắn Vương tử.


Linh Ảnh bị tước mất kiếm đột ngột tỏ ra khá bối rối, hắn cũng không thể ngờ Kiếm Tiên lại biến thành con rồng oai phong như này. Cái này chắc cô ả Quận chúa chưa kịp chỉ bảo hắn đàng hoàng rồi.


Linh Ảnh nhìn tôi vài giây rồi bất ngờ gầm lên dùng pháp lực tung một chưởng đánh trúng ngực tôi. Lần này thì Linh Ảnh vẫn nhanh hơn tôi, lực hắn tung ra rất khủng khiếp, hắn quyết đoạt mạng tôi rồi, dù tôi đã kịp nhìn thấy hết chiêu thức của hắn nhưng cũng không đủ khả năng tránh đòn này. Tôi chỉ còn kịp thét lên thất thanh, tiếng thét đau đớn vang khắp cả nội thành. Không biết Dương Dương, Vương tử, và cả Thái tử có nghe thấy tiếng thét kinh hoàng của tôi không?


Tôi thoáng thấy cặp mắt hung đồ của Linh Ảnh Anh Vũ quắc lên nhìn tôi đang từ từ ngã xuống.


Hoàng Nhãn Long nhanh chóng buông tay tôi hoá thành Kiếm Tiên rơi xuống đất. Lần này thì tôi chết quá thê thảm, chết hoàn toàn không nhắm mắt, Linh Ảnh dù sao cũng mạnh hơn tôi rất nhiều. Tôi lẽ nào phải chịu thua Quận chúa thật sao? Cô ta không thể nào thắng được, kẻ độc ác mưu kế thâm sâu như cô ta không thể thắng. Tôi không phục, tôi thực sự không phục.


Tôi bàng hoàng nhìn gương mặt vô cùng bất mãn đến thảm hại của chính mình đổ gục xuống, Kiếm Tiên cũng rớt ngay dưới chân tôi. Tôi đứng hình vài giây không hiểu chuyện vừa rồi là sao? Bảo Bình vừa ngã xuống trước mặt tôi là ai?


Tôi một lần nữa tận mắt nhìn thấy cái chết đầy kinh hoàng của mình.


Tôi vừa bị Linh Ảnh hại chết rồi vậy còn một tôi nữa đang ngồi đây là ai? Sao tự dưng một lần nữa lại đột ngột xuất hiện hai Bảo bình thế này? Chuyện quái đản này là sao?


Đây không phải là mơ, chắc chắn vài giây trước tôi đã bị trúng đòn chí mạng của Linh Ảnh nhưng ngay lúc đó như có lực đẩy vô hình nào đó rất mạnh đẩy tôi văng ra, nó khiến tôi ngồi bệt ra đất ngay cạnh hiện trường vụ án và nạn nhân của vụ thảm sát lại chính là tôi. Nhưng dù có chạm đất hay không tôi vẫn nhìn thấy rất rõ không rời giây khắc nào một Bảo Bình khác ngã gục xuống đất với vẻ mặt đầy bi phẫn. Thời khắc ngắn ngủi đó tôi đã nhìn thấy vô cùng chân thực không thể nhầm lẫn, chính mình ngã xuống và chết đầy đau đớn.


Bảo Bình đã chết trong tư thế mắt vẫn mở to đầy kinh hoàng ở kia, còn tôi đang sững sờ ngồi đây là ai và từ đâu mà ra?


Linh Ảnh Anh Vũ cũng chứng kiến sự việc quái đản này từ đầu đến cuối giống tôi, hắn bỗng chốc cứng đờ nhìn tôi rồi nhìn Bảo Bình kia đang nằm bất động dưới đất mà bàng hoàng, ánh mắt hắn thoáng nét hãi hùng:


"Ngươi... là cái thứ... quái quỷ gì... làm sao ngươi có thể..." Linh Ảnh quá ngỡ ngàng mà cứ lắp bắp, nói mãi không nên câu.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK