• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Huệ Tiên, em nhìn xem bên kia, đó là đê Tô mà Đông Pha cư sĩ lưu lại”. Ngồi trên thuyền hoa, Triệu Sĩ Trình chỉ vào bờ đê dài tít tắp, giới thiệu.

“Đê Tô là năm đó đào bùn dưới Tây Hồ trộn với cỏ phong khô mà đắp thành phải không?”. Đường Uyển tuy lần đầu đến Lâm An, lần đầu ngắm cảnh trên Tây Hồ nhưng cũng nghe nhiều điển cố Tây Hồ nên quen thuộc, Triệu Sĩ Trình vừa nói, nàng liền biết lai lịch.

“Không sai”. Triệu Sĩ Trình gật gù cười. “Năm đó cỏ phong ven Tây Hồ phát triển quá thịnh, gần như chiếm cứ toàn bộ Tây Hồ, Đông Pha cư sĩ mà không đào Tây Hồ đắp đê Tô thì chưa chắc chúng ta được ngắm cảnh đẹp như hôm nay, nhắc đến chuyện này chúng ta phải cảm tạ Đông Pha cư sĩ nhiều lắm”.

“Em nghĩ người chúng ta cần cảm tạ là thím kìa”. Đường Uyển cố tình nói nghịch với chàng, trêu ghẹo. “Nếu không phải thím mời chúng ta đến tham dự hôn lễ của cậu em họ trong tộc, chắc chúng ta bây giờ vẫn còn bị Thanh Lam quấn lấy thoát thân không nổi”.

Nghe Đường Uyển nhắc tới con, Triệu Sĩ Trình liền nhịn không được mà thở dài. “Em nói thử xem thằng bé rốt cuộc giống ai nha? Em hồi nhỏ văn tĩnh dịu dàng, ta hồi nhỏ cũng thật nghe lời, sao đến lượt nó lại nghịch như con khỉ con, em xem hoa viên giữa nhà bị nó đạp hư thành cái dạng gì”.

“Hai da~”. Đường Uyển cũng thở dài, nói. “Tục ngữ nói ‘yêu đến ba tuổi, hận đến già’, câu này nói con nhà người ta chắc không thích hợp, chứ nói Thanh Lam nhà chúng ta là quá đúng. Chao ôi, em cũng không dám tưởng tượng đợi đến sáu bảy tuổi, cái tuổi quậy phá nhất, Thanh Lam còn nghịch ngợm đến đâu nữa”.

“Lúc đó thằng bé đã đi học rồi, hẳn sẽ không nghịch như bây giờ chứ”. Triệu Sĩ Trình nhìn Đường Uyển, bối rối, chàng thật sự là chịu thua sự nghịch ngợm của con trai.

Năm nay là năm thứ tư bọn họ kết hôn, mới qua tết Nguyên Tiêu, hai vợ chồng đến Lâm An tham gia hôn lễ của một cậu em họ trong tộc, đương nhiên, lý do chính vẫn là muốn ra ngoài dạo chơi một hồi. Thành thân được bốn năm, năm thứ nhất khỏi nói, Đường Uyển mang bầu, chỗ nào cũng đi không được, mấy năm sau trong nhà cũng nhiều chuyện quấn thân, hơn nữa Thanh Lam còn nhỏ, Đường Uyển sợ xa con lâu, liền ở nhà tiếp. Đến Lâm An, việc thứ nhất muốn làm là du ngoạn Tây Hồ, Triệu Sĩ Trình chưa mở miệng nhờ, Tống phu nhân thím của bọn họ đã sắp xếp một chiếc thuyền hoa, để chàng dẫn Đường Uyển ra du hồ.

“Hy vọng là vậy”. Nói thật, Đường Uyển không dám tin khỉ con nhà mình có thể ngoan ngoãn được, thằng bé đã bị Triệu Định Lân và Lý phu nhân cưng chiều đến vô pháp vô thiên.

“Thật ra ta có một ý kiến hay, có thể thay đổi Thanh Lam, không bướng bỉnh như hiện tại nữa”. Triệu Sĩ Trình nhìn Đường Uyển, nói chắc nịch.

“Ý kiến gì? Em mới không tin chàng có ý gì hay đâu”. Đường Uyển liếc yêu chàng, ánh nhìn vô thức tỏa ra phong tình quyến rũ, mấy năm nay hai người sống thật như ý, nàng càng ngày càng tự tin, người cũng càng trở nên xinh đẹp, tuổi nhiều thêm người cũng thành thục, so với trước kia mê người hơn bội phần.

“Trước kia ta không có ý kiến gì hay, không có nghĩa bây giờ không nghĩ ra được ý kiến hay nha”. Triệu Sĩ Trình cười ha ha, sau đó ghé sát vào bên nàng. “Em có nhớ hôm qua nhìn thấy hai đứa nhỏ nhà anh họ Triệu Dương Khải không?”.

“Nhớ rõ”. Đường Uyển gật đầu, nàng làm mẹ nên thấy con nít sẽ tự nhiên chú ý, hôm qua nhìn thấy hai anh em cháu họ, cậu anh quá lắm chỉ vừa năm tuổi lại tỏ ra vô cùng già dặn, nắm tay em gái đang tập tễnh học đi, cực kỳ đáng yêu.

“Ta nghĩ, nếu Thanh Lam có em trai hoặc em gái, vì làm gương cho các em, nhất định nghe lời tiến bộ, không hư như bây giờ nữa”. Triệu Sĩ Trình nhìn Đường Uyển hiểu ý chàng, mặt chậm rãi đỏ lên, thì thầm. “Chúng ta có nên cố gắng thêm, cho Thanh Lam em trai em gái, miễn cho thằng bé quá mức cô đơn?”.

Lúc Đường Uyển sinh Thanh Lam tuy rằng thuận lợi nhưng Lý phu nhân nói mặc kệ thế nào phụ nữ sinh con luôn chịu tổn thương rất lớn, dù bà có mong Đường Uyển khai chi tán diệp thêm cho nhà họ Triệu, thân thể Đường Uyển vẫn quan trong hơn, cho nên ba năm nay bà vẫn khuyên Đường Uyển chú ý tránh thai. Đường Uyển không quá đồng ý với Lý phu nhân, nhưng đã quen nghe bà an bày nên ba năm nay không có tin vui. Có điều ba năm trôi qua rồi, thân thể Đường Uyển đã khôi phục về trạng thái tốt nhất, Thanh Lam cũng lớn, lúc bọn họ rời khỏi Sơn Âm, Lý phu nhân cười nói bọn họ có thể đi chơi vui vẻ, thừa cơ hội không có Thanh Lam quấy rầy, có thêm em bé nữa.

Triệu Sĩ Trình vốn không nghĩ có thêm – Thanh Lam thích nhất là quấy rầy chàng và Đường Uyển ở chung, vừa đến tối liền đòi lên giường ngủ chung, có một Thanh Lam chàng đã đau đầu như vậy, nếu thêm một đứa nữa chàng làm sao cướp được nương tử nhà mình? Nhưng mà nhìn hai đứa con nhà anh họ dắt tay nhau đi, chàng hơi muốn muốn, biết đâu được có thêm em trai em gái, Thanh Lam sẽ ra dáng anh cả hơn thì sao?

“Cái này…”. Đường Uyển đỏ mặt, nhưng cũng xuôi xuôi, lại liếc mắt qua chàng, cố gắng để giọng mình nghe như không có gì. “Em nghĩ ý này không tệ…”.

“Vậy đi…”. Triệu Sĩ Trình say mê dựa vào càng gần, gần như kéo Đường Uyển ôm vào lòng, đang định thân thiết thì thình lình thân thuyền nẩy lên một phát, Triệu Sĩ Trình phản ứng lanh lẹ ôm lấy Đường Uyển, nếu không Đường Uyển đã ngã sấp xuống.

“Có chuyện gì vậy?”. Kiểm tra xem Đường Uyển có bị đụng vào đâu không, Triệu Sĩ Trình mới giận dữ hỏi.

“Bẩm đại quan nhân, là bị một thuyền hoa khác bất cẩn va trúng, không có vấn đề gì to tát”. Sau thuyền hoa lập tức có người trả lời, ngay cả bọn họ còn bất ngờ trở tay không kịp.

“Mọi người cẩn thận một chút”. Triệu Sĩ Trình nhăn mặt nhíu mày, này là chuyện gì xảy ra? Chàng tin người hầu bên ngoài có thể xử lý tình huống nhỏ tốt thôi, tạm thời không cần chàng ra mặt.

“Dạ”. Bên ngoài trả lời.

Nhưng tiếng trả lời chưa tan, chợt nghe một giọng nói vang lên. “Tại hạ là Lục Vụ Quan quê ở Sơn Âm, vừa rồi nghe tiếng huynh đài nói chuyện vô cùng quen thuộc, không biết có phải cố nhân không?”.

Lục Du? Sao có thể là hắn? Đường Uyển và Triệu Sĩ Trình hai mặt nhìn nhau, đều bất ngờ vì gặp lại Lục Du ở nơi này.

Ba năm trước, Đường Uyển nghe nói Lục Du rời Sơn Âm đi khắp nơi du học, nàng cảm thấy thật ngoài ý muốn. Kiếp trước Lục Du thành thân xong, ngoan ngoãn ở nhà giữ đạo hiếu với cha, không rời Sơn Âm nửa bước, kiếp này lại khác biệt. Đồng thời, Đường Uyển cũng thở dài nhẹ nhõm, không cần lo lắng bất ngờ gặp hắn, thêm phiền não, thứ hai nàng hy vọng cuộc đời nàng từ nay sẽ khác, thay đổi lần gặp gỡ định mệnh giữa nàng và hắn ở vườn Thẩm.

Ba năm qua đi, thành tựu Lục Du đạt được khá lớn, những thứ khác tạm thời không nói tới, tài hoa của hắn cũng quả thật vang dội, những năm gần đây thỉnh thoảng lại có bài thơ bài từ của hắn truyền về Sơn Âm, người Sơn Âm mỗi khi nhắc đến hắn đã không còn soi mói hôn sự của hắn nữa, mà khen ngợi thơ từ của hắn đã làm rạng rỡ Sơn Âm như thế nào. Năm nay triều đình mở ân khoa, không ít người kết luận Lục Du hết thời gian giữ đạo hiếu sẽ đến Lâm An đi thi, thậm chí có người còn nói chắc chắn rằng dựa vào tài viết văn của hắn, không đỗ trạng nguyên cũng đỗ được ba giáp đầu. Đường Uyển nghe tin đồn, chỉ cười cười, nàng không nghĩ Lục Du sẽ đỗ trạng nguyên. Hắn có tài, đúng, nhưng muốn đỗ trạng nguyên thì chỉ có tài không là không được. Kiếp trước, hắn nổi bật hơn cháu trai Tần Huân của thừa tướng Tần Cối, Tần Cối thẹn quá hóa giận dùng tư quyền loại bỏ, kiếp này không biết có lại kém hay ho như vậy không. Có điều, đó cũng là chuyện hai năm sau mới xảy ra, bây giờ hắn hẳn là vẫn đang hăng hái, phải thôi, tài tử nổi tiếng thiên hạ, được quan chủ khảo Lục Phụ ưu ái, nổi bật nhất trong đám người.

Kệ hắn hăng hái hay khổ sở, đó là chuyện của hắn, Đường Uyển không muốn dính dáng tới hắn, nghe được giọng hắn, còn nghe ra ý hắn muốn đến gần, Đường Uyển nhíu mày thật chặt.

“Thì ra là Vụ Quan”. Triệu Sĩ Trình hiểu Đường Uyển chán ghét Lục Du cực kỳ, chàng cũng không muốn giao tiếp với hắn, nhưng đã lỡ đụng phải cũng không tiện tránh đi, chàng quay sang nhìn Đường Uyển cười, ý bảo nàng ngồi vững, chàng ra khoang thuyền, chắp tay chào Lục Du – người vẫn chưa kịp che giấu sự kinh ngạc của bản thân, nói. “Vài năm biệt tích, Vụ Quan vẫn như xưa”.

Nhìn thấy Triệu Sĩ Trình đi ra, Lục Du thật sự ngạc nhiên, hắn không ngờ ở Sơn Âm mãi không gặp mặt nhưng lại vô tình bắt gặp ở Lâm An. Lòng hắn không khỏi dâng lên hy vọng: nếu Triệu Sĩ Trình ở đây, hẳn Đường Uyển đang ở trong thuyền hoa. Nghĩ đến Đường Uyển, Lục Du lại cảm thấy bao nhiêu là vị trộn lẫn trong dạ – hắn rời Sơn Âm đi du hành học hỏi, một là vì trốn khỏi Sơn Âm hỗn loạn, hy vọng sau khi bản thân rời đi, những chuyện liên quan đến hắn cũng dần dần chìm xuống; hai là do chính hắn cũng có tâm tư muốn đọc vạn quyển sách đi vạn dặm đường, hy vọng đi khắp nơi học hỏi có thể phát triển kiến thức. Nhưng trong số muôn vàn lý do đó không thể thiếu ý định rời xa Đường Uyển, hắn không muốn nghe thấy tin tức gì của Đường Uyển nữa, nhất là không muốn nghe nàng hạnh phúc như thế nào, cuộc sống của nàng dễ chịu như thế nào sau khi rời khỏi hắn, sẽ làm cho hắn cảm thấy nàng rời khỏi hắn thật chính xác, cũng khiến hắn cảm thấy bản thân quá vô dụng.

Nhưng mà, đi càng nhiều nơi, gặp càng nhiều người rồi hắn càng khó chịu vì đã để mất Đường Uyển, thì ra những cô gái tài mạo song toàn, gia thế tính cách cũng thượng thừa như nàng rất hiếm gặp, người hắn từng đầu ấp tay gối có khi là bạn lữ mơ ước của biết bao cánh đàn ông. Hắn càng biết cả đời này chỉ sợ hắn sẽ không tìm được cô gái nào bằng Đường Uyển làm vợ, hắn càng hối hận không thôi, có điều nước đổ khó hốt, hắn chỉ có thể cả đời hoài niệm Đường Uyển và khoảng thời gian sống cùng nàng.

“Thì ra là Tử Quy”. Lục Du nhìn Triệu Sĩ Trình vô cùng thân thiết, cười nói. “Không ngờ lại gặp Tử Quy ở Tây Hồ Lâm An. Đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”.

“Tôi và Huệ Tiên đến Lâm An ăn cưới, hôm nay cố ý dành chút thời gian dẫn Huệ Tiên đi du hồ, gặp Vụ Quan bất ngờ quá, không biết mấy năm gần đây Vụ Quan sống tốt không?”.

“Ba năm nay đi du học bên ngoài cũng không uổng sự kỳ vọng của mẹ già ở Sơn Âm, coi như có chút thành tích”. Lục Du hơi rụt rè nhìn Triệu Sĩ Trình. “Hôm nay tôi có mời mấy bằng hữu chung chí hướng cùng đi du hồ, Tử Quy có muốn đi với chúng tôi không?… Bọn họ đều là danh sĩ nổi tiếng một vùng, cơ hội như thế này xem như khó được”.

Nhìn bộ dạng thỏa thuê mãn nguyện của Lục Du, Triệu Sĩ Trình chỉ cười lắc đầu. “Tôi còn muốn đi với Huệ Tiên, hôm nay không quấy rầy các vị”.

“Mọi người đều là bạn văn với nhau, Tử Quy dẫn theo Huệ Tiên đến luôn đi”. Lục Du cười như không có gì, hắn thật sự mong gặp lại Đường Uyển một lần, dù trường hợp hôm nay không quá thích hợp cũng chẳng sao.

Lục Du nói khiến Triệu Sĩ Trình rất tức giận, hắn xem Đường Uyển là hạng người nào? Nhưng giận ném về giận, trên mặt vẫn cười cười. “Không thích hợp lắm, về sau có cơ hội lại nói Vụ Quan đi, ba năm nay tuy có nghe thấy văn thơ của anh nhưng không có tin tức khác, tôi thật sự lo lắng anh vẫn chưa thoát khỏi bóng ma chuyện cũ, nhưng hiện tại thoạt nhìn, anh đã khôi phục rồi. Thật tốt, tôi vẫn thích nhìn thấy một Lục Vụ Quan hăng hái hơn”.

Triệu Sĩ Trình nói như dốc một chậu nước lạnh lên đầu Lục Du, đầu óc hắn đang phiêu phiêu bay bay bỗng tỉnh táo trở lại, sao còn dám nhắc đến Đường Uyển, hắn cười miễn cưỡng nói. “Nếu Tử Quy không có thời gian rảnh, vậy thì ngày khác có duyên lại gặp”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK