Mục lục
Truyện Công Lược Trái Tim Lâm Tân Ngôn Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 151: Giống nhau đến 99.99%

Lâm Tân Ngôn gần như theo bản năng giấu tay ra sau lưng.

Chuyện này với cô mà nói là rất quan trọng, cô không thể để người khác mãi uy hiếp như thế được nữa.

Nhất là khi bất cứ lúc nào cũng sẽ uy hiếp tới hai con cô, điều này khiến cô không thể bình tĩnh, “Đúng thế, chuyện này vô cùng quan trọng với em” Thái độ của cô rất kiên định: “Anh vào trước đi, em sẽ trở lại nhanh thôi.”

Nói rồi Lâm Tâm Ngôn xoay người đi ra ngoài.

Tông Cảnh Hạo nhìn chằm chằm bóng lưng vội vã của cô rồi nheo mắt lại, anh luôn cảm thấy hôm nay cô rất không bình thường, dường như có chuyện gì đó giấu anh.

Chú Phùng nhìn thấy Lâm Tân Ngốn rời đi thì lập tức chạy bước nhỏ vào: “Sao mợ chủ lại đi rồi? Ông chủ và bà chủ vẫn đang đợi ở bên trong mà”.

Tông Cảnh Hạo nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng có thể đóng băng người khác. Nhìn vào ánh mắt anh, chú Phùng lập tức im lặng.

Ông biết quan hệ của anh với Tổng Khải Phong và Dục Tú không tốt, có lẽ là vì chưa thông báo cho anh mà người đã tới nên anh không vui.

Nghĩ rồi ông cũng muốn giải thích cho họ trước mặt Tông Cảnh Hạo một câu: “Lần này ông bà chủ tới cũng là vì tốt cho cậu”

Tông Cảnh Hạo không có tâm tư nghe.

Tốt cho anh?

Anh cười lạnh trong lòng rồi bước vào, không khí quanh thân đã giảm nhiệt độ khiến người khác cảm thấy lạnh.

Chú Phòng không dám lên tiếng, chỉ đành đi theo.

Trong phòng khách, dường như trước giờ chưa từng có nhiều người tụ tập đến vậy, cả phòng khách rộng lớn có “hơi người” không còn vắng vẻ nữa.

Tông Khải Phong ngồi ở vị trí chính giữa, bên cạnh là Dục Tú.

Trang Tử Khâm để hai đứa nhỏ ngồi bên phải, vú Vụ đứng sau lưng Dục Tú, nhìn thấy anh đi vào, ánh mắt mọi người đều tập trung lên người anh.

“Soa chỉ có một mình con?” Tông Khải Phong lên tiếng trước, trong giọng nói không giấu nổi vẻ kích động. Tông Cảnh Hạo cười lạnh: “Ông còn muốn gặp ai?” Rõ ràng là hai ba con mà mỗi lần gặp mặt đều như kẻ thù gặp nhau “vô cùng đỏ mắt”. Tay Tông Khải Phong siết chặt, vịn vào tay ghế sofa bằng da thuộc, ông cố gắng đè nén lửa giận: “Ba là ba con đúng chứ?”

“Tôi không được chọn” Tông Cảnh Hạo ngồi lên sofa.

Lâm Nhụy Hi trông mong nhìn Tông Cảnh Hạo, nếu không phải Trang Tử Khâm kéo lại không cho bé động thì từ khi Tông Cảnh Hạo đi vào bé đã nhào tới rồi.

Lâm Hi Thần ngược lại vô cùng bình tĩnh, dường như cậu biết hôm nay hai người lớn tới làm gì.

Càng biết thứ đặt trên bàn là gì.

“Con..” Tông Khải Phong không muốn nổi giận nhưng mỗi lần đối mặt với vẻ ném đá giấu tay của anh thì đều không thể bình tính. Dục Tú nắm lấy bàn tay run rẩy của ông, an ủi: “Đừng kích động, ông còn có chuyện quan trọng hơn”.

“Khoe tình cảm thì đừng có ở chỗ tôi, tôi rất bận” Anh rất không kiên nhẫn nói, ánh mắt lại nhìn Lâm Nhụy Hi, cô bé vẫn chưa tới dính lấy anh khiến anh không quen.

Dường như anh đã quen với việc vừa về là đã có một “bánh bao mềm” nhào vào lòng để anh ôm.

“Chúng ta có chuyện quan trọng” Dục Tú nắm chặt tay ông, không để ông nổi giận với lời nói của Tổng Cảnh Hạo.

Tông Khải Phong hít sâu, lặp đi lặp lại mấy lần mới đè nén được cơn giận trong lòng, ông chỉ vào tập tài liệu trên bàn: “Con tự xem đi, xem xong thì cho ba một lời giải thích, đừng hòng phản bác ba, chứng cứ bày ra đấy, đừng nghĩ giấu giếm ba”

Tông Cảnh Hạo không hề nhúc nhích.

Hai ba con đối mặt, bốn mắt nhìn nhau, im lặng giằng co, chiến tranh không có khói lửa cứ vậy vén màn.

Bầu không khí lại rơi vào cục diện bế tắc lần nữa.

“Ba.”

Là giọng nói mềm mại, đáng yêu của Lâm Nhụy Hi đã phá vỡ cục diện bế tắc.

“Yên lặng một chút” Trang Tử Khâm nhỏ giọng vỗ vai bé. Dục Tú đỏ mắt, đưa tay về phía Lâm Nhụy Hi: “Lại đây với bà nào” Lâm Nhụy Hi mở đôi mắt tròn xoe nhìn Tông Cảnh Hạo rồi lại nhìn Dục Tú, cuối cùng bé trượt xuống khỏi sofa rồi nhào vào lòng Tông Cảnh Hạo, cất giọng nói buồn buồn từ trong lòng anh: “Ba, mami không về cùng ba sao?”

Tức giận, bất mãn, lạnh lùng đều được gói lại trong tiếng gọi “ba” của Lâm Nhụy Hi, Tổng Cảnh Hạo đều thu hết lại rồi dịu dàng. vuốt tóc cô bé: “Mami con sẽ về nhanh thôi”

“Khốn nạn!”

Tông Khải Phong tức giận đập vào tay ghế rồi đứng lên.

Trước đó vú Vu nói Tông Cảnh Hạo không biết hai đứa bé là con anh nên không nói cho ông, bản thân Tông Cảnh Hạo cũng không biết, không nói cho ông thì không sao nhưng bây giờ đứa bé đã gọi nó là ba rồi, rõ ràng nó biết.

Đúng là không để ông vào mắt mà.

Có còn nhận người ba là ông nữa không?

Lâm Nhụy Hi bị dọa co rúm người lại, rúc vào lòng Tông Cảnh Hạo.

Bàn tay to rộng lớn của Tổng Cảnh Hạo vuốt ve sống lưng bé con, an ủi: “Không sợ” Lâm Nhụy Hi không lên tiếng, chỉ chớp mắt. Vú Vu biết chắc chắn Tông Khải Phong đã hiểu lầm, vội vàng đứng ra giảng hòa, bà tự bước lên trước rồi đưa tập văn kiện cho Tông Cảnh Hạo: “Cậu chủ, cậu xem đi”.

Tông Cảnh Hạo cầm lấy nhưng không xem, khi anh định ném xuống thì dòng chữ DNA đã đập vào mắt anh.

DNA?

Là của ai với ai?

“Tôi đã lấy tóc của cậu và của Tiểu Hi, Tiểu Nhụy”

Tông Cảnh Hạo nâng mắt nhìn vú Vu.

Lời bà có ý gì?

Lâm Nhụy Hi ngây thơ chớp mắt, không hiểu lầm hỏi: “Bà Vu, bà lấy tóc của con và anh trai làm gì?”

Vú Vụ cong môi cười, đưa tay xoa đầu cô bé: “Không có gì, chỉ là muốn giúp bà con nhìn rõ một số chuyện thôi.” Ánh mắt Tông Cảnh Hạo lại nhìn lên tờ giấy trong tay. Báo cáo kết quả giám định DNA, vài chữ in đậm màu đen rất bắt mắt.

Trên đó là một hàng chữ thuật ngữ chuyên ngành, Tổng Cảnh Hạo không học y nên cũng không hiểu, ánh mắt anh chậm rãi nhìn xuống dưới, anh cảm thấy trái tim mình như muốn nhảy ra ngoài, bồi hồi, lưu lạc nhưng lại không tìm được lối ra, anh không thể bình tĩnh, bắt đầu khó mà khống chế được cảm giác căng thẳng gần như muốn nuốt trọn cả người anh.

Kết quả, giống nhau đến 99.99%.

Ánh mắt anh dừng lại tại mấy chữ trên.

Trong thoáng chốc, người anh cứng đờ, ngón tay khẽ run, là sự kích động khó mà khống chế, là sự sục sôi chưa bao giờ có.

Lâm Nhụy Hi và Lâm Hi Thần là con anh?

Nhưng sao có thể?

Không khí ngưng đọng vài giây, anh ném tờ giấy” xuống rồi bỗng đứng lên nhìn vú Vu rồi lại nhìn Tông Khải Phong.

Anh nói bằng ngữ điệu trào phúng: “Các người muốn làm gì?”

Làm thứ này là muốn nói với anh điều gì?

“Con còn không muốn thừa nhận?” Tông Khải Phong tức đến run rẩy.

“Cho dù ba có lỗi với con, với người mẹ đã khuất của con nhưng ba có phải ba con không?” Ông vỗ ngực nói: “Trên người con có chảy dòng máu của ba không?”

Lần này Dục Tú không khuyên Tông Khải Phong, bản thân bà cũng lực bất tòng tâm.

Vú Vu đứng bên cạnh sốt ruột quay vòng vòng, đây là chuyện gì chứ, sự thật bày ra trước mắt mà cậu chủ vẫn không tin?

Bà chạy đi lấy ảnh ra rồi đặt bên cạnh khuôn mặt Lâm Nhụy Hi, so sánh để mọi người cùng nhìn: “Nhìn khuôn mặt này đi, đôi mắt này, cái trán này.”

Ánh mắt Tông Cảnh Hạo nhìn lướt qua rồi thu lại rất nhanh.

Anh chưa từng chạm vào Lâm Tâm Ngôn, điều này anh rõ hơn ai hết.

Anh sống tới hôm nay, hơn ba mươi năm, chỉ chạm vào một người phụ nữ, đó là một lần sáu năm trước.

Nếu hai bé là con anh…

Vậy sáu năm trước…

Anh nhíu mày, sóng to gió lớn lướt qua. Trong chớp mắt anh dường như đã hiểu ra sự địch ý của Hà Thụy Lâm với Lâm Tâm Ngôn từ đầu mà có.

Vì sáu năm trước Đêm đó không phải cô ta.

Mà là Lâm Tân Ngôn, đây cũng là lý do vì sao anh có cảm giác quen thuộc khó hiểu với cô.

Vậy rốt cuộc đêm đó đã xảy ra chuyện gì?

Vì sao Lâm Tân Ngôn lại xuất hiện trong phòng anh?

Chính sự trầm mặc của anh, trong mắt Lâm Hi Thần đã thành sự phủ nhận. Ba không muốn nhận hai người phải không?

Người đàn ông phụ tình này muốn làm đến cùng phải không?

Tốt!

Tốt lắm!

Cậu cũng không thèm người ba này!

Người vô tình vô nghĩa như vậy không xứng làm ba của cậu!

Lâm Hi Thần nhìn sang vú Vu, trượt xuống khỏi ghế rồi cầm giấy giám định trên bàn lên, “roẹt” một tiếng, tờ giấy” bị bé xé thành hai nửa, dường như làm vậy vẫn chưa đủ, cậu lại tiếp tục xé, đến khi không thể ghép lại được nữa: “Vớ vẩn, sao tôi có thể là con trai chú ta được?”

Lâm Hi Thần chỉ vào Tông Cảnh Hạo.

“Mẹ tôi mang thai mười tháng mới sinh ra tôi và em gái, năm nay tuổi mụ của tôi đã là sáu tuổi nhưng chưa từng được gặp ba. Tôi không dám hỏi vì sợ mẹ sẽ đau lòng, tôi từng thấy mẹ giật mình trong cơn ác mộng, một mình lén trốn đi khóc thầm, tôi không biết mẹ mơ thấy gì, không biết trong giấc mơ của mẹ có ai xuất hiện, không biết có phải là nửa đêm tỉnh mộng khiến mẹ nhớ tới chuyện đau lòng hay không?

Lâm Hi Thần hít hít mũi: “Mẹ thường nhân lúc tôi ngủ mà áy náy nói với tôi một câu xin lỗi con, mẹ không thể cho con một gia đình trọn vẹn, thật ra mẹ không biết tôi chưa ngủ, vì khi tôi tỉnh thì mẹ sẽ không nói, mẹ sợ tôi sẽ hỏi vì sao tôi không có ba.”

Bé thất vọng nhìn Tông Cảnh Hạo: “Mami tối tốt như vậy, sao có thể coi trọng chú chứ?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK