• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Như đã dự định hôm qua, Tô Hoàn sáng sớm đến chỗ của Tô Tử Lăng, còn Mộ Dung Mẫn thì đến tìm Cố Như Nguyệt.



- Lăng nhi! Ngươi đang làm gì vậy? –Bước vào thư phòng phát hiện Tô Tử Lăng ngồi ngây ngốc.



- A phụ thân, người tới tìm ta! –Tô Tử Lăng giật mình, nhưng sau đó phục hồi, nàng đi đến bên cạnh Tô Hoàn cùng uống trà.



- Lăng nhi! Ta có chuyện muốn nói với ngươi. –Tô Hoàn nhấp chén trà sau hướng Tô Tử Lăng nói.



- Ân, phụ thân có chuyện gì sao? Có phải là điều tra được gì không?



Tô Hoàn lắc đầu.



- Không phải chuyện đó.



- Vậy phụ thân muốn nói với ta chuyện gì? –Tô Tử Lăng ngơ ngác.



- Nghe nói ngươi cùng quận chúa cãi nhau.



- Tiểu Mai! –Tô Tử Lăng nghe đến đó cũng liền hiểu, nàng quay sang nhìn tiểu Mai gằn giọng.



- Tiểu Mai đáng chết! Thỉnh công tử trách phạt! –Tiểu Mai nghe kêu liền quỳ xuống.



- Được rồi, Lăng nhi ngươi đừng trách nha đầu đó làm gì, là ta với mẫu thân ngươi ép nàng nói. –Tô Hoàn lên tiếng giải thích.



- Hừ! được rồi, tiểu Mai ngươi lui ra đi!



- Vâng, tiểu mai xin lui! –Tiểu Mai đi thẳng ra cửa, trước khi đi không quên đóng cửa lại để hai phụ tử các nàng dễ nói chuyện.



- Phụ thân, người yên tâm, chúng ta vẫn ổn. –Nhìn tiểu Mai đi ra lúc này Tô Tử Lăng mới quay lại nói với Tô Hoàn.







- Lăng nhi ta biết, có điều có vài chuyện ngươi cũng nên hiểu, hiện tại ngươi đang là Mặc Sinh thân phận, nếu như mai này quan hệ của cả hai không hòa hợp thì tới lúc đó ca ca ngươi trở về thì sẽ thật rắc rối. –Tô Hoàn cố thuyết phục.



Tô Tử Lăng lại trầm mặc, nàng suýt chút nữa đã quên thân phận thật sự của mình, nhưng có gì đó khiến nàng khó chịu nàng từng suy nghĩ vấn đề là ở đâu, giường như vẫn là vô nghĩa.



- Phụ thân, chuyện này ta cũng hiểu, người cũng không cần quá lo lắng, ta sẽ giải quyết.



- Hảo, Lăng nhi ngươi hiểu là được rồi. –Tô Hoàn biết nữ nhi của hắn rất thông minh, chỉ cần nói thẳng ra là đủ.



- Phụ thân, mấy ngày nữa ta muốn đi Giang Nam thăm ca ca. –Tô Tử Lăng chuyển chủ đề.



- Hầy, nhắc đến Mặc Sinh người làm phụ thân ta quả thất bại. –Đã hơn một tháng trôi qua vậy mà vẫn chưa có tin Tô Mặc Sinh đã tỉnh, Tô Hoàn mỗi lần nhìn đến Tô Tử Lăng lại một trận đau lòng, đã làm lỡ một đời nữ nhi giờ lại khiến nhi tử còn lại lâm vào thập tử nhất sinh.



- Phụ thân chớ đau thương quá! Ta đã gửi thư cho sư phụ bảo người đến xem thế nào rồi, có sư phụ chắc chắn không vấn đề gì, chưa kể còn có ta nữa. –Tô Tử Lăng biết rõ phụ thân nàng nếu chưa thấy ca ca hắn tỉnh lại thì ngày đó vẫn luôn tự trách bản thân.



- Được rồi Lăng nhi, ngươi cũng sớm cùng quận chúa làm lành là được!



- Ân, phụ thân, ta biết!



...



Trong lúc đó tại đình viện.



- Như Nguyệt, sáng sớm a. –Mộ Dung Mẫn tiếp cận.



- Mẫu thân, người cũng sáng sớm! Không biết vì sao hôm nay lại đến đây? –Cố Như Nguyệt giật mình đứng dậy.



- Như Nguyệt cùng ngồi xuống với ta trò chuyện.



- Ân.







Hai người ngồi trong đình, tán gẫu vài câu chuyện ngoài lề, sau đó Mộ Dung Mẫn dần dần đi vào chuyện chính.



- Như Nguyệt, ta thấy gần đây ngươi cùng Sinh nhi ít khi cãi nhau thì phải.



- Mẫu thân, người nói gì ta không hiểu lắm? –Cố Như Nguyệt có chút kì lạ, bình thường nàng cùng người kia cãi nhau nhiều lắm sao, tại sao nàng không nhận ra.



- Ha ha quả thực bình thường cả hai người các ngươi như hai hài tử vậy, cả ngày chỉ biết chí chóe trọc ghẹo lẫn nhau, thừa tướng phủ một phen ồn ào theo. –Mộ Dung Mẫn cười cười.



- Ta không có, bất quá quận mã hắn cả ngày chỉ biết khi dễ ta. –Nhớ lại những chuyện sau khi nàng quen kẻ kia so với trước kia nàng nhận ra bản thân những ngày đó thật không giống với nàng.



- Là vậy sao, nếu vậy để ta qua dạy dỗ đứa hỗn tử dùm cho ngươi! –Mộ Dung Mẫn giả bộ đứng lên để đi tìm Tô Tử Lăng, Cố Như Nguyệt lại tưởng thật nhưng liền không hiểu sao lại cản Mộ Dung Mẫn.



- Mẫu thân quan tâm ta, nhưng không cần, quận mãhắn cũng chỉ động khẩu với ta, thật ra ta mới là người thường xuyên động thủ với hắn. –Tuy từ lâu Cố Như Nguyệt biết Tô Tử Lăng có võ công cao cường, nhưng lại chưa từng dùng nó để phản lại nàng mặc dù nhiều lần nàng đối người kia không ít lần đụng tay chân.



- Ân Sinh nhi có nét giống phụ thân hắn! –Mộ Dung Mẫn thành thật nói.



- Quận mã với phụ thân gióng nhau sao? –Cố Như Nguyệt thắc mắc, thừa tướng gia uy nghiêm, chính trực có gì giống với tên đáng ghét kia chứ.



- Ha ha, Sinh nhi hắn với phụ thân đều thuộc loại khẩu thị tâm phi, phụ thân hắn ngày xưa theo đuổi ta cũng đều cố ý gây sự để ta chú ý tới hắn, mà Sinh nhi ta nghĩ cũng là vậy, hắn chắc muốn ngươi để ý nên mới thường xuyên trêu đùa.



Cố Như Nguyệt nghe vậy có điểm ngạc nhiên, thần nghĩ "Hắn là muốn ta chú ý sao!", Mộ Dung Mẫn biết Cố Như Nguyệt đang dần hiểu ra liền nói tiếp.



- Như Nguyệt cùng Sinh nhi cũng đã là phu thê của nhau, mà phu thê dăm ba bảy bữa cãi nhau cũng là chuyện bình thường, quan trọng là không nên vì xích mích nhỏ ảnh hưởng hòa khí đôi bên.



- Ân, mẫu thân, ta đã hiểu! –Cố Như Nguyệt biết Mộ Dung Mẫn đang ám chỉ đến điều gì, nàng cũng gật đầu đồng ý, thực ra mấy ngày trước nàng cũng không còn giận Tô Tử Lăng nữa, có điều để nàng xuống nước đi xin lỗi thì xét đến thân phận quận chúa cao quý mà nói thì điều này không thể, người hoàng thất vốn tự tôn quá cao. Nàng chỉ muốn chờ người nọ tới xin lỗi mình.



Như vậy cuối cùng cuộc đối thoại của bốn người đều kết thúc trong yên bình...



.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK