• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 29 : Sóc Con

Đám người Đường Văn Triết lấy thế sét đánh không kịp bưng tai vọt vào giữa đàn tang thi, cấp tốc đột phá tiến vào cửa lớn, rất nhanh đã để lại một đường đầy thi thể của tang thi, biến mất vô tung.

Một nhóm người muốn thừa cơ hội này chiếm tiện nghi, không ngờ rằng động tác của tiểu đội Trịnh Tuyết Như  lại mau lẹ như vậy, bọn họ còn chưa kịp phản ứng, đã bị bọn tang thi nhào lên ngăn trở, lỗ hổng vừa mới được khai phá lại bị phong bế một lần nữa.

"Thực sự là bọn họ quá ích kỷ rồi, ngay cả mở đường cũng không muốn mở giúp chúng ta một chút, rõ ràng chỉ đơn giản như một cái nhấc tay mà thôi." Kim Hâm hừ lạnh một tiếng.

"Được rồi, đừng nói nữa, người khác không muốn giúp chúng ta, chúng ta đành phải tự dựa vào chính mình vậy, em tin chắc rằng, trong tương lai sẽ có nhiều người nguyện ý gia nhập vào đội của chúng ta hơn." Sở Dực nói lời thành khẩn.


Bên phía Chúc Kha thì tức giận tới mức trực tiếp giậm chân chửi má nó, bởi vì vũ khí của hắn đã bị Trịnh Hạo Lâm phá hỏng, cho nên liền tìm đại một cây dao chặt thịt thay thế. ( Dao chặt thịt : Ta đã làm gì sai mà các ngươi ác vl vại (ʘ言ʘ╬) )

Nếu như Tố Nhã có ở bên này, nhất định sẽ cầm tay của đối phương hô to một tiếng: Đồng chí à! Rốt cuộc tui cũng tìm thấy đồng loại rồi. 

Mà phần lớn những người còn lại đều là cư dân ở gần đây định ra ngoài tìm kiếm thức ăn, mỗi người bọn họ hợp thành một đoàn thể nhỏ, lần lượt xông vào.

Rất nhanh đám người Tố Nhã đã chạy tới lầu hai khu bán vật dụng sinh hoạt, dọn dẹp một bầy tang thi xong, một người phụ trách canh giữ, còn lại mấy người khác bắt đầu gom góp vật tư, về phần Trịnh Tuyết Như... Vẫn không thấy bóng dáng như cũ.


Đại tỷ như vậy thực sự là không quan hệ gì sao? 

Tố Nhã một bên tha vật tư, một bên thận trọng lượm lặt, bổ sung vào không gian nho nhỏ của chính mình.

Tuy rằng đi theo tiểu đội của Trịnh Tuyết Như, chỉ cần cô đừng làm phản cũng sẽ không bị bỏ đói một ngày nào cả, nhưng phòng trước khỏi họa vẫn là một phẩm chất tốt nha.

Cứ coi như là đang dự trữ lương thực cho bọn đại tỷ, để đề phòng tình huống bất ngờ phát sinh đi. 

Ngoài ra điểm quan trọng nhất, bóng ma đã khắc sâu vào tâm trí co nhờ có đoạn ký ức mười năm mạt thế của Tạ Tử Diệp để lại, đó chính là thức ăn.

Trong tương lai sự khuyết thiếu thức ăn đã đạt tới một mức độ khó có thể tưởng tượng được rồi.

Cho nên, cô phải lượm lặt rồi lại lượm lặt, nhưng ngay cả khi tinh thần lực vượt qua người bình thường rất nhiều lần, cô cũng không phát hiện được, lúc này đang có một cặp mắt thỉnh thoảng sẽ nhìn chăm chú vào chú sóc con đang nhìn dáo dác, tự cho là mình đã ẩn giấu rất kỹ rồi.


Chờ một chút, sóc con? Đây là cái kiểu liên tưởng loạn thất bát tao gì vậy chứ!

Khóe môi Trịnh Tuyết Như khẽ giật một cái không dễ phát hiện, không hiểu nổi bản thân mình bị làm sao nữa, dường như mỗi lần gặp gỡ cô nhóc này, chính mình sẽ luôn trở nên có chút kỳ quái.

Trịnh Tuyết Như xoa xoa trán, hoài nghi rằng có khi nào là do gần đây mình đã tu luyện quá chuyên tâm, khiến cho thần kinh có chút suy nhược, hoặc có lẽ nên nói là mất trí đi?

Đúng là thỉnh thoảng nàng cũng nên nghỉ ngơi một chút, chẳng hạn như...

Tìm chút thời gian nghiên cứu thử xem mật mã trong chiếc đồng hồ sinh nhật của Tiểu Nhã mới được.

Nếu như Tố Nhã biết Trịnh Tuyết Như  đang có cái suy nghĩ gì, tuyệt đối sẽ rơi lệ đầy mặt, đối với chuyện đồng hồ của mình nằm không cũng trúng đạn, cô lau lau những giọt lệ đầy chua xót.
Cho nên mới nói, não bổ và vân vân cứ bỏ qua hết đi, bởi vì đây không phải là một cái thói quen tốt đẹp gì đâu. 

Về phần mật mã của chiếc đồng hồ kia, trừ phi Trịnh Tuyết Như mạnh mẽ dùng ngoại lực cạy ra, bằng không... Hố hố, Tố Nhã có lòng tin vững chắc, tuyệt đối sẽ không có người thứ hai biết được.

Về phần tấm hình kia... Che mặt, con mẹ nó chứ thật sự đúng là nhận không ra người mà. 

Trận chiến vừa nãy cũng không làm tiêu hao lực lượng của bọn họ, thế nhưng Trần Đán vẫn phụ trách giúp cả bọn trị liệu một chút, để phòng ngừa bất cứ tình huống không hay nào có thể xảy ra.

Trần Đán vừa quay đầu lại, trùng hợp thấy được Tố Nhã đang ôm một cái hộp phát ngốc, cậu rất thích thiếu nữ có tuổi tác không quá sai biệt với mình này, cho nên cậu rất cao hứng chạy tới tán gẫu với cô ấy.
"Tiểu Diệp, nghe nói lần trước các cậu gặp được thực vật biến dị hả, cậu nói xem nếu chúng nó biết tóm người, như vậy có khi nào sẽ có tư duy hay không? Có khi nào sẽ đói bụng hay không, có khi nào sẽ đi đại tiện hay không, có khi nào sẽ trao đổi về mấy món ăn tâm đắc hay không, có khi nào sẽ nghiên cứu thử về khẩu vị và vân vân hay không?"

Trịnh Tố Nhã : (ʘ言ʘ╬)

Thượng Đế, làm ơn để cái tên nhị thiếu này buông tha cho con đi!!! Giờ mới biết cậu ta ngoại trừ là một tên tham ăn ra thì còn là một bà tám nữa đó?!

Trần Đán mạnh mẽ tha Tố Nhã đi, vẻ mặt cô (-_-;)・・・ nghe mấy lời nhị thiếu nói, lẩm bẩm một món rồi lại một món về các món ăn nổi tiếng trên thế giới.

Cá chua Tây Hồ của Chiết Giang, ma bà đậu hũ của Tứ Xuyên, thịt kho đầu sư tử của Giang Tô, gà bông tuyết của Phúc Kiến, vịt hồ lô của An Huy...
Tố Nhã lặng lẽ xoa xoa hắc tuyến căn bản không hề tồn tại trên trán, giám định hoàn tất, đây chính là một tên tham ăn không cần giải thích thêm!

"Tối hôm nay sẽ có măng xào." Bỗng nhiên Trần Nguyên đi tới nói một câu không nặng không nhẹ như vậy.

Thân thể Tố Nhã hơi cứng lại.

Cái đồ ông trời xấu xa, con ghét nhất chính là măng đó!!!

Trần Đán quay đầu lại nhìn một cái, thấy vẻ mặt Tố Nhã cực kỳ ủy khuất, trong chớp mắt cậu nhớ tới Tiểu Bạch trước đây nhà mình từng nuôi, thế là, cậu cúi người xuống sờ sờ lên đầu Tố Nhã, an ủi: "Có phải Tiểu Diệp đói bụng hay không? Ngoan, làm xong chuyến này rồi, chúng ta liền có thể trở về ăn cơm nha ~ "

Trịnh Tố Nhã : ( º言º)

Loại cảm giác bị người ta đối đãi như sủng vật này là cái quái gì vậy? Còn có 'nha', còn có cái dấu '~' bán manh này nữa chứ? Còn có, cái gì gọi là làm xong chuyến này, bộ cho rằng bọn họ đang đánh cướp hay sao vậy hở?
Tố Nhã tránh thoát khỏi tay của cậu ta, xoay đầu trừng mắt, cô còn chưa có quên đợt trước nhờ nhị thiếu hãm hại mà cô phải ăn rau cần xào thịt đâu! Hiện tại lại còn hết lần này đến lần khác sờ đầu của cô, bộ đầu cô là thứ để cho người khác tới sờ miễn phí sao!!!

Chờ một chút, hình như cô đang quan tâm sai trọng điểm rồi a...

Tào Văn Hoan nhìn thấy một màn này, nhất thời đôi mắt to trở nên sáng rực, nhớ tới xúc cảm trong lúc lơ đãng lần trước, tay đã có chút ngứa ngáy, cậu ta vừa mới chuẩn bị chạy tới thuận tiện sờ sờ vài cái, thế nhưng mới chỉ đi được hai bước, cậu ta liền cảnh giác thụt lùi về phía sau, bỗng nhiên thân thể cũng trở nên lạnh lẽo.

Lập tức, Trịnh Tuyết Như xuất hiện!

Đột nhiên độ ấm trong đội ngũ tụt xuống mất năm độ.
Sau khi Trịnh Tuyết Như xách lên Tố Nhã còn đang không rõ tình huống rời đi, cuối cùng vẫn là Trần Nguyên giúp Trần Đán triệu hồi hồn sau khi cậu bị đông cứng tới mức gần như hóa đá.

"Ca, có vụ gì vậy? Hình như ban nãy em vừa mới tiến vào thời kỳ ngủ đông ấy!"

Trần Nguyên: "..."

Đệ, đờ mờ mặc dù em là một loài động vật có vú, thế nhưng cũng không cần đến cái loại chuyện ngủ đông này đâu! Đừng quậy!

Vỗ vỗ đầu đệ đệ nhà mình cứ như đang vỗ một chú chó phiên bản bự, Trần Nguyên thầm gạt đi giọt lệ chua xót đang chảy xuống vì bản thân mình, nuôi một đệ đệ đã không dễ dàng gì rồi, nuôi một đệ đệ với chỉ số thông minh 200, tính cách nhị thiếu lại càng không dễ dàng hơn nữa đó.

______

Tối qua đang gõ chữ dở, thì con bạn rủ đi chơi, đi chơi về cầm ly trà sữa, chưa kịp uống đã bị tk cháu dành, đã vậy còn bị bà chị họ mắng đi đám cưới mà mặc đồ ngắn, bây giờ mấy bà hàng xóm đồn ầm lên rồi kìa. Suy ra, ta buồn nên đăng chương này là mấy ngày sau, đợi ta hết buồn rồi ta đăng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK