Mục lục
Hệ Thống Gian Lận Của Pháo Hôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Min

Trịnh Kiến Lâm thông qua các loại phương thức chỉ trích Lục Cảnh Ngọc không có nhân tính, không có lương tâm, bất nhân bất nghĩa, kiên trì không biết mệt. Nhưng Cảnh Dương như cũ không bị lay động, chỉ lo làm việc của mình, tự lo cho cuộc sống, cũng không ra mặt vì bản thân giải thích .

Cha con Trịnh gia thấy gây áp lực bằng dư luận không có tác dụng, lại không cam lòng cứ như vậy bị đuổi khỏi Lục gia, muốn đem Lục gia từ trong tay Cảnh Dương đoạt lại, chỉ có thể dùng thủ đoạn khác.

Trịnh Tuấn Minh trong khoảng thời gian này đều không nhìn thấy Tiền Tường, sự kiện bọn họ bị đuổi ra khỏi Lục gia gây ầm ỉ lớn như vậy, Tiền Tường cũng chưa từng xuất hiện nói muốn giúp hắn, hắn đành phải chủ động đi đến chỗ ở của Tiền Tường.

Tiền Tường trong khoảng thời gian này vẫn luôn ở nhà dưỡng thương, hắn thiếu chút nữa bị anh họ cùng Cảnh Dương hợp lại đánh chết, thiếu chút nữa liền tàn phế, cố tình đều là nội thương, từ bên ngoài nhìn không ra cái gì. Mấy ngày hôm trước hắn đều ở bệnh viện ở, hôm qua mới về nhà.

Trịnh Tuấn Minh cùng Tiền Tường nói mấy câu, thấy hắn thường dùng tay đỡ ngực, lo lắng nhìn hắn hỏi “Cậu làm sao vậy? Không thoải mái sao?”

“Không có việc gì, ở nhà không cẩn thận té một phát, không có gì đáng ngại.” Hắn không có mặt mũi nói mình bị anh họ cùng Lục Cảnh Ngọc đánh  một trận, hắn dù sao cũng đã lớn như thế, cũng muốn có thể diện, những việc này sao có thể nói ra miệng.

“Tôi cùng cha mẹ bị Lục Cảnh Ngọc đuổi ra ngoài, việc này cậu biết không?” Trịnh Tuấn Minh hỏi.

“Biết.” Sự việc huyên náo lớn như vậy , truyền thông còn mỗi ngày đưa tin, hắn sao có thể không biết.

“Cậu có thể hỗ trợ tôi nghĩ biện pháp không……” Trịnh Tuấn Minh muốn nói lại thôi “Tôi đã sớm không muốn ở lại Lục gia, nhưng cha tôi vì Lục gia trả giá nhiều năm, cứ như thế bị đuổi đi, trong lòng ông ấy không thoải mái, trên mặt cũng không vui nổi. Cha tôi thật ra không phải ham muốn chỗ bất động sản kia, ông ấy chỉ muốn cho mình một lý do, muốn chứng minh ông ấy vất vả hy sinh mấy năm nay là đáng giá.”

“Yên tâm, chuyện này tôi sẽ xử lý, tôi sẽ làm cho Lục Cảnh Ngọc không còn khả năng cùng các người chống đối!” Tiền Tường đem việc Trịnh Tuấn Minh bị đuổi đi, còn có việc hắn bị đánh ghi hận, hắn nhất định sẽ tính sổ.

“Cậu cũng không cần làm khó hắn quá, chỉ cần hắn có thể nhượng bộ xin cha tôi trở về là được.” Trịnh Tuấn Minh thở dài nói “Lại nói tiếp, hắn cũng rất đáng thương.”

“Hắn có cái gì đáng thương?” Tiền Tường khinh thường bĩu môi.

“Hắn tận mắt nhìn thấy mẹ hắn tự sát, đã rất đáng thương.” Trịnh Tuấn Minh nỗ lực làm ra biểu cảm đồng  tình.

“Nhưng người đáng thương cũng có chỗ đáng giận, mẹ hắn tự sát có quan hệ gì với cậu, hắn dựa vào cái gì luôn cùng cậu đối nghịch, bắt cậu hết giận.”

Trịnh Tuấn Minh nói “Tôi khi còn nhỏ tuy rằng ở Lục gia không quá tốt, bị mẹ hắn cho không ít sắc mặt, nhưng cha tôi lại tận lực yêu thương tôi. Tôi trước kia rất hận Lục gia, nếu không phải tại nhà bọn họ, cha mẹ tôi cũng sẽ không không thể ở bên nhau, tôi cũng sẽ không mang trên lưng thân phận con riêng. Sau lại nghĩ, người cũng đã chết rồi, còn cái gì đáng hận đây? Tôi cảm thấy Lục Cảnh Ngọc một ngày nào đó sẽ hiểu được, buông bỏ thù hận, sống sẽ thoải mái hơn nhiều.”

“Cậu đó……” Tiền Tường vỗ vỗ hắn tay nói “Cậu chính là tâm địa quá thiện lương quá sạch sẽ, như vậy cũng tốt, cậu cứ tiếp tục duy trì, chuyện khác tôi giúp cậu làm.”

Hai người nói chuyện nếu như bị Cảnh Dương nghe được, nhất định hắn sẽ cười cho, Trịnh Tuấn Minh dám nói hắn còn nhỏ ở Lục gia sống không tốt, Trịnh Kiến Lâm sau khi đem hắn về Lục gia, thái độ với phương giáo dục hoàn toàn xem Trịnh Tuấn Minh như người thừa kế Lục gia mà đối xử.

Nhận hết sắc mặt của người khác là Lục Cảnh Ngọc, Trịnh Kiến Lâm không xem cậu là con ruột, làm trong lòng cậu từ nhỏ để lại bóng ma, mới có thể  đã lớn rồi vẫn còn sợ hãi Trịnh Kiến Lâm như vậy.

Cảnh Dương trong khoảng thời gian này đều tự mình lái xe ra ngoài, không có bảo tiêu đi theo, hôm nay sau khi ra khỏi nhà, hắn liền cảm giác được có chiếc xe vẫn luôn theo dõi hắn, hắn nhìn kính chiếu hậu cười cười, chịu tới rồi sao?

Chiếc xe kia tăng tốc chạy tới gần, ở bên cạnh xe hắn lượn sóng, vượt qua nửa thân xe của hắn……

Cảnh Dương trước kia từng làm tay đua, căn bản không đem kỹ thuật lái xe của đối phương để vào mắt, đoạn đường này xe rất ít, hắn liền cùng đối phương chơi một chút, để xe tập trung chạy tới đoạn đường phía trước, đem đối phương giải quyết.

Hai chiếc xe ở trên đường cái ngươi tới ta đi, ngẫu nhiên có xe chạy qua đều bị hai chiếc xe này dọa lập tức phanh xe lại.

Ở một cua quẹo, Cảnh Dương vung đuôi xe một cách nhẹ nhàng, hai đuôi xe liền cọ xát nhau. Cảnh Dương đột nhiên đạp thắng, đuôi chiếc xe kia đụng vào đầu xe hắn, lập tức xoay tròn bị quăng đi rất xa, đến khi đâm vào một thân cây to mới ngừng lại được.

Sau cú va chạm này, người bên trong khẳng định bị thương không nhẹ.

Cảnh Dương lấy điện thoại ra gọi cho Triệu Bác Thừa, dùng giọng nói có chút hoảng loạn nói “Em bị tai nạn giao thông, anh đến đây một chút được không?”

“Em ở đâu?” Triệu Bác Thừa lập tức hỏi.

Cảnh Dương nói địa chỉ rồi cúp điện thoại, ngồi luôn ở trong xe chờ.

Triệu Bác Thừa rất nhanh liền dẫn người chạy đến, sắc mặt có chút nôn nóng kéo cửa xe Cảnh Dương, vừa kéo vừa đánh giá hắn “Em có bị thương không?”

“Em không sao.” Cảnh Dương chỉ chiếc xe bị đâm vào cây “ Người trên xe kia chắc là bị thương rồi.”

Triệu Bác Thừa đỡ Cảnh Dương từ trong xe ra, động tác thật cẩn thận, ấn ấn các vị trí trên cơ thể Cảnh Dương, thấy bộ dáng hắn thật sự không có bị thương, liền gắt gao đem hắn ôm vào trong ngực.

Tầm mắt Cảnh Dương nhìn lướt qua đầu vai Triệu Bác Thừa, thấy người của Triệu Bác Thừa đã vây quanh chiếc xe kia, trong đó có hai người đang gọi điện thoại liên hệ ai đó.

Triệu Bác Thừa đưa Cảnh Dương lên xe của y, lái xe rời đi, Cảnh Dương hỏi “Nơi này không cần phải để ý sao? Em không cần ở lại chờ cảnh sát tới hả?”

“Bọn họ sẽ xử lý, em trước tiên cùng anh đi bệnh viện.” Triệu Bác Thừa mặt vẫn luôn kéo căng, không có hòa hoãn.

“Không cần đi bệnh viện, em thật sự không có bị thương……” Cảnh Dương thấy Triệu Bác Thừa không để ý tới hắn vẫn chạy theo hướng đi bệnh viện, đành phải thay đổi đề tài “Chiếc xe kia từ lúc em ra khỏi nhà đã đi theo, đụng em vài lần, kết quả em khẩn trương quá dẫm phanh lại, tự hắn đâm vào cây. Hắn rõ ràng là nhắm vào em, anh giúp em tra xem là ai sai khiến hắn.”

“Yên tâm, mặc kệ là ai sai khiến, anh nhất định sẽ làm hắn trả giá đắt.” Lúc đang trên đường tới, Triệu Bác Thừa cảm nhận được hắn chưa từng khẩn trương như vậy, hắn thậm chí không dám tưởng tượng hình ảnh người đang ngồi bên cạnh bị thương.

Cảnh Dương bị đưa tới bệnh viện tư nhân của tập đoàn Triệu thị, làm kiểm tra toàn thân, xác định không có bất kỳ vấn đề gì mới có thể rời bệnh viện, bị Triệu Bác Thừa đưa đến Lục Đức Ký.

Triệu Bác Thừa vô cùng nghiêm túc nói với Cảnh Dương, từ nay về sau tuyệt đối không ra ngoài một mình, mặc kệ đi chỗ nào, nhất định phải mang theo vệ sĩ, còn nếu hắn cho thôi việc đám vệ sĩ ban đầu, y sẽ lập tức an bài vệ sĩ mới lại đây.

Cảnh Dương không có cự tuyệt sắp xếp của Triệu Bác Thừa, vệ sĩ của Triệu gia khẳng định so với vệ sĩ hắn mời còn tốt hơn. Hắn nói với Triệu Bác Thừa nếu tra ra ai là đứng sau người đã gây tai nạn với hắn, nhất định phải nói cho hắn biết.

Ngày hôm sau Triệu Bác Thừa tới gặp hắn, Cảnh Dương liền biết hắn đã tra ra người đứng sau, Triệu gia thế lực quả nhiên cường đại, chẳng qua chỉ mới thời gian một ngày.

Cảnh Dương uống trà cùng y nửa ngày trời, cũng không nghe được y nói chuyện, liền hỏi nói “Anh chẳng lẽ không muốn nói cho em biết là ai muốn mạng em sao?”

Triệu Bác Thừa nhìn hắn, vẫn không nói lời nào.

“Anh không nói em cũng biết.” Cảnh Dương cười khổ nói “Em hôm qua lăn qua lộn lại suy nghĩ, ngoại trừ Trịnh Kiến Lâm cùng Trịnh Tuấn Minh sẽ không có người khác muốn mạng em. Nếu là Trịnh Tuấn Minh, hắn nhất định sẽ tìm Tiền Tường hỗ trợ, cho nên cái người đụng em là Tiền Tường sai khiến, đúng không?”

“Là Tiền Tường.” Triệu Bác Thừa nhìn hắn nói.

“Cho nên chuyện này chỉ có thể như vậy mà không giải quyết?” Ngón tay Cảnh Dương nhẹ nhàng gõ mặt bàn, mặt không cảm xúc nói giống như là chuyện của người khác “Hắn là em họ Triệu Bác Thừa, bị đụng chết là tôi xứng đáng, không bị đụng chết là tôi may mắn, chẳng qua lần sau có may mắn như vậy hay không, liền khó nói.”

Triệu Bác Thừa buông chén trà, nghiêm túc nói “Em không cần phải tức giận nói những lời này với anh, chuyện này anh nhất định sẽ cho em một câu trả lời, chỉ cần là người uy hiếp đến an toàn của em, dù có là em họ anh, anh cũng sẽ không bỏ qua.”

Cảnh Dương chống cằm nói “Tiền Tường lần này không lấy được mạng của tôi, tôi không tin hắn cứ như vậy bỏ qua, hắn khẳng định sẽ còn tìm tới. Ta không muốn luôn sống trong nguy hiểm, nếu anh đối với hắn không hạ thủ được, vậy tôi tự mình làm, mặc kệ dùng biện pháp gì, cho dù là cùng hắn đồng quy vu tận, tôi cũng không muốn luôn nơm nớp lo sợ.”

“Anh sẽ cho em một câu trả lời .” Triệu Bác Thừa nghiêm túc nhìn hắn, cảnh cáo nói “Em không cần làm xằng làm bậy, bằng không anh liền đem em nhốt lại.”

Triệu Bác Thừa rời đi, mấy ngày liên tục đều không có xuất hiện, Cảnh Dương cũng không nóng nảy, cũng không chủ động liên hệ y, cứ như vậy chờ, xem y sẽ xử lý chuyện này như thế nào. Nếu chỉ là cầm lấy thật mạnh buông xuống nhẹ nhàng*, đánh Tiền Tường một trận liền xong việc, hắn đành phải tự mình động thủ, cùng mối quan hệ với Triệu Bác Thừa cũng muốn một lần nữa suy xét lại.

*Đại ý là làm cho có

Vài ngày sau, Cảnh Dương hay tin Tiền Tường ra đường bị tai nạn xe cộ, đôi chân đều phế, bị người nhà khẩn cấp đưa ra nước ngoài an dưỡng.

Buổi tối Cảnh Dương không về nhà cũ Lục gia, liền ngủ trên giường gỗ to rộng trong phòng ngủ phụ của phòng nghỉ. Vệ sĩ đi theo bên người hắn đều đổi thành người của Triệu Bác Thừa thu xếp, hành tung của hắn Triệu Bác Thừa tự nhiên rất rõ ràng.

Quen cửa quen nẻo tiến vào phòng ngủ phụ trong phòng nghỉ, Triệu Bác Thừa cởϊ qυầи áo bên ngoài, xốc chăn lên nằm xuống, đem người ôm vào trong lòng ngực, tay tiến vào trong quần hắn vuốt ve.

“Ưm~” Cảnh Dương không ngăn cản cũng không phản kháng, hưởng thụ y vỗ về chơi đùa.

Ánh trăng xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, mơ hồ có thể thấy được trên giường gỗ to rộng, ở nơi chăn phồng lên đang nhanh chóng đong đưa. Thường xuyên truyền ra giọng rêи ɾỉ, làm ta phân biệt không rõ người đang phát ra âm thanh đến cuối cùng là thống khổ hay là vui sướng.

Cảnh Dương ghé vào ngực Triệu Bác Thừa, chờ hô hấp thật vất vả ổn định, hỏi “Anh đem Tiền Tường xuất ngoại?”

“ Ừm, nó vĩnh viễn sẽ không có cơ hội  về nước, em có thể yên tâm.” Triệu Bác Thừa vuốt ve lưng hắn.

“Vĩnh viễn sẽ không về? Cha mẹ hắn đồng ý sao?”

“Tiền Tường là người thừa kế Tiền gia duy nhất, với cha mẹ nó mà nói, Tiền Tường so với công ty quan trọng hơn nhiều, cha mẹ nó rất nhanh sẽ đi qua chiếu cố nó, một nhà bọn họ đều sẽ không trở về.”

Nếu Triệu Bác Thừa nói một nhà bọn họ đều sẽ không về nước, tự nhiên hắn sẽ có hắn biện pháp làm được, trực tiếp làm Tiền Tường không còn đôi chân, thủ đoạn này cũng đủ tàn nhẫn.

Cảnh Dương cảm thấy, lấy tính cách Tiền Tường, không có đôi chân, hắn nửa đời sau đều sẽ sống trong thống khổ, so với trực tiếp lấy mạng hắn còn tàn nhẫn hơn.

Nhưng đối với kết quả này, hắn rất hài lòng.

Min: hôm nay tui vừa biết truyện của tui edit bị bê đi :)))) mất hứng edit thật sự...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK