Mục lục
Hệ Thống Gian Lận Của Pháo Hôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Min

“Giả! Đều là giả!” Trịnh Kiến Lâm hồi phục tinh thần, chỉ vào Cảnh Dương hét lớn “Mày làm giả video để hại tao, mày quả thực điên rồi!”

“Có phải giả hay không, giao cho cảnh sát đi giám định, tôi đã báo án, muốn nói cái gì, ông đi theo cảnh sát mà giải thích.” Cảnh Dương trước khi phát video đã cho người báo cảnh, hiện tại cảnh sát đã tới rồi.

Cảnh Dương đem máy quay phim giao cho cảnh sát, cảnh sát đem Trịnh Kiến Lâm cùng máy quay phim đều mang về đồn, hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, cảnh sát bọn họ tất nhiên có biện pháp có thể phân biệt video thật hay giả, bọn họ chỉ cần chờ có kết quả là được.

Ánh mắt Trịnh Tuấn Minh trở nên rất phức tạp, nhìn về phía Cảnh Dương như cũ mang theo oán hận, hắn bước nhanh đuổi kịp Trịnh Kiến Lâm bị mang đi, theo xe cảnh sát cùng nhau rời đi.

Trò khôi hài kết thúc, các phóng viên cũng đều lục tục rời đi, bọn họ vội vàng trở về đem hình ảnh hôm nay chụp được đưa lên bảng tin, mặc kệ kết quả cảnh sát giám định như thế nào, đều không thể trì hoãn bọn họ tiến hành đưa tin, đến khi giám định có kết quả, đó là chuyện kế tiếp.

Cảnh Dương hướng các khách mời xin lỗi, mời các vị khách trở lại chỗ ngồi của mình, tiệc mừng thọ tiếp tục, phòng bếp bắt đầu lên món ăn.

Việc Trịnh Kiến Lâm hôm nay tới gây sự, tuy nói không phải nằm trong tính toán của Cảnh Dương , nhưng hắn cũng đoán trước rồi. Trong lòng hắn có chút áy náy đối với Trương lão, quanh đi quẩn lại một lần nữa hướng Trương lão xin lỗi.

Trương lão ngược lại an ủi Cảnh Dương nói “Này cũng không phải con sai, là bọn họ tự cho có thể chiếm tiện nghi ở ngày vui của ông lão này, mới chọn hôm nay tới gây hấn. Trịnh Kiến Lâm lòng muông dạ thú, cư nhiên hại chết ông ngoại con, chuyện này ta nhất định sẽ nhúng tay, sẽ không làm hắn dễ dàng thoát được.”

“Đến cùng vẫn vì chuyện trong nhà của con, phá hủy tiệc vui của ngài, lòng con thật sự rất áy náy. Chờ những việc này đều xử lý xong rồi, con muốn đến nhà ngài ở một đoạn thời gian, vì ngài nấu một tháng cơm, xem như lời xin lỗi của con.”

“Ta thấy tất cả mọi người đều ăn rất vui vẻ, lúc về cũng là bộ dáng thoả mãn, phóng tầm mắt nhìn lại,  không có một bàn còn thừa đồ ăn, những người này cũng thật là ngon miệng. Nhưng mà con nấu cơm cho ta một tháng, ta vẫn sẽ nhận.”

Cảnh sát hiệu suất rất nhanh, không bao lâu liền công bố kết quả giám định, toàn bộ nội dung trong video đều là thật, Trịnh Kiến Lâm lấy tội mưu sát bị khởi tố giam giữ.

Cảnh Dương lại lần nữa tổ chức buổi họp báo, tỏ vẻ hắn cũng không muốn sẽ đưa chính cha ruột mình vào ngục giam, cho nên khi trước mới không công bố video. Hắn vẫn luôn cho Trịnh Kiến Lâm cơ hội, hy vọng ông ta có thể chủ động nói ra tình hình thực tế, chính là ông ta chẳng những không hề hối cãi, còn đối với hắn từng bước ép sát, bị ép bất đắc dĩ, hắn đành phải lựa chọn công khai tất cả.

Trong lòng hắn rất áy náy với ông ngoại và mẹ của mình, bởi vì hắn vô năng cùng yếu đuối, để Trịnh Kiến Lâm vu oan bọn họ nhiều năm như vậy, đến hôm nay mới đưa sự thật cùng chân tướng ra công bố.

Cảnh Dương lại công bố đoạn hình ảnh cuối cùng của Lục Tuyết Nhàn để lại, đem tấm gương phía sau Lục Tuyết Nhàn phóng to cho phóng viên xem, tuy rằng ảnh ngược trong pha lê chỉ có nửa bóng người, nhưng quần áo lại có thể nhìn rất rõ ràng. Hắn tìm ra quần áo kiểu cũ của Trịnh Tuấn Minh làm đối chiếu, rất rõ ràng đây là cùng một người, có thể mặc quần áo này xuất hiện ở Lục gia, cũng chỉ có Trịnh Tuấn Minh.

Cảnh Dương nói, đây là nguyên nhân hắn lúc trước khắp nơi cùng Trịnh Tuấn Minh đối chọi, mẹ hắn bởi vì Trịnh Kiến Lâm phản bội, cùng mẹ con Trịnh Tuấn Minh xuất hiện, mới mắc phải bệnh trầm cảm.

Trịnh Tuấn Minh lúc ấy ở tại phòng nghỉ, chính tai nghe được mẹ hắn quay video từ biệt hắn, tận mắt nhìn thấy mẹ hắn nhảy xuống, cho dù Trịnh Tuấn Minh không nghĩ tự mình ngăn cản, tùy tiện đi tìm một người hầu tới, mẹ hắn cũng sẽ không chết.

Trịnh Tuấn Minh từ năm tuổi liền ở Lục gia lớn lên, tất cả của hắn đều là Lục gia cung cấp, nhưng trong lòng hắn không biết cảm ơn, chỉ có oán hận đối với Lục gia cùng mẹ hắn.

Đối với tình nhân cùng con riêng của chồng, bà lựa chọn thái độ làm lơ, đã là nhân từ lớn nhất đối với Trịnh Tuấn Minh. Chẳng lẽ đối với một đứa con riêng đột nhiên xuất hiện, phải yêu thương giống như con ruột, mới coi là một người lương thiện sao? Vậy tận mắt nhìn thấy mẹ hắn tự sát, Trịnh Tuấn Minh lại không có lên tiếng ngăn cản, mới là người thiện lương?

Những người duy trì ủng hộ cho cha con Trịnh gia trong một đêm toàn bộ biến mất. Trịnh Kiến Lâm, Trịnh Tuấn Minh còn có Tôn Thu Dung, bị nghìn người chỉ trích, trở thành đối tượng cho toàn dân công kích.

Tiệm cơm Chính Đức Ký cũng rỗng tuếch, không có một bóng người, còn có cư dân mạng tuyên bố muốn đi phá tiệm. Không bao lâu, Chính Đức Ký ở các con đường nội thành hoàng kim, toàn bộ đóng cửa không tiếp tục kinh doanh.

Trịnh Kiến Lâm bị phán chung thân, hai mẹ con Trịnh Tuấn Minh cùng Tôn Thu Dung trốn tránh không dám gặp người ngoài, bọn họ hiện tại chỉ cần ở trên phố bị nhận ra, liền sẽ bị chỉ chỉ trỏ trỏ, cửa hàng đều không muốn bán cho bọn họ.

Trịnh Tuấn Minh đành phải mang theo mẹ hắn trốn đến địa phương xa xôi, trốn hai ba năm, Tôn Thu Dung bị ung thư, bọn họ mới trở lại thành phố, tìm bệnh viện để điều trị.

Ba năm qua đi, Trịnh Tuấn Minh lần đầu tiên đi nhà giam thăm Trịnh Kiến Lâm, Trịnh Kiến Lâm như thay đổi thành một người khác, thoạt nhìn sạch sẽ chỉnh tề, nhưng bộ dáng già nua sa sút như già đi ba mươi tuổi, Trịnh Tuấn Minh mới nhìn cơ hồ không nhận ra .

“Tuấn Minh, Tuấn Minh!” Trịnh Kiến Lâm cách tấm kính nhìn Trịnh Tuấn Minh, hai mắt vốn vẩn đục vô thần, xuất hiện một tia sáng “Con cuối cùng cũng tới thăm cha, mấy năm nay mẹ con hai người đi đâu vậy? Như thế nào không tới thăm cha?”

“Hai năm trước, con với mẹ không ở chỗ này được nữa, liền tới địa phương khác ở, gần nhất vừa mới trở về. Cha, người ở bên trong có tốt không?” Trịnh Tuấn Minh đã không giống ba năm trước đây khí phách hiên ngang, trở về vẫn sợ bị người khác nhận ra, đội nón lưỡi trai cùng đeo khẩu trang, tiến vào mới đem khẩu trang lấy xuống, bộ dáng sắc mặt cũng không tốt lắm,  như bị bao phủ một tầng mây đen.

“Không tốt! Ta rất không tốt, ô ô……” Trịnh Kiến Lâm đột nhiên khóc lên, một phen nước mắt nước mũi nói “ Trong này thời gian không phải là người, con nhanh lên gửi ít tiền vào cho cha, bằng không cha sống không được……”

“Con làm sao còn tiền, cha.” Trịnh Tuấn Minh vẻ mặt đau khổ nói “Mẹ bị bệnh, là bệnh ung thư, khám bệnh nằm viện, tiền đều đã xài gần hết, rất nhanh mọi sinh hoạt đều thành vấn đề.”

“Nếu là bệnh ung thư, còn trị liệu cái gì, dù sao cũng chết, không bằng đem tiền gửi cho ta, để cha sống mấy ngày thoải mái cũng được!” Trịnh Kiến Lâm sờ nước mắt nói.

“Cha!” Trịnh Tuấn Minh không thể tin trừng lớn đôi mắt “Sao cha có thể nói ra lời như vậy, đó là mẹ con, là vợ của cha đó, không cho bà chữa trị, chẳng lẽ để con nhìn bà chờ chết sao?”

Trịnh Kiến Lâm cảm xúc cũng kích động lên “Bà ta là mẹ của con, ta là cha của con, con không đành lòng nhìn mẹ con chờ chết, chẳng lẽ nhẫn tâm nhìn ta chịu khổ sao?”

“Vậy cha cũng phải đợi con có tiền mới được!” Trịnh Tuấn Minh trong lòng cực kỳ ủy khuất.

“Tiền không có con có thể đi kiếm, cha dạy con tay nghề nhiều năm như vậy, chẳng lẽ đều học uống phí?”

“Cha cho rằng con không nghĩ tới sao? Thế nhưng những việc mà cha làm, người khác đều tính trên đầu con, căn bản không có người chịu thuê con đi nấu ăn, cho dù nhà hàng nhỏ cũng đều không nhận.”

“Những việc mà tao làm?” Trịnh Kiến Lâm trừng mắt nói “Những việc mà tao làm đều không phải vì mày sao, tao nếu không đi mưu đồ tài sản Lục gia, mày cùng mẹ mày có thể có những ngày tháng sống tốt như vậy? Hiện tại mày trở mặt không nhận người, khi còn nhỏ tao đối xử với mày như thế nào? Xem ra mày so với Lục Cảnh Ngọc còn lòng lang dạ sói hơn, sớm biết như thế, tao lúc trước nên bồi dưỡng nó cho tốt, ít nhất sẽ không rơi vào kết cục hiện tại.”

Trịnh Tuấn Minh hốc mắt đỏ lên “Cha cho rằng chỉ có cha mới hối hận sao? Nếu không phải vì cha, con cũng sẽ không mang danh con riêng đến bây giờ, con nếu được sinh ra ở một gia đình bình thường, chí ít sẽ tốt hơn hiện tại.”

“Mày đang oán trách tao và mẹ mày sinh ra mày? Mày, mày cái thứ……” Trịnh Kiến Lâm dùng ngón tay run rẩy chỉ vào Trịnh Tuấn Minh, tức giận nói không ra lời.

“Trịnh Kiến Lâm, ông đã hết giờ.” Cảnh ngục đem Trịnh Kiến Lâm mang đi,  trước khi ông ta đi, còn hung hăng trừng mắt nhìn Trịnh Tuấn Minh.

Trịnh Tuấn Minh bụm mặt, để cảm xúc dịu xuống, mới đứng lên rời đi.

Tôn Thu Dung bị bệnh tật tra tấn không còn hình người, gầy chỉ còn bộ xương, Tôn Thu Dung ngồi dựa ở trên giường, thấy Trịnh Tuấn Minh mở cửa đi vào, hỏi “Về rồi hả, cha con thế nào?”

Trịnh Tuấn Minh mặt vô biểu tình nói "Ông ấy so với chúng ta tốt hơn nhiều, ít nhất không cần lo lắng sẽ đói chết.”

Tôn Thu Dung uể oải nói “Vậy, vậy ông ấy có biện pháp nào không, có thể giúp chúng ta kiếm chút tiền?”

“Ông ấy còn muốn con đưa tiền cho ông ấy, nào có biện pháp cho chúng ta kiếm tiền.” Tiền Trịnh Tuấn Minh tích góp chỉ còn lại có một chút, không đủ tiền cho mẹ hắn nằm viện, chỉ có thể ở nhà uống thuốc, sống được ngày nào hay ngày nấy.

“Con không phải nói, ông ấy ở bên trong, khá tốt sao?” Tôn Thu Dung hỏi.

Trịnh Tuấn Minh không nói gì, nằm trên giường đơn xem điện thoại, giá nhà ở thành phố đều rất đắt đỏ, phòng ở hơi lớn chút đều thuê không nổi, chỉ có thể thuê một căn phòng nho nhỏ, nhà WC đều ở bên ngoài, mấy hộ xài chung một cái. Trịnh Tuấn Minh ở Lục gia lớn lên, trước đây chưa từng chịu khổ như vậy, hiện tại suy nghĩ, những ngày sống ở Lục gia là thiên đường.

Trịnh Tuấn Minh dùng điện thoại lên mạng, nhìn xem có công việc gì thích hợp hay không, thật sự không thể chờ xài hết tiền sau đó bị đói chết. Ngoại trừ nấu ăn, hắn không còn sở trường nào khác, chỉ có thể xem những việc liên quan tới đầu bếp, chỉ cầu đi phỏng vấn sẽ không bị nhận ra.

Hắn tìm kiếm tiệm cơm cùng cùng việc liên quan tới đầu bếp, khó tránh khỏi sẽ nhìn thấy tin tức có quan hệ với Lục Cảnh Ngọc, hiện tại ba chữ  Lục Cảnh Ngọc đã nổi tiếng cả nước, hắn đã hai lần đoạt giải tổng quán quân của cuột thi đầu bếp Hoa Hạ. Lục Đức Ký cũng như cũ là đệ nhất mỹ thực, đã có mười mấy chi nhánh, vẫn có rất nhiều người oán giận không ăn được.

Nhìn tin tức Lục Cảnh Ngọc được fans tung hô, Trịnh Tuấn Minh gắt gao nắm điện thoại, hắn trong lòng có hận, hắn hận mọi người, hận cha mẹ hắn, càng hận Lục Cảnh Ngọc. Dựa vào cái gì Lục Cảnh Ngọc vừa ra đời chính là người thừa kế Lục gia, mà hắn vừa sinh ra chính là con riêng không thể lộ ra ánh sáng, tại sao vận mệnh lại không công bằng với hắn như thế…….

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK