• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Huệ Tiên ~”. Giống như bị đả kích rất lớn, Lục Du lảo đảo mấy vòng mới đứng vững, sau đó hắn kinh ngạc nhìn người quen thuộc xa lạ trước mặt, hắn biết Đường Uyển, nàng thật đơn giản, nhưng sao chỉ mới cách xa vài tháng, nàng lại thay đổi như thoát thai hoán cốt, trở thành người hắn chẳng hề quen thuộc — con ngươi vốn lúc nào cũng ẩn ẩn đưa tình nay lại trong suốt không vẩn đục, thứ ái mộ, khâm phục ngày xưa giờ bị thay thế bằng sự khinh miệt, khuôn mặt vốn lúc nào cũng mỉm cười hòa ái nay lạnh lẽo không ngờ, chẳng hề che giấu sự chán ghét và thờ ơ… Hắn thấy thật xa lạ, xa lạ đến nỗi hắn chợm lùi bước.

Đường Uyển hờ hững nhìn Lục Du, im lặng, nàng không muốn nghe hắn nói chuyện, càng không muốn nói bất cứ điều gì với hắn, nàng chỉ mong Uông Ngọc Trân đuổi hắn đi liền đi, đừng để hắn ảnh hưởng đến tâm trạng người nhà nàng, khó được một lần ra ngoài dạo chơi, nếu chỉ vì kẻ như hắn mà mọi người đều khó chịu thì không đáng chút nào.

“Kêu la cái gì? Không nghe thấy Tam nương nhà chúng tôi nói hy vọng anh đừng quấy rầy sự thanh tĩnh nơi đây, làm chậm trễ thời gian của chúng tôi sao?”. Uông Ngọc Trân tuy rằng kinh ngạc khi Đường Uyển lãnh đạm với Lục Du, nhưng hiện tại không phải lúc để chị nghiên cứu sự dị thường của Đường Uyển, điều chị cần làm bây giờ đúng theo lời Đường Uyển nói – đuổi tên chướng mắt này đi.

“Huệ Tiên, em đã nghe được lời đồn gì chăng?”. Trong nháy mắt, Lục Du đã lấy lại tinh thần, từ thuở nhỏ hắn đã được khen ngợi là sáng tạo nhanh nhẹn, đầu óc xoay chuyển mau lẹ khác thường, chỉ mất chút thời gian đã nghĩ ra nguyên nhân khiến Đường Uyển biến hóa đến độ này. Mặt hắn nhăn lại đau khổ, ánh mắt nhìn Đường Uyển chân thành dạt dào tình cảm, miệng như ăn phải tim sen đắng nghét. “Huệ Tiên, em biết chuyện đám hỏi hai nhà Lục – Vương, đúng không?”.

Lục Du mọc rễ không chịu rời đi, Đường Uyển trong lòng cảm giác nhiều hơn cả phiền chán chính là ghê tởm, nàng không phải chưa nghĩ đến kéo Uông Ngọc Trân rời đi, nhưng ý định đó lập tức bị nàng gạt bỏ, bằng hiểu biết của nàng về Lục Du, hắn không phải kẻ thức thời, tuyệt đối không vì nàng tránh né mà từ bỏ, ngược lại, cho dù mình đi chỗ khác, thể nào hắn cũng đuổi theo bám riết không tha, đến lúc đó càng dễ bị người ngoài nhìn thấy, còn không bằng huỵch toẹt với nhau ngay tại đây, ít nhất chỗ này tương đối yên tĩnh, không có quá nhiều người.

“Có nghe nói”. Đường Uyển thẳng thắn gật đầu, đời trước khi nghe thấy tin hắn lại cưới vợ, nàng chỉ có tuyệt vọng và đau khổ, cảm thấy bầu trời như sập xuống, mà đời này… À, phải nói là sau khi sống lại rồi, nàng chẳng cảm thấy gì cả. Đây đối với nàng đã là chuyện cũ của nhiều năm về trước, nàng đã bước xuyên qua sự thất vọng về Lục Du rồi, còn cảm thấy gì nữa mới là lạ.

Nhưng bây giờ nàng bỗng nghi ngờ, vì sao bản thân đóng cửa nơi khuê phòng rồi vẫn nghe được tin tức này? Nàng dám chắc mẹ nghe được tin này xong thể nào cũng hạ lệnh cấm tuyệt đối không cho nó lọt vào tai mình mới đúng? Khụ khụ, nàng không nhớ rốt cuộc là ai đã kể cho nàng nghe, lúc tỉnh lại cũng không tra hỏi tận cùng. Nàng đâu có đãng trí, thứ lỗi cho nàng, chuyện này với người khác là chuyện vừa mới xảy ra, nhưng đối với nàng đã là chuyện cách đây sáu bảy chục năm, muốn nàng nhớ kĩ mấy chi tiết này thật đúng là làm khó nàng.

“Tôi biết mà”. Vẻ mặt Lục Du sầu não tự cho là đúng, ánh nhìn chăm chú vào Đường Uyển ngoại trừ tình cảm dạt dào còn có thống khổ và vật lộn cảm xúc, Đường Uyển hiểu quá rõ hắn thì nhận ra đành thôi, đến Uông Ngọc Trân xa lạ với hắn còn nhìn thấy rõ ràng hắn đau lòng bất đắc dĩ, hắn khàn giọng nói. “Tôi biết em nghe tin này xong thể nào cũng thương tâm thất vọng, sẽ cho rằng tôi thất hứa với em điều tôi từng hứa – cố gắng vừa làm ruộng vừa đi học, chờ tên đề bảng vàng rồi sẽ cầu xin mẹ ban ơn đón em về lại…”.

Đường Uyển hoàn toàn thờ ơ với vẻ mặt vặn vẹo của Lục Du, nghe hắn khổ khổ sở sở kể rõ, đừng nói thông cảm, ngay cả nửa điểm thương hại còn không có, giống như nàng là người ngoài cuộc. Cũng nhờ coi bản thân là người ngoài cuộc, nàng mới tinh tường cảm nhận được Lục Du hát xướng quả thật rất hay, vừa diễn vừa tố khổ lại còn kết hợp quan sát sắc mặt của nàng, nàng bất ngờ và càng thấy kinh tởm — thời điểm này hắn còn có thể phân tâm quan sát nàng, là muốn tính kế nàng?

Tình cảm Lục Du có bao nhiêu sâu đậm, nàng đã sớm nhìn thấu đáo ở âm phủ, nhưng chỉ thấy tên đàn ông này dối trá, vô dụng, không muốn gánh vác trách nhiệm thôi, nhưng giờ xem ra, đó mới chỉ là một phần tính cách “đặc biệt” của hắn, hắn ta vẫn còn những phương diện nàng chưa biết, thí dụ như việc tính kế người khác không mục đích hiện tại đây.

“Chuyện trước kia với tôi đã là chuyện của kiếp trước, tôi sẽ không mong đợi cũng chẳng chìm đắm trong đó nữa, tôi và anh đã sớm cầu quay về làm cầu, đường quay về làm đường, chẳng dính líu gì đến nhau, mời Lục đại quan nhân từ nay về sau đừng nói những lời khiến người khác hiểu lầm thế nữa”. Đường Uyển bình thản nói xong với một giọng nói bằng phẳng không hề run rẩy, không quan tâm những lời đó thốt ra khỏi miệng sẽ khiến Uông Ngọc Trân kinh ngạc càng thêm kinh ngạc, và Lục Du – đang phỏng đoán lý do nàng thay đổi – càng thấy nàng xa lạ hơn.

Lục Du đang nuốt không trôi, thời gian hai tháng ngắn ngủn sao lại khiến một người biến hóa dữ dội như vậy, hắn không chấp nhận nàng thay đổi, giải thích dồn dập. “Huệ Tiên, đính hôn với nhà họ Vương là ý của một người bà con, việc hôn nhân này hoàn toàn do mẹ xử lý, không phải ý của tôi. Em hẳn là biết ngoài em ra, tôi không muốn lấy ai làm vợ cả”.

Đúng là ngựa quen đường cũ, hở ra là lôi Đường phu nhân làm bia, mặc kệ Đường phu nhân nói gì làm gì hắn cũng vâng theo, đương nhiên hắn không quên kể lể với mọi người xung quanh rằng hắn đành chịu, để ai ai cũng biết hắn “bất đắc dĩ bị buộc”, vì hắn phải hiếu thuận mẹ.

Đường Uyển cố gắng che giấu suy nghĩ hèn mọn về hắn, nén nhịn cảm giác buồn nôn, lạnh nhạt nhìn Lục Du, nói. “Tôi biết đó toàn là ý của Đường phu nhân, cũng biết anh luôn là đứa con hiếu thảo. Nhưng mà, Lục đại quan nhân nha, anh chắc là biết Đường phu nhân ghét nhất thứ gì có liên quan đến tôi, sao anh lại không tuân theo Đường phu nhân, cách xa xa bông cúc tàn hôm qua như tôi? Chẳng lẽ anh không sợ mọi việc rơi vào tai Đường phu nhân chọc tức bà sao? Đây chẳng phải hành vi đứa con hiếu thảo như anh nên có”.

“Tam nương nói rất đúng”. Uông Ngọc Trân không một chút che giấu vẻ mặt khinh thường của chị, nàng ngoảnh mặt làm ngơ chứng tỏ Đường Uyển chẳng còn tình ý gì với tên chồng trước vô lương tâm Lục Du, đáy lòng chị âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, chị trào phúng hắn. “Lục Vụ Quan, anh luôn quảng cáo rùm beng anh là con có hiếu, phàm là lệnh cha mẹ chắc chắn sẽ vâng theo. Đường phu nhân mẹ anh cho anh đính hôn tiếp, định ra hôn ước rồi công bố ọi người đều biết còn chưa đủ, cứ cố ý phải đem tin tức này đưa tới cửa nhà chúng tôi, không phải hy vọng Tam nương nhà chúng tôi đừng lui tới gì với anh nữa sao? Như thế nào, anh hôm nay muốn làm nghịch tử cãi lời mẹ hay vẫn muốn làm đứa con hiếu thảo giả tạo bằng mặt không bằng lòng?”.

Hai người luân phiên châm chọc khiêu khích làm Lục Du vốn đang áy náy càng mất mặt, hắn hơi hiện ra vẻ giận, nhưng không biết vì sao vẫn nhịn xuống, ngước mắt nhìn Đường Uyển. “Huệ Tiên, tôi biết lòng em giờ đây nhất định khó chịu lắm, cũng tràn ngập oán hận nữa, hận tôi không bảo vệ được lời thề non hẹn biển của chúng ta, giận mẹ gậy đánh uyên ương chia lìa… Lòng tôi sao mà không phiền muộn buồn bực cơ chứ, nhưng thiên hạ không gì bằng cha mẹ, tôi cũng chỉ có thể để em chịu ấm ức, thuận theo lời mẹ. Nhưng tôi muốn em biết rằng, tình cảm sâu đậm của tôi với em mãi không thay đổi”.

Tình cảm sâu đậm? Tình cảm sâu đậm của hắn? Đường Uyển tức quá bật cười, làm sao nàng lại không rõ tình cảm sâu đậm của hắn cơ chứ? Ngoại trừ ngoài miệng nói thế này thế kia, viết cho nàng vài bài thơ mấy lời kịch là “tình cảm sâu đậm” ra, hắn có làm gì nữa không? Còn có thể làm gì?

“Huệ Tiên ~”. Thấy Đường Uyển cười, Lục Du đang bất an bỗng nhiên mừng thầm, hắn tiến lên trước, nhìn sâu vào mắt Đường Uyển, tròng mắt nồng nàn sướt mướt, hắn nhẹ giọng nói. “Mặc kệ về sau thế nào, tôi chỉ muốn em biết là, dù cho tôi cưới ai, vợ của tôi chỉ có mình…”.

“Ọe ~”. Đường Uyển nhịn không được dạ dày cuồn cuộn đòi ra, nôn thẳng vào vạt áo trước của Lục Du, hoàn toàn cắt đứt dòng tâm sự của hắn, cũng thành công khiến hắn tái mét mặt…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK