Mục lục
Truyện Công Lược Trái Tim Lâm Tân Ngôn Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 277: Vì anh ấy đã ngủ với cô

Tông Cảnh Hạo không có phản ứng gì, Tô Trạm hoảng lên, anh muốn cứu bà nhưng cũng không muốn để Lâm Tân Ngôn đi vào miệng hổ, Hà Thuỵ Trạch bám dai như vậy cũng chỉ vì muốn có được Lâm Tân Ngô, Lâm Tân Ngôn đi còn có thể quay về ư?

Toàn thân Hà Thuỵ Trạch toàn là bom.

Nếu Hà Thuỵ Trạch kìm kẹp những người không liên quan gì tới anh ta, Lâm Tân Ngôn có lẽ sẽ có chút dè dặt, nhưng người bị khống chế kia lại là bà của Tô Trạm, là người thân duy nhất của anh em Tông Cảnh Hạo, cô không thể để người ấy vì cô mà bị thương được.

Hà Thuỵ Trạch cười, tiếng cười ha hả phát ra từ lồng ngực anh ta, anh ta cười nhạo, chế giễu: “Ngôn Ngôn, anh nói rồi, chỉ có anh, chỉ có anh mới yêu em, chỉ có anh mới bằng lòng bỏ ra tất cả mọi thứ, em mở to mắt ra mà nhìn, anh ta-Tông Cảnh Hạo có quan tâm đến sự an nguy của em không?”

“Em đi qua đó, anh thả bà ra.” Lâm Tân Ngôn không có biểu cảm gì, cô đối với lời của Hà Thuỵ Trạch, như gió thổi bên tai.

Nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Lâm Tân Ngôn, Hà Thuỵ Trạch mất kiềm chế, anh ta hét lớn: “Em còn chưa tỉnh ngộ à? Anh ta không sợ em và anh cùng chết rồi trở thành đôi vợ chồng dưới âm phủ à?”

“Tên điên!” Tô Trạm tức giận, nghiến răng nói: Anh ta có khả năng làm điều này, trên người anh ta toàn bom, rõ ràng là anh ta đã nghĩ đến con đường chết.”

Tông Cảnh Hạo vẫn không có phản ứng gì, anh trầm mặc như một con thú săn mồi vô cùng kiên nhẫn, đợi có cơ hội là sẽ lao ra cho con mồi một kích.

Lâm Tân Ngôn tiếp tục thương lượng với anh ta: “Người anh muốn là em, đây cũng là ân oán giữa anh và em, hãy để chúng ta tự giải quyết, anh khống chế một người già chỉ khiến em càng ghét anh hơn thôi.”

Mắt Hà Thuỵ Trạch đỏ ngầu: “Em nói cái gì?”

Anh ta không thể tin nổi, trong lòng chợt trở nên trống rỗng: “Em ghét anh à? Ha ha…em ghét anh!” Anh ta thu nụ cười lại, nét mặt trở nên nhăn nhó: “Là anh quá ngu ngốc, chuyện gì cũng theo em, em và Tông Cảnh Hạo hoà hợp với nhau cũng chỉ vì em đã ngủ với anh ta thôi ư? Em yêu anh ta không? Em không yêu, em chỉ lo cho thân phận của hai đứa trẻ. Nếu anh không màng đến sự cự tuyệt của em, cùng em ngủ một lần, em hiện giờ đã ở cùng anh rồi, điều cốt lõi là anh quá dung túng em, chiều chuộng em.”

Sợ là tên điên không đủ để hình dung tình trạng hiện giờ của Hà Thuỵ Trạch, anh ta điên rồ đến mức ngay cả tư duy logic anh ta cũng vượt qua người thường.

Lâm Tân Ngôn cụp mắt nhìn hai tay, cô nắm chặt tay thành quyền: “Em đã qua chỗ anh, anh thả bà đi.”

Hà Thuỵ Trạch cúi đầu, tuổi tác của bà đã cao, có lẽ bị doạ quá mức nên toàn thân bà không ngừng run rẩy, không nói nổi câu gì.

Tô Trạm đứng bên lo lắng không thôi: “Mẹ nó, đúng là tên bác sỹ, lúc biến thái thì đáng sợ gấp nghìn lần người thường.”

“Hà Thuỵ Trạch, rốt cuộc anh muốn như thế nào!” Lâm Tân Ngôn lo lắng, cô cảm thấy tình trạng của bà không ổn.

Tuổi cao như vậy rồi, bà không chịu được dày vò.

“Đưa cho tôi một con xe.” Không có ai muốn chết cả, anh ta cũng như vậy, trừ phi anh ta rơi vào hoàn cảnh không thể thoát ra nổi thì anh ta mới lựa chọn chết chung.

Hiện giờ anh ta có con tin, khiến bọn họ quan tâm tới con tin thì anh ta mới có cơ hội chạy thoát.

“Đưa cho anh ta.” Nói xong Tô Trạm nhìn Tông Cảnh Hạo, anh không nói gì coi như ngầm đồng ý.

Một người bảo vệ rất nhanh đã lái xe tới, anh ấy định nhân cơ hội đưa chìa khoá để cứu lấy bà, nhưng Hà Thuỵ Trạch cũng không phải tên ngốc, anh ta gằn giọng nói: “Đừng qua đây.”

Bảo vệ nói: “Tôi không qua thì làm sao đưa chìa khoá cho anh được?”

“Đưa cho Ngôn Ngôn.” Anh ta bóp lấy cổ của bà, sau đó nhìn vào vệ bằng ánh mắt cảnh giác.

Bảo vệ chần chừ một lát, là Lâm Tân Ngôn chủ động qua lấy chìa khoá.

“Lên xe, em lên lái xe, đừng mong chạy thoát, nếu không anh sẽ giết chết bà lão này.” Hà Thuỵ Trạch uy hiếp.

Lâm Tân Ngôn nhìn anh ta sau đó xoay người lên xe, khởi động xe, Hà Thuỵ Trạch kéo bà lão lên xe ngồi ở ghế sau, anh ta nhìn Lâm Tân Ngôn: “Đi về hướng Nam.”

Bà đang ở trong tay anh, Lâm Tân Ngôn chỉ có thể nghe lời anh ta.

Hà Thuỵ Trạch cảm thấy Lâm Tân Ngôn cố ý đi chậm, anh ta tát một cái thật mạnh vào bà, bà lão hôn mê, không biết gì nữa, còn chẳng kêu lên lấy một tiếng.

Nhưng Lâm Tân Ngôn có thể nghe thấy tiếng tát đó, cô quay đầu thì nhìn thấy biểu cảm u ám của Hà Thuỵ Trạch và cả dấu tay của anh ta trên mặt bà.

Lâm Tân Ngôn vô cùng tức giận, không ngờ rằng Hà Thuỵ Trạch có thể làm tới bước đó, ngay cả bà già mà anh ta cũng ra tay.

Hà Thuỵ Trạch nhìn Lâm Tân Ngôn bằng ánh mắt u ám: “Anh nói rồi, em đừng dở trò gì, nếu không anh sẽ giết chết bà già này! Lái nhanh lên.”

Lâm Tân Ngôn cắn môi, cô đạp chân ga thật mạnh.

Lúc Lâm Tân Ngôn đạp chân ga, chiếc xe lao nhanh như tên bắn.

Chỉ để lại một chút khói xe ở lại.

“Rẽ phải đi.” Hà Thuỵ Trạch chỉ đường.

Lâm Tân Ngôn dường như cảm nhận được dụng ý của anh ta, anh ta muốn lên cao tốc, nếu lên cao tốc rồi thì rất khó khống chế được anh ta, hơn nữa trên cao tốc rất dễ xảy ra tai nạn.

Cô bình tĩnh thương lượng với Hà Thuỵ Trạch: “Người anh muốn là em, anh để bà lão xuống xe, anh mang theo bà ấy chỉ thêm phiền, lại càng khó chạy thoát hơn, anh khống chế em thì cũng thế.”

Hà Thuỵ Trạch không hề thả lỏng, anh ta chỉ lạnh lùng nói: “Lo việc lái xe của em đi.”

“Không phải anh muốn em ư, em đã tình nguyện đi theo anh rồi, tái sao anh còn không chịu thả bà ra? Anh xem bà đã hôn mê rồi, anh không sợ bà chết, anh lại gánh thêm tội giết người ư?”

“Dù anh không giết người, Tông Cảnh Hạo có tha cho anh không?”

Đúng vậy, dù anh ta không giết người thì nếu lần này bắt được anh ta, cũng khó mà bỏ qua cho anh ta được.

“Sao không nói gì đi?” Hà Thuỵ Trạch cười lạnh.

“Anh không thả người đúng không?” Giọng nói của Lâm Tân Ngôn cũng trở nên lạnh lẽo, nếu anh ta đã không chịu mềm mỏng thì cô chỉ có thể cứng rắn thôi: “Đằng trước có một con dốc, vậy chúng ta cùng chết chung đi.”

“Em điên rồi!” Hà Thuỵ Trạch chớp mắt.

“Đúng, em điên rồi đấy, em bị anh ép điên rồi.” Lâm Tân Ngôn bình tĩnh đến lạ, lúc chiếc xe sắp lao xuống dốc, cô nắm chặt lấy vô lăng: “Hãy để ân oán giữa anh và em kết thúc ở đây đi.”

Vô lăng của cô vừa định xoay…

“Đợi đã.”

Lâm Tân Ngôn đang đợi câu này của anh ta.

Két!

Bánh xe ma sát trên mặt đường phát ra tiếng kêu chói tai, trên mặt đất để lại một vệt bánh xe dài.

Toàn thân Hà Thuỵ Trạch đổ mồ hôi: “Anh để bà ta xuống là được.”

Dù không có bà lão trong tay, anh ta vẫn còn có quân cờ là Lâm Tân Ngôn.

Anh ta đẩy cửa xe ra, để đề phòng Lâm Tân Ngôn nhân cơ hội tháo dây an toàn trên người ra, anh ta buộc chặt hai tay của Lâm Tân Ngôn, sau đó anh ta dùng chân đẩy bà lão xuống xe, Lâm Tân Ngôn bị hành động độc ác của Hà Thuỵ Trạch làm cho phẫn nộ, cô đẩy cửa xe rồi chạy xuống, sau đó dùng chân đạp lên cửa xe, dây an toàn kẹt vào cửa xe, Hà Thuỵ Trạch hoảng lên, anh ta gằn giọng: “Mau lên đây.”

Lâm Tân Ngôn không nghe, Hà Thuỵ Trạch bị chọc điên lên, anh ta đẩy cửa xe bước ra ngoài sau đó nắm lấy cổ Lâm Tân Ngôn: “Em muốn chết đúng không?”

Lâm Tân Ngôn chợt nhìn thấy có người đang lại gần.

Cô nhếch miệng cười, phát ra từng câu từng chữ qua kẽ răng: “Em chết, anh cũng không sống nổi.”

Gió lớn thổi bay từng lời nói của cô.

Hà Thuỵ Trạch vẫn nghe thấy: “Ha ha…”

Anh ta cười to: “Anh sẽ không để em chết, anh muốn em mãi mãi phải ở bên anh, dù có mất mạng thì anh cũng muốn em làm con ma của anh…”

Đoàng!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK