• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quãng đường về quê ngày thường chỉ có ba tiếng, nhưng dịp tết nhất đến, nó nghiễm nhiên ngấu nghiến thêm một, hai tiếng nữa cũng không có gì tổn hại lắm. Ai nấy đều đổ xô hướng về quê nhà, không tránh khỏi cảnh đường bị tắc. Dòng xe cộ nối đuôi nhau xếp xen kẽ chật cứng trên con đường thẳng thớm, chẳng biết đến bao giờ mới cho hết tắc. Anh ngồi thừa thãi sau vô lăng, sốt ruột nhìn qua nóc những chiếc xe ô tô lớn nhỏ đủ cả, giọng lầm bầm:

– Chắc lại tai nạn rồi!.

Mà tai nạn trên đường quốc lộ thì áng chừng giải quyết cũng nhiêu khê. Ách tắc xem chừng còn lâu hơn nữa. Anh ngán ngẩm bật điện thoại gọi về nhà thông báo tình hình hiện tại, xong xuôi đành bó gối ngồi trong ” chiếc hộp ” kín chờ đợi. Ngón tay gõ gõ nhịp trên vô lăng cho đỡ buồn tẻ, chợt nhớ tới ai đó, khoé môi vô thức cong lên vui vẻ, lại móc điện thoại ra gọi cho cô. Muốn tiêu tốn thì giờ thật nhanh chóng thì tâm tình với người yêu là thượng sách. Anh chỉnh ghế ngả ra sau, ngửa người nằm xuống, chờ đợi thần tiên tỷ tỷ bắt máy.

– A lô!.

– Ừ!. Anh đây!. Đang làm gì?.

– Không có làm gì quan trọng. Đang chuẩn bị rửa lá dong gói bánh chưng với sư cô.

– Tuyệt đấy!. Anh nghĩ năm sau, anh cũng cùng em rửa lá, gói bánh.

– Ô!. Tết nay còn chưa qua đấy!.

– Ừ!. Tính trước làm sau cũng được mà.

– Anh đang ở đâu thế?.

– Anh trên đường về quê, nhưng khả năng là có tai nạn, nên đường đang bị tắc.

– Vậy ư?. Chờ có lâu lắm không?.

– Không rõ. Bao giờ đi được thì đi.

– Ưm.

– Viện cô nhi của sư cô dạo này thế nào?.

– Vẫn tốt!. Em có thêm vài đứa em…

– Ừ!. Ăn tết xong, lên thành phố thu xếp, anh nhất định vào đó đón em.

– A…không cần đâu. Anh bận như vậy. Em chủ động ra được rồi.

– Ngốc này!. Còn cần khách sáo?. Anh sẽ giận!.

– Vậy, tuỳ tiện đi.

Giọng cô có chút sai biệt, phỏng chừng khiên cưỡng mà trả lời. Anh sợ cô buồn bực, bèn điều chỉnh:

– Cứ biết vậy!. Cụ thể ra sao, sau này bàn tiếp!. Em đừng nghĩ ngợi.

– Em cơ bản không có nghĩ ngợi. Chỉ lo cho anh.

– Lo cũng là một dạng suy nghĩ. Ngốc!.

– …

– Sao đấy!. Lại im lặng.

– Đâu có!. Chẳng biết nói gì với anh…

– Ừ!. Không nói cũng không sao… chỉ cần em thở và giữ điện thoại, anh tự nhiên cảm nhận được…!.

Anh nhắm mắt mà thì thầm một mạch. Lồng ngực nhấp nhô cảm thấy trống trải, hai tay cũng trống trải. Lập tức lại ước cô hiện ra trước mắt, nằm gọn trên người anh, để anh vòng tay ôm lấy. Khoảng trống trên đó, ngày qua ngày càng trở nên rộng rãi thêm rất nhiều.

– Anh mệt?. – Cô hắng giọng suy đoán.

– Ừ!. Rất mệt!. Mệt vì chứa chấp nỗi nhớ em.

– A… nguy hiểm nha!. Anh ngày càng nguy hiểm!. – Cô nhảy dựng lên, chán ghét những câu nói quá sướt mướt, cảm giác chúng thật giống nói dối, chót lưỡi, đầu môi.

– Ừ!. Sao cũng được!. Anh…

Anh dừng lại giữa chừng, nuốt nước bọt xuống, cổ gà trồi lên, cảm giác mồm miệng đều khô khốc. Như vướng mắc điều gì đó, anh bỏ lửng câu ấy, buồn bực cựa mình, nói lảng sang chuyện khác.

– Em dạo này ăn uống vẫn tốt đấy chứ?. Tuyệt đối đừng gầy!.

– Anh sẽ xót hay sao?.

– Chính xác!.

– Chứ không phải là đang âm mưu chuyện xấu… – Cô nheo mắt, bụng dạ tay họ Trần tên Vương này cô đi guốc trong đó, tâm tư thế nào nghiễm nhiên cũng không qua mắt được cô.

– Em…nói thế nghĩa là sao?. – Anh mở mắt, chân mày rậm chau lại, bắt đầu hậm hực.

– Em nghĩ xấu về anh, anh cúi đầu cam chịu. Nhưng nếu là chuyện xấu chính đáng, có phải là vẫn được phép động thủ hay không?. Anh khàn giọng, âm điệu đã nhiễu dính dục vọng. Môi mỏng cong lên cười trừ.

– Anh… Quả thực mặt rất dày!. – Cô kinh hãi.

– Nếu mỗi ngày được gần gũi em, thì da mặt anh có dày thêm bao nhiêu cũng rất vui vẻ!. – Giọng khàn khàn đáp lời, hai mắt đã lại lim dim như đang tơ tưởng loại chuyện trần tục nào đó.

Cô dường như cũng cảm nhận được tâm tư anh, không hẹn mà gặp hai má đều tự đỏ bừng lên, tim nhỏ đập loạn. Hơi thở dường như cũng dính chút hồi hộp, lí nhí nói:

– Đường… đường đã có thể đi tiếp chưa?.

– Anh đói…

– Ngoan ngoãn, về tới nhà liền được ăn cơm. Cô chừng mắt thốt lên. Tên người yêu này, quả thực mặt dày không biết đến mấy tấc rồi.

– Trúc…

– Ưm… em đây!.

– …

Anh lười nhác lên tiếng, chỉ lim dim mắt, khẽ cựa đầu. Thân thủ to lớn nằm trên ghế lái như một chú sư tử lớn tướng muốn được vuốt ve. Mà cái thói quen làm nũng này, đa phần đều do gần gũi cô mà tạo ra, cho nên, không có sai biệt lắm, cứ thế bộc lộ, chẳng cần che đậy.

– A, anh mua xe lúc nào?. – Sực nhớ ra một chuyện, cô liền hỏi vội.

– Được hai tháng rồi. Anh rể cho, không phải mua.

– Vậy, thực tốt!. – Cô cụp mắt, trầm giọng đáp.

– Ừ. Đúng lúc anh mua căn hộ.

– Ưm…

– Cô khẽ gật đầu. Trong lòng đột nhiên trùng xuống. Anh có xe, có nhà, sẽ rất nhanh chóng tiến tới kết hôn. Bố mẹ anh chắc chắn sẽ hối thúc. Anh không rõ tâm tình cô lúc này thế nào, thì thầm kể tiếp.

– Xe của anh rể cũng khá ổn. Anh chỉ lắp hai ghế trước, còn phía sau… thiết kế đủ rộng để chúng ta không bị gò bó chật hẹp.

Cô không hiểu anh nói vậy là ý gì, ” chỉ lắp hai ghế trước “, vậy là không có dãy ghế sau. ” Hai chúng ta, gò bó “… cô chậm chạp ghép nối những chi tiếp lại, cuối cùng, tá hoả lên, thở phì phì, hai má đã đỏ hồng như trái bồ quân, miệng nhỏ mắng anh:

– Hiểu Vương!. Có cái gì làm mà anh không toan tính thêm chuyện gian manh vào không?.

– Cái gì mà gian manh?. Tất nhiên là chỉ một số. – Anh chau mày thắc mắc, chẳng hề cảm thấy chuyện kia có gì đáng xấu hổ.

– Anh còn không hiểu chuyện?. Khu vực dãy ghế sau, anh lập tức đem ghế lắp thêm vào cho em!. – Cô giận dỗi, kiên quyết bài xích.

– Không được!. Xe này quy định chỉ được chở hai, lắp thêm ghế, chở thêm người, lập tức bị công an phạt.

– Vậy…vậy mặc anh.

– Em không thích đằng sau thì ngồi đằng trước với anh. Anh cũng chỉnh lại khoảng cách ghế trước, để em có thể tuỳ tiện ngồi lên trên anh.

– Anh… – Cô trân trối chừng mắt.

– Được rồi, được rồi. Anh lỡ lời. Lập tức thu lại những lời này, căn bản… anh là đang rất đói…, tỷ tỷ à!.

Anh nhăn mặt, nhắm mắt gật đầu nhận sai. Giọng nói khàn đặc như thể chếnh choáng. Đàn ông, ngoài ăn cơm, còn có một thứ nhu cầu sinh lí rất bức thiết. Anh căn bản là từ lâu chưa có động thủ, nói là bị bỏ đói kinh niên cũng không có khác biệt lắm. Rất lâu chưa phát tiết, mà những lần hoạ hoằn phát ra, lại tuyệt đối đều là do tơ tưởng đến thân thể gắt gao, tuyệt mĩ của cô mà tự giải quyết. Nhưng rốt cuộc đó vẫn chỉ là ăn chay, trong lòng anh lâu nay, chính là đang ao ước được một bữa có thể ăn thịt no nê đến chết đi sống lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK