Mục lục
Truyện Công Lược Trái Tim Lâm Tân Ngôn Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 777 Trên người khó chịu
Nhưng miếng thức ăn cho chó, ông ấy can tâm tình nguyện ăn.
Ông cũng muốn thấy Lâm Tân Ngôn hạnh phúc.
Bây giờ Tông Cảnh Hạo cũng đồng ý, ông ấy nói: “Vậy tôi đặt tên cho đứa bé, nhé?”
Lâm Tân Ngôn cười nói: “Chú đặt đi”.
Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn Tông Cảnh Hạo, khóe môi khẽ nhếch lên. Lúc này Tông Cảnh Hạo cũng đang nhìn cô, anh đưa tay ra xoa nhẹ lên trán cô, nói: “Lấy họ Trang đi”.
Vốn dĩ Thiệu Vân còn đang suy nghĩ muốn gọi là Tông gì, nghe Tông Cảnh Hạo nói xong liền đứng dậy khỏi ghế, đối mặt với anh.
“Đây là con của cháu…”
“Cũng là con của Ngôn Ngôn.” Tông Cảnh Hạo nói.
Ánh mắt Thiệu Vân nhìn anh lại lóe lên vẻ tán thưởng, cảm thấy được Văn Nhàn sắp xếp rất đúng, đây là một người đàn ông đáng để tin tưởng.
Anh có năng lực, có tinh thần trách nhiệm, quan trọng hơn, anh biết cách yêu thương người khác.
Thiệu Vân nói đùa nói: “Tôi không học hành gì, đặt không hay, đừng trách chú đấy.”
“Không trách chú.” Lâm Tân Ngôn cười nói: “Nhưng cũng không nên quá khó nghe, cháu sợ con trai cháu không muốn.”
Thiệu Vân chép miệng: “Chỉ cần chú không đặt là Tí Còi, thì cháu phải ơn chú rồi đó.”
Lâm Tân Ngôn: “…”
Thực ra, khi biết Lâm Tân Ngôn sinh thêm một đứa con trai, ông ấy đã nghĩ đến chuyện đặt tên, hy vọng đứa con này của Lâm Tân Ngôn sẽ được lấy họ Trang. Dù sao Lâm Tân Ngôn nói không đổi họ, không thể để anh cả ông ấy không có hậu nhân.
Đương nhiên, nếu Lâm Tân Ngôn không đề cập trước, ông ấy cũng sẽ không chủ động ép đổi họ.
Nhắc đến chuyện này, cũng là có chủ đích.
Lúc này, ông vẫn cố ra vẻ thần bí, nhìn Lâm Tân Ngôn cười nói: “Đây là con thứ ba, hay gọi là Trang Ba?”
Lâm Tân Ngôn: “…”
“Được, được rồi, không đùa cháu nữa.” Thiệu Vân thu bớt biểu cảm, nghiêm nghị nói: “Gọi là Trang Gia Văn.”
Trong này bao hàm họ của Trang Tử Ý và Văn Nhàn.
Ông ấy cố ý chọn họ Trang Tử Ý và Văn Nhàn để đặt.
Mặc dù rất có ý nghĩa nhưng nó không có kỹ thuật gì lắm. Nếu để Lâm Tân Ngôn biết ông ấy đã bỏ tiền ra mua nó, chắc chắn bảo ông phí tiền.
Không thấy Lâm Tân Ngôn và Tông Cảnh Hạo nói gì, Thiệu Vân có chút không rõ họ có ý gì, lo lắng hỏi: “Các cháu không thích à?”
Lâm Tân Ngôn nói thích.
Đứa trẻ này, khi cô nhận lời đề nghị của Thiệu Vân, ý nghĩa của thằng bé hoàn toàn khác với Ngôn Thần và Ngôn Hi.
Tương lai thằng bé sẽ kế thừa cơ nghiệp do Trang Tử Khâm và Văn Nhàn để lại, tên này cũng rất hợp.
Tưởng niệm hai người họ.
“Cảm ơn chú hai.” Lâm Tân Ngôn cười nói.
“Thích thì tốt rồi.” Thiệu Vân xua tay cười nói.
“Vậy thì chú đi thăm thằng bé.” Thiệu Vân vỗ tay Lâm Tân Ngôn: “Nghỉ ngơi thật tốt.”
Đứa trẻ chưa đầy một tháng tuổi, do nằm trong bụng quá lâu trong quá trình sinh nở nên mặc dù vết bầm tím trên người đã mờ đi, nhưng cậu bé vẫn phải nằm trong lồng ấp một tháng mới có thể ra ngoài. Nếu muốn nhìn thấy cũng chỉ có thể nhìn qua cửa kính.
Những người ở phòng ngoài nghe thấy đi thằng bé, họ cũng chưa gặp bé, nên đi theo luôn.
Căn phòng chốc lát liền trống .
Trang Tử Khâm mang đến một bát canh bổ khí huyết. Lần này nguy hiểm vậy mà người lớn và trẻ con đều không sao, đúng là vô cùng may mắn.
Cơ thể của Lâm Tân Ngôn cũng để lại di chứng, vì tử cung bị tổn hại nghiêm trọng, nên sau này không thể sinh đẻ nữa.
“Hiện tại con không muốn uống.” Mấy ngày nay, Trang Tử Khâm đều cho cô uống canh này, ba bốn lần một ngày.
Tông Cảnh Hạo nói: “Mẹ để đây đi”.
Trang Tử Khâm đặt cái bát lên bàn, nói: “Biết con mệt, nhưng tốt cho cơ thể con, nhịn chút thôi.”
Lâm Tân Ngôn nói: “Con biết.”
Trang Tử Khâm hỏi: “Còn đau không?”
Lâm Tân Ngôn gật đầu, sau khi sinh cơ thể người mẹ sẽ tự động sản xuất sữa. Đứa trẻ nằm trong lồng ấp, không thể uống, khiến cho bầu ngực của người mẹ bị căng sữa nên sưng tấy, đau đớn.
“Nếu đau quá hay là dùng máy hút sữa…”
“Không cần đâu”, Lâm Tân Ngôn nói.
Bác sĩ không khuyến khích cô cho con bú. Thứ nhất là cơ thể cô quá yếu, hai là có dư lượng thuốc trong quá trình mổ sẽ hòa vào sữa không cho con bú được.
Chỉ có thể chịu đựng cơn đau, sữa sẽ từ từ đến một độ nhất định, rồi sẽ hết.
Trang Tử Khâm thở dài: “Con nghỉ ngơi một lát đi, thăm đứa bé xong, tí họ lại quay lại.”
Lâm Tân Ngôn gật đầu.
Trang Tử Khâm đi ra ngoài, đóng cửa lại.
Tông Cảnh Hạo ngồi xuống bên giường, bưng canh cho cô ăn: “Đợi chút cho nguội bớt”
Phụ nữ đang ở cữ không thể cảm lạnh, trong phòng không có điều hòa nên hơi nóng, uống loại canh nóng này sẽ toát mồ hôi.
Trang Tử Khâm mấy ngày nay không cho cô tắm, cô cảm thấy rất khó chịu, không muốn đổ mồ hôi.
“Chờ một chút.” Lâm Tân Ngôn nằm im.
Tông Cảnh Hạo đặt bát xuống, hỏi cô: “Trên người khó chịu?”
Lâm Tân Ngôn nhìn anh: “Anh nói gì?”
“Vậy cũng phải chịu thôi.” Tông Cảnh Hạo dỗ dành cô: “Uống canh xong anh lấy nước nóng lau người cho em, thay quần áo sạch sẽ thấy thoải mái”.
Lâm Tân Ngôn được dỗ, không thể tắm, có thể lau là tốt rồi, cô ấy ngồi dậy.
Tông Cảnh Hạo đút cho cô, Lâm Tân Ngôn duỗi tay cầm lấy: “Em tự uống.” Múc từng thìa quá chậm, nên cô cầm bát tu thẳng.
Sau khi uống canh nóng vào, máu trong người như nóng lên, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, cô đưa bát cho Tông Cảnh Hạo rồi rút khăn giấy lau mồ hôi.
Tông Cảnh Hạo cầm bát ra ngoài, lại đi vào, đóng rèm cửa, đi rửa tay, bưng một chậu nước nóng lên, đặt chậu lên ghế, thấm ướt khăn tắm, nói: “Cởi quần áo trên người ra đi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK