Mục lục
Truyện Công Lược Trái Tim Lâm Tân Ngôn Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 240 : Anh hối hận

Lâm Tân Ngôn cảm thấy đau nhưng không lên tiếng, cứ mặc để cho anh phát tiết.

Dù sao cũng là do cô che giấu chuyện của anh.

Ánh mắt của anh rất thâm thúy, giọng nói trầm thấp nóng bỏng: “Anh chỉ có một người phụ nữ là em…”

Trong chuyện tình cảm, trên cơ thể, cũng chỉ có mỗi một người phụ nữ là cô.

Lâm Tân Ngôn không phân biệt dược là do hơi thở nóng bỏng của anh, hay là vì câu nói này làm cho cô bất ngờ không kịp đề phòng, cả người cô như bị thiêu đốt, nhưng lại cố làm ra vẻ bình tĩnh: “Vậy Hà Thụy Lâm thì sao?”

Cô cố ý nhắc lại chuyện cũ.

Nếu như không chuyển hướng sang chuyện khác, sợ rằng anh sẽ chỉ dây dưa với cô cuối cùng là che giấu anh cái gì, chuyện này…

Lần này Tông Cảnh Hạo đâu có để cô đắc ý, bóp nhẹ cằm cô, kéo cô vào lòng: “Kiếp trước nhất định anh là một người tội ác tày trời không thể tha thứ nên kiếp anh ông trời mới phái em đến bên cạnh anh trừng phạt anh.”

Biết rõ cô là cô ý như vậy, anh ngược lại không thể chọc phá cô.

Bỏ đi.

Dù sao thì quay trở về anh sẽ tự mình đi điều tra.

Ngược lại anh muốn xem trong này rốt cuộc giấu giếm cái gì.

Có thể làm cô thay đổi thái độ, khiến cô hao tốn tâm tư đọ sức với anh.

Lâm Tân Ngôn nắm lấy cổ áo anh, trong lòng sóng lớn cuồn cuộn, rất nhanh lấy lại bình tĩnh, bởi vì cô nghĩ ra một vài chuyện, cũng nghĩ thông rồi, quyết tâm: “Em chưa từng yêu ai, không biết làm sao để yêu, nếu như em có chỗ nào làm không tốt, xin anh thứ lỗi.”

Tông Cảnh Hạo ngây người một lát, chậm rãi cau mày: “Em như này là đang tỏ tình với anh ư?”

Trong lòng của Lâm Tân Ngôn vẫn như cũ có một chút không chắc chắn, nhưng mà cô đã quyệt định thử xem sao: “Anh cứ coi là như vậy đi.”

Anh bật cười, ánh mắt dừng lại trên gương mặt ngượng ngùng của cô, rõ ràng vừa nãy còn nhanh mồm nhanh miệng sao lúc này mặt lại đỏ bừng.

Lâm Tân Ngôn tránh anh, anh đem những sợi tóc rơi xuống trước mặt cô vén lên, nhìn cô một lúc lâu, cảm thấy cái gì của cô cũng xinh đẹp.

Anh đem đôi môi tới gần, dán sát vào má cô, nói một câu không có đầu cũng chẳng có đuôi: “Anh hối hận rồi.”

Lâm Tân Ngôn trợn to hai mắt, mãi cũng không phản ứng kịp, câu nói này của anh là có ý gì.

“Anh có ý gì?”

Tông Cảnh Hạo nháy lông mày cười nhẹ, giọng nói trầm thấp mạnh mẽ, lộ ra một chút nuông chiều không dễ nhận biết: “Nhanh như vậy đã quên rồi ư? Không sao, hôm sau sẽ bổ sung thêm.”

Lâm Tân Ngôn luôn cảm thấy trong lời nói của anh có hàm ý.

Bỗng nhiên, mắt của cô bất thình lình mở to, ý của anh là chỉ đêm hôm qua?

Ầm!

Mặt của cô giống như bị lửa thiêu đốt, ngày càng đỏ rực.

Trình Dục Tú ôm cô nằm ở một cái giường khác không quá rộng, Tông Cảnh Hạo quá cao, chân của anh bị thò ra bên ngoài, nằm trên giường cũng phải khom người, nghiêng người ôm lấy Lâm Tân Ngôn, Lâm Tân Ngôn cũng nghiêng người mới có thể nằm trên giường với anh.

Bàn tay nhỏ bé của Lâm Hi Thần nắm thật chặt chiếc gối mới không nhảy cỡn lên, trong lòng cậu không ngừng nói với bản thân, ba mẹ nằm ôm nhau là chuyện bình thường, không phạm pháp.

Cậu cảm thấy trong lòng rất mâu thuẫn, không hi vọng Lâm Tân Ngôn có thể dễ dàng tha thứ cho Tông Cảnh Hạo.

Lại sợ hai người họ thật sự chia tay.

Trong lòng cậu yên lặng suy nghĩ, cậu có thể chính là một mâu thuẫn.

Gần tới trưa, bọn họ trở về thành phố Bạch.

Khoảng thời gian này sống cuộc sống nông thôn, có bao nhiêu là bất tiện, nghỉ ngơi cũng không tốt, trở về khách sạn mọi người đều rất mệt mỏi.

“Mọi người lên lầu tắm táp, nghỉ ngơi một lát, đợi lúc nữa xuống ăn cơm, tôi đi sắp xếp.” Thẩm Bồi Xuyên nói.

Tô Trạm đi trước: “Mấy ngày nay tôi chưa thay quần áo, tôi phải về phòng trước đây.”

“Chúng ta cùng đi.” Anh nhìn về phía Tần Nhã ở bên cạnh.

Tần Nhã vội vàng lui về phía sau một bước, kéo giãn khoảng cách với anh.

Tần Nhã cau mày: “Đừng quên, chúng ta đang là người yêu đó…”

“Chúng ta chia tay rồi.” Tần Nhã nói lớn tiếng.

Cô sợ Tô Trạm, lo lắng dây dưa với anh lâu thì sẽ càng không thể bỏ anh được.

Tô Trạm không thể ngờ được rằng cô sẽ ở trước mặt mọi người nói ra cái chuyện này, mãi lâu sau vẫn không lấy lại được tinh thần.

Thẩm Bồi Xuyên lo lắng gọi anh một tiếng: “Tô Trạm…”

“Không sao chứ, trên phương diện tình cảm mà, chuyện giữa hai người, một mình cô ấy nói cũng không tính.” Tô Trạm khôi phục lại dáng vẻ phóng túng kia, không kiềm được sự bướng bỉnh: “Tôi lên trước đây.”

“Tiểu Nhã.” Lâm Tân Ngôn đưa hai đứa nhỏ cho Tông Cảnh Hạo, đi tới muốn an ủi cô một chút.

“Chị Lâm, em không sao, không cần lo lắng cho em, em lên trước đây, đã lâu không tắm rửa, em muốn đi tắm một cái.”

Vừa nói cô giống như trốn tránh đi lên lầu.

Lúc này cô không muốn đối diện với bất cứ người nào.

Lâm Tân Ngôn có chút lo lắng, hai người này ở với nhau cũng không lâu, sợ Tần Nhã sẽ tổn thương.

Tông Cảnh Hạo nắm lấy tay cô: “Đứng lo lắng, đều là người trưởng thành, chuyện tình cảm, hai người họ tự xử lý, đi lên trước đã.”

Lâm Tân Ngôn gật đầu một cái, cũng đúng, có thể do cô nghĩ quá nhiều, hai người họ đều đã là người lớn, Tô Trạm còn là luật sư, bình thường không đứng đắn, nhưng mà khi gặp chuyện thì cũng là một người bình tĩnh có thể xử lý mọi việc.

Lâm Nhụy Hi gãi đầu một cái, đôi lông mày nhỏ nhắn khẽ cau lại, Lâm Tân Ngôn ôm cô lên: “Ngứa đầu à?”

“Vâng ạ.” cô bé gật đầu lia lịa, bàn tay nhỏ bé tiếp tục gãi đầu, ở bên ngoài không tiện nên cô chưa gội đầu, mấy ngày nay chắc chắn rất khó chịu.

Lâm Tân Ngôn an ủi: “Mami gội đầu cho con một lát là hết ngứa nhé.”

Trở về phòng, bỏ vali xuống, Tông Cảnh Hạo đi sang một phòng khách khác, phòng này để mẹ con dùng.

Lâm Tân Ngôn đi vào nhà tắm vặn vòi xả một bồn nước ấm, cô cũng chuẩn bị tắm.

Con gái xúc động: “Đúng là ở nhà vẫn thoải mái nhất.”

“Chỗ này không phải nhà.” Lâm Hi Thần ném cho cô một câu, nhà với khách sạn cũng không phân biệt được hay sao?

Cô không vui, bỉu môi: “Anh trai đáng ghét.”

Lâm Hi Thần lắc đầu, làm ra vẻ không còn cách nào với con bé.

“Mami, mẹ xem anh trai ức hiếp con này.” Lâm Nhụy Hi chạy vào phòng tắm, nằm ở trên lưng ôm lấy cổ cô tố cáo, Lâm Tân Ngôn xoa gương mặt con bé cố tình hỏi: “Ức hiếp con như thế nào? Là đánh con hay là véo con?”

Lâm Hi Thần: “…”

Nghiêng đầu suy nghĩ một lúc lâu: “Anh đánh con.”

Lâm Hi Thần đứng ở trước cửa phòng tắm nhìn chằm chằm em gái: “Anh đánh em à?”

Lâm Nhụy Hi dùng sức gật đầu một cái: “Anh đánh em còn.”

“Anh đánh vào chỗ nào cơ?”

Lâm Nhụy Hi suy nghĩ một lát: “Vâng—-mông.”

“Cái mông á…” Lâm Hi Thần nâng tay lên, cố làm ra vẻ muốn đánh cô, đồng thời dọa dẫm nói: “Em nói anh đánh em, không đánh em thì anh thiệt rồi.”

“A.”

Lâm Nhụy Hi sợ chui vào trong ngực của Lâm Tân Ngôn, Lâm Tân Ngôn khóa vòi nước lại: “Được rồi, không làm loạn nữa, tắm được rồi đó.”

Lâm Hi Thần thu tay lại, nhìn em gái một cái: “Hôm nay nể mặt em đang trên người mami nên anh tha cho em một lần.”

Lâm Nhụy Hi nhìn về phía anh trai lè lưỡi một cái.

Lâm Tân Ngôn cởi quần áo cho cô, đem cả người cô thả vào trong bồn tắm.

Nước ấm vừa đủ, cô ngồi ở trong nước, lộ mỗi đầu, cả người được ngâm dưới nước, cô cảm thấy rất thoải mái. Tắm một lát Lâm Tân Ngôn mới xoa kỳ bụi bẩn trên người cô, tắm sữa tắm.

Cuối cùng là gội đầu.

Tắm xong trùm chăn lên người con gái, cô cắm máy sấy tóc sấy khô tóc cho cô.

Lúc này chuông cửa bỗng nhiên vang lên.

Lâm Hi Thần ra mở cửa, là nhân viên phục vụ của khách sạn.

“Có chuyện gì ạ?” Lâm Hi Thần ngước đầu, cậu từng gặp nhân viên phục vụ này, lòng cảnh giác cũng ít đi một chút.

“Cái này, đưa cho mami của con.” Nhân viên phục vụ đưa một chiếc hộp tinh xảo đẹp đẽ cho cậu.

Lâm Hi Thần do dự một chút: “Cái này là cái gì vậy chú? Là ai gửi thế ạ?”

“Chú cũng không biết, chú chỉ phụ trách đưa thôi còn cụ thể là cái gì chú cũng không rõ lắm.” Nhân viên phục vụ thành thật nói.

Vị khách trên lầu, ra vào có người bảo vệ, đều lái xe hạng sang, vừa nhìn có thể biết ngay là người có tiền, anh không dám đắc tội với những người này.

Lâm Hi Thần đưa tay nhận lấy, lễ pháp cười nói: “Cháu cảm ơn ạ.”

“Không cần cảm ơn.” Nhân viên phục vụ cười, cảm thấy đứa bé này được giáo dục rất tốt, không nhõng nhẹo cũng rất lễ phép, dáng dấp cũng rất đẹp trai.

Lâm Hi Thần đóng cửa lại, bưng cái hộp đặt lên giường, hai tay khoanh trước ngực, ngón tay xoa nhẹ chiếc cằm, nhìn chằm chằm cái hộp, trong lòng tò mò không biết bên trong đựng cái gì.

Chẳng có nhẽ là ba gửi quà cho mẹ?

Lòng hiếu kỳ quá lớn, cậu không kiềm được mở chiếc hộp ra.

Nhưng mà—-

“A!””

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK