• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Phưn Phưn

Cảnh Lỵ đưa Kinh Nhiên đến dưới ký túc xá nam, cô đưa thuốc của bác sĩ cho anh nói: "Nhớ uống thuốc đúng giờ."

Kinh Nhiên nhận lấy, gật đầu.

Cảnh Lỵ vẫn không thấy yên tâm, có đôi khi đại học bá ấu trĩ giống như một con nít ở nhà trẻ vậy, sợ anh trở về ký túc xá xong sẽ không uống thuốc, như vậy sẽ phải đến bệnh viện truyền nước biển thêm lần nữa mất. Cô lấy lại túi thuốc rồi nói: "Mấy ngày nay cậu ở ký túc xá chú ý nghỉ ngơi, lúc ăn cơm nhớ tìm tôi, tôi sẽ lấy thuốc cho cậu uống."

Kinh Nhiên mếu máo, cảm giác ý tưởng vừa nảy sinh trong đầu mình đã bị đầu óc đơn giản của Cảnh Lỵ nhìn thấu.

"Về ngủ đi, tôi phải đi học đây." Cảnh Lỵ lấy di động ra nhìn thời gian, vì đưa đại học bá đi khám bệnh mà đã mất một tiết, đến tiết thứ hai cô phải mau chóng chạy về phòng học.

Kinh Nhiên nói lời tạm biệt: "Lỵ Lỵ, hẹn gặp lại."

Cảnh Lỵ lắc lắc tay, nói: "Tạm biệt, buổi tối ăn cơm nhớ đến tìm tôi lấy thuốc đấy."

Kinh Nhiên ở ký túc xá số 9, cách khu dạy học của khoa Quản lý rất xa, Cảnh Lỵ nhanh chân chạy về khu dạy học, nhưng cũng không đến kịp. Giảng viên đã ở trên bục giảng bài, Cảnh Lỵ vừa chạy xong thở hổn hển, tay chống nạnh cong eo thở dốc, đứng ở cửa không còn chút sức lực cúi chào, đến cả giọng nói cũng run rẩy: "Báo cáo."

Giảng viên thấy Cảnh Lỵ xách theo một túi thuốc, cho rằng cô bị bệnh mới vừa đi khám về, cũng không nói thêm gì, trực tiếp để cô trở lại chỗ ngồi.

Cảnh Lỵ đi đến ngồi xuống vị trí trống bên cạnh Lý Nhụy Hoa, cô không mang theo sách vở, cùng xem chung một quyển với cô nàng.

Lý Nhụy Hoa liếc nhìn túi thuốc của cô: "Chạy đi đâu vậy? Sao nhiều thuốc thế?"

Lúc nghỉ trưa Cảnh Lỵ không có ở trong ký túc xá, buổi chiều tiết thứ nhất cũng nghỉ không xin phép. Bạn cùng phòng không biết cô đi nơi nào, đã gửi tin nhắn hỏi nhưng cô không trả lời.

Cảnh Lỵ giải thích: "Kinh Nhiên bị bệnh, tớ đưa cậu ấy đi bệnh viện."

Lý Nhụy Hoa cười như không cười mà nói: "Đúng là bạn gái nhị thập tứ hiếu* ha, còn đưa bạn trai đi khám bệnh cơ đấy!"

(*: Nhị thập tứ hiếu là một tác phẩm trong văn học Trung Hoa kể lại sự tích của 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp biên soạn vào thời nhà Nguyên. (Nguồn Wikipedia), ở đây có nghĩa là bạn gái ân cần chăm sóc cho bạn trai.)

Cảnh Lỵ thở dài một tiếng: "Haizz, Nhuỵ Hoa, cậu không hiểu đâu."

Thật sự đại học bá ngây thơ muốn chết, cậu đã gặp qua một nam sinh cao 1m85 lại sợ khám bệnh chích rồi uống thuốc, còn phải mua kẹo để dỗ anh ta chưa.

Có lẽ, ngoại trừ tấm lòng "Tốt bụng" của người nhà anh và Cảnh Lỵ ra, thì phỏng chừng không có ai có thể chịu được tính tình công "trúa" nhỏ của đại học bá.

Một tiết học trôi qua, có thời gian nghỉ ngơi là 15 phút, những người ngồi xung quanh Cảnh Lỵ cũng đã rời đi, hoặc là ra hành lang nói chuyện phiếm, hoặc là đi toilet. Cảnh Lỵ có hơi lo lắng cho Kinh Nhiên, cầm lấy di động, mở WeChat gửi tin nhắn đi.

【 Hoa Nhài: Nhiên Nhiên, đỡ hơn chút nào chưa? 】

Hai phút sau, vẫn chưa có tin trả lời, có lẽ là đã ngủ rồi. Cảnh Lỵ ấn nút nguồn tắt đi.

Đột nhiên Lâm Tuệ Vinh ngồi xuống chỗ ngồi trước mặt Cảnh Lỵ, đối mặt với cô: "Cảnh Lỵ, bị bệnh sao? Chỗ nào không thoải mái, tôi đưa cậu về ký túc xá."

"Cảm ơn đã quan tâm, tôi không bệnh!" Cảnh Lỵ lại cầm di động lên, tuy rằng không biết phải làm gì, nhưng cũng giả bộ như bản thân đang có việc bận.

Mọi người đều biết Lâm Tuệ Vinh thích Cảnh Lỵ. Ban đầu, Lâm Tuệ Vinh tỏ tình với Cảnh Lỵ, cô còn thấy có chút áy náy khi từ chối cậu ta.

Lâm Tuệ Vinh đúng là một vận động viên, có một loại tinh thần vĩnh viễn không từ bỏ, sau lần đó, ngoại trừ một số công việc và hạng mục thi đấu không thể trở lại trường, thì mỗi tuần dù có mưa gió thế nào vẫn sẽ tới tỏ tình với Cảnh Lỵ.

Dần dà, Cảnh Lỵ không còn chút kiên nhẫn nào, mỗi khi cậu ta tỏ tình, cô làm các kiểu lạnh mặt cũng không đánh bại được cậu ta, ngược lại càng đánh càng hăng.

"Ting!"

Màn hình di động hiển thị trên WeChat Kinh Nhiên đã trả lời lại, nhấn mở ——

【 Nhiên Nhiên: Vừa nãy đang luyện nghe, bây giờ mới thấy tin nhắn. 】

Cảnh Lỵ nhanh tay gõ lên bàn phím.

【 Hoa Nhài: Đừng luyện tập nữa, nghỉ ngơi thêm chút. 】

【 Nhiên Nhiên: Ở ký túc xá quá chán. 】

【 Hoa Nhài: Nằm ở trên giường nghe nhạc, không cần làm đề luyện nghe, coi chừng mệt mỏi. 】

【 Nhiên Nhiên: Ờ! 】

Cảnh Lỵ nhớ tới rất nhiều lần, mỗi khi anh bày ra vẻ mặt mất mát, đều nhẹ nhàng "Ờ" một tiếng.

【 Hoa Nhài: Tôi còn một tiết nữa là tan học, chờ lát nữa chúng ta đi cửa phía nam ăn cháo, được không? 】

【 Nhiên Nhiên: Được! 】

Lâm Tuệ Vinh thấy Cảnh Lỵ chơi di động không để ý tới cậu ta, cảm thấy có hơi xấu hổ, liền tùy tiện tìm đề tài: "Cậu đang chơi gì đó?" Sau đó đưa đầu qua xem giao diện trên di động của cô, thấy ảnh đại diện WeChat của Cảnh Lỵ chính là hình tự chụp, ảnh đại diện của đối phương cũng là hình tự chụp của Cảnh Lỵ.

Cái này... Cô đang nói chuyện với ai thế?

Nhìn lại ghi chú ở trên đầu giao diện trò chuyện —— Nhiên Nhiên!

Con mẹ nó, đừng nói với tôi, Nhiên Nhiên chính là Kinh Nhiên đấy nhé!

Lâm Tuệ Vinh đứng lên lấy đi di động trên tay Cảnh Lỵ, ngón tay lướt lên trên, nhìn lịch sử trò chuyện.

"Cậu lấy di động của tôi xem gì đấy hả, trả lại đây." Cảnh Lỵ giơ tay hướng về phía Lâm Tuệ Vinh để đòi lại.

Nhưng Lâm Tuệ Vinh không nghe cô nói, vẫn nhìn vào lịch sử trò chuyện. Đều là những chuyện hằng ngày nói với nhau, hỏi cơm trưa cơm tối ăn cái gì, có muốn đi thư viện học hay không...

Mặc dù không có lời âu yếm ái muội nào, nhưng vẫn khiến cho Lâm Tuệ Vinh vô cùng ghen tị. Nghĩ lại mỗi ngày cậu ta đều kiên trì gửi cho Cảnh Lỵ những tin như "Chào buổi sáng", "Ngủ ngon", nhưng cô chưa từng trả lời lại một câu. Thỉnh thoảng, cô sẽ gửi tin nhắn cho cậu ta, nhưng đều là loại lời nhắn chúc tết gửi cho nhiều người.

Sự chênh lệch chiều cao giữa Cảnh Lỵ và Lâm Tuệ Vinh quá lớn, cô một mét sáu, không cao cũng không thấp. Nhưng Lâm Tuệ Vinh là một tên khổng lồ cao hai mét mốt, cô giơ tay, nhón chân cũng không lấy được di động của mình, dứt khoát giẫm lên ghế, khoảng cách chiều cao với Lâm Tuệ Vinh cũng không còn xa lắm.

Lâm Tuệ Vinh sợ cô bị ngã, vội vàng trả điện thoại lại cho cô, nói: "Đừng giẫm lên ghế, tôi trả lại cho cậu."

Cảnh Lỵ nhận lấy di động, "Hừ" một tiếng, từ trên ghế nhảy xuống, dùng tay phủi một ít bụi dính trên mặt ghế, ngồi xuống. Cô thật sự tức giận, Lâm Tuệ Vinh lại dám lấy di động của cô xem lịch sử trò chuyện.

"Cậu thật sự quyết định hẹn hò với Kinh Nhiên? Cái tên xấu xí đó!"

"Cậu mới xấu xí!" Cảnh Lỵ nổi giận, phản bác lại cậu ta.

Dáng dấp Kinh Nhiên không đẹp trai chính là sự thật, nhưng Cảnh Lỵ cũng không hiểu tại sao bản thân lại tức giận. Cảm giác như Lâm Tuệ Vinh không phải đang nói một người không liên quan, mà là đang nói một người rất quan trọng với cô.

"Tôi xấu chỗ nào!" Lâm Tuệ Vinh nghe Cảnh Lỵ nói một câu như vậy, nhất thời cảm thấy rất mất mặt, liền phản bác ngược lại.

Tiếng chuông vào học vang lên, các bạn học lục tục trở lại phòng học, Lâm Tuệ Vinh cũng trở lại vị trí cuối cùng trong lớp. Trong giờ học, Lâm Tuệ Vinh nhìn bóng lưng của Cảnh Lỵ, ngày mai cậu ta phải trở về câu lạc bộ huấn luyện, nên cậu ta phải chia rẽ Cảnh Lỵ và Kinh Nhiên, bằng không ba tháng sau cậu ta không thể quấn lấy cô được nữa.

Lúc tan học, Cảnh Lỵ định đi đến dưới ký túc xá số 9 chờ Kinh Nhiên, kết quả vừa ra ngoài liền nhìn thấy Kinh Nhiên đứng ở trên hành lang chờ cô. Anh đeo khẩu trang, dựa bên cột, tinh thần không tốt lắm.

"Vật nhỏ đáng thương, chúng ta mau đi ăn để bổ sung năng lượng thôi!" Cảnh Lỵ xoa bóp cánh tay anh, anh vừa gầy vừa không có tinh thần, thật khiến người khác đau lòng.

Lâm Tuệ Vinh và Trương Chí Hoành đi ra khỏi phòng học, nhìn thấy Cảnh Lỵ cùng Kinh Nhiên nắm tay xuống cầu thang. Lâm Tuệ Vinh chịu không nổi dáng vẻ thân mật của Cảnh Lỵ và người con trai khác, liền hỏi Trương Chí Hoành: "Làm sao để có thể chia rẽ hai người họ."

"Ừm..." Trương Chí Hoành suy nghĩ: "Nếu không, cậu nói cho Kinh Nhiên, rằng Cảnh Lỵ chỉ đang đùa giỡn với cậu ta, sớm hay muộn sẽ chia tay."

"Có tác dụng không?"

Trương Chí Hoành đưa ra giả thiết: "Cậu nghĩ lại xem, nếu cậu hẹn hò với Cảnh Lỵ, biết được cô ấy không thích cậu, chỉ do thua cược mà phải hẹn hò ba tháng, đến lúc đó sẽ chia tay. Khi đấy cậu sẽ như thế nào?"

"Tôi nghĩ, có lẽ tôi sẽ nổi điên."

"Kinh Nhiên chắc cũng sẽ như vậy."

Lâm Tuệ Vinh cảm thấy Trương Chí Hoành nói rất có lý, mặc dù hơi đê tiện. Nhưng cậu ta không muốn Cảnh Lỵ hẹn hò với người con trai khác, không bằng cứ để cô tiếp tục độc thân đi.

*

Cảnh Lỵ và Kinh Nhiên đi vào một tiệm cháo nằm bên cổng phía nam trường học, bên trong có rất nhiều món cháo để lựa chọn.

"Cho cậu một chén cháo thịt nạc nhé?" Cảnh Lỵ nhìn thực đơn hỏi Kinh Nhiên.

Phát sốt làm cho cho người bệnh chán ăn, nhìn lên thực đơn mà hoa cả mắt, Cảnh Lỵ cũng không rõ tốt xấu thế nào. Nhưng cũng không muốn Kinh Nhiên phải ăn cháo trắng nhạt nhẽo, nên gọi cho anh một chén cháo thịt nạc.

Kinh Nhiên gật đầu.

"Một chén cháo thịt nạc, một chén cháo thịt nạc trứng bắc thảo."

Cảnh Lỵ đặt món ở quầy thu ngân, trả tiền xong liền đi tìm bàn trống ngồi xuống cùng với Kinh Nhiên.

Không đến mấy phút, người phục vụ đã bưng cháo nóng hổi lên.

Người phục vụ: "Cháo thịt nạc?"

Cảnh Lỵ chỉ Kinh Nhiên, người phục vụ liền đặt cháo thịt nạc xuống trước mặt Kinh Nhiên, chén còn lại thì đặt trước mặt Cảnh Lỵ.

Trên bàn cơm đặt một hộp đũa, Kinh Nhiên cầm lấy một đôi đũa, gắp gừng ở trong cháo, chuẩn bị bỏ sang một cái đĩa trống ở bên cạnh.

"Nhiên Nhiên, không được kén ăn! Gừng tốt cho thân thể, cậu phải ăn nhiều một chút!" Nói xong, Cảnh Lỵ dùng muỗng múc gừng trong chén mình sang cho Kinh Nhiên.

Kinh Nhiên: "..."

Sau khi ăn cháo nóng xong, hai người đều đổ mồ hôi. Cảnh Lỵ lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán của Kinh Nhiên, sau đó gọi người phục vụ lấy một ly nước ấm, bên trong túi thuốc có vài loại. Cảnh Lỵ xem qua toa thuốc xong thì bắt đầu lấy thuốc ra. Sau khi đã lấy đủ lượng thuốc, tổng cộng có 12 viên. Cô dùng khăn giấy lót, rồi đưa cho Kinh Nhiên, "Uống thuốc."

Sắc mặt của Kinh Nhiên rất khó coi, vô cùng kháng cự.

"Nhanh uống thuốc đi, trở về siêu thị trường học, tôi mua kẹo dâu cho cậu."

Dáng vẻ Kinh Nhiên thấy chết không sờn bỏ viên thuốc vào trong miệng, cầm lấy ly nước uống lấy uống để.

Quả thật nguy hiểm, thiếu chút nữa là nếm được vị đắng của mấy viên thuốc rồi.

Trở lại trường học, Cảnh Lỵ thật sự đến siêu thị trường học mua kẹo dâu tây cho Kinh Nhiên.

Cảnh Lỵ hỏi: "Bên trong có 20 viên, đủ cho cậu ăn một tuần chứ?"

Kinh Nhiên gật đầu.

"Trở về nghỉ ngơi đi! Ngày mai nhớ tới tìm tôi đi ăn sáng." Cảnh Lỵ sợ Kinh Nhiên trốn không uống thuốc nên không tới tìm cô.

"Ừ."

Cảnh Lỵ nhìn Kinh Nhiên đi vào ký túc xá số 9 xong, mới yên tâm trở về ký túc xá của mình.

"Kinh Nhiên!"

Kinh Nhiên ở tầng năm, thời điểm đi đến lầu ba, thì bị gọi lại bởi một nam sinh cao hơn anh một cái đầu. Lúc trước ở nhà ăn dùng cơm chung với Cảnh Lỵ, cô nhìn TV giới thiệu với anh, đó là bạn học của lớp họ, một vận động viện đội quốc gia, tên là Lâm Tuệ Vinh.

Chỉ là, anh không có quen biết Lâm Tuệ Vinh!

"Tôi có chuyện muốn nói với cậu..."

Kinh Nhiên chờ Lâm Tuệ Vinh nói chuyện.

"Cảnh Lỵ không thích cậu, cô ấy chỉ đang đùa giỡn cậu thôi."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK