• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 14 : Lẽ nào là trùng hợp?

...

...

Lẽ nào thật sự chỉ là trùng hợp?

Trịnh Tuyết Như hồ nghi quét mắt về phía người nào đó, từ trên xuống dưới, trái trái phải phải đều nhìn hết một lần, nhưng ngoại trừ phát hiện ra cô gái này đang nói dối, cùng với bản chất xuẩn ngốc bày ra bên ngoài, ngay cả một chút điểm khả nghi cũng không có.

Có thể người này vẫn còn là một học sinh, thân hình mảnh mai, bộ dáng yếu đuối, dường như khi phát hiện ra vòng cổ đã có chút giật mình, Trịnh Tuyết Như thực sự không rõ, người này có quan hệ gì với vòng cổ của Tiểu Nhã chứ.

Không hiểu sao đột nhiên dưới đáy lòng Trịnh Tố Nhã khẽ run lên, trực giác u ám, giống như chính mình vừa trở về từ quỷ môn quan.

Trịnh Tuyết Như mang đến cho cô cảm giác, quả thực so với tang thi cấp năm còn muốn kinh khủng, áp lực hơn nhiều lắm.


Ông trời ơi! người làm ơn trả vị đại tỷ ôn hòa lại cho con đi!

Trịnh Tuyết Như giơ tay lên, dường như là đang chuẩn bị túm cô qua, Tố Nhã theo bản năng  lui về sau một cái, thân thể hơi gầy yếu không tốn chút sức nào thối lui đến phía sau kệ hàng.

Trịnh Tuyết Như cảm thấy khó chịu nhíu chặt lông mày, tại sao phải sợ nàng ?

Không để cho đối phương có cơ hội phản kháng, nàng nhanh chóng tiến lên, một tay kéo lấy mỗ xuẩn manh kia đi ra ngoài, nhìn người trước mắt này bởi vì kinh sợ quá độ mà biểu tình trở nên cứng ngắc, không rõ vì sao nàng lại cảm thấy tâm tình của mình có chút tốt lên.

"Còn người nhà ở chung quanh đây không?"

"... Không."

"Bạn bè?"

"Hình như... Cũng không."

"Đến Ngự Long Uyển, tìm Đường Văn Triết báo danh."

"..."

"Sao?" Trịnh Tuyết Như nhướng cao đuôi lông mày, phát ra hàn khí càng nặng hơn lúc nãy.


Trịnh Tố Nhã:  =="

Ai có thể đến nói cho cô biết, loại cảnh tượng dụ dỗ giαи ɖâʍ này là cái thể loại gì không?

Nói theo một cách khác thì, cô đã lấy được thư đề cử, có thể trực tiếp xin nhập đội rồi phải không? Loại tiến triển như thần này đến tột cùng là cái quái gì vậy aaaa?

Bởi vì rời khỏi cơ thể thiếu nữ, vòng cổ từ từ có xu hướng êm dịu xuống, dần dần, không hề có chút gợn sóng.

Trịnh Tuyết Như cảm thấy rất kỳ quái, là một vật gia truyền của Trịnh gia làm sao lại nảy sinh một phả ứng kịch liệt đối với một người xa lạ như vậy chứ?

Trực giác nói cho nàng biết đây không phải là một chuyện đơn giản, rất có thể thiếu nữ này có quan hệ gì đó với Trịnh gia.

Đương nhiên, cũng không phải nàng có suy nghĩ rằng cha nàng có một đứa con riêng hay gì gì đó...


Cho nên, nàng quyết định, trước cứ đem người này về Ngự Long Uyển cái đã.

Về phần tại sao nàng lại dám chắc chắn thiếu nữ này sẽ đến báo danh, đó chính là... Giác quan thứ sáu của phụ nữ đi?

Trịnh Tuyết Như tỉnh táo lại, đồng thời cũng phát hiện hành động vừa rồi của mình có chút khác thường.

Nàng biết rõ người kia đang nói dối, thế nhưng lại không tức giận, chuyện này rất không khoa học, dựa theo tâm tính của người lãnh đạo, theo bản năng nàng luôn thấy phản cảm đối với những người đã lừa dối mình.

Đặc biệt là chuyện này còn liên quan đến Tiểu Nhã nữa, thế nhưng... Chính là nàng không giận nổi.

Được rồi, là bởi vì nàng không thấy được tình tự xa lạ trong mắt người này, những người bình thường, khi nhìn thấy nàng đều giống nhau, cho dù từ ánh nhìn đầu tiên không phải là vội vàng lấy lòng, ít ra cũng sẽ khiêm tốn biểu thị một chút thiện ý, hi vọng sau này kiếm được vài món hời.
Lớn đến chừng này rồi, người từng lấy lòng Trịnh Tuyết Như nhiều không kể xiết, thậm chí ngay cả bọn Đường Văn Triết cũng không ngoại lệ, chỉ là thủ đoạn của bọn họ cao minh hơn những người khác nhiều lắm.

Trịnh Tuyết Như cũng không thấy phản cảm, đây là biểu hiện cơ bản nhất của một người lãnh đạo thu được tín nhiệm từ người khác.

Thế nhưng vào thời điểm đối mặt với thiếu nữ này, cặp mắt đen láy như mực kia, phảng phất như có thể triệt để xuyên thấu qua linh hồn của nàng.

Có mừng rỡ, có tránh né, nhưng càng nhiều hơn là một tình tự phức tạp nào đó.

Tại sao lại thấy phức tạp? Bọn họ cũng không phải là người quen của nhau.

Cuối cùng, Trịnh Tuyết Như liên lạc với Đường Văn Triết, nói cho cậu ta biết chính mình vừa thu ( bắt cóc ) một người, để cậu ấy đừng có chặn người ta ở ngoài cửa.
"Tuyết tỷ thu một người?" Chân mày Đường Văn Triết khẽ nhíu, "Tên gì?"

"..." Nàng quên hỏi rồi.

"Tuyết tỷ, chẳng lẽ ngay cả tên của người ta chị cũng chưa từng hỏi qua nha?..."

Cạch!

Trịnh Tuyết Như cúp điện thoại. Đường Văn Triết không phúc hậu nở nụ cười.

"Đường đội phó, Trịnh đội trưởng nhận thêm người?" Khóe miệng Đàm Hải mang theo một nụ cười có chút lưu manh.

Từ sau khi bọn họ thành lập cái tiểu đội này, người thứ nhất được Trịnh Tuyết Như thừa nhận cho phép gia nhập chính là hắn, đương nhiên hắn cảm thấy tràn đầy hứng thú đối với cái người thứ hai này.

"Đừng nói nhảm, làm tốt chuyện của các người đi." Đường Văn Triết ném bộ đàm cho Đàm Hải ở một bên, âm thầm tự đánh giá, nếu là người do Tuyết tỷ tự mình thêm vào, như vậy giá trị vũ lực cũng sẽ không tệ, trực tiếp cho vào đội chiến đấu tiền tuyến đi.
Giờ này khắc này, Trịnh Tố Nhã đang bị vây trong trạng thái của một tiểu muội muội gương mẫu, bận rộn tắm rửa, thay quần áo, xử lý thân thể mình thơm ngào ngạt.

Lưng Trịnh Tố Nhã đeo một cái túi nhỏ, từ ven đường tùy tiện lụm một chiếc xe máy còn tạm ổn, vừa mới chuẩn bị ngồi lên xe chạy đi, bỗng dưng có một tiếng hô gọi cô lại.

"Tạ Tử Diệp! Có phải cô là Tạ Tử Diệp không?"

Kỳ thực ngay từ đầu Tố Nhã còn chưa kịp phản ứng, dù sao cô biết mình đã thay đổi tên, nhưng trong tiềm thức ý thức vẫn còn bị ngăn trở.

Theo hướng phát ra tiếng kêu Tố Nhã quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nơi có thể ẩn nấp ở bên cạnh nhà dân, có một nam sinh đang ngoắc tay với cô, thấy Tạ Tử Diệp không hề động đậy, nhất thời cậu ta liền sốt ruột, dứt khoát tự mình chạy ra ngoài.
"A Dực, đừng kích động, nếu như đụng phải tang thi thì làm sao đây?" Theo sát phía sau nam sinh, là một nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa.

Tố Nhã nhíu mày, lúc này cô mới nhớ tới, hai người kia đều là người cô quen lúc lên đại học, nam sinh này tên Sở Dực, là một trong những bạn cùng phòng của cô, ấn tượng khắc sâu trong đầu cô nhất, là người này vẫn luôn muốn trở thành chủ tịch hội học sinh, nữ sinh kia là học tỷ của bọn họ, cũng coi như là một hoa khôi, là đối tượng thầm mến mà Tạ Tử Diệp đã từng nhất kiến chung tình.

Bất quá sau khi Tạ Tử Diệp nhập học được một hai tháng liền bị tai nạn xe cộ, còn chưa kịp xây dựng tình cách mạng hữu nghị kiên cố cùng bọn họ.

Hiện tại, xem ra cuộc sống của bọn họ cũng không tồi, tốt xấu gì vẫn còn sống đấy thôi.

"Có việc?" Tố Nhã nhàn nhạt hỏi, cô biết rõ mình là Tố Nhã, cho nên cũng không quá muốn phản ứng với các mối quan hệ của Tạ Tử Diệp.
"Thật là cậu a!" Sở Dực tuyệt không chú ý tới sự lãnh đạm của cô, cười đến dương quang sáng lạn, "Thật sự là quá tốt rồi, từ khi bắt đầu mạt thế, bọn tớ trốn ra khỏi trường học, hiện tại cũng chỉ còn lại chưa tới năm người."

Trường học, bạn học, đáy mắt Tố Nhã hiện lên một tia chán ghét, nhìn đáy mắt thiếu niên thực chân thành, mặc dù biết cậu ta không có ác ý, nhưng Tố Nhã vẫn không thấy hảo cảm chút nào.

"A Dực, Tiểu Diệp, hai em cứ đi vào trước rồi hãy nói, bên ngoài không an toàn, lỡ như có tang thi..."

"Tạm thời sẽ không." Tố Nhã liếc mắt nhìn thi thể của đám tang thi vương vãi xung quanh mang theo hàm ý, vừa rồi vì để giành xe, cô đã gϊếŧ chết hết tang thi ở quanh đây, nơi này cũng khá vắng vẻ, không thể nhanh như vậy liền xuất hiện nhiều tang thi được.
Tin chắc rằng đây cũng là lí do bọn Sở Dực trốn ở chỗ này.

Kim Hâm kinh ngạc liếc nhìn Tố Nhã, cô không nhìn thấy cảnh Tố Nhã gϊếŧ tang thi, còn tưởng rằng...

Nụ cười của Sở Dực càng thêm sáng sủa, cậu thấy Tạ Tử Diệp thân thủ bất phàm, cho nên muốn nhờ cô ấy tới hỗ trợ.

"Tiểu Diệp, bọn tớ vừa mới phát hiện ở chỗ này có vài người già và trẻ con bị vứt bỏ, cho nên tớ muốn rủ cậu đi cùng, hộ tống bọn họ đến căn cứ gần đây nhất."

Tố Nhã chớp mắt mấy cái: "Dựa vào cái gì?"

"Tiểu Diệp, cậu có năng lực, không thể ích kỷ như vậy, hẳn là cậu nên hỗ trợ những người đang cần trợ giúp này." Sở Dực nghiêm túc nói. "Mạt thế đã tới, hẳn là nhân loại chúng ta phải càng thêm đoàn kết nhất trí, tương trợ lẫn nhau, xây dựng nên một thế giới hòa bình tốt đẹp."
Trịnh Tố Nhã: ....Tốt đẹp cái đầu ngươi! Cái thứ ảo tưởng sức mạnh!

Cái thể loại bị chủ nghĩa cộng sản tẩy não này là cái quái gì vậy? Cái người này không chỉ là muốn làm đầy tớ của học sinh, hiện tại còn kiêm luôn cả chức đầy tớ nhân dân nữa sao?

"Tiểu Diệp, cậu bị sao vậy?

"Tớ đau gan."

"..."

"Tiểu Diệp, em mau vào đi, chúng ta cùng thương lượng kế hoạch tác chiến tiếp theo nào." Nói rồi, Kim Hâm muốn tiến tới kéo tay Tố Nhã, Tố Nhã theo bản năng né ra, tránh thoát được.

"Xin lỗi, đối với sự nghiệp giải cứu thế giới, thực sự là tớ không có hứng thú đâu." Nói rồi, Tố Nhã cũng không quay đầu liền khởi động xe chạy mất.

Sở Dực nhìn theo phương hướng Tố Nhã biến mất, nắm chặt hai tay, vẻ mặt thành thật nói: "Tuyệt đối tớ sẽ không từ bỏ, tớ tin tưởng, nhất định có thể xây dựng được một thế giới hài hòa tốt đẹp rực rỡ."
Kim Hâm mỉm cười, ôn nhu xoa xoa nắm tay của cậu ta, gật đầu: "Chị tin tưởng em."

Lúc chớp mắt, dưới đáy mắt lóe lên tinh quang.    

________

P/s : Khen ta đi >

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK