• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 88

“Đám người vòng ngoài như bọn tôi sống có bao nhiêu không cố định chứ, muốn nghe được một chuyện đã xảy ra lâu như vậy là rất khó.” Kẻ ăn xin bẩn thỉu nói thao thao bất tuyệt.

Thì ra người này có tên là Lý Thụ, vốn là người sống trong thôn, trước mạt thế là kế toán của thôn này, từ nhỏ trí nhớ đã rất tốt, sau mạt thế bởi vì không có bất kỳ dị năng gì, cạnh tranh không lại nên đã bị đuổi ra ngoài, rất nhanh, bà xã xinh đẹp cũng bỏ trốn, cha mẹ già qua đời, hắn còn một đệ đệ đang học tại thành phố, đến bây giờ vẫn chưa biết sống chết thế nào.

Lý Thụ chỉ còn lại một thân một mình, mỗi ngày liền ở tại cái vòng ngoài cùng này lăn lộn ăn lăn lộn uống chờ chết, thời điểm những người khác đều liều mạng chen chúc vào sâu trong thành, hắn vẫn cứ bình tĩnh duy trì cuộc sống khố rách áo ôm như trước, núp bên cửa lớn nhìn người đến người đi, bất tri bất giác trở thành người có lai lịch lâu đời nhất ở vòng ngoài cùng. 


Kỳ thực Lý Thụ cũng mang theo chút hi vọng, hắn mong chờ một ngày nào đó có thể nhìn thấy đệ đệ nhà mình quay trở về, nhưng theo thời gian dần trôi, hắn cũng hiểu được nhất định là đã dữ nhiều lành ít rồi.

“Nhóm người kia tổng cộng có 12 người, 8 nam, 4 nữ, trong đó có một cô nàng xinh đẹp, dẫn đầu là một nam nhân, nghe đâu đồng bạn của gã gọi gã ta là cái gì Phong đó. Nhìn qua thì giống như sinh viên đại học.” Lý Thụ suy nghĩ một chút rồi nói tiếp, “Bọn họ vừa mới tiến vào chưa được bao lâu đã lục tục vào nội thành, chuyện ở bên trong… Tôi cũng không quá rõ ràng.”

“Vậy nói rõ về Chu Phong thêm một chút đi.” Tiểu Tố Nhã cau mày nói, 12 người, so với trong trí nhớ của cô thì nhiều hơn 2 người, nói như vậy, sau khi bọn họ rời khỏi siêu thị, ở trên đường lại nhận thêm 2 người mới vào, chắc là 2 nữ nhân kia đi.


Sau đó bọn họ liền hiểu được, tên Chu Phong thành lập tiểu đội dị năng giả xong đã đến đăng kí tại Vọng Phong Tháp, sau đó liền sống cố định tại khu C ở, bên trong Vọng Phong Tháp sẽ ghi lại tình trạng ra vào của mỗi tiểu đội dị năng giả, cùng với mức thu hoạch là bao nhiêu, miễn là cung cấp đủ số lượng nhất định để nộp lên trên liền có thể không cần giao tinh thạch, đáp ứng đủ điều kiện đó thì có thể ở lại khu C dài hạn. Đây cũng là một cách biến tướng để giữ những người thức tỉnh ở lại.

Trịnh Tuyết Như ôm lấy Tố Nhã, sau khi nộp đủ số lượng tinh thạch nhất định, ba người đi tới khu C, Lý Thụ nhìn động tác cầm tinh thạch của Trịnh Tuyết Như cứ như đang cầm cục đá, quả thực là bị chọc cho đau lòng đến mức máu chảy thành sông.

Bại gia tử, đây đều là một đám bại gia tử đáng ghét! Này là điển hình đặc trưng nhất của tâm lý hận người giàu có.


Trong khu C cơ bản đều là dị năng giả hoặc là người nhà của dị năng giả, ở đây được nối điện nước, thậm chí trên đường cái còn có một vài cửa tiệm, buôn bán vũ khí, quần áo, kể cả thức ăn.

“Xem ra ở đây không tệ.” Mặt bánh bao của Tiểu Tố Nhã nhăn lại, rất có cảm giác ghen tỵ.

Trịnh Tuyết Như hôn cô một ngụm, ôn nhu trả lời: “Nhà của chúng ta cũng rất tốt.”

Tiểu Tố Nhã liếc xéo nàng một cái: Tốt cái chỗ nào chứ, lần trước lúc cô đi xem qua hệt như một cái chợ trời vậy, loạn tao tao.

“Lần sau hảo hảo dẫn em đi dạo một chút.” Trịnh Tuyết Như cọ cọ đầu tóc mao nhung nhung của Tiểu Nhã nhà mình, nhớ đến từ khi tới Căn cứ Ngự Long Uyển, dường như Tiểu Nhã còn chưa từng ra khỏi cửa, khẳng định là không thể nào lý giải được tình huống của nhà mình rồi.
Hai người nói chuyện cũng không cố kỵ đến Lý Thụ, cho nên hắn nghe được rất rõ ràng, trong lòng càng thêm chấn động. Trên con đường trơn bóng như ở đây, tuy rằng không dám nói là mọi người đều có thể ấm no, nhưng ít ra tuyệt đối cũng sẽ không xuất hiện một kẻ ăn xin quần áo lem luốc, Lý Thụ chợt phát ra hiện, liền nhận được tầm mắt chú ý của rất nhiều người.

Hoặc nghi hoặc, hoặc khinh bỉ.

Ba người đi tới dưới Tháp Vọng Phong, Trịnh Tuyết Như cùng Tiểu Tố Nhã đi vào trước, kêu Lý Thụ ở bên ngoài chờ bọn họ một chút. Thời điểm Lý Thụ đứng ở bên ngoài tháp, vừa vặn có một đội ngũ đi ngang qua, gồm có 10 người, thủ lĩnh là một nam nhân lưng hùm vai gấu tay u thịt bắp, trên tay còn đang quấn lấy một người phụ nữ xinh đẹp.

Lý Thụ và nữ nhân kia nhìn nhau sửng sốt, lập tức, nữ nhân mang theo vẻ mặt chán ghét mà hừ một tiếng, quay đầu, càng thêm dán sát vào trên người của nam nhân kia, bàn tay thon dài rất có kỹ xảo mà xoa nắn chung quanh, phát tao nói: “Hổ ca ~ lần trước anh đã hứa mua quần áo mới cho người ta, cũng không thể nuốt lời nha ~ ”
“Tiểu mỹ nhân, anh đã gạt cưng bao giờ chứ hả ~ ” Nam nhân vai u thịt bắp được gọi là Hổ ca kia cười dâm tà, kéo nữ nhân vào trong ngực, “Chỉ cần tối nay cưng hảo hảo ra sức, hầu hạ mấy anh em đến thoải thoải mái mái, mua thêm vài bộ nữa đều được.”

“Ai nha, đáng ghét ~” Nữ nhân giả vờ xấu hổ vỗ vào ngực của Hổ ca hai cái, khóe môi hồng diễm diễm nở ra một nụ cười tươi phong tình vạn chủng.

Nhất thời sắc mặt của Lý Thụ trở nên xanh đen, nghiến răng nghiến lợi: “Dâm phụ!.”

Hổ ca vừa nghe liền liếc mắt qua, lập tức nở nụ cười không có hảo ý: “Ồ, đây không phải kế toán trong thôn của chúng ta —— Lý đại ca hay sao, đã lâu không gặp, nhìn anh bây giờ lăn lộn đến…” Nói xong, còn cố ý dùng ánh mắt đảo một vòng quanh quần áo như ăn xin của Lý Thụ, “Lăn lộn đến không quá tốt a.”
Lý Thụ thờ ơ nhìn lại, dù sao trải qua mấy ngày nay, hắn đã bị nhìn bằng ánh mắt giễu cợt này nhiều rồi, trước đây lúc y còn cầm nhiều tiền, cả đám đều dùng ánh mắt mong ngóng để nhìn hắn, dệt gấm thêu hoa (ví với việc làm cho sự vật càng đẹp hơn), bây giờ thì tan đàn xẻ nghé, tường sập mọi người đẩy mà thôi.

“Đại ca yên tâm, bọn em sẽ chăm sóc cho chị dâu thật tốt.” Hổ ca ôm nữ nhân, đáy mắt hiện vẻ trêu tức, “Anh giấu cũng thật kín, công phu trên giường của chị dâu quá lợi hại rồi, trước đây đúng là đại ca có diễm phúc không cạn a ~ ”

____

Nghỉ lâu rồi cũng lú hết não :< Sorry mn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK